Gia chánh

Wednesday, 4 May 2016

Đất nước sẽ về đâu?



 Người biểu tình xuống đường tại Hà Nội với biểu ngữ phản đối công ty Đài Loan Formosa Plastics huỷ hoại môi trường biển gây ra vụ cá chết hàng loạt tại tỉnh miền Trung, ngày 1/5/2016. Tôi có khá nhiều bạn bè hiện đang sinh sống tại Úc, trước đây, khi còn làm việc, cứ ao ước đến ngày về hưu, con cái khôn lớn, có gia đình và có việc làm ổn định cả, sẽ về Việt Nam an hưởng tuổi già. Bức tranh người ta vẽ ra rất đẹp: với số tiền hưu trí tại Úc, người ta có thể dễ dàng có một cuộc sống rất phong lưu ở Việt Nam. Có thể thuê người ở. Có thể đi đây đi đó. Có thể ăn hết món lạ này đến món lạ khác. Thế nhưng, đến ngày họ thực sự về hưu, sau vài chuyến thăm viếng Việt Nam, người ta lại đổi ý. Theo họ, Việt Nam chỉ là nơi để đi du lịch chứ không phải là nơi có thể sống được lâu dài. Người ta đưa ra hai lý do chính: Một là nhớ con cháu tại Úc; hai là, Việt Nam hoàn toàn không an toàn.

Tôi cũng có khá nhiều bạn bè ở hướng ngược lại: Họ sống tại Việt Nam, phần lớn đều khá thành đạt, có chức có quyền và có tiền. Họ cho con cái du học ngoại quốc. Học xong, các cháu có việc làm đàng hoàng, sau đó, bảo lãnh cho cha mẹ từ Việt Nam, sau khi về hưu, ra ngoại quốc sinh sống. Họ bỏ lại sau lưng cuộc sống rất dư dả và cũng rất vui vẻ trên quê hương để sang sống ở một quốc gia xa lạ về cả ngôn ngữ lẫn văn hoá; và vì sự xa lạ ấy, cũng khá buồn rầu. Hỏi tại sao, họ cũng nêu lên hai nguyên nhân: Một là muốn gần gũi con cháu; và hai là, ở ngoại quốc, dù buồn, vẫn an toàn hơn hẳn Việt Nam.

Bỏ qua việc sống gần con cháu, cả hai nhóm người ấy đều có nhận thức giống nhau: Việt Nam, dù là quê hương người ta rất yêu mến, không còn là một nơi an toàn để sống.

Trước hết là thiếu an toàn về chính trị. Ở bình diện cá nhân, người ta có thể bị bắt bớ hay tra tấn bất cứ lúc nào nếu muốn có một tư duy độc lập và nếu muốn thực hiện quyền tự do ngôn luận. Ở bình diện quốc gia, dù nhà nước Việt Nam luôn xem sự ổn định là một trong những mục tiêu lớn nhất của họ, ai cũng biết, Việt Nam lúc nào cũng ẩn chứa đầy những nguy cơ bất ổn. Bất ổn trong nội bộ đảng với các khuynh hướng và phe phái khác nhau. Nhưng quan trọng nhất là bất ổn trong quan hệ với Trung Quốc: Không ai dám chắc những mâu thuẫn giữa Việt Nam và Trung Quốc trên Biển Đông sẽ không bùng nổ thành chiến tranh. Đã đành Việt Nam lúc nào cũng nhân nhượng Trung Quốc. Nhưng sự nhân nhượng nào cũng có giới hạn. Mà Trung Quốc thì rõ ràng không muốn dừng lại ở bất cứ giới hạn nào cho đến lúc hoàn toàn trở thành bá chủ trên Biển Đông.

Thứ hai là thiếu an toàn về giao thông. Mỗi năm ở Việt Nam có khoảng 10.000 người chết vì tai nạn xe cộ. Mười ngàn: tức mỗi ngày trung bình gần 30 nạn nhân. Đó là người chết. Con số những người bị thương tật chắc chắn sẽ nhiều hơn hẳn. Bởi vậy, ở Việt Nam, nhiều người nói, cứ mỗi lần bước ra khỏi cửa nhà là thấy phập phồng. Con đường nào cũng đầy bất trắc. Đi đúng luật và lái xe cẩn thận cũng có thể bị những chiếc xe “điên” bị mất tay lái cán chết. Ngay cả đi bộ cũng không an tâm. Mỗi lần băng qua đường là một lần đối diện với rủi ro.

Nhưng quan trọng nhất là mất an toàn thực phẩm. Báo chí đã nói rất nhiều về thực phẩm bẩn ở Việt Nam. Hầu như tất cả đều bẩn. Hầu như bất cứ loại gia súc nào cũng được cho ăn các hoá chất độc hại để tạo nạc và tăng trọng. Tệ hại hơn, người ta còn đem bán cả thịt thối rữa, sau khi tẩm ướp bằng các loại hoá chất để bay mùi và săn thịt. Ngày trước, đã có nhiều người giả thịt trâu thành thịt bò. Bây giờ, “tài” hơn, người ta còn biến cả thịt heo thành thịt bò. Thịt giả như vậy cũng được đi. Nhưng vấn đề là để làm giả như thế, người ta lại sử dụng các loại hoá chất độc hại để nhuộm màu thịt. Ăn chúng, người ta ăn cả các chất có thể gây ung thư.

Thịt đã thế, rau trái cũng thế. Cũng đầy hoá chất. Hoá chất trong phân bón và trong các loại thuốc trừ sâu. Hoá chất còn được dùng để ướp trái cây cho chúng bắt mắt hơn. Ngay cả nước dừa cũng không an toàn. Để trái dừa có màu tươi như mới, người ta lại nhúng chúng vào hoá chất. Lại hoá chất.

Trước, người ta tưởng ăn cá tôm và các loại hải sản là an toàn. Nhưng không phải. Tôm cá và hải sản nuôi trong các hồ nhân tạo cũng nhiễm đầy các chất cấm. Còn tôm cá và hải sản được đánh từ sông và biển? Từ đầu tháng 4 vừa rồi, chúng lại cũng bị nhiễm độc. Hàng trăm tấn cá bị chết, tấp trắng các bờ biển từ Hà Tĩnh vào đến Huế, kéo dài cả hơn 200 cây số. Chính quyền còn ú ớ trong việc xác định nguyên nhân cá chết nhưng có một điều chắc chắn: chúng bị nhiễm độc các loại hoá chất do con người thải ra. Thành ra tôm cá đánh bắt từ biển khơi cũng không còn an toàn nữa.

Thịt: độc. Tôm cá: độc. Rau, trái và củ: độc. Cả không khí người ta thở, đặc biệt tại hai thành phố lớn, Hà Nội và Sài Gòn, cũng nhiễm đầy chất chì và thuỷ ngân: độc. Cả nước bị nhiễm đầy chất độc. Không có gì đáng ngạc nhiên khi tỉ lệ người Việt Nam mắc bệnh ung thư rất cao. Càng ngày càng cao.

Lâu nay, nói đến những khó khăn mà Việt Nam đang đối diện, chúng ta hay nghĩ đến các yếu tố chính trị và địa chính trị, đến vấn đề dân chủ và nhân quyền, đến chuyện các đại công ty phá sản và nợ công chồng chất. Nhưng ngay cả về phương diện xã hội, liên quan đến chuyện ăn uống và hít thở hàng ngày, Việt Nam cũng đối diện với bao nhiêu nguy hiểm.

Tôi cứ tự hỏi: Trong một khí quyển như thế, làm sao người Việt Nam có thể sống được và tương lai đất nước sẽ đi về đâu?

Tự dưng lại nhớ đến bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” của Trần Thị Lam, một cô giáo dạy Văn ở Hà Tĩnh, viết sau biến cố hàng trăm tấn cả bị chết ở miền Trung. Bài thơ đăng trên facebook của cô, sau, công an địa phương buộc cô phải gỡ xuống. Lời thơ đơn giản, thật thà, nhưng thể hiện được những trăn trở của cả hàng triệu người Việt Nam hiện nay.

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…


Blog / Nguyễn Hưng Quốc

Monday, 2 May 2016

THIÊN ĐƯỜNG CS: 'Sống chết mặc bay!'

'Sống chết mặc bay!'

“Sống chết mặc bay!” là truyện ngắn đầu tay và nổi tiếng nhất của nhà văn Phạm Duy Tốn, in trên báo Nam Phong vào Tháng Mười Hai, 1918, mô tả hai hình ảnh tương phản một của những người nông dân vất vả, hoảng hốt trước cảnh đê vỡ, vì mưa to gió lớn vào lúc nửa đêm, còn nhà cầm quyền địa phương đang dở chơi ván tổ tôm trong căn phòng ấm cúng, kẻ hầu người hạ, mặc kệ số phận dân đen.


Những con cá chết trên bãi biển miền Trung Việt Nam. 

Hoạt cảnh ấy, gần cả một thế kỷ sau, trên đất nước khổ đau, khốn nạn này lại xẩy ra. Tình trạng thảm họa vì biển thấm độc, sinh vật ở biển chết trôi dạt vào bờ, nghêu sò ốc hến cũng nằm phơi mình há miệng, đến chim trời cũng chung số phận chết khô, và dân chúng, ăn cá cũng tử vong, mà ngư dân sống nhờ đại dương cũng đang chết dần chết mòn, và tất yếu là chết... đói, tương lai là mang bị gậy vào đất liền đi ăn xin. Nhưng cho đến giờ này những nhà lãnh đạo, cai trị dân vẫn chưa tìm ra nguyên nhân, đang tìm cách chống đỡ cho Formosa.

Báo chí đã tìm ra công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh, thuộc khu kinh tế Vũng Áng, đã nhập về 300 tấn chất cực độc để sử dụng thời gian qua rồi thải ra biển, hàng ngày xả lượng nước khổng lồ ra đáy biển bằng đường ngầm qua đường ống chìm dài tới 1.5 km. Trong khi đó quan chức nhà nước cho là đường ống xả nước ấy có giấy phép, đúng quy trình mà không nhắc gì đến chuyện Formosa thải ra biển những hóa chất gì! Phải có thế lực nào che chắn, một công ty ngoại quốc lại có thể nói thẳng vào mặt người dân nước Việt: “Chọn một trong hai thứ, sắt thép hoặc cá tôm!” Sắt thép nào chưa thấy, chỉ toàn nhập từ Tàu, mà người dân Việt đã dở sống dở chết!

Nước Việt Nam có bờ biển dài hơn 3,000 km, đáng lẽ phải là một thiên đường của ngư phủ nước Việt, nhưng từ ngày có đảng về, ngư dân bắt đầu có một đời sống tủi nhục. Ngư dân đánh cá trong hải phận Việt Nam bị Trung Cộng bắn chết, bắt bớ, đốt tàu, thậm chí trong nhiều tấm ảnh ghi lại, ngư dân Việt phải chấp tay lạy bọn Tàu, mà đảng vẫn kiêng dè, “sống chết mặc bay,” không dám can thiệp, không dám cả chuyện gọi đích danh cái đất nước khốn nạn ấy, cho nên chữ “tàu lạ” mới có trong chữ nghĩa Việt Nam.

Sao đảng Cộng Sản Việt Nam lại hèn hạ đến thế, đụng đến hai chữ Trung Quốc như đụng đến mồ mả, dòng họ của Bộ Chính Trị nhà nó. Nếu không vậy, sao Việt Khang, Đinh Nguyên Khang, Điếu Cày, Lư Văn Bảy... và hàng nghìn người bày tỏ thái độ chống Trung Cộng bị bắt, bị cầm tù vì tội “tuyên truyền, chống phá nhà nước.” Thì ra đảng đã đồng hóa nhà nước Tàu và nhà nước ta làm một.

Chính quyền Cộng Sản Việt Nam trong chính sách mỵ dân luôn luôn rêu rao đảng là “người đầy tớ thật trung thành của nhân dân,” nhưng thật tình đảng đang lo quyền lợi của đảng, vì không có chỗ dựa vào thành trì Trung Cộng, thì đảng đã chết toi từ lâu. Cộng Sản Việt Nam mượn súng đạn của Tàu để củng cố quyền lực. Cho nên Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh mới phát biểu: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc!” Vậy ra là y lo mất lòng Trung Quốc, chứ không hề nghĩ đến số phận đất nước!

Về chuyện tôm cá, thì trong cuộc họp báo của thứ trưởng Bộ Tài Nguyên-Môi Trường, khi phóng viên đặt vấn đề “tài nguyên môi trường Thừa Thiên-Huế, chỗ có hàng loạt bè cá bị chết, họ có nói là trong nước kiểm nghiệm có cả kim loại nặng như là crom...,” nghĩa là chưa đụng gì đến cái tên Formosa, thì “đầy tớ nhân dân” Võ Tuấn Nhân đã sợ hãi, líu lưỡi: “Không, không, để cho anh nói hết. Nói riêng với em, đừng hỏi câu đó, hỏi câu đó tổn hại cho đất nước của mình. Nhá!” Đất nước đã tổn thương hằng chục năm nay rồi, không phải vì một câu hỏi đụng chạm quyền lợi của nhà cầm quyền Hà Nội, tức là quyền lợi của Formosa.

Trong khi thợ lặn Vũng Áng bị chết, dân chúng ăn cá dạt vào bờ cả gia đình bị ngộ độc qua đời, thì vẫn có một nhóm “Lê Lai cứu chúa,” như Đặng Ngọc Sơn, phó chủ tịch tỉnh Nghệ Tĩnh, dám nói: “Những loại hải sản như mực, tôm, cua cá vẫn đang sống thì người dân có thể ăn được. Ngoài ra, người dân cũng có thể yên tâm tắm biển ở các vùng biển này.”

Trong khi cả nước than khóc vì biển đang bị đầu độc, trong đó có biển Thừa Thiên-Huế, ngư dân đang đói, cố đô vẫn tưng bừng khai mạc Festival Huế, và ông Nguyễn Dung, trưởng ban tổ chức, tuyên bố: “Hiện tượng cá chết không ảnh hưởng đến Festival Huế!” thể hiện cái tinh thần “sống chết mặc bay” của những “đầy tớ nhân dân,” và ông cũng cho hay, tỉnh cam kết bảo đảm thực phẩm an toàn phục vụ du khách và can đảm nói rằng: “Nếu ai bị ngộ độc thực phẩm, tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm!” Không biết ông lấy cái gì ra để bảo đảm, tiền của thu từ nhân dân, chức vụ của ông... Từ trước đến nay Cộng Sản Việt Nam chưa bao giờ nhận lỗi của mình, mà cái lỗi nặng nhất là tham vọng cướp chính quyền, nướng hàng triệu thanh niên miền Bắc vào lò lửa bom đạn chiến tranh, để đưa đến một đất nước hôm nay, nợ nần, tụt hậu và đạo lý suy đồi!

Mới đây thôi, khi cá đã chết đầy biển, ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, đi thăm công trình nhà máy thép Sơn Dương, Vũng Áng, hoàn toàn không dám đề cập đến nguyên nhân thảm họa đang xảy ra, vẫn không có một tiếng nói nào về tình trạng ô nhiễm Biển Đông, cũng không quan tâm thăm hỏi gì đến ngư dân. Đặc khu Vũng Áng đã được chính thức xem như là một vùng “đất tư” của Trung Cộng tại Việt Nam từ ngày 14 Tháng Bảy, 2014. Chính phủ CSVN đã ký khế ước với chủ tịch Formosa, đầu tư $97 tỷ và cho thuê vùng đất này trong 70 năm. Tiền đầu tư là $97 tỷ, tiền cho thuê đất 70 năm là bao nhiêu? Thông lệ “bôi trơn” và “lại quả” dành cho Bộ Chính Trị là bao nhiêu? Chúng ta chưa nói đến những công trình đầu tư, cho thuê mẫu đất, bao nhiêu mẫu rừng khác trên toàn cõi Việt Nam, và đầu não lãnh bao nhiêu %. Chín năm làm thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng kiếm được bao nhiêu tiền?

“Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi!” thì ăn làm sao, nói làm sao bây giờ.

Dân tộc Việt Nam là dân tộc vô phúc nhất, từ ngày nhân dân nhận chịu thảm họa Cộng Sản cho tới giờ.

 Tạp ghi Huy Phương

Sunday, 1 May 2016

Người Việt-Anh Quốc: Những Người Vợ Lính Với Đại Kỳ VNCH Trong Ngày Quốc Hận 30/4/2016

Những Người Vợ Lính Với Đại Kỳ VNCH Trong Ngày Quốc Hận 30/4/2016

*****************************

Inline images 1

Hình ảnh cuộc biểu tình Quốc Hận 30 tháng Tư tại London, Anh quốc ngày 30/4/2016

 





































Sự hiện diện của nhà văn:
 Hàn Giang Trần Lệ Tuyền






Inline images 2



Xin chân thành cám ơn ban tổ chức và các vị mạnh thường quân đã giúp tài chánh và cám ơn quý đồng hương tỵ nạn cs tại Vương Quốc Anh,đặc biệt nhà văn Hàn Giang Trần Lệ Tuyền đã đồng hành  ngày Biểu Tình 30.4.2016 tại London.
-------
Bốn mươi mốt năm đau thương Quốc Hận


Ba mươi tháng Tư lại về trong niềm đau thương ngậm ngùi của người Việt quốc gia tưởng niệm 41 năm mất nước. Tuy đã 41 năm nhưng vết thương to lớn trong lòng người dân Việt chúng ta vẫn xót xa rỉ máu. Những cái chết tức tưởi oan khiên của thân nhân, bạn hữu, đồng bào miền Nam vào tháng Tư năm 1975 như vẫn đang hiển hiện trước mắt. Nỗi đau bị Cộng sản cướp bóc tài sản, đày ải thân xác, khủng bố tinh thần, chà đạp nhân phẩm, tước đoạt tự do sau cái thời điểm nghiệt ngã như đang vừa được khơi lại. Nhưng nghẹn ngào hơn cả là nỗi nhục hận mất nước. Niềm bi phẫn thống tràn vong gia thất quốc đó vốn hàng ngày vẫn luôn canh cánh bên lòng, bây giờ đến mùa Quốc Hận lại càng sục sôi nung nấu.





Những vị anh hùng trung trinh tiết liệt thà chết theo thành, đã thân tử nhưng khí hùng bất tử, anh dũng tuẫn quốc từ những ngày cuối tháng Tư đau thương. Còn chúng ta, những thất phu mang tiếng hữu trách, hãy còn kéo dài cuộc sống cho đến giờ này, có còn cảm thấy tủi hổ, xót xa trong lòng khi nhìn tổ quốc đang quằn quại trong tay giặc và dân tộc đang chìm đắm trong màn đêm u tối, dưới sự đàn áp, bóc lột, đày ải của chế độ CS độc tài bán nước?





Chắc chắn chúng ta không quên nỗi hờn vong quốc và càng không bao giờ quên Cộng sản  là kẻ thù không đội trời chung của cả dân tộc Việt Nam. Cộng sản đích danh là thủ phạm gây lên cuộc chiến nồi da xáo thịt giết hại hàng triệu người dân vô tội. Cộng sản và những kẻ chủ chốt đã khiến đất nước lệ thuộc ngoại bang nặng nề về mọi phương diện, bị thụt lùi, chậm tiến hàng thế kỷ so với các lân bang. Chính bọn chúng đã tàn phá tài nguyên quốc gia, hủy hoại nền văn hiến vàng son của giống nòi, triệt tiêu dân khí và dân trí, khủng bố, nhồi sọ, nô lệ và bần cùng hóa dân Việt để người dân trở nên khiếp sợ, phục tùng, rụt rè, an phận hoặc thờ ơ vô cảm, ngõ hầu cho bọn bạo quyền dễ dàng đè đầu cưỡi cổ, vơ vét đến chật ních túi tham không đáy. Cũng chính bọn chúng âm mưu dâng nạp hết đất nước cho chủ thầy Bắc Kinh để được bảo kê độc quyền làm tay sai muôn đời trong kế hoạch bành trướng bá chủ thế giới của đế quốc đỏ Tàu Cộng.





Tưởng niệm ngày Quốc Hận 30-4, chúng ta kính cẩn truy điệu, tri ân những Anh hùng Tử sĩ đã hy sinh thân mình trong công cuộc bảo vệ và gìn giữ đất nước Việt Nam Cộng Hòa chống lại quân xâm lăng Cộng sản. Chúng ta cũng thành kính tưởng niệm những đồng bào đã bỏ mình trong chiến tranh, trong lao tù Cộng sản, trong khu "kinh tế mới", trong cuộc sống đói khát bệnh tật tại quê nhà và trên bước đường vượt biên vượt biển trốn chạy chế độ độc tài hà khắc Cộng sản.







Nhân dịp Tưởng niệm ngày Quốc Hận 30-4, chúng ta đồng thời nhắc nhớ cho nhau, cho thế hệ con cháu về những tội ác của Cộng sản để mọi người luôn tỉnh thức, không bao giờ tin và nghe theo những lời lẽ tuyên truyền chiêu dụ phỉnh gạt của bọn chúng. Chúng ta cũng sẵn gởi tiếng nói đồng tình, sự hiệp lực đồng lòng cùng anh chị em đang tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền trong nước. Hải ngoại và quốc nội tuy hai mà một, nhất định cùng chung sức đấu tranh giải trừ chế độ CS cùng mọi tàn tích hay biến tướng của nó. Quốc Hận 30-4 còn là dịp để chúng ta báo cho thế giới, cho các nước tự do dân chủ, cho các cơ quan, tổ chức, ủy hội quốc tế biết là đại đa số người dân Việt Nam không chấp nhận chế độ CS, là chúng ta vẫn đang đấu tranh chống lại những kẻ cầm quyền, bè lũ tay sai và những thế lực đen tối hà hơi, đỡ lưng cho chúng.





CS có thể tạm chiếm được đất nước nhờ thủ đoạn, nhờ thời thế và may mắn. Nhưng bản chất CS luôn luôn là độc tài, sắt máu, là gian manh, xảo quyệt. Với bản chất như thế, CS sẽ chỉ có thể tồn tại trong một giai đoạn nhất định. Từ thượng cổ đến giờ không có chế độ cai trị độc tài sắt máu nào kéo dài được lâu dù kẻ bạo quyền có gian ngoan thủ đoạn đến đâu. CSVN cũng không là ngoại lệ. Bốn mươi mốt năm tưởng đã quá đủ cho một chế độ và những con người vô thần, tham ác, phi nhân hoành hành tàn phá đất nước dân tộc này. Bây giờ là thời đại internet thông tin đại chúng, minh bạch và phổ cập. Tất cả mọi mưu ma chước quỷ, chiêu bài mị dân, hành động bán nước của CS đã bị phanh phui, không còn lừa gạt được ai.





Người dân Việt ở cả trong lẫn ngoài nước, khắp nơi nơi đều đã nhận rõ bộ mặt thật bỉ ổi xảo trá của Cộng sản. Cao trào và khí thế tranh đấu chống bạo quyền đang ngày một mạnh thêm. Chu kỳ lịch sử đang tái diễn. Thời điểm cáo chung cho những kẻ đi ngược trào lưu dân chủ văn minh tiến bộ sẽ phải đến. Vấn đề không còn là liệu người dân có đủ lòng oán ghét Cộng sản để lật đổ chúng hay không? Bạo quyền hiện nay càng ngày càng bị cô lập. Chúng chỉ còn trông cậy vào đội ngũ công an và một phần nào quân đội để bảo vệ chúng và trấn áp người dân. Nhưng càng đàn áp thì càng dễ khơi cho ngọn lửa phản kháng cháy bùng. Vấn đề thật ra chỉ còn là khi nào thì toàn dân sẽ vùng lên kéo đầu bọn bạo quyền bán nước xuống để hỏi tội. Ngày ấy không xa đâu. Với chỉ một biến cố nhỏ, một tia lửa từ một que diêm chẳng hạn, cũng đủ làm "chất xúc tác" tạo lên một trận bão lửa mãnh liệt đốt tan cái chế độ bạo tàn thối nát Cộng sản và những kẻ cầm đầu lẫn những kẻ về hùa ăn theo. Rất có thể ngày ấy lại chính là ngay ngày mai đây thôi!







Viết cho ngày Quốc Hận 30-4-2016



Quang Dương

-----


Friday, 29 April 2016

Phá rừng làm thủy điện: đừng chơi trò ‘điếc không sợ súng’



Những ngày qua dư luận và cư dân mạng lại bắt đầu xôn xao vì thông tin hơn 53 ha rừng khộp của Vườn Quốc gia Yok Đôn sắp bị cưa đốn vì lãnh đạo tiền nhiệm của tỉnh Đắk Lắk và Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thông cho phép một doanh nghiệp chuyển đổi mục đích sang làm thủy điện. Nhiều nhà khoa học cùng cán bộ VQG Yok Đôn lo dự án thủy điện này sẽ phá vỡ hệ sinh thái của vườn.

Nhìn lại kế hoạch đầy tranh cãi này, và lịch sử của không ít vụ bê bối về thủy điện tại Việt Nam suốt nhiều năm qua, có quá nhiều điều để chính quyền địa phương lẫn trung ương tại Việt Nam phải suy ngẫm. Thứ nhất chính là khả năng đánh giá tác động môi trường có rất nhiều vấn đề của đơn vị đầu tư. Còn nhớ trước đây, có “nhà khoa học” từng bắt chước cách đánh giá tác động môi trường của một nhá máy thủy điện tận bên…Trung Quốc về áp dụng cho một nhà máy thủy điện tại Việt Nam, bất chấp hậu quả. Thời gian qua, tác động ngoài khả năng kiểm soát của một số thủy điện càng cho thấy việc đánh giá tác động môi trường của thủy điện, không hiểu vì năng lực của nhà đầu tư và đơn vị đánh giá thấp, hay vì thiếu quan tâm đối với tác động tiêu cực đối với môi trường, đều có vấn đề.

Theo nhận định của đơn vị đầu tư vào dự án này, rừng đặc dụng khu vực làm thủy điện thuộc Vườn Quốc gia Yok Đôn không ảnh hưởng nhiều đến VQG Yok Đôn vì chủ yếu là rừng nghèo và đa dạng sinh học thấp (?!). Tuy nhiên, theo giới báo chí Việt Nam đã xâm nhập thực địa và khảo sát khu vực “rừng nghèo” này, thì mọi thứ có vẻ không ăn khớp. Bằng chứng là thông tin từ nhà báo Lữ Hồ đăng tải trên báo Tiền Phong mô tả tương đối chi tiết về khu vực này như sau: “Nhìn ra xung quanh đâu đâu cũng thấy những cây bằng lăng cổ thụ cả hai người ôm không xuể. (…) Bên kia sông Srêpốk, rừng cây cổ thụ dày đặc, sum suê hơn và trải dài xanh thẳm theo dòng sông. Nhìn bằng mắt thường cũng dễ dàng nhận thấy tính đa dạng sinh học khu vực rừng này không hề thấp. (…) Người dân địa phương đã từng đánh bắt được nhiều cá mõm trâu, cá leo… cả hàng chục ký trên sông Srêpốk. Đây là những loại cá quý có tên trong sách đỏ, chúng bơi ngược theo sông Srêpốk từ Biển Hồ (Campuchia) qua đây sinh sản. Càng đi, chúng tôi càng gặp nhiều loại gỗ quý như hương, cẩm lai, căm xe… phân bố rải rác khắp cánh rừng này. Rõ ràng, hệ sinh thái rừng đặc dụng khu vực này của vườn quốc gia không hề nghèo nàn!”

Mặc dù phía nhà đầu tư khẳng định thủy điện không ảnh hưởng nhiều đến vườn quốc gia, chính PGS.TS Bảo Huy thuộc Khoa Nông lâm - Đại học Tây nguyên, đã đưa ra cảnh báo trên Tiền Phong rằng vườn quốc gia Yok Đôn là quần thể sinh thái phong phú và đa dạng về sinh học, có vai trò quan trọng đối với sự phát triển bền vững của vùng đất Tây Nguyên. Chúng ta không nên gây tác động tiêu cực vào đây. Nếu cứ đánh đổi rừng đặc dụng để xây dựng thủy điện, chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ chẳng còn rừng quốc gia.

Thứ hai, cần phải nhớ rằng các nghi án hạn hán kinh hoàng tại khu vực Đồng bằng Sông Cửu Long của Việt Nam, phần nào đó, là do việc khai thác rừng và sử dụng mạch nước ngầm, khai thác các con sông thượng nguồn bất hợp lý hay quá tải từ khu vực Tây Nguyên. Dù đây chỉ mới dừng lại ở mức phỏng đoán và hoài nghi (do cơ sở dữ liệu yếu) nhưng không có nghĩa đó sẽ không phải là sự thật. Việc khai thác rừng thượng nguồn về mặt lý thuyết có khả năng gây hạn vào mùa khô, lũ quét vào mùa mưa, hậu quả là người miền đồng bằng phải lãnh đủ thiên tai nhưng thực tế là nhân tai. Người dân Việt Nam, đặc biệt người miền Trung, chắc chưa thể quên trận lụt kinh hoàng vài ba năm trước như nhận chìm cả miền Trung vì các trung tâm thủy điện khu vực Tây nguyên đồng loạt xả lũ. Xây thủy điện như thế khác nào treo cột nước tử thần trên đầu mình?

Thứ ba, cần lưu ý rằng xu hướng của thế giới là hạn chế, hướng đến xóa bỏ các nhá máy thủy điện, đặc biệt thủy điện vừa và nhỏ. Nên biết rằng thủy điện vừa và nhỏ mang lại một mức lợi ích, nếu so sánh với những nguồn lực đầu tư (rừng, môi trường…) không đáng kể, thậm chí có xu hướng giảm dần. Tất nhiên phải thông cảm rằng Việt Nam chưa thể xóa đập thủy điện như một số nước có nguồn năng lượng hạt nhân, tái tạo hay nhiệt điện… dồi dào; nhưng thực tế bản đồ thủy điện Việt Nam đang quá tải với quá nhiều nhá máy thủy điện lớn nhỏ. Đó là chưa kể Việt Nam vận động hạn chế tối đa việc xây dựng thủy điện trên thượng nguồn sông Mekong để tránh thiệt hại cho hàng triệu dân ở hạ nguồn (nằm ở Việt Nam), nhưng chính Việt Nam lại muốn đưa mình vào thế khó khi phải đánh đổi thiên nhiên và an ninh con người cho các nhà đầu tư.

Tôi rất đồng tình với TS Đào Trọng Tứ, Giám đốc trung tâm Phát triển bền vững tài nguyên nước và thích nghi biến đổi khí hậu, nguyên phó Tổng thư ký Ủy ban sông Mekong Việt Nam, khi ông phát biểu thẳng thắn trên báo chí rằng “Các thủy điện nhỏ hoặc lớn được xây dựng trên tất cả các sông suối là bài toán đánh đổi lợi ích kinh tế và môi trường như mọi người đều biết. Vậy việc xây dựng các thủy điện trong các vườn quốc gia, khu bảo tồn chỉ vì lợi ích quá ư nhỏ bé mà người ta sẵn sàng bỏ qua cả luật pháp, cả lợi ích cho xã hội, cho con cháu sao?” Thiết nghĩ quá trình đánh giá và cho phép đầu tư thủy điện cần phải có những thay đổi, cải cách mạnh mẽ để siết chặt tính kỷ luật hơn với môi trường, tức là sống có trách nhiệm hơn với tương lai con cháu đời sau. Những mãnh đất nứt nẻ khô cằng Miền Tây vẫn ám ảnh hàng triệu người, cùng với đó là những trận lũ quét kinh hoàng. Không lẽ bấy nhiêu chưa đủ báo động nguy cơ và rủi ro ghê gớm của việc phá rừng làm thủy điện của Việt Nam suốt những năm qua hay sao?


Cao Huy Huân

Lời Kêu Gọi Cả Nước Xuống Đường: VÌ MÔI TRƯỜNG FORMOSA HÃY CÚT KHỎI VIỆT NAM

XUỐNG ĐƯỜNG
LÚC 9h00 sáng ngày 1/5/2016.

Địa điểm:
Tại Hà Nội:
Nhà hát lớn, số 1 Tràng Tiền.
Tại Sài Gòn: Công viên 30/4, Lê Duẩn,Quận 1
Tại các tỉnh: ở bất cứ đâu với bất cứ ai có thể xuống đường với một biểu ngữ trong tay và một tài khoản facebook.

Chủ đề: Vì môi trường trong sạch.

Mang theo khẩu hiệu :


Gợi ý:
1. Ngoài khơi tàu lạ tấn công
Gần bờ cá chết sao không đoái hoài

2. Yêu cầu minh bạch việc sử dụng tiền thuế bảo vệ môi trường

3. Yêu cầu chính phủ công khai trách nhiệm với nhân dân vụ Formosa thải chất độc ra biển
4. Yêu cầu chính phủ công khai những dự án liên quan đến môi trường

 -----------

GIÁO PHẬN VINH

BAN CÔNG LÝ VÀ HÒA BÌNH

Xã Đoài, ngày 27 tháng 4 năm 2016

THÔNG CÁO

VỀ THẢM HỌA Ô NHIỄM MÔI TRƯỜNG BIỂN
TẠI MIỀN TRUNG

“Mẹ Trái Đất đang kêu gào vì sự hủy hoại của chúng ta qua việc sử dụng của cải một cách vô trách nhiệm và bóc lột các tài nguyên. Chúng ta tự xem mình là sỡ hữu chủ, nên được quyền bóc lột ra sao tùy ý. Bạo lực nằm trong trái tim bị tội lỗi gây thương tích của con người, đã xuất hiện rõ ràng qua các hiện tượng bệnh lý, mà chúng ta có thể ghi nhận trong đất đai, trong không khí và trong mọi dạng thức của sự sống. Trái Đất của chúng ta đang bị bóc lột và tàn phá là một trong những người nghèo bị bỏ rơi và bị đối xử tàn tệ nhất, nó đang ‘rên siết và quằn quại’ (Rm 8, 22)” (Đức Thánh Cha Phanxicô, Thông điệp Laudato Si’, Số 2).

Trong những ngày qua, người dân miền Trung phải chứng kiến cảnh “rên xiết và quằn quại” của biển khi hàng trăm tấn cá bị chết do ô nhiễm môi trường trôi dạt vào bờ. Hoạt động đánh bắt thủy hải sản để mưu sinh từ bao đời nay của hàng ngàn hộ dân đã bị hoàn toàn đình trệ. Hàng ngàn hecta đầm hồ nuôi trồng thủy hải sản và làm muối đang lâm vào cảnh khốn đốn. Thực phẩm độc hại lan tràn, dịch vụ nghề cá và du lịch đang chịu những hậu quả tai hại. Nghiêm trọng nhất, sức khỏe và mạng sống của hàng triệu người dân đang bị đe dọa. Tương lai của nòi giống Việt sẽ đi về đâu khi phải sống trong một môi trường tệ hại mà ngay cả tôm cá, với bản năng tự nhiên mãnh liệt của nó, cũng không sống nổi.


Sự kiện này không còn là một biến cố nguy hiểm, mà là một thảm họa cho thế hệ hiện tại và cho cả các thế hệ tương lai.

Đã nhiều ngày trôi qua, người dân đang sống trong khốn đốn, hoang mang lo sợ và cả phẫn nộ vì các cơ quan chức năng vẫn ù lỳ chưa chính thức công bố nguyên nhân gây ra thảm họa; chính quyền địa phương thì im lặng một cách vô trách nhiệm đến ghê sợ; một số quan chức còn đưa ra những phát biểu ngang ngược, coi thường tính mạng con người và pháp luật.

Trước tình trạng này, Ban Công lý và Hòa bình Giáo phận Vinh, với ý thức trách nhiệm của mình, yêu cầu nhà cầm quyền:

1. Gấp rút thành lập một Ủy ban điều tra độc lập cấp Chính phủ, với sự cố vấn của các chuyên gia trong nước cũng như các cơ quan quốc tế có uy tín trong lĩnh vực bảo vệ môi sinh, để truy tìm nguyên nhân, đồng thời đưa ra những giải pháp thích đáng nhằm ngăn chặn thảm họa trong hiện tại và cả tương lai.

2. Trong khi chờ đợi những giải pháp toàn diện, phải nhanh chóng áp dụng các biện pháp tạm thời để khắc phục thảm họa. Tạm thời ngưng hoạt động của các khu công nghiệp, các nhà máy đang thải chất thải ra biển. Hỗ trợ ngư dân, hộ gia đình nuôi trồng thủy hải sản, làm muối và các doanh nghiệp để họ có cuộc sống ổn định và duy trì nghề nghiệp của họ. Xử lý xác cá chết một cách an toàn, đúng quy trình và ngăn chặn việc phát tán nguồn thực phẩm độc hại này.

3. Làm rõ trách nhiệm và xử lý nghiêm minh đối với các tổ chức, cá nhân có liên quan trong việc gây ra thảm họa này.

Trong khi chính quyền chưa bảo vệ quyền lợi của người dân một cách thích đáng, chúng tôi kêu gọi mọi người dân hãy biết tự bảo vệ chính mình. Xin anh chị em cầu nguyện và liên đới chia sẻ những khó khăn với các nạn nhân trong thảm họa này.

Để đạt tới một sự phát triển hài hòa và bền vững trong đó con người cũng như thiên nhiên đều được tôn trọng, chúng tôi kêu gọi những cá nhân, cơ quan hữu trách, các doanh nghiệp và tất cả mọi người cùng chung tay hành động vì tương lai của dân tộc và vì trách nhiệm của chúng ta đối với môi trường.

BAN CÔNG LÝ VÀ HÒA BÌNH

GIÁO PHẬN VINH

Nguồn: giaophanvinh.net

------------------
TNCG: Vào lúc 9 giờ sáng ngày 01 tháng 5, 2016 tại bãi biển Cửa Lò, Nghệ An sẽ diễn ra cuộc tuần hành để bảo vệ môi trường trước những thảm họa mà người dân miền trung đang gánh chịu. Lời kêu gọi được các cựu tù nhân lương tâm thanh niên Công Giáo đưa ra để yêu cầu Formosa dừng ngay những hành động phá hoại môi trường, đòi nhà chức trách vào cuộc xử lý. Lời kêu gọi biểu tình ôn hòa được đưa ra như sự hưởng ứng thông cáo của Ban Công Lý và Hòa Bình của Giáo Phận Vinh trước thảm họa môi trường mà Hà Tĩnh và các tỉnh ven biển miền trung đang trải qua Mong mọi người hưởng ứng lời kêu gọi xuống đường hòa bình để bày tỏ tinh thần của người tín hữu.
********
Lời kêu gọi xuống đường

của Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm Thanh Niên Công Giáo
Kính thưa quí bà con cô bác, các bạn thanh niên nam nữ tại miền trung, đặc biệt tại Nghệ An
Trong những ngày qua, khu vực bắc miền trung của chúng ta đang phải hứng chịu một cảnh tượng hết sức đau lòng về vấn đề môi sinh. Cụ thể là việc nước biển bị ô nhiễm một cách trầm trọng khiến cho các động vật sinh vật biển bị chết bất thường với một số lượng rất lớn và trãi dài trên diện rộng từ Hà Tĩnh cho đến tận Đà Nẵng, và còn có nguy cơ lan ra nhiều vùng khác nữa. Sự ô nhiễm này đã gây ra biết bao khó khăn không chỉ cho đời sống và sinh mệnh của các ngư dân biển tại miền Trung, mà còn làm ảnh hưởng cả toàn thể mỗi con dân Việt nam chúng ta.
Theo các nhà chức trách thì thủ phạm gây nên sự việc này chưa được xác định rõ ràng. Tuy nhiên theo những nguồn thông tin và bằng chứng thu thập được của bà con ngư dân quanh khu vực kinh tế Vũng Áng, Hà Tĩnh, thì xác xuất rất lớn là do nguồn nước thải của công ty FORMOSA, của Đài Loan - Trung Quốc gây ra.
Vì lẽ đó, chúng tôi gồm những anh em cựu tù nhân lương tâm trong nhóm 17 thanh niên Công Giáo và Tin Lành bị bắt vào năm 2011, đang sinh sống tại khu vực tỉnh Nghệ An tha thiết mời gọi đến tất cả quý bà con cô bác, anh em thanh niên nam nữ, không phân biệt tuổi tác hay địa vị xã hội cùng đồng lòng bảo vệ môi trường sống của chúng ta bằng hành động thiết thực, là xuống đường tuần hành một cách ôn hòa nhằm:
1/ Cùng nhau nói lên nguyện vọng bảo vệ môi trường của chúng ta.
2/ Yêu cầu công ty FORMOSA dừng ngay việc thải chất độc dưới lòng biển như hiện nay.
3/ Kêu gọi các nhà chức trách, các tổ chức liên quan vào cuộc ngay để sớm tìm ra nguyên nhân gây nên thảm trạng phá hoại môi sinh như chúng ta đang chứng kiến tại Vũng Áng. Đồng thời có biện pháp khắc phục nhanh và hiệu quả nhất nhằm đem lại cho bà con ngư dân nói riêng và toàn thể đất nước nói chung một môi trường biển sạch, và môi trường sống được an toàn.
Cuộc tuần hành sẽ được bắt đầu vào lúc: 9 giờ sáng, ngày 01 tháng 05 năm 2016, tại biển Cửa Lò, thị xã Cửa Lò, tỉnh Nghệ An. Khi tuần hành xin mọi người đem theo các biểu ngữ ôn hòa về chủ đề môi trường và biển cả.
Kính mong quí bà con cô bác, anh em thanh niên hết lòng hưởng ứng vì một tương lai tươi sáng cho quê hương đất nước chúng ta.

Hội Cựu TNLT Thanh Niên Công Giáo

http://thanhnienconggiao.blogspot.co.uk/2016/04/loi-keu-goi-tuan-hanh-vi-moi-truong-cua.html#sthash.MlP8Hd7c.dpuf
------------


Vì môi trường trong sạch cho Việt Nam



Nghi ngút khói đen tỏa khắp trời,
Môi trường ô nhiễm, ối trời ơi!
Chim bay chao đảo mắt... cay thế?
Thiên hạ ra đường che... nắng phơi.

Ô nhiễm trên trời dời chỗ thôi,
Chắc ăn xuống biển sống thảnh thơi...?
Hỏi thăm chú cá "Tao nào khác
Nước thải đen ngòm chết hết thôi..."

Cớ sự ai gây ra thế này?
Thảm thê dân tộc gánh chịu thay!
Sông hồ biển đảo chệt khuynh đảo,
Ba Đình quỹ đỏ liếm gót giày...


"Cửu Long cạn dòng, biển đông nhiễm độc" .
Trời hỡi, dân tôi còn khổ đến bao giờ ?!
Hôm nay đây : cá chết trôi đầy biển;
Rồi mai này : dân Việt hết đất dung thân !
Hỡi hậu duệ của cha Rồng mẹ Thánh.
Xin đừng chờ, đừng đợi "đảng sẽ lo".
Để mai đây phải ân hận muộn màng:
"Tại sao xưa ta đớn hèn làm người ngoại cuộc,
nỡ vô tâm, vô cảm trước hiểm họa kinh hoàng...?"


Cá nhiễm độc ở Miền Trung trắng biển
Đảng Ba Đình ngậm miệng chẳng hé môi
Tình đồng chí môi răng đành câm họng
Phải nhún nhường để răng khỏi cắn môi
Phải che chở nếu không thì răng lạnh
Phải giải thích quanh co cho người lạ hài lòng
Phải lấp liếm cho dân tình hạ hỏa
Ô nhiễm môi trường!
Sao bằng tình đồng chí môi răng
Tình đồng chí phải ưu tiên số 1
Babui

Cá Vũng Áng lên bờ nằm phơi nắng
Trông thấy heo cá trách phận mình
Anh có 4 chân nên anh biết chạy
Còn bọn tôi chỉ biết lết lên bờ

Heo nghe thế nên bèn đáp lễ
Tuy không chân nhưng vây cánh anh nhiều
Nhờ vây cánh anh vẫy vùng 4 biển
Sao bây giờ lại trách phận than thân

Bởi Cửu Long cạn dòng, biển đông nhiễm độc
Họ nhà cá, giờ lận đận lao đao
Vài năm nữa xì dầu thay nước mắm
Cả biến đông giao trọn gói cho Tàu

Nghe than thở, heo đành an ủi
Bọn nhà trư, cũng đâu có hơn gì
Tàu đầu độc bằng thức ăn tạo nạc
Ăn tofu chờ đồng hoá là xong

Đứng rình nghe, đảng Ba Đình lên tiếng
Đừng hấp tấp, chuyện đâu còn có đó
Tập Cận Bình nghe được lại phiền to
Làm tôi tớ cho Tàu cần nhã nhặn
Đừng băn khoăn tổ quốc mất hay còn!
Babui

Thursday, 28 April 2016

Cùng Một Nỗi Đau


Những giọt nước mắt và nỗi đau mang tên chiến tranh - ảnh 1

- Bố ơi! mẹ đâu rồi?

- Ơ!… mẹ đi thăm bà.

- Chừng nào mẹ về?

- Ơ!.. vài ngày nữa.

Có tiếng khóc thút thít:

- Con nhớ mẹ!

- Ừ! bố biết… con ngủ ngoan, bố thương.

Tiếng khóc nghe chừng như áo não hơn.

- Không có mẹ gãi lưng con không ngủ được

- Xích lại đây. Nằm sấp xuống, bố gãi lưng cho.

… -…

- Không phải chỗ đó. Chỗ này nè!

- Đúng chưa?

- Không phải. Xích qua bên đây. Đúng rồi, nhưng tay bố nhám quá. Bố làm con đau.

- Ừ! bố sẽ gãi nhẹ một chút. Được chưa?

- Ư… nhưng tay của mẹ mềm và êm hơn tay bố. Mẹ ơi! con nhớ mẹ.

Rầm!

Bàn tay chai cứng của người đàn ông đập mạnh vào thành giường. Như không thể kềm hãm được cơn tức giận, ông hét to:

- Không được nhắc mẹ nữa nghe chưa? Nghe chưa???

- Dạ nghe!

Thằng bé co rúm người lại, kéo chiếc gối che kín khuôn mặt. Hai môi bậm chặt để tiếng khóc không thoát ra ngoài.

Đêm chùng xuống. Đêm âm u. Đêm dài bất tận. Ngoài khung cửa sổ, cây cối ngã nghiêng theo cơn gió cuồng nộ. Người đàn ông ôm mặt, giấu những giọt nước mắt trong tiếng thở dài. Cùng với tiếng thở dài là đằng đẵng nỗi đau. Niềm ân hận chợt ùa về giữa tiếng nấc nghèn nghẹn của đứa con đang nhớ mẹ.

***

- Bố ơi! ngày mai con đi xa rồi, bố nhớ giữ gìn sức khỏe nha.

- Con an tâm, bố còn khỏe lắm mà!

- Nếu bố còn tiếp tục uống rượu thì sức khỏe của bố sẽ xuống nhanh lắm.

- Bố biết.

- Bố biết, nhưng sao bố vẫn uống. Có phải…bố còn… nhớ mẹ?

Đôi mắt người đàn ông quắc lên đỏ ngầu:

- Đã bảo… không được nhắc đến… con có nghe lời bố nói không?

Lần đầu tiên đứa con trai trừng mắt, nhìn thẳng vào mặt bố:

- Lâu lắm rồi, cũng gần hai mươi năm, con nghe lời bố không nhắc đến mẹ. Bây giờ, con không còn là đứa bé lên sáu, tối tối nằm ôm gối mong mẹ trở về gãi lưng cho con ngủ nữa. Con cần biết sự thật về sự vắng mặt của mẹ trong cuộc đời của con. Nhiều người nói cho con biết nguyên nhân sự ra đi của mẹ, nhưng con không tin. Con không tin bố là người đàn ông độc đoán, hà khắc với vợ như bà ngoại nói. Con không tin mẹ là người đàn bà hư hỏng, xấu xa như bà nội nói. Con muốn được nghe từ bố. Một cách trung thật và công bằng. Bố nói đi. Mấy mươi năm con sống trong nỗi hoang mang vì không hiểu tại sao gia đình mình lại thiếu mất một người rất quan trọng đối với con. Con cần biết một cách tường tận để không oán hận mẹ đã bỏ rơi con. Bố đừng dùng quyền làm bố để che đậy sự thật.

Khuôn mặt người đàn ông chìm xuống trong nỗi đau bất tận vừa được xoáy tung lên. Trái cấm nơi cổ họng của ông giật liên hồi và tiếng nói rít qua hàm răng cắn chặt:

- Một sự thật thối tha… con cần gì phải biết để thêm tủi hổ.

- Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Bố không thể dấu kín mãi. Con muốn được nghe chính bố nói chứ không phải là bà nội, là các cô. Có phải… có phải… mẹ đã ngoại tình?

Người đàn ông ngửa mặt uống cạn ly rượu vừa rót đầy. Nước mắt chảy dài theo cái nhăn mặt đau đớn. Không biết vì hơi rượu cay hay vì nỗi đau đeo đẳng từng năm, từng tháng vừa cứa thêm một vết sâu vào trái tim rướm máu. Giọng đứa con nhỏ lại như van xin:

- Bố ơi! bố không thể vì con mà tha thứ cho mẹ hay sao?

- Bố yêu con. Bố yêu con nhất trên đời. Nhưng bố thành thật xin lỗi. Bởi vì…

Người đàn ông gào lên trong cơn giận dữ:

- Bố không bao giờ tha thứ cho người đàn bà đó. Bố hận bà ta và cầu mong cho bà suốt đời phải sống trong nỗi bất hạnh, đau khổ. Bà ấy đáng bị nhận lãnh tất cả những gì xấu xa nhất trên cuộc đời này mới đủ đền bù tội lỗi đã gây ra.

Đứa con trai lùi lại khi nhìn thấy ánh mắt long lanh, sồng sộc của người đàn ông.

- Bà ngoại nói đúng. Bố hẹp hòi và tàn nhẫn. Nếu như bố có được chút lòng khoan dung thì con đã không mất mẹ.

Xoảng!

Ly rượu rớt xuống, vỡ toang từng mảnh nhỏ. Màu rượu đỏ chảy loang trên sàn gỗ tựa như màu máu bầm trong trái tim vỡ nát. Người đàn ông chỉ tay ra cửa, hét lên trong hoảng loạn:

- Đi! Hãy đi tìm người mẹ mất nết của mày. Đừng bao giờ trở lại. Đi ngay.

– Con sẽ đi. Con không muốn gặp bố nữa. Con ghét bố!

***

Thưa bố,

Năm năm rồi kể từ ngày con rời xa căn nhà cũ và không một lần trở lại. Con thành thật xin lỗi bố.

Không biết từng ấy thời gian bố đã sống thế nào và có còn mạnh khỏe như xưa? Còn con.. biết nói thế nào đây?

Con đã lập gia đình cách đây ba năm. Con cứ tưởng mình sẽ được trăm năm hạnh phúc như những lời chúc mừng trong ngày thành hôn. Nhưng không ngờ, bất hạnh đã đến với con như nó đã từng đến với bố ngày con lên sáu. Ngày xưa, con trách bố hẹp hòi thiếu lòng lòng khoan dung để con phải mất mẹ. Đến bây giờ con mới hiểu. Hiểu tận cùng nỗi đau của bố. Nhưng con không như bố, âm thầm nuốt nỗi đau vào tim mà bằng sự căm hận con đã nhả phát đạn trừng phạt vào tấm lưng thon của người đàn bà phản bội.

Cô ta không chết, nhưng suốt quãng đời còn lại sẽ gắn chặt với chiếc xe lăn. Con không hề hối hận về việc con đã làm mà chỉ hối hận vì ngày đó đã nông nổi bỏ bố ra đi với lòng oán trách.

Hiện con đang ở trong tù để chờ ngày ra tòa xét xử. Một người bạn của con cho biết, cô ta sẽ bãi nại và có thể con sẽ được tha. Nếu chuyện đó xảy ra thì con may mắn hơn bố, vì việc làm của cô ta ít nhiều đã biểu lộ sư ân hận và làm dịu bớt phần nào nỗi đau của con. Còn mẹ con, bà đã biệt tăm từ ngày ấy. Không biết, có phút giây nào bà chạnh lòng nhớ lại mà hối tiếc về những gì đã gây ra hay đang thỏa thuê với niềm hạnh phúc mới…..

Có tiếng động phía sau lưng. Người đàn bà xếp nhanh lá thư cho vào túi, không kịp lau nước mắt. Người đàn ông đến gần, kê sát mặt bà, chấm ngón tay lên đôi gò má nhô cao rồi đưa vào lưỡi. Với nụ cười ngu ngơ, ông hỏi:

- Khóc hả?

Bà nhìn ông với giòng lệ tuôn dài trên má. Hai năm rồi, kể từ ngày ông hoàn toàn mất trí nhớ, bà trở về đây chăm sóc cho ông như một cách để chuộc lại lỗi lầm trong nỗi ngậm ngùi hối tiếc vì đã cuồng điên ham mê vật chất mà phá vỡ hạnh phúc gia đình. Trước mặt ông, lúc nào bà cũng tươi cười để ông vui theo cái vui của bà. Nhưng những lúc ông chìm vào giấc ngủ bà là lúc bà đấm ngực, tự trách mình khi đọc từng trang nhật ký của ông mà mỗi trang giấy chỉ có duy nhất một hàng chữ dường như chưa ráo lệ “Thảm kịch bắt đầu từ một sự phản bội”.

Ngân Bình

Người miền Nam không bao giờ quên ngày THÁNG TƯ 1975-2016

THÁNG TƯ 1975-2016

THÁNG TƯ 1975-2016_html_78ab2c8eTháng Tư về gợi cho người Việt nhớ lại biến cố lịch sử ngày 30.4.1975 cộng sản Bắc Việt đánh chiếm miền Nam, cộng sản gọi đó là ngày “giải phóng.” Sài Gòn có lịch sử trên 300 năm đã bị đổi tên. Chiến tranh chấm dứt, Bắc Nam không còn ngăn cách, CSVN với âm mưu thâm độc bắt tất cả công chức, sĩ quan VNCH tập trung vào các trại tù, hàng triệu người dân miền Nam đã chịu nhiều đau khổ và mất mát… Họ chủ trương bần cùng hóa dân miền Nam trong các đợt: đánh tư sản, cải tạo công thương nghiệp, quốc hữu hoá các cơ sở xí nhiệp, hãng xưởng kỷ nghệ, tịch thu tài sản, cán bộ từ miền Bắc vào hay trong bưng ra cướp nhà đuổi người đi vùng kinh tế mới, đổi tiền…
Nước Đức cũng thống nhất đất nước ngày 03 tháng 10 năm 1990. không xảy ra làn sóng người phải trốn chạy, công chức, quân đội, cảnh sát của DDR (Đông Đức) không bị tập trung vào trại tù „cải tạo“. Cũng trải qua việc đổi tiền, thời còn chia cách Đông Tây thì hối xuất được tính 1 DM (Tây Đức) đổi 10 Mark của DDR. (Đông Đức). Sau khi thống nhất thì đổi 1=1 để nâng cao đời sống kinh tế thấp kém, nghèo đói phiá Đông Đức theo chủ nghiã CS.
Sau 30/4/1975 CSVN đã có 3 lần đổi tiền mỗi lần đều có giới hạn khác nhau, tiền gởi trong Ngân hàng bị tịch thu, đổi theo quy định của từng gia đình, số tiền còn lại thành giấy vụn, nhiều người buồn lòng tự tử, vì tiền để dành nhiều năm làm bằng mồ hôi nước mắt bị cướp mất hết giá trị. Nhà cầm quyền mới muốn bần cùng hoá dân miền Nam để dễ trị (mời xem chú thích cuối bài).
THÁNG TƯ 1975-2016_html_m4a97d056 
Người miền Nam không bao giờ quên ngày 30.4.1975 ngày của thảm họa, của kinh hòang khủng khiếp, đời sống sung túc của miền Nam không còn nửa, người miền Nam trở nên trắng tay, sống trong điêu đứng và sợ hãi mất tự do. Nhiều gia đình giàu có trở thành nghèo đói phải bán đồ đạc trong nhà từ cái quạt máy, radio, đồng hồ, bàn ủi, máy may đến cả quần áo cũ…để sống qua ngày, phải xếp hàng để mua thực phẩm… Thanh niên phải đi thanh niên xung phong, làm nghĩa vụ quân sự tại chiến trường Campuchia. Miền Nam tiêu điều xơ xác, Họ gọi là „cách mạng giải phóng” nhưng giải phóng cho ai? CSVN sẵn sàng thủ tiêu, bỏ tù, trù dập…những ai không tuân phục họ. CS chủ trương khống chế xã hội bằng cách tạo sự nghi ngờ, mâu thuẩn giữa các thành phần dân chúng để sẵn sàng hại nhau, kể cả cha mẹ, vợ chồng, con cái trong gia đình, đời sống bị đe dọa rình rập,. Bà con, người hàng xóm không còn thân thiện như trước 75 mà tỏ ra dè dặt hơn. Bởi chủ nghiã cộng sản thì ở đâu cũng vậy dạy con người gian dối, hận thù, chia rẻ, vị kỷ, vô cảm, gian dối với chính mình và với người, sống nặng tính cá nhân chủ nghĩa… Sau ngày „giải phóng„ tuổi trẻ miền Nam con cái của những gia đình làm việc cho chế độ VNCH bị phân biệt lý lịch thuộc thành phần „Mỹ Nguỵ“ không có tương lai
Đôi dép râu giẫm nát đời son trẻ,
Mũ tai bèo che kín cả tương lai“
Giải phóng miền Nam từ người xuống làm súc vật ăn bobo thực phẩm của ngựa. Từ đó gây nên làn sóng người liều mình vượt biên bất chấp hiểm nguy miễn sao thoát ách độc tài cộng sản, may mắn vượt thoát đến được bến bờ tự do (theo ước tính của văn phòng Cao Uỷ Tỵ Nạn hơn ½ đã chết trên biển hay trong núi rừng đường bộ từ Campuchia sang Thái Lan).
THÁNG TƯ 1975-2016_html_68502d19 
Hàng năm 30 tháng 4 có “triệu người vui, triệu người buồn” (1) trong nước nhà cầm quyền CSVN tổ chức diễn hành, kỷ niệm chào mừng chiến thắng, trên khắp mọi nẽo đường VN chỉ thấy màu đỏ của khẩu hiệu, cờ đỏ sao vàng, búa liềm. „Tôi bước đi- không thấy phố – không thấy nhà- Chỉ thấy mưa sa- trên màu cờ đỏ“ (2) Nặng phần trình diễn tuyên truyền láo khoét, đọc diễn văn, không thiếu phần chống Mỹ cứu nước, nhưng con cái họ đều gởi sang Mỹ học, mua nhà, mua xe hưởng thụ. Họ tổ chức gắn huy chương thăng thưởng cho nhau để được vinh thân phì da, các bà được phong là „Mẹ VN Anh Hùng“, thì được ăn bánh vẻ, được gắn huy chương, bằng khen thưởng, lọai đó bán không ai mua, đời sống của họ vẫn nghèo đói, cơ cực .
Người Việt tỵ nạn CS khắp nơi trên thế giới gọi ngày 30.4.1975 NGÀY QUỐC HẬN… Chúng ta từng trải qua thời kỳ đó là một bài học cho bản thân, không mặc cảm của người thua trận, không quên những năm tháng bị tập trung cải tạo, đói khổ. Tôi vượt biển may mắn đến bến bờ tự do, bỏ lại hận thù trôi theo sóng biển. Chúng tôi tham khảo tài liệu cũng như bản thân là nạn nhân, viết không phải khơi dậy lòng thù hận, mà để cho các thế hệ con cháu có thể hiểu đúng đắng về lịch sử Việt Nam bị CSVN bưng bít, bóp méo nhằm tuyên truyền và đánh bóng chế độ độc tài. Nhiều tác giả trong và ngoài nước là sử gia, nhà văn, nhà thơ, hoạ sĩ, nhiếp ảnh gia, ca nhạc sĩ đã viết về nỗi đau thân phận người VN cũng như vận mệnh đất nước sau năm 1975, nhiều đề tài vô cùng phong phú, giá trị đóng góp cho kho tàng văn học sử cận đại, về chiến tranh Việt Nam (cuộc chiến Quốc – Cộng) nhiều tài liệu từ Nga, Mỹ, Pháp…đã được giải mật, cộng sản Hà Nội phát động, tiến hành đánh miền Nam từ năm 1954 đến 1975 là công cụ của CS quốc tế được Nga Tàu khối CS Đông Âu giúp vũ khí, cho vay nợ đánh chiếm miền Nam, chứng minh qua lời tuyên bố của cố Tổng bí thư Lê Duẩn “Ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa…“
Hàng năm ở hải ngoại Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản, là những người đã bị đày ải trong ngục tù cộng sản, mất mát người thân liều chết vượt biển bỏ nước ra đi tìm tự do với đôi bàn tay trắng. Nỗi đau đó không bao giờ lãng quên bởi vậy nơi nào có người Việt tỵ nạn CS đều tổ chức biểu tình đòi hỏi nhân quyền cho VN. Dù đường sá xa xôi thời tiết lạnh như ở Đức, nhiều người cao tuổi lãnh tiền già, có tinh thần rất cao, tự nguyện không ai bắt buộc, họ bỏ tiền túi mua ticket tàu lửa, xe bus hay chung tiền xăng với người có xe cùng đi biểu tình ở Frankfurt hay Berlin, chúng ta phải khâm phục tình thần và lòng yêu nước của họ
THÁNG TƯ 1975-2016_html_7db78eb0 
Ðã 41 năm qua có biết bao biến đổi thăng trầm cho đất nước và dân tộc Việt, nhà cầm quyền CS độc tài cai trị, sắt máu và phi dân tộc. Bán nước cho Trung cộng (3). Đà Nẵng có rown Club International Hotel chỉ dành riêng cho người Hoa (Trung cộng) có những cửa hàng sử dụng bảng hiệu viết bằng tiếng Hán mọc lên khắp nơi do hệ lụy từ các dự án đầu tư mà Tàu cộng làm chủ, Trung cộng chủ trương từ từ đồng hoá người Việt, khuyến kích đàn ông lấy vợ Việt Nam, để giải quyết được nạn trai thừa gái thiếu, lấy vợ Việt được ở lại Việt Nam, mua đất kinh doanh làm kinh tế cho đảng CS Bắc Kinh, nắm kinh tế khuynh đảo thị trường…cho nhập các chất hoá học làm gia vị thực phẩm độc hại, người Việt thiếu ý thức ham lời xử dụng để đầu độc giết dần mòn người Việt với nhau… Những nơi trọng yếu về quân sự, kinh tế đều có các công ty của người Tàu khai thác, dưới hình thức nhờ „trúng thầu“ xét lại đảng CSVN bán, dâng cho Tàu để vinh thân phì gia.
Người Việt trên đất nước Việt Nam mất dần chủ quyền, trong đất liền thì mất đất, mất rừng, ngoài biển thì mất đảo… Môi trường sống bị ô nhiễm như trường hợp xảy ra khu công nghiệp Vũng Áng xả chất độc xuống biển làm cá chết theo báo VietnamNet ngày 21/4 dẫn lời ông Phạm Khánh Ly, Vụ phó Vụ Nuôi trồng thủy sản, Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, cho hay: “Đoàn công tác không vào kiểm tra tại khu công nghiệp Vũng Áng được vì đây là có yếu tố nước ngoài, đoàn không có thẩm quyền, chức năng kiểm tra tại khu vực này”. Phải chăng, chúng ta đã mất “chủ quyền” ngay trên chính lãnh thổ Việt Nam? Báo lề phải cũng đăng tin ông Nguyễn Phú Trọng có đến Vũng Áng nhưng không nhắc tới vụ cá chết ngoài biển hay ông lú lẫn hơn?
Nhìn lại 41 năm qua nhờ thống nhất đất nước, dân miền Bắc thật sự được giải phóng, sau ngày 30.4.1975 người từ ngoài Bắc tiếp tục di cư vào Nam, người dân miền Nam có ai ra miền Bắc lập nghiệp? ngày nay lại tiếp tục phong trào người giàu từ Bắc tới Nam đều muốn rời bỏ Việt Nam, qua con đường du học, lao động, đầu tư để ra nước ngoài sinh sống. Đây là bằng chứng lý tưởng của người Quốc gia yêu tự do, dân chủ càng ngời sáng hơn. Tương lai đất nước Việt Nam đi về đâu? phải do người dân trong nước chọn lựa giữa tự do và độc tài.
Nguyễn Quý Đại
chú thích để độc giả đọc thêm :
1/ Cố thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc về hưu hết quyền lực ông đã nói như vậy
2/Nhất định thắng của Trần Dần
3/Hội nghị Thành Đô là cuộc hội nghị thượng đỉnh Việt-Trung trong hai ngày 3-4 Tháng 9, 1990, tại Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên giữa lãnh đạo cao cấp nhất hai đảng Cộng sản Việt Nam – Trung Quốc. Cuộc họp mặt này nhằm mục đích bình thường hóa quan hệ giữa hai nước và hai đảng. Theo công luận là Hội nghị Thành Đô có những cam kết tổn hại đến chủ quyền đất nước (bán nước) cho đến nay, nội dung và các thỏa thuận trong cuộc họp của đôi bên vẫn còn trong bí mật chưa được công bố.
Tháng Tư nỗi buồn còn đó
Trích tài liệu đọc thêm
THÁNG TƯ 1975-2016_html_f256943 
Lần 1: vào ngày 22.9.1975 thực hiện với tỷ giá 1 đồng tiền Hồ ăn 500 đồng VN CH, nhưng mỗi gia đình miền Nam chỉ được đổi 100.000 đồng VNCH để có 200 đồng tiền Hồ.
500 Đồng VNCH lúc đó bằng 1 USD.
Lần 2: vào ngày 25/4/1978 đổi tỷ giá tương đương 1 đồng mới in ăn 1 đồng Hồ cũ, nhưng mỗi người dân chỉ được đổi 100 đồng với gia đình 2 người. Còn gia đình 3 người trở lên thì người thứ 3 chỉ được đổi 50 đồng. Tối đa, mỗi gia đình chỉ đổi được 500 tiền mới.
Tờ 1 Đồng Ngân Hàng Nhà Nước VN.
Tiền mới để cho ngày 25/4/1978
THÁNG TƯ 1975-2016_html_m10d53a83 
Lần 3: vào ngày 14.9.1985
Lần này mỗi đồng tiền mới ăn 10 đồng cũ, mỗi gia đình chỉ được đổi 2.000 đồng cũ lấy 200 đồng mới. Tiền đổi lần thứ 3 nay không còn dùng nữa vì đã thay thế bằng tiền nhựa Polymer
Sau 3 lần đổi tiền ở miền Nam có 4 câu thơ ai cũng biết:
“Máu rợn mùi tanh, cuộc đổi đời
Ba lần cướp trắng lúc lên ngôi
Miền Nam “ruột thịt” âm thầm hiểu:
Cách mạng là đây: bọn giết người!”
I. ĐÁNH TƯ SẢN
ĐÁNH TƯ SẢN cũng là một sự kiện chấn động lịch sử Việt Nam ngang hàng sự kiện THUYỀN NHÂN VIỆT NAM và chỉ xảy ra sau ngày 30 tháng Tư năm 1975.
Sự kiện ĐÁNH TƯ SẢN do Hà Nội thực hiện đối với người dân miền Nam Việt Nam theo Quyết Định mang số 111/CP vào ngày tháng 4 năm 1977 do Phạm Hùng ký chỉ đặc biệt nhằm vào việc tịch thu nhà cửa đất đai của nhân dân miền Nam
Các đợt ĐÁNH TƯ SẢN đối với người dân miền Nam được Hà Nội cho ký số X1, X2 và X3.
Đợt X1 được bắt đầu vào sáng ngày 11 tháng Chín năm 1975 xảy ra khắp 17 tỉnh thành miền Nam và thành phố Sài Gòn. Đợt này chủ yếu nhắm vào nhà của các cư dân thành thị, tịch thu nhà và cưỡng bức toàn bộ những nạn nhân phải đi về vùng Kinh Tế Mới sống. Đợt X1 này tập trung vào những người dân Việt gốc Hoa vốn đã di dân vào miền Nam Việt Nam từ cuối triều Minh, đầu triều nhà Thanh, sanh sống thanh công tại miền Nam ngót nghét hơn 200 năm.
Đợt X2 được Hà Nội tiến hành từ tháng Ba năm 1978 và được kéo dài cho đến sau Đổi Mới, tức là khoảng năm 1990 thì mới chấm dứt. Đợt này chủ yếu nhắm vào tư thuơng, tiểu tư sản, các thành phần sản xuất nhỏ vốn rất đa dạng và phồn thịnh trong nền kinh tế tự do do chính phủ Việt Nam Cộng Hòa khuyến khích hậu thuẫn cho quốc dân từ bấy lâu.
Nền công nghiệp nhẹ, sản xuất đồ sài gia dụng trong nhà của Việt Nam đã hoàn toàn chính thức bị phá hũy. Người dân Việt Nam sẽ không còn thấy các sản phẫm tự hào của dân tộc như nồi nhôm hiệu Ba Cây Dừa , xà-bông (savon) hiệu cô Ba, xe hơi hiệu La Đalat, hiệu đèn trang trí Nguyễn Văn Mạnh, …etc…. Không những thế, các nhà máy nhỏ sản xuất nhu yếu phẫm như đường, bột giặt, giấy, …etc cũng bị tê liệt vì chủ nhân bị quốc hữu hóa.
Riêng tại Sài Gòn, thì báo Tuổi Trẻ đã phải thừa nhận là đã có trên 10000 tiệm bán bị đóng chỉ qua một đêm, khiến một viên thuốc trụ sinh cũng không có mà mua, mà dùng. Nhà sách Khai Trí lừng lẫy, biểu tượng của cả Sài Gòn cũng bị báo đài tại Sài Gòn lúc bấy giờ rêu rao là tư bản và cần phải tịch thu. Nhà sách Khai Trí vốn đã từ tâm giúp đỡ biết bao văn nghệ sĩ của miền Nam, âm thầm thực hiện đường lối khai dân trí của cụ Phan Châu Trinh cho dân tộc
Riêng về chỉ thị 43 của Bộ Chính Trị vào tháng Năm năm 1978 đã quốc hữu hóa toàn bộ đát đai của nông dân miền Nam vào tay nhà nước thông qua hình thức “Tập Đoàn Sản Xuất” dẫn đến nạn đói năm 1979 ngay liền sau đó vì lúa gạo và các sản phẩm nông nghiệp bị sút giảm toàn diện tại miền Nam.
Tình trạng ở nông thôn miền Nam càng kinh khiếp và dữ dội hơn ở Sài Gòn dù không ồn ào bằng. Tổng số lúa mà nông dân miền Nam bị chở ra ngoài Bắc không thông qua quy chế thu mua được loan truyền là khoảng 4 triệu tấn gạo vào đầu năm 1978 trên đài phát thanh Hà Nội khi ca ngợi thành tích ĐÁNH TƯ SẢN của các đảng bộ địa phương miền Nam. Đương nhiên, con số chính thức được các nông dân kêu ca là lớn hơn nhiều.
Sang đến năm 1979, Võ Văn Kiệt đã phải loan báo thu mua lúa từ nông dân với giá cao gấp cả ngàn lần giá quy định của Nhà Nước (!) để cứu vãn tình thế bất mãn không còn dằn được nữa từ nông dân miền Nam trước những đợt thu lúa từ năm 1977 trở đi.
Song song với chiến dịch X2 là chiến dịch X3 đặc biệt tập trung tại Sài Gòn. Sau chiến dịch X3, hàng ngàn gia đình cán bộ miền Bắc đã vào Sài gòn sinh sống trong những ngôi nhà bị tịch thu. Theo thừa nhận ngắn ngủi từ báo SGGP và báo Công An khi bàn đến vấn đề trả lại nhà cho những “đối tượng” bị đánh tư sản oan ức vào tháng 9 năm 1989, ước tính lên đến khoảng 150 ngàn người thuộc gia đình cán bộ gốc miền Bắc vào Sài Gòn sinh sống trong những ngôi nhà bị tịch thu.
Đỗ Mười, sau này là Tổng Bí Thư Đảng, lúc bấy giờ thay thế ông Nguyễn Văn Linh làm trưởng ban cải tạo TW Vào ngày 16 tháng Hai năm 1976 là người chỉ huy trực tiếp đợt thực hiện này.
Trong chiến dịch này, số lượng người Sài Gòn phải bị mất hết tài sản và bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI là khoảng SÁU TRĂM NGÀN NGƯỜI, tạo ra một sự hoảng sợ hoang man chưa từng có trong lịch sử phát triển Sài Gòn qua các triều đại. Cuối đợt X3 , ghi nhận của Hà Nội là có khoảng 950 ngàn người Sài Gòn bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI, không hoàn thành chỉ tiêu đề ra là một triệu hai người!
Sức mạnh kinh tế Sài Gòn tự nhiên bị phá hoại đi đến kiết quệ hoàn toàn sau chiến dịch X3 do Đổ Mười trực tiếp chỉ huy. Hơn 14 NGÀN cơ sở tiểu thủ công nghiệp tại Sài Gòn rất cần cho nền kinh tế quốc dân, với khoảng 270 ngàn nhân công hoàn toàn bị trắng tay, đóng cửa với tổng số thiệt hại tài sản trước mắt lên đế gần chín đến hai mươi mốt tỷ Mỹ kim và tiến trình phát triển công nghệ của đất nước trong tự cường hoàn toàn KHÔNG CÒN HY VỌNG để phục hồi.
Riêng về tổng số vàng, nữ trang tịch tư từ tư bản ở miền Nam được các báo đài của Đảng thừa nhận lên đến 4000 lượng vàng- nhưng đây chỉ là con số tượng trưng tính riêng ở Sài Gòn từ tháng Năm năm 1977 qua tháng Hai năm 1978 mà thôi. Cả thảy trên dưới gần 35 ngàn lượng vàng, tính luôn cả nữ trang và kim cương thu trong những đợt ĐÁNH TƯ SẢN ở miền Nam.
Xin được ghi chú thêm là chỉ nội vụ Hà Nội tiến hành cho phép người Việt gốc Hoa ra đi bán chính thức nếu đóng khoảng 120 lượng vàng đã góp vào gần 10 ngàn lượng vàng tổng cộng.
Trung bình , mổi người dân miền Nam nằm trong đối tượng bị ĐÁNH TƯ SẢN mất trắng khoảng 9 lượng vàng không tính đất đai, nhà cửa, phụ tùng thiết bị , đồ cổ, và các tài sản khác. Trữ lượng vàng của toàn bộ người dân miền Nam có thể lên đến 250 ngàn lượng vàng tính đến năm 1975 nhưng đồng bào khôn khéo giấu đi và phản kháng cũng như đem theo khi di tản.
II. KINH TẾ MỚI:
Tất cả những ai tại Sài Gòn bị Sản Hà Nội tịch thu nhà , tài sản điều phải đi về vùng KINH TẾ MỚI, là những nơi mà cơ sở hạ tầng cho sinh hoạt chưa được xây dựng, trong đó có cả điện nước, trường học và bệnh xá. HƠN SÁU TRĂM NGÀN nạn nhân bị cưỡng bức qua đêm phải rời Sài Gòn để về những vùng KINH TẾ MỚI và bỏ lại hết toàn bộ tài sản của mình từ nhà ở, của cải, đồ đạc cho Đảng quản lý.
Chỉ tiêu đề ra là phải đưa cưỡng bức khoảng gần một triệu người Sài Gòn ra các Vùng KINH TẾ MỚI và buộc họ phải bỏ hết tài sản nhà cửa lại cho Hà Nội quản lý. Tổng kết từ các báo cáo thành tích cải tạo XHCN của Đảng, số người bị cưỡng bức đi Kinh Tế Mới từ Sài Gòn qua mười năm Quá Độ- ĐÁNH TƯ SẢN như sau:
THỜI KỲ – CHỈ TIÊU – KẾT QUẢ THỰC HIỆN – GHI ChÚ
1976 – 1979: 4 triệu người – 1,5 triệu người – 95% là từ Sài Gòn
1979 – 1984: 1 triệu người – 1,3 triệu người – 50% là từ Sài Gòn
Khi đến vùng KINH TẾ MỚI để sống tham gia các tập đoàn sản xuất hay còn gọi tắt là Hợp Tác Xã, “thành quả lao động” của các nạn nhân này được phân phối chia ra như sau:
30% trả thuế
25% góp cho chính phủ theo giá thu mua của nhà nước;
15% trả lương cho cán bộ quản lý;
30% còn lại chia cho các thành viên tính theo số điểm thuế lao động
Như vậy là sản phẩm nông nghiệp từ các nông trường vùng Kinh tế Mới đã bị Đảng tịch thu hết 70 % và chỉ còn 30% là chia lại cho các thành viên, vốn là các nạn nhân bị tịch thu nhà cửa sống trong vùng Kinh Tế Mới.
Thế là cả triệu người dân Sài Gòn đột nhiên lâm vào cảnh đói kém trầm trọng như là đòn trả thù hữu hiệu của chế độ Hà Nội đối với những bị liệt vào thành phần không phải “Cách Mạng”, ngụy quân ngụy quyền và tiểu tư sản.
Ước tính có khoảng 300 ngàn trẻ em bị thất học vì sống ở các vùng Kinh Tế Mới này. Nhân dân miền Nam- cả triệu người đang sống sung túc bổng lao vào chịu đói kém khổ sở chưa từng có. Nạn đói kém lan tràn khắp mọi nơi, mọi nhà trước thảm cảnh.
Hàng vạn người dân Sài Gòn đã phải bỏ trốn khỏi các vùng Kinh Tế Mới, đi ăn xin trên đường Về Sài Gòn, đói rách khổ sở. Đây là thời kỳ khốn khổ bi đát nhất trong lịch sử phát triển Sài Gòn.
III. Quyết Định 111/CP của Hà Nội về việc “Đánh tư sản ” ở miền Nam Việt Nam
Quyết định 111/CP của Hà Nội là một tài liệu chứng quan trọng. Quyết định này là nguồn gốc của mọi khổ đau, nghèo khó của người dân miền Nam Việt Nam sau ngày 30 tháng Tư năm 1975 và là lý do Việt Nam bị tụt hậu về mọi mặt, đứng hàng thứ ba nghèo nhất thế giới theo tuyên bố của Liên Hiệp Quốc vào năm 1985.
Xem Nguyên văn quyết định 111/CP:
Trích :
IV. ĐỐI VỚI NHÀ, ĐẤT CỦA CÁC TỔ CHỨC VÀ CÁ NHÂN THUỘC BỘ MÁY CAI TRỊ CỦA NGUỴ QUÂN NGUỴ QUYỀN VÀ ĐẢNG PHÁI PHẢN ĐỘNG
1. Mọi loại nhà cửa, đất đai trước ngày Giải phóng do chính quyền Mỹ nguỵ quản lý hoặc dành cho những tổ chức hay cá nhân, thuộc nguỵ quân nguỵ quyền và các tổ chức đảng phái phản động sử dụng, nay đều là tài sản công cộng, do Nhà nước trực tiếp quản lý.
2. Nhà cửa, đất đai của những người sau đây đều do Nhà nước trực tiếp quản lý:
Sĩ quan nguỵ quân cấp từ thiếu tá trở lên.
Sĩ quan cảnh sát từ cấp trung uý trở lên.
Cán bộ thuộc bộ máy cai trị của nguỵ quyền đã giữ chức vụ, từ Chủ sự phòng cơ quan Trung ương, Ty phó, Quận phó trở lên.
Các phần tử ác ôn, mật vụ, tình báo, chiêu hồi cố tình phản cách mạng.
Điều IV của QĐ 111/CP đã cho thấy rõ gia đình thân nhân của quân lực Việt Nam Cộng Hòa phải chịu mất nhà mất cửa rất thê thảm. Mọi quy chụp là phản động hay Ngụy quyền thì coi như là bị tịch thu nhà cửa.
Dòng chữ cuối cùng của khoản 2 điều IV của QĐ 111/CP có ghi rõ là nhà cửa đất đai của các thành phần sau đây bị tịch thu: “Các phần tử ác ôn, mật vụ, tình báo, chiêu hồi cố tình phản cách mạng.” Bởi không có định nghĩa rõ ràng thế nào là thành phần ác ôn nên các viên chức cán bộ Cộng Sản tha hồ kết tội thuờng dân vô tôi vạ là thành phần ác ôn của “Ngụy quyền” để tư lợi cướp bóc nhà cửa cho riêng mình, không cần tòa án nào xét xử cả. Ai ai cũng có thể là điệp viên CIA, hay là có lý lịch ba đời liên quan đến Ngụy quân, và điều có tư tưởng phản động và cần phải tịch thu nhà cửa dựa trên điều khoản này của Q Đ 111/CP.
Không khí hoảng sợ, đau thuơng oán hận lan tràn khắp cả miền Nam.
IV. Hậu quả ĐÁNH TƯ SẢN của Hà Nội:
Theo các chuyên gia của Liên Hiệp Quốc về kinh tế, Việt Nam tụt hậu hơn 50 năm về kinh tế vì các chính sách đánh tư sản này của Cộng Sản Hà Nội lên đầu người dân miền Nam. Việt Nam là quốc gia nghèo đứng hàng thứ ba trên thế giới vào năm 1985.
Cho đến giờ phút này, người dân Việt Nam vẫn chưa thực sự có quyền TƯ HỮU mà chỉ có quyền SỬ DỤNG, nghĩa là thảm họa bị ĐÁNH TƯ SẢN trong quá khứ vẫn treo lơ lửng trên đầu người dân Việt Nam bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chiếu theo luật pháp hiện hành của Hà Nội.
Kinh tế của Việt Nam mãi đến năm 1997 mới thực sự khắc phục được một phần hâu quả của 10 năm Quá Độ, ĐÁNH TƯ SẢN do Hà Nội tiến hành từ năm 1976 đến năm 1987.
Từ năm 1987 đến năm 1997, Hoa Kỳ đã nhắm mắt làm ngơ cho những người Việt di tản hay Vượt Biên định cư tại Mỹ gởi tiền hàng ồ ạt về cứu đói thân nhân mình và vực dậy sự sinh động về kinh tế vốn có ngày nào của miền Nam.Tổng số ngoại tệ gởi về lên đến 8 đến 15 tỷ Mỹ kim mỗi năm trong suốt 10 năm đó.
Sang đến năm 1989, báo SGGP từ Sài Gòn chịu 90 % ngân sách của cả nước và bắt đầu tiến hành trả lại nhà cho một số nạn nhân bao năm trời khổ ải, cũng như bắt đầu bàn tới vấn đề cho phép các sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa được bán nhà vốn hầu hết đã bị tịch thu nếu ra đi theo chương trình HO-Special Release Reeducation Center Detainee Resettlement Program (Chương trình tái định cư phóng thích đặc biệt tù nhân trung tâm cải tạo)
Chỉ số nghèo đói của Việt Nam đứng hàng thứ ba trên thế giới và chỉ mới có những tiến bộ cải thiện khi World Bank và USAID tăng tốc trợ giúp.
Mọi tài liệu, hình ảnh ca ngợi ĐÁNH TƯ SẢN từ các báo chí đài phát thanh của Đảng cũng bị dẹp dần đi. Hà Nội tới ngày nay vẫn chưa chính thức xin lỗi hai mươi mốt triệu người dân miền Nam về hành động này. Theo số liệu của Ngân hàng Thế giới (WB), thu nhập bình quân đầu người năm 2014 của Việt Nam là 2.052 USD, trong khi khi Singapore là 56.287 USD, Malaysia là 10.830 USD, Thái Lan là 5.561 USD và Indonesia là 3.515 USD.
TÚ HOA
Nguồn bài đăng
Tham khảo: Bên Thắng Cuộc: PHẦN I : MIỀN NAM / CHƯƠNG III : ĐÁNH TƯ SẢN (Huy Đức)
https://vuthat.files.wordpress.com/2015/04/eced8-lqt-30-4.jpg?w=640&h=190
Tháng Tư về gợi cho người Việt nhớ lại biến cố lịch sử ngày 30.4.1975 cộng sản Bắc Việt đánh chiếm miền Nam, cộng sản gọi đó là ngày “giải phóng.” Sài Gòn có lịch sử trên 300 năm đã bị đổi tên. Chiến tranh chấm dứt, Bắc Nam không còn ngăn cách, CSVN với âm mưu thâm độc bắt tất cả công chức, sĩ quan VNCH tập trung vào các trại tù, hàng triệu người dân miền Nam đã chịu nhiều đau khổ và mất mát… Họ chủ trương bần cùng hóa dân miền Nam trong các đợt: đánh tư sản, cải tạo công thương nghiệp, quốc hữu hoá các cơ sở xí nhiệp, hãng xưởng kỷ nghệ, tịch thu tài sản, cán bộ từ miền Bắc vào hay trong bưng ra cướp nhà đuổi người đi vùng kinh tế mới, đổi tiền…
Nước Đức cũng thống nhất đất nước ngày 03 tháng 10 năm 1990. không xảy ra làn sóng người phải trốn chạy, công chức, quân đội, cảnh sát của DDR (Đông Đức) không bị tập trung vào trại tù „cải tạo“. Cũng trải qua việc đổi tiền, thời còn chia cách Đông Tây thì hối xuất được tính 1 DM (Tây Đức) đổi 10 Mark của DDR. (Đông Đức). Sau khi thống nhất thì đổi 1=1 để nâng cao đời sống kinh tế thấp kém, nghèo đói phiá Đông Đức theo chủ nghiã CS.
Sau 30/4/1975 CSVN đã có 3 lần đổi tiền mỗi lần đều có giới hạn khác nhau, tiền gởi trong Ngân hàng bị tịch thu, đổi theo quy định của từng gia đình, số tiền còn lại thành giấy vụn, nhiều người buồn lòng tự tử, vì tiền để dành nhiều năm làm bằng mồ hôi nước mắt bị cướp mất hết giá trị. Nhà cầm quyền mới muốn bần cùng hoá dân miền Nam để dễ trị (mời xem chú thích cuối bài).
THÁNG TƯ 1975-2016_html_m4a97d056
Người miền Nam không bao giờ quên ngày 30.4.1975 ngày của thảm họa, của kinh hòang khủng khiếp, đời sống sung túc của miền Nam không còn nửa, người miền Nam trở nên trắng tay, sống trong điêu đứng và sợ hãi mất tự do. Nhiều gia đình giàu có trở thành nghèo đói phải bán đồ đạc trong nhà từ cái quạt máy, radio, đồng hồ, bàn ủi, máy may đến cả quần áo cũ…để sống qua ngày, phải xếp hàng để mua thực phẩm… Thanh niên phải đi thanh niên xung phong, làm nghĩa vụ quân sự tại chiến trường Campuchia. Miền Nam tiêu điều xơ xác, Họ gọi là „cách mạng giải phóng” nhưng giải phóng cho ai? CSVN sẵn sàng thủ tiêu, bỏ tù, trù dập…những ai không tuân phục họ. CS chủ trương khống chế xã hội bằng cách tạo sự nghi ngờ, mâu thuẩn giữa các thành phần dân chúng để sẵn sàng hại nhau, kể cả cha mẹ, vợ chồng, con cái trong gia đình, đời sống bị đe dọa rình rập,. Bà con, người hàng xóm không còn thân thiện như trước 75 mà tỏ ra dè dặt hơn. Bởi chủ nghiã cộng sản thì ở đâu cũng vậy dạy con người gian dối, hận thù, chia rẻ, vị kỷ, vô cảm, gian dối với chính mình và với người, sống nặng tính cá nhân chủ nghĩa… Sau ngày „giải phóng„ tuổi trẻ miền Nam con cái của những gia đình làm việc cho chế độ VNCH bị phân biệt lý lịch thuộc thành phần „Mỹ Nguỵ“ không có tương lai
Đôi dép râu giẫm nát đời son trẻ,
Mũ tai bèo che kín cả tương lai“
Giải phóng miền Nam từ người xuống làm súc vật ăn bobo thực phẩm của ngựa. Từ đó gây nên làn sóng người liều mình vượt biên bất chấp hiểm nguy miễn sao thoát ách độc tài cộng sản, may mắn vượt thoát đến được bến bờ tự do (theo ước tính của văn phòng Cao Uỷ Tỵ Nạn hơn ½ đã chết trên biển hay trong núi rừng đường bộ từ Campuchia sang Thái Lan).
THÁNG TƯ 1975-2016_html_68502d19
Hàng năm 30 tháng 4 có “triệu người vui, triệu người buồn” (1) trong nước nhà cầm quyền CSVN tổ chức diễn hành, kỷ niệm chào mừng chiến thắng, trên khắp mọi nẽo đường VN chỉ thấy màu đỏ của khẩu hiệu, cờ đỏ sao vàng, búa liềm. „Tôi bước đi- không thấy phố – không thấy nhà- Chỉ thấy mưa sa- trên màu cờ đỏ“ (2) Nặng phần trình diễn tuyên truyền láo khoét, đọc diễn văn, không thiếu phần chống Mỹ cứu nước, nhưng con cái họ đều gởi sang Mỹ học, mua nhà, mua xe hưởng thụ. Họ tổ chức gắn huy chương thăng thưởng cho nhau để được vinh thân phì da, các bà được phong là „Mẹ VN Anh Hùng“, thì được ăn bánh vẻ, được gắn huy chương, bằng khen thưởng, lọai đó bán không ai mua, đời sống của họ vẫn nghèo đói, cơ cực .
Người Việt tỵ nạn CS khắp nơi trên thế giới gọi ngày 30.4.1975 NGÀY QUỐC HẬN… Chúng ta từng trải qua thời kỳ đó là một bài học cho bản thân, không mặc cảm của người thua trận, không quên những năm tháng bị tập trung cải tạo, đói khổ. Tôi vượt biển may mắn đến bến bờ tự do, bỏ lại hận thù trôi theo sóng biển. Chúng tôi tham khảo tài liệu cũng như bản thân là nạn nhân, viết không phải khơi dậy lòng thù hận, mà để cho các thế hệ con cháu có thể hiểu đúng đắng về lịch sử Việt Nam bị CSVN bưng bít, bóp méo nhằm tuyên truyền và đánh bóng chế độ độc tài. Nhiều tác giả trong và ngoài nước là sử gia, nhà văn, nhà thơ, hoạ sĩ, nhiếp ảnh gia, ca nhạc sĩ đã viết về nỗi đau thân phận người VN cũng như vận mệnh đất nước sau năm 1975, nhiều đề tài vô cùng phong phú, giá trị đóng góp cho kho tàng văn học sử cận đại, về chiến tranh Việt Nam (cuộc chiến Quốc – Cộng) nhiều tài liệu từ Nga, Mỹ, Pháp…đã được giải mật, cộng sản Hà Nội phát động, tiến hành đánh miền Nam từ năm 1954 đến 1975 là công cụ của CS quốc tế được Nga Tàu khối CS Đông Âu giúp vũ khí, cho vay nợ đánh chiếm miền Nam, chứng minh qua lời tuyên bố của cố Tổng bí thư Lê Duẩn “Ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa…“
Hàng năm ở hải ngoại Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản, là những người đã bị đày ải trong ngục tù cộng sản, mất mát người thân liều chết vượt biển bỏ nước ra đi tìm tự do với đôi bàn tay trắng. Nỗi đau đó không bao giờ lãng quên bởi vậy nơi nào có người Việt tỵ nạn CS đều tổ chức biểu tình đòi hỏi nhân quyền cho VN. Dù đường sá xa xôi thời tiết lạnh như ở Đức, nhiều người cao tuổi lãnh tiền già, có tinh thần rất cao, tự nguyện không ai bắt buộc, họ bỏ tiền túi mua ticket tàu lửa, xe bus hay chung tiền xăng với người có xe cùng đi biểu tình ở Frankfurt hay Berlin, chúng ta phải khâm phục tình thần và lòng yêu nước của họ
THÁNG TƯ 1975-2016_html_7db78eb0
Ðã 41 năm qua có biết bao biến đổi thăng trầm cho đất nước và dân tộc Việt, nhà cầm quyền CS độc tài cai trị, sắt máu và phi dân tộc. Bán nước cho Trung cộng (3). Đà Nẵng có rown Club International Hotel chỉ dành riêng cho người Hoa (Trung cộng) có những cửa hàng sử dụng bảng hiệu viết bằng tiếng Hán mọc lên khắp nơi do hệ lụy từ các dự án đầu tư mà Tàu cộng làm chủ, Trung cộng chủ trương từ từ đồng hoá người Việt, khuyến kích đàn ông lấy vợ Việt Nam, để giải quyết được nạn trai thừa gái thiếu, lấy vợ Việt được ở lại Việt Nam, mua đất kinh doanh làm kinh tế cho đảng CS Bắc Kinh, nắm kinh tế khuynh đảo thị trường…cho nhập các chất hoá học làm gia vị thực phẩm độc hại, người Việt thiếu ý thức ham lời xử dụng để đầu độc giết dần mòn người Việt với nhau… Những nơi trọng yếu về quân sự, kinh tế đều có các công ty của người Tàu khai thác, dưới hình thức nhờ „trúng thầu“ xét lại đảng CSVN bán, dâng cho Tàu để vinh thân phì gia.
Người Việt trên đất nước Việt Nam mất dần chủ quyền, trong đất liền thì mất đất, mất rừng, ngoài biển thì mất đảo… Môi trường sống bị ô nhiễm như trường hợp xảy ra khu công nghiệp Vũng Áng xả chất độc xuống biển làm cá chết theo báo VietnamNet ngày 21/4 dẫn lời ông Phạm Khánh Ly, Vụ phó Vụ Nuôi trồng thủy sản, Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, cho hay: “Đoàn công tác không vào kiểm tra tại khu công nghiệp Vũng Áng được vì đây là có yếu tố nước ngoài, đoàn không có thẩm quyền, chức năng kiểm tra tại khu vực này”. Phải chăng, chúng ta đã mất “chủ quyền” ngay trên chính lãnh thổ Việt Nam? Báo lề phải cũng đăng tin ông Nguyễn Phú Trọng có đến Vũng Áng nhưng không nhắc tới vụ cá chết ngoài biển hay ông lú lẫn hơn?
Nhìn lại 41 năm qua nhờ thống nhất đất nước, dân miền Bắc thật sự được giải phóng, sau ngày 30.4.1975 người từ ngoài Bắc tiếp tục di cư vào Nam, người dân miền Nam có ai ra miền Bắc lập nghiệp? ngày nay lại tiếp tục phong trào người giàu từ Bắc tới Nam đều muốn rời bỏ Việt Nam, qua con đường du học, lao động, đầu tư để ra nước ngoài sinh sống. Đây là bằng chứng lý tưởng của người Quốc gia yêu tự do, dân chủ càng ngời sáng hơn. Tương lai đất nước Việt Nam đi về đâu? phải do người dân trong nước chọn lựa giữa tự do và độc tài.
Nguyễn Quý Đại
chú thích để độc giả đọc thêm :
1/ Cố thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc về hưu hết quyền lực ông đã nói như vậy
2/Nhất định thắng của Trần Dần
3/Hội nghị Thành Đô là cuộc hội nghị thượng đỉnh Việt-Trung trong hai ngày 3-4 Tháng 9, 1990, tại Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên giữa lãnh đạo cao cấp nhất hai đảng Cộng sản Việt Nam – Trung Quốc. Cuộc họp mặt này nhằm mục đích bình thường hóa quan hệ giữa hai nước và hai đảng. Theo công luận là Hội nghị Thành Đô có những cam kết tổn hại đến chủ quyền đất nước (bán nước) cho đến nay, nội dung và các thỏa thuận trong cuộc họp của đôi bên vẫn còn trong bí mật chưa được công bố.
Tháng Tư nỗi buồn còn đó
https://www.youtube.com/watch?v=PhCFjB_K_BE&feature=youtu.be
Trích tài liệu đọc thêm
THÁNG TƯ 1975-2016_html_f256943
Lần 1: vào ngày 22.9.1975 thực hiện với tỷ giá 1 đồng tiền Hồ ăn 500 đồng VN CH, nhưng mỗi gia đình miền Nam chỉ được đổi 100.000 đồng VNCH để có 200 đồng tiền Hồ.
500 Đồng VNCH lúc đó bằng 1 USD.
Lần 2: vào ngày 25/4/1978 đổi tỷ giá tương đương 1 đồng mới in ăn 1 đồng Hồ cũ, nhưng mỗi người dân chỉ được đổi 100 đồng với gia đình 2 người. Còn gia đình 3 người trở lên thì người thứ 3 chỉ được đổi 50 đồng. Tối đa, mỗi gia đình chỉ đổi được 500 tiền mới.
Tờ 1 Đồng Ngân Hàng Nhà Nước VN.
Tiền mới để cho ngày 25/4/1978
THÁNG TƯ 1975-2016_html_m10d53a83
Lần 3: vào ngày 14.9.1985
Lần này mỗi đồng tiền mới ăn 10 đồng cũ, mỗi gia đình chỉ được đổi 2.000 đồng cũ lấy 200 đồng mới. Tiền đổi lần thứ 3 nay không còn dùng nữa vì đã thay thế bằng tiền nhựa Polymer
Sau 3 lần đổi tiền ở miền Nam có 4 câu thơ ai cũng biết:
“Máu rợn mùi tanh, cuộc đổi đời
Ba lần cướp trắng lúc lên ngôi
Miền Nam “ruột thịt” âm thầm hiểu:
Cách mạng là đây: bọn giết người!”
I. ĐÁNH TƯ SẢN
ĐÁNH TƯ SẢN cũng là một sự kiện chấn động lịch sử Việt Nam ngang hàng sự kiện THUYỀN NHÂN VIỆT NAM và chỉ xảy ra sau ngày 30 tháng Tư năm 1975.
Sự kiện ĐÁNH TƯ SẢN do Hà Nội thực hiện đối với người dân miền Nam Việt Nam theo Quyết Định mang số 111/CP vào ngày tháng 4 năm 1977 do Phạm Hùng ký chỉ đặc biệt nhằm vào việc tịch thu nhà cửa đất đai của nhân dân miền Nam
Các đợt ĐÁNH TƯ SẢN đối với người dân miền Nam được Hà Nội cho ký số X1, X2 và X3.
Đợt X1 được bắt đầu vào sáng ngày 11 tháng Chín năm 1975 xảy ra khắp 17 tỉnh thành miền Nam và thành phố Sài Gòn. Đợt này chủ yếu nhắm vào nhà của các cư dân thành thị, tịch thu nhà và cưỡng bức toàn bộ những nạn nhân phải đi về vùng Kinh Tế Mới sống. Đợt X1 này tập trung vào những người dân Việt gốc Hoa vốn đã di dân vào miền Nam Việt Nam từ cuối triều Minh, đầu triều nhà Thanh, sanh sống thanh công tại miền Nam ngót nghét hơn 200 năm.
Đợt X2 được Hà Nội tiến hành từ tháng Ba năm 1978 và được kéo dài cho đến sau Đổi Mới, tức là khoảng năm 1990 thì mới chấm dứt. Đợt này chủ yếu nhắm vào tư thuơng, tiểu tư sản, các thành phần sản xuất nhỏ vốn rất đa dạng và phồn thịnh trong nền kinh tế tự do do chính phủ Việt Nam Cộng Hòa khuyến khích hậu thuẫn cho quốc dân từ bấy lâu.
Nền công nghiệp nhẹ, sản xuất đồ sài gia dụng trong nhà của Việt Nam đã hoàn toàn chính thức bị phá hũy. Người dân Việt Nam sẽ không còn thấy các sản phẫm tự hào của dân tộc như nồi nhôm hiệu Ba Cây Dừa , xà-bông (savon) hiệu cô Ba, xe hơi hiệu La Đalat, hiệu đèn trang trí Nguyễn Văn Mạnh, …etc…. Không những thế, các nhà máy nhỏ sản xuất nhu yếu phẫm như đường, bột giặt, giấy, …etc cũng bị tê liệt vì chủ nhân bị quốc hữu hóa.
Riêng tại Sài Gòn, thì báo Tuổi Trẻ đã phải thừa nhận là đã có trên 10000 tiệm bán bị đóng chỉ qua một đêm, khiến một viên thuốc trụ sinh cũng không có mà mua, mà dùng. Nhà sách Khai Trí lừng lẫy, biểu tượng của cả Sài Gòn cũng bị báo đài tại Sài Gòn lúc bấy giờ rêu rao là tư bản và cần phải tịch thu. Nhà sách Khai Trí vốn đã từ tâm giúp đỡ biết bao văn nghệ sĩ của miền Nam, âm thầm thực hiện đường lối khai dân trí của cụ Phan Châu Trinh cho dân tộc
Riêng về chỉ thị 43 của Bộ Chính Trị vào tháng Năm năm 1978 đã quốc hữu hóa toàn bộ đát đai của nông dân miền Nam vào tay nhà nước thông qua hình thức “Tập Đoàn Sản Xuất” dẫn đến nạn đói năm 1979 ngay liền sau đó vì lúa gạo và các sản phẩm nông nghiệp bị sút giảm toàn diện tại miền Nam.
Tình trạng ở nông thôn miền Nam càng kinh khiếp và dữ dội hơn ở Sài Gòn dù không ồn ào bằng. Tổng số lúa mà nông dân miền Nam bị chở ra ngoài Bắc không thông qua quy chế thu mua được loan truyền là khoảng 4 triệu tấn gạo vào đầu năm 1978 trên đài phát thanh Hà Nội khi ca ngợi thành tích ĐÁNH TƯ SẢN của các đảng bộ địa phương miền Nam. Đương nhiên, con số chính thức được các nông dân kêu ca là lớn hơn nhiều.
Sang đến năm 1979, Võ Văn Kiệt đã phải loan báo thu mua lúa từ nông dân với giá cao gấp cả ngàn lần giá quy định của Nhà Nước (!) để cứu vãn tình thế bất mãn không còn dằn được nữa từ nông dân miền Nam trước những đợt thu lúa từ năm 1977 trở đi.
Song song với chiến dịch X2 là chiến dịch X3 đặc biệt tập trung tại Sài Gòn. Sau chiến dịch X3, hàng ngàn gia đình cán bộ miền Bắc đã vào Sài gòn sinh sống trong những ngôi nhà bị tịch thu. Theo thừa nhận ngắn ngủi từ báo SGGP và báo Công An khi bàn đến vấn đề trả lại nhà cho những “đối tượng” bị đánh tư sản oan ức vào tháng 9 năm 1989, ước tính lên đến khoảng 150 ngàn người thuộc gia đình cán bộ gốc miền Bắc vào Sài Gòn sinh sống trong những ngôi nhà bị tịch thu.
Đỗ Mười, sau này là Tổng Bí Thư Đảng, lúc bấy giờ thay thế ông Nguyễn Văn Linh làm trưởng ban cải tạo TW Vào ngày 16 tháng Hai năm 1976 là người chỉ huy trực tiếp đợt thực hiện này.
Trong chiến dịch này, số lượng người Sài Gòn phải bị mất hết tài sản và bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI là khoảng SÁU TRĂM NGÀN NGƯỜI, tạo ra một sự hoảng sợ hoang man chưa từng có trong lịch sử phát triển Sài Gòn qua các triều đại. Cuối đợt X3 , ghi nhận của Hà Nội là có khoảng 950 ngàn người Sài Gòn bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI, không hoàn thành chỉ tiêu đề ra là một triệu hai người!
Sức mạnh kinh tế Sài Gòn tự nhiên bị phá hoại đi đến kiết quệ hoàn toàn sau chiến dịch X3 do Đổ Mười trực tiếp chỉ huy. Hơn 14 NGÀN cơ sở tiểu thủ công nghiệp tại Sài Gòn rất cần cho nền kinh tế quốc dân, với khoảng 270 ngàn nhân công hoàn toàn bị trắng tay, đóng cửa với tổng số thiệt hại tài sản trước mắt lên đế gần chín đến hai mươi mốt tỷ Mỹ kim và tiến trình phát triển công nghệ của đất nước trong tự cường hoàn toàn KHÔNG CÒN HY VỌNG để phục hồi.
Riêng về tổng số vàng, nữ trang tịch tư từ tư bản ở miền Nam được các báo đài của Đảng thừa nhận lên đến 4000 lượng vàng- nhưng đây chỉ là con số tượng trưng tính riêng ở Sài Gòn từ tháng Năm năm 1977 qua tháng Hai năm 1978 mà thôi. Cả thảy trên dưới gần 35 ngàn lượng vàng, tính luôn cả nữ trang và kim cương thu trong những đợt ĐÁNH TƯ SẢN ở miền Nam.
Xin được ghi chú thêm là chỉ nội vụ Hà Nội tiến hành cho phép người Việt gốc Hoa ra đi bán chính thức nếu đóng khoảng 120 lượng vàng đã góp vào gần 10 ngàn lượng vàng tổng cộng.
Trung bình , mổi người dân miền Nam nằm trong đối tượng bị ĐÁNH TƯ SẢN mất trắng khoảng 9 lượng vàng không tính đất đai, nhà cửa, phụ tùng thiết bị , đồ cổ, và các tài sản khác. Trữ lượng vàng của toàn bộ người dân miền Nam có thể lên đến 250 ngàn lượng vàng tính đến năm 1975 nhưng đồng bào khôn khéo giấu đi và phản kháng cũng như đem theo khi di tản.
II. KINH TẾ MỚI:
Tất cả những ai tại Sài Gòn bị Sản Hà Nội tịch thu nhà , tài sản điều phải đi về vùng KINH TẾ MỚI, là những nơi mà cơ sở hạ tầng cho sinh hoạt chưa được xây dựng, trong đó có cả điện nước, trường học và bệnh xá. HƠN SÁU TRĂM NGÀN nạn nhân bị cưỡng bức qua đêm phải rời Sài Gòn để về những vùng KINH TẾ MỚI và bỏ lại hết toàn bộ tài sản của mình từ nhà ở, của cải, đồ đạc cho Đảng quản lý.
Chỉ tiêu đề ra là phải đưa cưỡng bức khoảng gần một triệu người Sài Gòn ra các Vùng KINH TẾ MỚI và buộc họ phải bỏ hết tài sản nhà cửa lại cho Hà Nội quản lý. Tổng kết từ các báo cáo thành tích cải tạo XHCN của Đảng, số người bị cưỡng bức đi Kinh Tế Mới từ Sài Gòn qua mười năm Quá Độ- ĐÁNH TƯ SẢN như sau:
THỜI KỲ – CHỈ TIÊU – KẾT QUẢ THỰC HIỆN – GHI ChÚ
1976 – 1979: 4 triệu người – 1,5 triệu người – 95% là từ Sài Gòn
1979 – 1984: 1 triệu người – 1,3 triệu người – 50% là từ Sài Gòn
Khi đến vùng KINH TẾ MỚI để sống tham gia các tập đoàn sản xuất hay còn gọi tắt là Hợp Tác Xã, “thành quả lao động” của các nạn nhân này được phân phối chia ra như sau:
30% trả thuế
25% góp cho chính phủ theo giá thu mua của nhà nước;
15% trả lương cho cán bộ quản lý;
30% còn lại chia cho các thành viên tính theo số điểm thuế lao động
Như vậy là sản phẩm nông nghiệp từ các nông trường vùng Kinh tế Mới đã bị Đảng tịch thu hết 70 % và chỉ còn 30% là chia lại cho các thành viên, vốn là các nạn nhân bị tịch thu nhà cửa sống trong vùng Kinh Tế Mới.
Thế là cả triệu người dân Sài Gòn đột nhiên lâm vào cảnh đói kém trầm trọng như là đòn trả thù hữu hiệu của chế độ Hà Nội đối với những bị liệt vào thành phần không phải “Cách Mạng”, ngụy quân ngụy quyền và tiểu tư sản.
Ước tính có khoảng 300 ngàn trẻ em bị thất học vì sống ở các vùng Kinh Tế Mới này. Nhân dân miền Nam- cả triệu người đang sống sung túc bổng lao vào chịu đói kém khổ sở chưa từng có. Nạn đói kém lan tràn khắp mọi nơi, mọi nhà trước thảm cảnh.
Hàng vạn người dân Sài Gòn đã phải bỏ trốn khỏi các vùng Kinh Tế Mới, đi ăn xin trên đường Về Sài Gòn, đói rách khổ sở. Đây là thời kỳ khốn khổ bi đát nhất trong lịch sử phát triển Sài Gòn.
III. Quyết Định 111/CP của Hà Nội về việc “Đánh tư sản ” ở miền Nam Việt Nam
Quyết định 111/CP của Hà Nội là một tài liệu chứng quan trọng. Quyết định này là nguồn gốc của mọi khổ đau, nghèo khó của người dân miền Nam Việt Nam sau ngày 30 tháng Tư năm 1975 và là lý do Việt Nam bị tụt hậu về mọi mặt, đứng hàng thứ ba nghèo nhất thế giới theo tuyên bố của Liên Hiệp Quốc vào năm 1985.
Xem Nguyên văn quyết định 111/CP:
Trích :
IV. ĐỐI VỚI NHÀ, ĐẤT CỦA CÁC TỔ CHỨC VÀ CÁ NHÂN THUỘC BỘ MÁY CAI TRỊ CỦA NGUỴ QUÂN NGUỴ QUYỀN VÀ ĐẢNG PHÁI PHẢN ĐỘNG
1. Mọi loại nhà cửa, đất đai trước ngày Giải phóng do chính quyền Mỹ nguỵ quản lý hoặc dành cho những tổ chức hay cá nhân, thuộc nguỵ quân nguỵ quyền và các tổ chức đảng phái phản động sử dụng, nay đều là tài sản công cộng, do Nhà nước trực tiếp quản lý.
2. Nhà cửa, đất đai của những người sau đây đều do Nhà nước trực tiếp quản lý:
Sĩ quan nguỵ quân cấp từ thiếu tá trở lên.
Sĩ quan cảnh sát từ cấp trung uý trở lên.
Cán bộ thuộc bộ máy cai trị của nguỵ quyền đã giữ chức vụ, từ Chủ sự phòng cơ quan Trung ương, Ty phó, Quận phó trở lên.
Các phần tử ác ôn, mật vụ, tình báo, chiêu hồi cố tình phản cách mạng.
Điều IV của QĐ 111/CP đã cho thấy rõ gia đình thân nhân của quân lực Việt Nam Cộng Hòa phải chịu mất nhà mất cửa rất thê thảm. Mọi quy chụp là phản động hay Ngụy quyền thì coi như là bị tịch thu nhà cửa.
Dòng chữ cuối cùng của khoản 2 điều IV của QĐ 111/CP có ghi rõ là nhà cửa đất đai của các thành phần sau đây bị tịch thu: “Các phần tử ác ôn, mật vụ, tình báo, chiêu hồi cố tình phản cách mạng.” Bởi không có định nghĩa rõ ràng thế nào là thành phần ác ôn nên các viên chức cán bộ Cộng Sản tha hồ kết tội thuờng dân vô tôi vạ là thành phần ác ôn của “Ngụy quyền” để tư lợi cướp bóc nhà cửa cho riêng mình, không cần tòa án nào xét xử cả. Ai ai cũng có thể là điệp viên CIA, hay là có lý lịch ba đời liên quan đến Ngụy quân, và điều có tư tưởng phản động và cần phải tịch thu nhà cửa dựa trên điều khoản này của Q Đ 111/CP.
Không khí hoảng sợ, đau thuơng oán hận lan tràn khắp cả miền Nam.
IV. Hậu quả ĐÁNH TƯ SẢN của Hà Nội:
Theo các chuyên gia của Liên Hiệp Quốc về kinh tế, Việt Nam tụt hậu hơn 50 năm về kinh tế vì các chính sách đánh tư sản này của Cộng Sản Hà Nội lên đầu người dân miền Nam. Việt Nam là quốc gia nghèo đứng hàng thứ ba trên thế giới vào năm 1985.
Cho đến giờ phút này, người dân Việt Nam vẫn chưa thực sự có quyền TƯ HỮU mà chỉ có quyền SỬ DỤNG, nghĩa là thảm họa bị ĐÁNH TƯ SẢN trong quá khứ vẫn treo lơ lửng trên đầu người dân Việt Nam bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chiếu theo luật pháp hiện hành của Hà Nội.
Kinh tế của Việt Nam mãi đến năm 1997 mới thực sự khắc phục được một phần hâu quả của 10 năm Quá Độ, ĐÁNH TƯ SẢN do Hà Nội tiến hành từ năm 1976 đến năm 1987.
Từ năm 1987 đến năm 1997, Hoa Kỳ đã nhắm mắt làm ngơ cho những người Việt di tản hay Vượt Biên định cư tại Mỹ gởi tiền hàng ồ ạt về cứu đói thân nhân mình và vực dậy sự sinh động về kinh tế vốn có ngày nào của miền Nam.Tổng số ngoại tệ gởi về lên đến 8 đến 15 tỷ Mỹ kim mỗi năm trong suốt 10 năm đó.
Sang đến năm 1989, báo SGGP từ Sài Gòn chịu 90 % ngân sách của cả nước và bắt đầu tiến hành trả lại nhà cho một số nạn nhân bao năm trời khổ ải, cũng như bắt đầu bàn tới vấn đề cho phép các sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa được bán nhà vốn hầu hết đã bị tịch thu nếu ra đi theo chương trình HO-Special Release Reeducation Center Detainee Resettlement Program (Chương trình tái định cư phóng thích đặc biệt tù nhân trung tâm cải tạo)
Chỉ số nghèo đói của Việt Nam đứng hàng thứ ba trên thế giới và chỉ mới có những tiến bộ cải thiện khi World Bank và USAID tăng tốc trợ giúp.
Mọi tài liệu, hình ảnh ca ngợi ĐÁNH TƯ SẢN từ các báo chí đài phát thanh của Đảng cũng bị dẹp dần đi. Hà Nội tới ngày nay vẫn chưa chính thức xin lỗi hai mươi mốt triệu người dân miền Nam về hành động này. Theo số liệu của Ngân hàng Thế giới (WB), thu nhập bình quân đầu người năm 2014 của Việt Nam là 2.052 USD, trong khi khi Singapore là 56.287 USD, Malaysia là 10.830 USD, Thái Lan là 5.561 USD và Indonesia là 3.515 USD.
TÚ HOA
 https://khoahocnet.com/2016/04/27/nguyen-quy-dai-thang-tu-1975-2016/