Ly Hương Đấu Tranh Tiếng Nói Người Việt Tỵ Nạn Không Chấp Nhận CSVN .


Wednesday

CHIỀU NÀO QUA THÁNH ĐỊA

CHIỀU NÀO QUA THÁNH ĐỊA

Du lich An Giang Du lịch An Giang
Bao năm lưu lạc xứ người
Chiều qua Thánh Địa ngậm ngùi trong ta
Dẫu rằng ngày ấy đã xa...
Tưởng chừng bến vắng hôm qua... chung đò
 Rung tram Tra Su Du lịch An Giang                

Chiều nào em thăm Long Xuyên, Châu Đốc
Rồi qua đò viếng Thánh Địa, Thất Sơn...
Làng Hòa Hảo nhàn nhạt ánh hoàng hôn
Chiều gió lộng lao xao cành so đũa

Cảnh quê xinh đẹp nắng vàng trải lụa
Cô lái đò tà áo gió tung bay
Nón bài thơ che đôi má hây hây
Tay vững mạnh đầy mái chèo xuôi nước

Đôi vai mỏng, tóc xõa mềm óng mượt
Màu da ngăm thắm đậm tuổi xuân hồng
Cất giọng hò theo gió tỏa trên sông
Nước lõm bõm theo nhịp chèo đưa đầy

Tiếng ơi, ới... khách trễ đò gọi, vẫy...
Ghe xa bờ, bỏ lại bến Năng Gù
Sau rặng cây, bóng núi Sập âm u
Xuồng lướt tới nhấp nhô theo sóng bũa

Cây me keo lá vàng bay tua tủa
Mây giăng giăng ráng đỏ phía trời tây
Ánh tà dương lấp loáng mặt sông đầy
Bóng diều bay chập chờn trong gương nước

Tàu xìn xịt kéo đoàn ghe dài thượt
Chiếc chở đầy lu hủ với nồi niêu...
Đồ gớm tráng men, sáng loáng nắng chiều
Tô, chén, dĩa... bằng sành chồng trên nóc
Phuot An Giang Du lịch An Giang
Những mui ghe dựng sào tre chót vót
Cột bên trên: Chuối, khóm, mía, dừa, khoai...
Vật treo cao, người nhìn thấy biết ngay
Những sản phẩm đất lành cần đem bán

Màn đêm xuống, bóng trăng vừa ló dạng
Thằng bù nhìn, canh rẫy gió phất phơ
Tắm mát đêm trăng thôn nữ đào tơ
Chiếc gào khỏa ánh trăng lồng bóng nước

Nỗi vấn vương... không làm sao quên được
Kỷ niệm xưa mãi tiềm ẩn trong lòng...
Đò Năng Gù chờ chuyến cuối sang sông
Anh lính chiến... chung thuyền trên bến vắng!

Những cánh thư... ấm lòng theo ngày tháng
Bôn ba xuôi ngược, chưa dịp hẹn hò...
Giặc cưỡng chiếm, bao thắt thẻo âu lo...
Tháng tư đen... không còn tin nhau nữa!

Lúc chạy loạn, em lạc vùng đất hứa...
Mấy mươi năm mãi hồi tưởng mênh mông
Nỗi niềm riêng luôn khắc khoải trong lòng!
Người xưa ơi, chiều nào qua Thánh Địa!

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Email: dtdbuon@...


Tuesday

Dân Có Biết: HỒ TẶC Ám Ảnh rất nhiều trẻ thơ ..?

Chuyện lạ VN. Em bé 8 tuổi bị Toá án xử tội vì dám dê "Bác Hồ"


Sau đó chúng tôi ghé qua trụ sở uỷ ban nhân dân xã Mường Nạm và được đồng chí Trần Đình Quý tiếp đón ân cần khi chúng tôi cho biết chúng tôi là phóng viên báo Hà Nội Mới về xã nhà điều tra vụ án xúc phạm lãnh tụ Hồ Chí Minh. Cũng tương đồng với ý kiến của cụ già làng Nùng Thẩm Lìn, đồng chí Quý cho biết:

- Hầu hết các gia đình bà con dân tộc Vân Kiều trong làng đều là những người lao động tốt, yêu thương xóm làng, và kính trọng cách mạng và bác Hồ. Kể cả gia đình của bị cáo Kèo Sòn Thuý mà ông bà của Thuý là những người đã có công với cách mạng trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và đế quốc Mỹ. Chúng tôi nghi ngờ đằng sau bị cáo là bọn phản động chống phá cách mạng xúi giục bị cáo Kèo Sòn Thuý có những hành vi đồi truỵ, trái với truyền thống văn hóa của dân tộc ta như xúc phạm lãnh tụ, người lớn tuổi như chủ tịch Hồ Chí Minh.

Khi chúng tôi hỏi đồng chí Quý về việc khám phá ra vụ án này thì đồng chí Quý cho biết là lần thứ nhất khi Kèo Sòn Thuý xúc phạm lãnh tụ trong lớp học bằng cách cứ hun hít vào hình chủ tịch Hồ Chí Minh cất giữ trong tập vở và sách giáo khoa, cất hình bác Hồ vào chổ kín, thì nhờ có bạn bè học cùng lớp phát hiện ra, báo cáo với thầy cô giáo và vụ việc đã được ban giám hiệu trường học của bị cáo báo cáo về địa phương chúng tôi có biện pháp xử lý thích hợp. Tuy nhiên vì lúc bấy giờ bị cáo còn nhỏ (6 tuổi) nên uỷ ban nhân xã Mường Nạm chỉ cảnh cáo phê bình và giao bị cáo vế gia đình tiếp tục giáo dục bị cáo mà thôi. Nhưng lần này thì đồng chí Quý cho rằng vụ việc này đã trở nên nghiêm trọng, và đã xin ý kiến cấp trên và các đồng chí lãnh đạo cấp trên đồng ý phải đưa bị cáo ra xét xử công khai tại toà án huyện Cao Lộc. Hỏi về trách nhiệm gia đình của bị cáom thì đồng chí Quý cho biết:

- Thật lòng thì chúng tôi cũng khó xử vì bản thân cha mẹ của ông Kèo Sòn Minh, cha bị cáo, có công với cách mạng trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ nên chúng tôi không truy tố cha mẹ bị cáo ra toà.

Sau hơn một ngày tiếp xúc với các cấp chính quyền phóng viên báo chúng tôi ra về với tâm trạng vừa buồn vừa giận. Giận vì thấy hình ảnh của Hồ Chủ Tịch bị xúc phạm, buồn vì thấy bị cáo Kèo Sòn Thúy còn nhỏ tuổi, chỉ mới 8 tuổi, nhưng thay vì em Thuý sống lành mạnh, sinh hoạt hồn nhiên trong sáng như những trẻ em khác luôn yêu thương bác Hồ, thì em Thuý lại có những hành động đồi truỵ, thiếu tôn trọng vị anh hùng của dân tộc Việt nam chúng ta là chủ tịch Hồ Chí Minh.

Nhóm phóng viên báo Hà Nội Mới

hết nói nổi cả một bộ máy vc nhào vào muốn ăn no nuốt sống một con bé mới chỉ 8 tuổi. Điềm gì mà dân chúng trong nước tới lúc này không kính trọng cha già dâm tặc Hồ Chí Minh. Cha già dâm tặc thì là dâm rồi, có trách thì trách gương xấu của cha già dâm tặc chớ không phải lỗi của con bé mới 8 tuổi. altalt
Nhìn đứa bé gái chỉ 8 tuổi mà thấy lo cho em vì gương mặt em quá vô tư cho dù em có phạm tội gì, nhưng cái tội mà động tới cha già dâm tặc thần tượng của VC thì không ai cứu nỗi em đâu bé ơi.tĐời đời chủ tịch Hồ Chí Meo sống mãi trong quần đàn bà phụ nữ Việt nama

Lời bàn: Có lẽ "Bác Hồ" thường hôn hít trẻ em nên trẻ em mới sinh ra bệnh tật như vậy, trời quả báo.


    *****

Mang tiếng
Bùi Bảo Trúc
Thì ra nước ta cũng biết giữ gìn danh tiếng lắm chứ không phải lúc nào cũng nhâng nhâng nháo nháo như kiểu cái thứ chích đít trong rừng Ba Ếch vác cái mặt chó nhảy bàn độc vừa ngu vừa dốt đi làm trò cười mà truyền hình Pháp đã bêu cho cả triệu người coi khi nó xuất hiện cạnh thủ tướng Pháp tại một cuộc họp báo cách đây không lâu.Một bài báo trong nước mới đây có một bài viết với cái tựa lúc thoạt ngó qua người đọc phải ngỡ ngàng một lúc vì không hiểu tại sao lại có kiểu dùng chữ kỳ lạ như thế. Bài báo viết nguyên văn như thế này: “Ðừng để nước Việt mang tiếng quốc gia nhiều tiến sĩ.”

Ô hay, sau những vụ người Việt mang tiếng ở Nhật, Ðài Loan, Ðại Hàn, Thái Lan ... với những vụ ăn cắp trong siêu thị đến nỗi ở nhiều nơi tại các quốc gia vừa kể người ta đã phải treo bảng viết bằng tiếng Việt cảnh cáo những bàn tay nhám thì nay, Việt Nam lại đang mang thêm một tiếng xấu mới khác nữa hay sao?

Hai chữ “mang tiếng” trong tựa đề của bài báo khiến người đọc ngỡ ngàng. “Mang tiếng” là phải chịu những điều tiếng thường là xấu xa, không tử tế, làm mất danh dự như ăn tham, tục uống trong các tiệm ăn (Thái Lan), ăn cắp trong các tiệm buôn (Nhật, Ðài Loan, Ðại Hàn) mang về nước tiêu thụ (nhờ tay các phi công và chiêu đãi viên Air Vietnam)... Hay vì cách hành xử của nhà nước mà chính Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã phải nói thẳng ra tại cuộc họp với Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội hôm 20 tháng 9 năm 2008, theo đó, ngài rất xấu hổ khi mang thông hành Việt Nam trong những chuyến xuất ngoại.

Nhưng mang tiếng vì quốc gia có nhiều người có bằng tiến sĩ thì hơi khó hiểu. Một quốc gia dân chúng có nhiều bằng cấp, mà lại là những bằng cấp cao, trên cả cấp cử nhân, thì đó phải là điều đáng cho người dân kiêu hãnh chứ tại sao lại là chuyện làm người dân phải mang tiếng?

Theo bài viết của tờ Việt Báo ở trong nước, hiện Việt Nam có khoảng trên 24 ngàn tiến sĩ. So với nhiều nước trên thế giới, đây không phải là con số cao lắm. Nhưng so với các nước trong vùng Ðông Nam Á thì, vẫn theo tờ Việt Báo, Việt Nam là quốc gia có nhiều tiến sĩ nhất. Trong khi đó, ở Mỹ, chỉ tính riêng bằng MBA không thôi, mỗi năm có thêm khoảng 160 ngàn tân khoa. Vậy thì 24 ngàn tân khoa của Việt Nam (tính tất cả, không phải là con số tân khoa MỖI năm) không phải là con số mang lại tiếng tốt. Nhưng cũng không phải là con số khiến cho người trong nước phải xấu hổ hay mang tiếng.


Thế thì tại sao bài báo lại viết rằng nhiều tiến sĩ là chuyện khiến Việt Nam “mang tiếng”? Ðọc thêm mấy dòng sau đó thì thấy ngay. Ngươì viết bài báo đó đã dùng hai chữ “mang tiếng” rất đúng. Mang tiếng là phải. Vì đa số những người có bằng tiến sĩ gần như không được những công trình nghiên cứu sáng chế trong các lãnh vực chuyên môn của họ. Việc nghiên cứu khoa học, theo bài báo, bị coi nhẹ nên không có được bao nhiêu đóng góp nếu không nói rõ là không có một công trình nghiên cứu nào ở tầm cỡ khu vực, nói chi đến tầm cỡ thế giới. Sinh viên tốt nghiệp chỉ lo đi kiếm việc, nhưng với kiến thức tồi tệ của họ, việc đó cũng rất khó. Không ít người phải xin đi lao động ở ngoại quốc, nói trắng ra là đi làm cu li cả ở Phi châu, những nơi văn minh, trình độ thua kém cả Việt Nam như Lybia, như Ghana... Những thứ công việc như thế cũng không giúp họ học hỏi thêm được những kiến thức, kỹ năng mới.

Ðáng nói hơn nữa là hệ thống đại học của Việt Nam rất tồi. Ðại học mở ra khắp hang cùng ngõ hẻm, trường sở nhếch nhác, ban giảng huấn thiếu khả năng. Không một đại học Việt Nam nào lọt được vào danh sách 500 trường đại học giỏi nhất thế giới. Chi tiết này cũng đủ nói lên phẩm chất và giá trị của các trường đại học Việt Nam. Trong khi đó, các nước Ðông Nam Á không có nhiều tiến sĩ như Việt Nam như Thái Lan, Indonesia cũng có đại học được ghi trong danh sách 500 đại học theo bảng xếp hạng của QS World University Rankings năm 2014. Ðó là chưa nói tới các đại học Hàn Quốc, Hương Cảng, Singapore...

Mà đó là mới nói tới các đại học có thật, còn các đại học như đại học trong rừng mà Ba Ếch nói phét là tốt nghiệp cử nhân luật khoa hay những thứ trường cấp cho bọn đười ươi để khoe nhắng lên là giáo sư tiến sĩ thì còn khiếp đảm đến đâu nữa. Ngoài ra, còn bằng mua, bằng giả bán đầy đường, bằng tiến sĩ y khoa cũng rao bán như ở đại học Thái Nguyên...

Hay là tại vì thế mà có bằng cao học nên mới ... “mang tiếng” như bài báo phải lo ngại và viết như tờ Việt Báo số đề ngày 27 tháng 3 năm 2014 mà người ta vẫn còn đọc được trong Internet?

Friday

Bộ não CSVN : Chọc Mà Ngử -“Đào tận gốc, trốc tận rễ”

Cải cách ruộng đất

Vài năm sau ngày lên nắm chính quyền tại miền Bắc, đảng cộng sản Việt Nam đã cho thực hiện một cuộc cách mạng được chính những người phát động mô tả là “long trời lở đất”. Đó là cuộc cải cách ruộng đất. Thống kê chính thức cho biết là đã có 172.008 người bị quy vào thành phần địa chủ và phú nông, bị “đào tận gốc, trốc tận rễ” nghĩa là không bị xử bắn tại chỗ thì cũng bị lãnh án tù rồi chết trong nhà giam, rồi con cái bị truy bức đến ba đời sau.
cover400.jpg
Năm 1956, tại miền Bắc Việt Nam, lúc bấy giờ là nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, dưới sự lãnh đạo của ông Hồ Chí Minh và Đảng Lao động Việt Nam, tức là đảng Cộng sản sau này, đã diễn ra một cuộc cách mạng được chính những người phát động mô tả là “long trời lở đất”. Đó là cuộc cải cách ruộng đất.
Đây là thời kỳ được ghi dấu trong lịch sử dân tộc Việt Nam với những án tử hình thi hành tại chỗ, những án tù dài hạn- mà hầu hết nạn nhân đều chết trong khi đang bị giam cầm-, và một bầu không khí nặng nề, đầy đe doạ đã bao trùm lên toàn miền Bắc, khiến người dân phải chìm đắm trong nỗi e sợ mênh mông.
“Đào tận gốc, trốc tận rễ”
Thống kê chính thức của nhà nước được đăng trong cuốn Lịch sử kinh tế Việt Nam tập hai (Giai đoạn 1955-1975), do Đặng Phong thuộc Viện Kinh Tế Việt Nam, Viện Khoa Học Xã Hội Việt Nam chủ biên, Nhà xuất bản Khoa Học Xã Hội Hà Nội xuất bản năm 2005, cho biết là đã có 172.008 người bị quy vào thành phần địa chủ và phú nông, là những người bị xếp vào loại kẻ thù của nhân dân, bị “đào tận gốc, trốc tận rễ” nghĩa là không bị bắn tại chỗ thì cũng bị lãnh án tù rồi chết trong nhà giam, rồi con cái bị truy bức đến ba đời sau.
Con số này có thể không chính xác, nhưng số nạn nhân quyết không thể thấp hơn thế được, vì nó từng được ghi trong Văn kiện đảng toàn tập do nhà xuất bản chính trị quốc gia ấn hành, và vì nó không nói gì đến những người bị kết án là Quốc Dân đảng thường thì bị bắn ngay tại chỗ. Trong số những người bị kết án này, có cả những đảng viên Cộng sản trung kiên trước khi chết vẫn còn hô to khẩu hiệu, “đảng Cộng sản muôn năm!”
Năm 1956 cũng là năm mà ông Hồ Chí Minh và đảng Lao động công khai lên tiếng nhận sai sót trong quá trình thực hiện cuộc cải cách ruộng đất, rồi cho áp dụng một số biện pháp kỷ luật và tiến hành sửa sai. Bản thống kê chính thức cho biết, trong số 172.008 người bị quy là địa chủ và phú nông trong cải cách ruộng đất thì 123.266 người bị quy sai, tức là bị oan. Tính theo tỷ lệ là 71,66%. Có lẽ chưa bao giờ và ở đâu, tỷ lệ giữa số bị oan và nạn nhân lại cao đến như thế!
Nhà thơ Tố Hữu lúc bấy giờ là trưởng ban tuyên truyền trung ương đảng sau này nhớ lại đã phải nói, “Không thể tả hết được những cảnh tượng bi thảm mà những người bị quy oan là địa chủ, ác bá (mà trong thực tế là trung nông) phải chịu đựng ở những nơi được phát động.”
Lời dặn “nhân ái”
Trong “Nội san cải cách ruộng đất” số ra ngày 25 tháng hai năm 1956, có đăng toàn văn lời căn dặn của ông Hồ Chí Minh rằng, “Nhục hình là lối dã man.” Ông còn khẳng định “tuyệt đối không được dùng nhục hình. Nếu dùng nhục hình là trái chính sách của đảng, của chính phủ, trái tác phong của cách mạng.”
Căn cứ trên thời gian phát hành của báo, thì lời căn dặn từng được ca ngợi là “nhân ái” này được đưa ra bốn năm sau khi bắt đầu thực hiện thí điểm, và chỉ ba tháng trước khi cuộc cải cách ruộng đất chấm dứt bằng đợt sửa sai. Khi đó, nhục hình đã phổ biến khắp nơi và sự sợ hãi đến mụ mẫm cả người đã bao trùm toàn lãnh thổ miền Bắc.
Cũng xin nhắc rằng ngay từ khi thực hiện thí điểm, địa chủ đã bị xác định là kẻ thù của nhân dân, như lời ông Nguyễn Minh Cần, nguyên phó chủ tịch thành phố Hà nội kể lại, “Trước đây, chúng ta coi địa chủ là một thành phần ở trong nhân dân, nhưng bây giờ thì không phải như vậy rồi. Bây giờ thì địa chủ không phải là nhân dân. Nhân dân chỉ là nhân dân thôi, còn địa chủ thì không phải, đó là những người chống lại nhân dân, là kẻ địch của nhân dân."
Không chỉ những nạn nhân đau đớn, mà gia đình họ cũng chịu hoạ lây vì bị xã hội cô lập theo chính sách của đảng. Họ phải trực tiếp chịu những nhục nhằn suốt đời không quên; còn những người đã từng chứng kiến những cảnh tượng diễn ra hàng ngày ở mọi nơi những năm đó thì cả mấy chục năm sau vẫn còn kinh hoàng khi nhớ lại.
Ngay trong đề cương báo cáo của bộ chính trị đảng năm 1956, mỗi khi nói đến các cuộc thanh trừng thời cải cách ruộng đất, cũng đều phải dùng hình dung từ “tàn khốc” để nói lên những gì xẩy ra hàng ngày, hàng giờ tại miền bắc trong suốt mấy năm trời cao điểm của ”cuộc Cách mạng long trời lở đất Cải cách ruộng đất.”
Nhà văn Dương Thu Hương trong cuộc phỏng vấn dành cho ký giả Đinh Quang Anh Thái của Little Saigon Radio mới đây vẫn còn nhắc lại, "Đối với tôi, lý tưởng Cộng sản là một cái gì đó khủng khiếp và xa lạ. Vì ngay trước cổng nhà tôi là một người chết treo năm cải cách ruộng đất, và tám tuổi, tôi đã phải đi theo các đoàn học sinh để chứng kiến những cụôc đấu đá địa chủ. Sau lưng nhà tôi, đường tàu, cũng là xác một người tự tử chết bằng cách tự đặt cổ mình vào đường ray. Khi tôi tám tuổi, buổi sáng tôi đi tưới rau, tôi đã thấy những người chết đó, và điều đó làm cho tôi vô cùng khủng khiếp."
Và nhà văn Trần Mạnh Hảo cũng trong một cuộc phỏng vấn của ký giả Đinh Quang Anh Thái, khi nói lên lý do tại sao ông muốn từ bỏ chủ nghĩa Mác đã phát biểu, "Tôi nhận ra cái điều này cũng lâu rồi, mà nhận từ từ, bởi vì tôi đã được chứng kiến cụôc cải cách ruộng đất ở ngoài miền Bắc mà gia đình tôi là nạn nhân. Tôi thấy nó rất là khủng khiếp. Tôi không hiểu cái chủ nghĩa gì mà nó chỉ có một biện pháp duy nhất là trấn áp người ta, mang người ta ra đấu tố và bắn bỏ người ta, mà không có xét xử công minh, cũng không có bằng cớ gì cả. Cuộc cải cách ruộng đất là một cuộc diệt chủng như là Pon Pot và Yeng Sari (đã làm bên xứ chùa Tháp) mà thời đó tôi đã chứng kiến.
Gia đình nhà tôi may mắn là ông nội tôi và các chú các cô, toàn bộ đã di cư vào nam. Bố tôi là con trưởng nên phải ở lại để giữ đất, cho nên không di cư được, phải gánh chịu cái tai hoạ của ông nỗi cũng như các chú, một mình phải chịu trận, cho nên rất là khổ."
Nhà văn Vũ Thư Hiên mới đây, khi nói chuyện về cuộc cải cách ruộng đất với đài Á châu tự do, kể, "Tôi có một bà cô ruột ấy, chồng bà cũng bị đấu, mà ông ấy là chủ nhiệm Việt Minh của một xã, mà lại có chân trong Liên Việt huyện, Liên Việt tức là Mặt Trận Tổ Quốc bây giờ. Ông ấy bị đấu, bị giam trong chuồng trâu chuồng bò, nói chung là khổ lắm, rồi ăn uống kém cỏi, đến lúc được thả về nhà thì ông ấy chết, chết tại nhà.” Ông cũng nhớ lại lời dặn dò của của bà cô và cuộc trao đổi thêm giữa hai cô cháu, “Cháu ạ, mình phải lựa bạn mà chơi. Cái bọn Cộng sản nó gian ác và bất nhân lắm đấy. Tôi nói, nhưng bố cháu là Cộng sản cơ mà! (Bà cô trả lời) Thì bố cháu không hiểu, bố cháu mới đi với bọn ấy."
Vết thương chưa lành
Cuộc cải cách ruộng đất chấm dứt năm 1956 đây quả nhiên vẫn còn là một vết thương chưa lành đối với quá nhiều con người, dù có trực tiếp là chứng nhân hay không. Đáng tiếc là những sách báo viết về giai đoạn ấy quá ít, lại thường bị tịch thu ngay sau khi phát hành, và dù hơn 50 năm đã qua đi, thì cải cách ruộng đất vẫn còn là một đề tài cấm kỵ, trong khi những chứng nhân cứ già đi và chết đi dần.
Đó là lý do khiến ban Việt ngữ đài Á châu tự do chúng tôi quyết định thực hiện một loạt bài về cuộc cải cách ruộng đất để vẽ lại bức tranh thực xẩy ra của một thời mà không ai không xót xa khi nhớ lại.
Loạt bài do phóng viên Nguyễn An thực hiện sẽ gồm 6 chương (không kể chương dẫn nhập), theo thứ tự như sau:
Chương hai: Nhà nghiên cứu sử Trần Gia Phụng điểm lại tám đợt phát động quần chúng giảm tô và 5 đợt cải cách ruộng đất kéo dài suốt bẩy năm kể từ năm 1949.
Chương ba: Lời kể của ông Nguyễn Minh Cần, người từng trực tiếp tham gia đoàn cải cách ruộng đất cũng như công tác sửa sai.
Chương bốn: Lời kể của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, người từng chứng kiến từ đầu đến cuối một phiên xử của toà án nhân dân;
Chương năm: Lời kể của ông Trần Anh Kim có ông nội và bố đều là nạn nhân của Cải cách ruộng đất (phần này do Việt Hùng thực hiện); sau đó là lời kể của nhà văn Vũ Thư Hiên khi ông có dịp qua những nơi đã diễn ra cuộc cách mạng được gọi là “long trời lở đất” ấy.
Chương sáu: Lời kể của ông Nguyễn Văn Thủ, có ông nội và bố đều là nạn nhân của Cải Cách ruộng đất (phần này do Phương Anh thực hiện). Sau đó, lời kể của nhạc sĩ Trịnh Hưng là người bạn chí cốt của nhà thơ Hữu Loan. Hữu Loan, là tác giả bài thơ nổi tiếng “Màu tím hoa sim,” vốn là người mà những biến chuyển của đời sống gắn liền với cuộc cải cách ruộng đất, và người bạn đời của ông nguyên là con một gia đình bị kết án địa chủ.
Chương bẩy: Diễn tiến việc đảng Cộng Sản Việt Nam nhận sai lầm và sửa sai.
Chương tám: Tổng kết về cuộc Cải Cách ruộng đất. Thành quả và hậu quả
Ban Việt ngữ đài Á Châu trân trọng cảm ơn các vị vừa nêu tên đã nhiệt thành cộng tác và giúp đỡ chúng tôi trong cố gắng lật lại bộ hồ sơ đầy oan khuất này.


Cải Cách Ruộng Đất

Cải cách ruộng đất 1946-1957.

Cuộc cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam (phần 1)

Ban Việt ngữ Đài Á Châu Tự Do xin gửi đến quý vị loạt bài về cuộc Cải Cách ruộng đất diễn ra đầu thập niên 1950 tại miền bắc Việt Nam. Loạt bài do Nguyễn An thực hiện.
tran-gia-phung-75.jpg

Phần 2: Các giai đoạn của cuộc cải cách ruộng đất

Mở đầu loạt bài về cuộc cải cách ruộng đất diễn ra tại miền Bắc Việt Nam 50 năm trước đây, chúng tôi xin gửi đến quý thính giả cuộc phỏng vấn của BTV Nguyễn An với nhà nghiên cứu sử Trần Gia Phụng về các giai đoạn của cuộc Cải Cách Ruộng đất bắt đầu từ năm 1949 và chấm dứt vào năm 1956. Ông Trần Gia Phụng hiện đang sinh sống tại Canada.
ccrd-3-75

Phần 3: Giai đoạn cuối của cuộc cải cách ruộng đất

Kỳ trước, chúng tôi đã gửi đến quý vị phần đầu cuộc phỏng vấn của biên tập viên Nguyễn An với nhà nghiên cứu sử Trần Gia Phụng về các giai đoạn của cuộc Cải Cách Ruộng đất bắt đầu từ năm 1949. Nay xin gửi đến quý vị phần thứ hai của cuộc phỏng vấn, nói về giai đoạn 5 và cũng là giai đoạn cuối đầy máu và nước mắt của cuộc cải cách ruộng đất.
Hình ảnh Cải cách ruộng đất và Tòa án Nhân Dân của ĐCS Việt Nam

Phần 4: Đảng và Nhà nước đã chuẩn bị thế nào cho cải cách ruộng đất?

Phần này xin gửi đến quý vị cuộc phỏng vấn với ông Nguyễn Minh Cần về sự chuẩn bị của Đảng Cộng sản và nhà nước Việt Nam trước khi bắt đầu cuộc Cải cách ruộng đất. Cuối giai đoạn chuẩn bị là thí điểm với vụ án bà Cát Thanh Long từng gây xôn xao dư luận một thời.
n-m-c-75.jpg

Phần 5: Diễn biến cụ thể một đợt Cải cách ruộng đất

Phần trước ông Nguyễn Minh Cần đã nói là trong cuộc cải cách ruộng đất thì cả một đạo quân được chuẩn bị thật là kỹ lưỡng để ra trận. Mà mũi xung kích xuống từng xã là đội cải cách ruộng đất. Ở phần này ông tiếp tục cho biết đội cải cách ruộng đất đó hoạt động như thế nào?
75.jpg

Phần 6: Diễn biến cụ thể một vụ xử án địa chủ

Kỳ này, xin gửi đến quý vị lời kể của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, từng tận mắt chứng kiến một phiên xử của toà án nhân dân tại ngoại thành Hà Nội.
ccrd4-75.jpg

Phần 7: Lời kể của nạn nhân

Ông Trần Anh Kim, hiện đang sống tại Thái Bình, có ông nội, bác và bố là nạn nhân của cụôc cải cách ruộng đất, bị quy là quốc dân đảng và địa chủ, bị đem ra đấu tố và xử tội. Ông Kim sẽ kể lại câu chuyện đau thương này của gia đình ông qua cuộc phỏng vấn do Việt Hùng thực hiện.
image-75.jpg

Phần 8: Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Thủ và nhà thơ Hữu Loan

Một gia đình nạn nhân khác là ông Nguyễn Văn Thủ, quê ở tỉnh Hưng Yên, năm nay 72 tuổi, hiện nay đang sống ở Hà Nội. Ông Thủ kể lại với Phương Anh về những tại hoạ bất ngờ đổ xuống gia đình ông hồi cải cách ruộng đất. Trong phần sau, nhạc sĩ Trịnh Hưng, người bạn thân của nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ "Màu Tím Hoa Sim" sẽ kể về chính hoàn cảnh của nhà thơ Hữu Loan
image-75-9.jpg

Phần 9: Diễn tiến của việc nhận sai lầm và sửa sai

Trong 8 chương trình vừa qua, quý vị đã nghe những chuyện liên quan đến cuộc cải cách ruộng đất diễn ra tại miền Bắc Việt Nam 50 năm trước. Cuộc cách mạng được gọi là long trời lở đất ấy chấm dứt vào mùa thu năm 1956. Ðảng cộng sản và nhà nước và nhà nước công khai nhận sai lầm và tiến hành sửa sai.
image023-75.jpg

Phần 10: Thành quả của cuộc cách mạng “long trời lở đất”

Kỳ này là bài thứ 10 và cũng là bài cuối, tổng kết về cuộc cách mạng được gọi là long trời lở đất để đem lại ruộng đất cho người nông dân, đã được thực hiện trong suốt mấy năm trời trên toàn lãnh thổ Việt Nam dân chủ cộng hoà trứơc khi đảng Cộng sản nhận sai lầm và sửa sai.

ĐỂ THAM KHẢO THÊM

TRIỄN LÃM CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT: CÂU HỎI KHÓ KHÔNG ĐƯỢC TRẢ LỜI
Published on Sep 8, 2014
Sáng nay, tại Triển lãm CCRĐ, một ông cán bộ đang thao thao bất tuyệt về việc được nhìn thấy cái áo nông dân ( chắc trước đến giờ ông này chỉ gặp cán bộ) , mình hỏi một câu: Cuộc CCRĐ là lấy đất của địa chủ chia cho dân cày, bây giờ quan chức, cán bộ lại nhiều ruộng nhất, ông nghĩ sao về cuộc CCRĐ có phải làm lại không? Ông ta... không biết. Hehe
Courtesy: JB Nguyễn Hữu Vinh

"Long Trời Lở Đất" Triển Lãm Cải Cách Ruộng Đất 1946-1957 tại Hà Nội
Published on Sep 10, 2014
"Long Trời Lở Đất"
Bảo tàng Lịch sử ở Hà Nội vừa khai trương hôm 8/9 một triển lãm về cải cách ruộng đất, mang tên "Cải cách ruộng đất 1946-1957".
ĐẢNG CSVN TRIỂN LÃM HÌNH ẢNH CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT 60 NĂM TRƯỚC
Published on Sep 10, 2014
Chương Trình Phát Thanh
ÐÁP LỜI SÔNG NÚI
Thứ Tư ngày 10 tháng 09
Hải Sơn xin kính chào quý thính giả, trong buổi phát thanh hôm nay, Thứ Tư ngày 10 tháng 09 năm 2014 và đây buổi phát thanh lần thứ 1215 của đài ĐLSN. Trong phần Tin Tức, chúng tôi có những tin chính sau đây:
1. ĐẢNG CSVN TRIỂN LÃM HÌNH ẢNH CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT 60 NĂM TRƯỚC
2. TÒA THÁNH VATICAN VÀ VN THẢO LUẬN VỀ MỐI QUAN HỆ SONG PHƯƠNG
3. VIỆT NAM KHÓ RA KHỎI BẪY THU NHẬP TRUNG BÌNH VÌ TỶ LỆ TĂNG TRƯỞNG QUÁ YẾU
4. GIỚI ĐẤU TRANH Ở HỒNG KÔNG CẠO TRỌC ĐẦU ĐỂ PHẢN ĐỐI TRUNG CỘNG
5. CÁC CÔNG TY DẦU KHÍ NGA BỊ CẤM VAY MƯỢN TÀI CHÁNH CỦA KHỐI ÂU CHÂU.
Chi tiết các bản tin nêu trên sẽ được Hoàng Ân&Hướng Dương gởi đến quý thính giả để mở đầu chương trình.
Sau đó, trong Câu Chuyện Thời Sự, chúng tôi có buổi tiếp xúc với bà Ngô Thị Đức, liên quan đến phiên xử 12 nông dân tại Bắc Ninh, trong đó có 6 người bị kết án hơn 2 năm tù giam. Giữa chương trình, qua chuyên mục Con Người Việt Nam, Nguyên Hồng đặt vấn đề về ngày quốc khánh của dân tộc Việt. Và sau cùng, chương trình sẽ được kết thúc với phần Bình Luận của Minh Quân
Đặc biệt chương trình phát thanh hôm nay được sự bảo trợ của chị Nguyễn Thanh Thủy tại Winter Springs, Florida – Hoa Kỳ.
Đồng thời để vinh danh bà Đỗ Thị Hồng - một người Việt yêu nước đang bị giam cầm trong ngục tù cộng sản.
Mở đầu chương trình, mời quý thính giả theo dõi phần Tin Tức sẽ được Hoàng Ân&Hướng Dương trình bày sau đây.
Cải cách ruộng đất (1949 -1957) - HỒ CHÍ MINH - LAND REFORM VIETNAM
Published on Oct 22, 2012
TRẠI GIAM CỔNG TRỜI:
Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu, Nghệ An - 1956:

Cải cách ruộng đất (1949 -1956) LAND REFORM in NORTH VIETNAM:
Theo tài liệu mới của nhà cầm quyền Hà Nội: Sách Lịch sử kinh tế Việt Nam 1945-2000 tập 2, viết về giai đoạn 1955-1975, xuất bản tại Hà Nội năm 2004,cho biết cuộc CCRĐ đợt 5 (1955-1956) được thực hiện ở 3,563 xã, có khoảng 10 triệu dân, và tổng số người bị sát hại trong CCRĐ đợt nầy lên đến 172,008 người, trong đó có 123, 266 người (71,66%) sau nầy được xác nhận đã bị giết oan.
Ước tính vào khoảng 500.000 thân nhân gia đình của nạn nhân cũng bị chết trong lao tù, giam cầm.
Thư Hồ Chí Minh xin chỉ thị về việc cải cách ruộng đất. Gởi Staline:
Ngày 31-12-1952.
Đồng chí Staline kính mến,
Tôi gửi cho đồng chí đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao Động Việt Nam. Đề án này tôi đã hoàn thành với sự giúp đỡ của hai đồng chí Liu Shaoshi [*] và Van Szia-Sian. Đề nghị đồng chí tìm hiểu và đưa ra chỉ thị về đề án này.
Gửi đồng chí lời chào Cộng sản.
Hồ Chí Minh
(ký tên)
31-10-1952.
[*] Liu Shaoshi là Lưu Thiếu Kỳ, chủ tịch nước Cộng Hòa ND Trung Hoa, nhân vật quyền lực thứ nhì sau Mao Trạch Đông
(Tài liệu Lưu trữ Văn khố Nga, số 88)
Thư Hồ Chí Minh về việc cải cách ruộng đất. Gởi Staline
Letter from Ho Chi Minh to Stalin. 30 Oct 1952 (1) - document 86
Thư ngày 30-10-1952 của HCM gửi Staline (tài liệu số 86-87) nhắc đến đề án Cải Cách Ruộng Đất:
Land reform failures in Communist North Vietnam. (1956)
Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu, Nghệ An - 1956
Người đầu tiên công khai đòi công lý cho bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long)
Nhìn lại quá khứ, ngước về tương lai
NORTH VIET NAM: The Knowledge of Death
Ho Chi Minh's Land Reform: Mistake or Crime?
Sắc lệnh số 78-SL ngày 14 tháng 7 năm 1949 về việc giảm tô:
SẮC LỆNH SỐ 233/SL NGÀY 14 THÁNG 6 NĂM 1955:
SẮC LỆNH SỐ 84/SL NGÀY 22 THÁNG 5 NĂM 1950:
hồ chí minh, đảng cộng sản việt nam, trường chinh, stalin, mao trạch đông, đấu tố, địa chủ, cải cách ruộng đất, giảm tô, land reform, phóng tay, CCRĐ, Bà Cát Hanh Long (Nguyễn Thị Năm).CHỦ TỊCH NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
 -----o0o-----

Thursday

Xác Hồ tặc còn phơi ở ba đình-thì cộng sản VN còn lưu manh!


Đám Rước Di Sản Hồ Chí Minh

Trong danh sách những tội đồ bán nước
Bác là người duy nhất đã thành công
Được xây lăng, ướp xác, được phong thần
Nằm trân tráo giữa Hà thành văn vật.
Bác vĩ đại quả thiên tài đánh lận
Từ một người bồi bếp, kẻ ma cô
Đã gian manh cướp giựt được cơ đồ
Làm đầu lĩnh cả một phường đạo tặc.
Ấy nhờ bác đã bôi mày muối mặt
Sang xứ người lạy lục kiếp gia nô
Lại van xin tình nguyện hiến cơ đồ
Để đổi lấy ngai vàng và đảng trị.
Một mùa thu bác vâng lời xích quỉ
Lãnh lệnh bài của chúa Xít vua Mao
Về An Nam lập đảng cướp rợ Hồ
Lùa dân tộc vào hoả lò sinh sát.
Di sản hôm nay, một quê hương tàn mạt
Ách độc tài liềm búa trĩu trên vai
Trong hành trình không lối thoát tương lai
Theo chủ nghĩa lỗi thời và vong bản.
Về đâu đây? Khi thiên đường Cộng sản
Đã trở thành ác mộng của toàn dân
Đảng vẫn đi quờ quạng bước đôi chân
Như kẻ mộng du, như người mê sảng.
Sau lưng đảng chín mươi triệu người khốn nạn
Trót sinh vào thời đại Hồ chí Minh
Dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng “quang vinh”
Đang lê bước như đàn cừu vô cảm.
Xung quanh họ hai triệu thằng ăn bám
Sống huy hoàng trên máu mủ lương dân
Từ bọn ma vương xuống lũ hung thần
Đang hò hét xua đàn cừu về phía trước.
Thế giới năm châu nhìn xem đám rước
Thương hại giống nòi con cháu Rồng Tiên
Trong cơn ngủ ngày mê muội triền miên
Làm vật tế thần cho bầy quỉ đỏ.
Họ biết làm gì hơn là đứng ngó?
Khi người dân Việt từ bỏ chính mình
Khi người dân Việt không buồn tự cứu
Thì còn mong gì chiến hữu đồng minh.

Thơ Phan Huy MPH

Xác HCM  Ba Đình: VN còn khốn khó!


ha 2
MỸ SUY THOÁI?
Tạp chí Ngoại Giao số mới nhất với chủ đề rất nhạy cảm, đầy âu lo, báo động với chủ đề “See America, Land of Decay Dysfunction” (Foreign Affair, vol. 93, no 5, Sept & Oct 2014, pp. 2-36), bài tham luận dài 23 trang báo, học giả gốc Nhật Francis Fukyama, Trung tâm Dân chủ, Phát triển và Pháp trị, Đại học Stanford, Bắc Cali (Center on Democracy, Development and the Rude of Law), trích trong bộ sách của ông “Political Order and Political Decay 2014 (Trật tự chính trị và suy thoái chính trị, từ cách mạng Pháp đến hiện nay). Số chủ đề của Foreign Affairs kể trên, đáng kể kèm theo bài quan điểm đồng ký tên chủ bút và quản nhiệm tựa đề “Dysfunction – Junction Trouble on the Home Front (Mất năng động và kết nối – Rắc rối trên mặt trận quốc nội). Bài của học giả Fukujama thật tâm đắc phong thái chừng mực, một hồi chuông báo động, rất có trách nhiệm, tôi tàm tạm dịch là: Nhìn vào nước Mỹ: Suy thoái và hết năng động. Đầy những nguy cơ trước mắt: súng dài, súng ngắn tùm lum. Hội lái súng vẫn là một thế lực bao trùm, khuynh đảo cả quốc hội. Cần sa đang từ từ được bán công khai. Hôn nhân đồng tính luyến ái thành một lối sống thời thượng! Một xã hội kiện cáo nhau tùm lum, cái gì cũng kiện. Số luật sư ở thành phố Los Angeles nhiều hơn số luật sư của cả nước Nhật Bản. Hạ viện Mỹ cũng thế.
Phe Cộng Hòa biểu quyết với nhau kiện TT Obama ra tòa với điều cáo buộc “lạm quyền”! Họa kỳ thị Đen Trắng lại bắt đầu nổi lên. Cảnh sát bắn chết nghi can tùm lum. Vừa qua, cảnh sát bắn chết cậu thanh niên Michael Brown, 18 tuổi, làm dấy lên làn sóng bạo động liên tiếp 2 tuần ở Ferguson, Missouri.
Hơn 100 thanh niên Mỹ Hồi giáo qua Syria tham gia đấu tranh trong các tổ chức Thánh chiến quá khích, kể cả Al Qaeda và Nhà nước Hồi giáo đẫm máu IS! Mấy năm nay, họa cháy rừng liên tiếp xảy ra ở miền Tây và Tây Nam, không do Mẹ Thiên nhiên giáng tai họa mà lại do con người đốt rừng.
Dù vậy, nước Mỹ vẫn còn đại phúc, giới ưu tú Mỹ sớm ý thức nguy cơ đang thức tỉnh. Tư bản Mỹ cũng đang chuyển mình từ Tư bản bất công chuyển qua Tư bản chia sẻ (sharing capitalism). May mắn là Hoa Kỳ kịp thời chuyển trục qua Á châu để bảo vệ thành trì sống còn trước mắt. Mặt trận Âu châu với NATO đã có Anh, Pháp, Đức, Canada bao thầu luôn Bắc Mỹ.
VIỆT NAM ƠI!
Tin chính thức từ chính phủ VNCS, 28-8-2014: tính đổ đồng, mỗi người VN từ trẻ sơ sinh đến cụ già, gần 90 triệu dân, năm 2014 phải gánh chịu món nợ quốc tế là 21.5 triệu 500.000. Dự trù, VN tiếp tục phải vay thêm 30 tỷ USD. Cơ sở đầu tư của TC, tỉnh Bạc Liêu, đón 2000 công nhân với lý do VN không có thợ chuyên môn. Tỉnh ủy Hà Tĩnh vừa chấp thuận cho công ty gang thép Formosa đưa 11,000 công nhân mới từ TC đến thay thế 4,000 công nhân đã di tản về nước sau biến cố Formosa bị dân Việt nổi giận tấn công khiến 300 bị thương nhẹ, 149 bị thương tích, 57 người bị đánh nội thương phải đưa vào bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Tĩnh, sau đó Bắc Kinh cho máy bay dân dụng chở về Hải Nam, từ đây về Thành Đô, Tứ Xuyên. Công ty Formosa đã hoạt động bình thường.
Sau chuyến Bắc sứ 3 ngày, triều kiến “Thiên triều”, Lê Hồng Anh “tay trắng” trở về. Thất bại cũng như đại phú gia Phạm Quang Nghị, chuẩn TBT Đảng “cơ cấu” cho Đại hội Đảng khóa XII – 2016. Lê Hồng Anh, Đại tướng công an, ủy viên thường trực bộ CT như là Tổng thư ký, bạn cố tri Rạch Giá với Thủ Dũng. Anh hiệp nghị rất lâu với đối tác Lưu Vân Sơn, Đảng CSTH, thăm xã giao chủ tịch quốc hội TC tên chính thức là Hội nghị Hiệp thương chính trị TC. Quan trọng nhất là cuộc triều kiến Tập Cận Bình. Vẻ mặt Bình không vui. Bắt chước kiểu Mỹ, các ông lớn TC khi đón khách, thường trịnh trọng đưa tay cài khuy áo. Tiếp Anh, CT Bình vẫn để phanh áo, phưỡn bụng. Tin từ Hà Nội, qua gợi ý của Hoàng Đại sứ, Thái thú Trọng xin làm hòa với “Thiên triều”, xí xóa chuyện cũ giàn khoan đá nổi HD 981, trở lại nguyên trạng trước ngày 1-5-2014 là ngày TC đưa giàn khoan cùng với chiến đoàn hộ tống xâm chiếm khu đặc quyền kinh tế của VN. Vẫn theo tin trên, Bắc Kinh không nhượng bộ, Tập Cận Bình lập lại với Anh: Hoàng Sa, Trường Sa và 90% tức đường lưỡi bò thuộc chủ quyền lịch sử của TC từ đời nhà Hán cách nay trên 2,000 năm. Lưu Vân Sơn gắn bó với VN, Việt – Trung tiếp tục quan hệ “16 chữ vàng” và “4 tốt”.
VNCS không thể lội ngược dòng được nữa. Gió đã xoay chiều từ lòng Đảng. Tin từ Ban tổ chức TƯĐ, đảng viên bỏ Đảng gia tăng, khuynh hướng đáng sợ: âm thầm bỏ Đảng hay tiêu cực không sinh hoạt.
Phe Thái thú Trọng, đầy tớ trung thành của Bắc kinh vừa mất một cánh tay: Nguyễn Bá Thanh, trưởng ban Nội chính TƯĐ, đối đầu với Thủ Dũng, mắc bệnh ung thư qua Mỹ chữa. Trước khi đi Mỹ, Bá Thanh hỷ hả rất thành công đưa được cậu con trai 31 tuổi vào Trung ương Đảng để “cha truyền con nối”. Nguyễn Bá Thanh từng tuyên bố trước báo Đảng “Tôi không có lấy 100 đô la”! Vậy đô la ở đâu, Thanh qua Mỹ chữa bệnh? Trước hết phải đặt cọc 200,000 $US, mức tối thiểu và bắt buộc gọi là tiền “down payment”, trừ dần rồi lại trả tiếp. Bá Thanh moi tiền ở đâu ra vậy?
DI TẢN XÁC HCM?
Đèn cù và hang Pắc bó
Ngày 16/8 tức 21/7 ÂL, CSVN cử hành lễ giỗ HCM lần thứ 45. Thực ra ông Hồ qua đời ngày 2-9-1969 (21/7/1969 ÂL), tránh ngày quốc khánh của CSBV nên dời ngày chết của ông qua ngày 3. Dư luận đang lan tràn khắp Bắc, Trung, Nam, xác Bác Hồ chình ình ở Ba Đình xui lắm! Hà Nội bị ếm. Dư luận chung là yêu cầu TƯĐ di dời xác “Bác” về Nghệ An chôn cất để “Bác” được “mồ yên mả đẹp”, tránh xui xẻo cho một Hà Nội bị “ếm”. Dư luận khác đòi Đảng theo đúng di chúc của “Bác” (đã bị Lê Duẫn sửa lại), hỏa thiêu rồi đem nắm tro tàn rải trên dòng sông Hồng, sông Hương, sông Cửu. Ký giả Anh Vũ, đài RFA ban Việt ngữ, phát thanh ngày 15-8-2014, với tựa đề “Nên xử lý thi hài Hồ Chí Minh thế nào cho phù hợp”, một bài có tiếng vang tỏa rộng trong và ngoài nước, chừng mực, khá lịch sự với ông Hồ. Tác giả nêu vấn đề: “Nguyện vọng của nhân dân” với dấu hỏi. RFA nêu lên vấn đề vốn rất nhạy cảm và cấm kỵ ở trong nước từ xưa đến nay nhưng cũng rất đúng lúc và hợp thời và cũng quá chín mùi. 45 năm đâu có ngắn ngủi gì! Một ông bạn cao niên, đồng tộc của HNV qua Mỹ thăm con cháu, nhân thể để cô cháu gái chữa đôi mắt càng ngày càng mờ. Tuần qua cụ đến thăm tôi, tâm sự đầy vơi suốt 2 ngày. Đồng thanh tương ứng, cụ đề cập đến bài của Vũ Anh trên đài RFA, cụ nói: “Vũ Anh rất trung thực, lâu năm ở Hà Nội, khu nhà thờ Cát Tút xưa, tôi được nghe nói nhiều lắm về lăng ông Hồ và cõi vô hình “ma hờn quỷ khóc”. Nhà thờ Công giáo Cartouches, gần kho đạn của QĐ Pháp, nên dân quen gọi nôm na là nhà thờ Cát Tút, Đảng trưng dụng làm doanh trại của Binh đoàn QĐND bảo vệ lăng bác. “Chỉ cần một chầu cà phê, một tuần tra chuyện phiếm nếu khéo gọi là được nghe kể những chuyện trong đêm trăng hay gió mưa sấm chớp ở Ba Đình – chốn tha ma nghĩa địa”, lời cụ Giáo.
LĂNG HCM: XÀ LIM THỌ HÌNH
Năm 1968, mặc dầu Lê Duẫn đã có lần mưu sát HCM, giàn dựng qua một vụ tai nạn máy bay ở Gia Lâm, nhờ phi công thiện nghệ, can đảm, phản ứng nhanh, ông Hồ thoát chết lần ấy. Lê Duẫn lại hào hứng xây lăng bác trao cho bác Hoạn Đỗ Mười làm trưởng ban xây cất. Lăng xây theo kiểu cách lăng Lê Nin ở Mạc Tư Khoa. Cụ Giáo già bạn HNV đã mấy lần được vào lăng viếng bác. Cụ Giáo nói: “Nó là một xà lim vĩ đại nhất, cô lập ông trong địa ngục trên dương thế”. Độc giả cứ nhìn qua hình ảnh chắc thấy rõ, đấy là một nhà tù thọ hình. Chắc có độc giả về Hà Nội đã thấy tận mắt. Một cử, lính canh ngày đêm. Ông bị ướp dưới tầng hầm, với độ lạnh cao nhất. Ban ngày có thang máy kéo lên, về chiều kéo xuống. Một năm, xác thân ông được yên mấy tháng lăng đóng cửa. Đây chỉ là bộ xương khô đắp khéo như xác người vừa chết, rồi cho mặc quần áo, đi giầy, không còn da thịt. Chỉ từ cổ trở lên đầu, toàn diện phần đầu, tai mũi, tóc, miệng, cổ 2 bàn tay là giữ nguyên, ướp thành đá, đèn chiếu vào mặt, với ánh sáng cao, thứ đèn riêng để giữ cho sắc diện tươi, ánh sáng laser, hồng ngoại tuyến, nhà chuyên môn mới biết được. Ngắm kỹ toàn diện mặt ông từ tóc, tai, mũi, miệng vẫn hồng hào như người còn sống. Nghệ thuật ướp của chuyên viên Liên Xô rất tài tình. Có những đảng viên lão thành trong lúc “trà dư, tửu hậu” thì thào to nhỏ với nhau, rất bất mãn phiếm du rằng, lăng bác đâu có phải là sở thú Sàigòn với chuồng nhốt khỉ để cho người ta vào xem. Cụ Giáo bạn HNV nói: “Anh à, các hãng du lịch phải đóng lệ phí vào cửa, du khách xếp hàng vào coi bác như vào sở thú Sàigòn. Một năm nhà nước tốn phí biết bao, một binh đoàn canh gác lăng và khu Ba Đình, tiền đài thọ lương bổng cho các chuyên viên Nga Sô bảo quản xác ông Hồ, phải trả phí khoản nghỉ hè và về Nga thăm nhà, chưa kể tiền điện chạy máy lạnh khổng lồ ướp xác.”
ĐỘNG MỒ ĐỘNG MẢ
Văn ngôn chửi ở chợ, các bà vén váy vỗ đành đạch chửi nhau: “Bà có động mồ động mả nhà máy đâu!” Văn hóa truyền thống Việt là “mồ yên mả đẹp”. Đây thì ngày này qua ngày khác, bộ xương khô mặc quần áo, bác cứ bị thang máy kêu ình kình kéo lên hạ xuống. Lăng tẩm vua chúa VN bao giờ cũng xây ở nơi sơn thủy hùng vĩ hữu tình thanh vắng như cõi thiên đường trên dương gian. Hãy đến thăm các lăng các vua triều Nguyễn từ lăng Gia Long đến lăng Minh Mệnh, Tự Đức, Khải Định. Phong thủy một cõi tương sinh. Căn bản cốt yếu của khoa Địa lý Phong thủy Đông Phương là Ngũ Hành: Kim, Mộc, Thủy, Thổ, Hỏa. Nhà phong thủy phải định đặt sao cho tương sinh mà tránh tương khắc. Quán ăn, vũ trường thì Hỏa là chủ vị. Tiệm bán hoa, trái cây, Thủy là chủ vị… Phòng ngủ của vợ chồng, cái giường là quan trọng nhất, phải đặt theo hướng nào để tương sinh, không thể tương khắc thủy hỏa, kim mộc…
Lăng ông Hồ và quảng trường Ba Đình hoàn toàn tương khắc. Sân lăng rộng mênh mông, không một bóng cây, cột cờ cao chủ về Hỏa, sân lăng trơ, lửa nung đất. Lăng không có nước, mặt bằng, hành Kim, vô sinh. Ta có câu: “Con không cha như nhà không nóc”. Nóc nhà là quan hệ nhất trong kiến trúc cung điện, đền chùa, dinh thự, nhà thờ và nhà ở. Lấy dinh Độc lập VNCH làm thí dụ. Đó là dinh Toàn quyền Đông Dương gọi là dinh Norodom khi xưa, được thiết kế vào năm 1868 và xây xong vào năm 1873. Kiến trúc dinh này hoàn toàn phạm vào những điều tối kỵ trong phong thủy. Ở thế xuyên tâm, con đường từ sở thú đâm vào giữa cổng chính, chính dinh, không có hậu chẩn (phía sau sát ngay phố buôn). Từ nóc dinh trực diện với chuồng khỉ sổ thú, chặn ngang là sông Thị Nghè, bố cục lung tung nên gặp họa liên miên. Năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, bắt sống Toàn quyền Decoux. Thời cụ Diệm, năm 1912 bị 2 phi công Cử, Quốc đánh bom, tường dinh cánh tả bị bom hết, phải phá xây lại do KTS Thụ thiết kế. Vẫn ở thế bị xuyên tâm như dinh Norodom nhưng tệ hơn cả là không có nóc, sân thượng mặt bằng, một tầng nhỏ giữa chính diện nhô lên, mặt bằng làm bãi đáp trực thăng. Kỵ nhất! Động giữa tâm điểm. Hai ông Thiệu, Kỳ đấu đá nhau, sau 2 ông Thiệu – Khiêm lại tranh thế. Lăng ông Hồ cũng y như thế, một cửa vào quá nhỏ như cửa vào hang, xà lim, nhà tù.
Theo Hán sử, nhà Hán cướp nước Nam Việt, đặt trụ sở Giao Chỉ bộ ở Long Uyên, tiền thân của Đại La thành và Thăng Long Hà Nội sau này. Đây là nơi tụ linh tụ khí của đất nước, qua các triều đại, tổ tiên ta tuyệt đối tin như thế. Lăng HCM lại xây ngay tâm điểm văn vật tụ linh tụ khí. Đêm giông bão, gió xoáy vào lăng, rú lên nghe ghê rợn như đỉnh Gió Hú Đà Lạt. Hà Nội đã bị ếm rồi! Các triều đại không cho phép chôn cất, xây mồ mả ở Thăng Long. Thế kỷ thứ 19, trước họa xâm lăng của Thực dân Pháp, nhà khoa bảng Nguyễn Văn Siêu, vua Tự Đức khen “văn như Siêu, Quát vô tiền Hán”, cùng các nhà Nho tinh thông Dịch lý Phong thủy lo ngại, Pháp xây cất phố phường Hà Nội sẽ thay đổi và phạm vào thế đất thiêng Thăng Long, các cụ cố giữ Hồ Gươm làm nơi thanh khí nên dựng đền Ngọc Sơn trên một hòn đảo nhỏ với cầu Thê Húc để giữ thế tương sinh và giữ lửa giữa Hồ (Tháp Rùa) với nóc cao, đấy là Hỏa, là lửa hồn dân tộc. Hỏa trên Thổ thì phát mãi. Thổ lại ở giữa Thủy.
Ông Hồ có mấy con trai, Nông Đức Mạnh là một lại hóa ra tuyệt tự! Hữu sinh vô dưỡng nên cũng như vô sinh. Tội nghiệp cho ông, chết mà vẫn không được yên thân. Mấy năm nay phát sinh Hồ giáo, đưa ông Hồ vào chùa “ăn mày cửa Phật!”, lại cung nghinh ông vào thờ ở một ngôi đình Tây Hồ, ba nhà sư mặc áo vàng, chiêng mõ tụng kinh trước di tượng ông, đặt trên bàn thờ 3 đĩa máu trâu còn tươi. Đó là nghi thức cúng ngạ quỷ “quỷ đói”. Nếu giới lãnh đạo CSVN còn “nhất điểm lương tâm”, hãy giải thoát cho “bác Hồ” khỏi ngục A Tỳ dương gian, đưa ông về quê nhà xứ Nghệ chôn cất. Chẳng gì cũng đã 45 năm, “oan oan tương báo”, ông Hồ đã thọ án hình trước mắt thiên hạ vào lăng chiêm ngưỡng ông.
ĐỊA LÝ THĂNG LONG
Nói về địa lý phong thủy, có người tin có người không tin cho là dị đoan. Tin hay không tin lịch sử vẫn còn đây, “nói có sách mách có chứng”. Sách Thiền Ủy Tập Anh, bộ sử Phật giáo VN viết về Thiền sư Định Không, thế hệ thứ 8 Thiền Việt, không rõ năm sinh, tinh thông Phật pháp, Dịch lý, Phong thủy và Pháp thuật Mật tông. Năm Mậu Tý (808) lúc sắp viên tịch, ngài biết trước ngày giờ ra đi, Thiền sư “cho gọi đệ tử là ngài Thông Thiện đến dạy rằng: “Ta muốn mở mang làng xóm, nhưng e nửa chừng gặp tai họa, chắc có kẻ lạ đến phá hoại đất nước ta. Sau khi ta mất, con khéo giữ pháp này gặp người họ Đinh thì truyền, nguyện ta mãn vậy”. Đến thời Thiền sư La Quý, đệ tử của Sư Thông Thiện. Sư La Quý họ Đinh “thờ sư Thông Thiện làm thầy”. Khi ngài Thông Thiện sắp tịch, gọi sư La Quý đến dạy “Xưa thầy ta là Đinh Công (tức Đinh Không) căn dặn ta rằng, con khéo giữ pháp của ta gặp người họ Đinh thì trao truyền. Con đúng là người đó”. Sư La Quý đắc pháp. Sư tùy phương điểm hóa, chọn đất dựng chùa. Mỗi khi nói ra lời nào là “phù sấm”. Khi Trưởng lão La Quý sắp tịch, ngài cũng như các vị tổ đều biết trước ngày giờ ra đi, ngài La Quý truyền pháp của Tổ Định Không cho đệ tử Công Thiền, dạy rằng:
“Xưa kia khi sắp tịch, sư dạy đệ tử là Thiền Ông rằng: “Xưa kia, Cao Biền xây thành bên sông Tô Lịch, biết đất Cổ pháp ta có khí tượng đế vương, nên đã đào đứt con sông Điềm và những ao Phù chẩn v.v… đến 19 chỗ để trấn yểm nó. Nay ta đã khuyên Khúc Lãm lấp lại như xưa. Lại nữa, ở chùa Châu Minh ta có trồng một cây bông gạo để trấn chỗ đứt, biết đời sao ắt có kẻ hưng vương ra đời để phò dựng Chánh pháp của ta. Sau khi ta tịch, con khéo đắp một ngọn tháp bằng đất, dùng phép, yểm giấu trong đó, chớ cho người thấy. Nói xong Sư tịch, thọ 85 tuổi”. (trích nguyên văn, xem Thiền Uyển Tập Anh, bản dịch của Tiến sĩ Lê Mạnh Thát, Thiền sư, Giáo sư ĐH Vạn Hạnh Sàigòn, nxb TP HCM, 1990, tr. 257-260).
Với phá thuật của ngài Định Không truyền lại, ta đã phá vỡ được pháp thuật của Cao Biền với âm mưu sâu hiểm tuyệt diệt thế đất đế vương của miền Nam, thành Đại La (Thăng Long) là điểm tụ hội.
HÀ NHÂN VĂN

Bộ não CSVN : Chọc Mà Ngửi- "NHỤC " cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất tại Hà Nội?


CSVN :ĐÓNG CỬA TRIỂN LÃM CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT ?


Sáng nay 11.9.2014, bà con dân oan Dương Nội đã đến Bảo tàng Lịch sử quốc gia, phố 25 phố Tôn Đản, Hà Nội để xem triển lãm Cải cách ruộng đất.


Đoàn người đi bộ đến bảo tàng, đứng trước cổng để xem các thông tin về cuộc triển lãm trưng bày về Cải cách ruộng đất. Lúc đó đã 11h trưa, bảo vệ nói đã hết giờ xem, hẹn bà con đến vào lúc 2h chiều. Bà con Dương Nội tản ra  vườn hoa  Cổ Tân gần đó để ăn và nghỉ trưa đợi đến giờ vào xem.


2h chiều, bà con vào thăm triển lãm thì lực lượng bảo vệ triển lãm bắt dân cởi áo mới cho vào bảo tàng. Khi bà con cởi áo xong để vào thì họ nói với bà con: Triển lãm Cải cách gặp sự cố về ánh sáng nên tạm đóng cửa.


Được biết, bà con sẽ quyết tâm xem bằng được cuộc triển lãm này.

Hình ảnh bà con nông dân dương nội đang tuần hành đến triển lãm cải cách ruộng đất ngày 11/9/2014






Nông dân dương nội đang ở triển lãm cải cách ruộng đất ngày 11/9/3014:








Lực lượng bảo vệ triển lãm cải cách ruộng đất bắt dân cởi áo mới cho vào bảo tàng, sau đó lại lấy lý do sự cố ánh sáng đóng cửa triển lãm cải cách ruộng đất. Ảnh chụp tại Bảo tàng Lịch sử quốc gia ngày 11/9/2014:










Nhân viên bảo tàng thông báo: Triển lãm cải cách đóng cửa với lý do gặp sự cố ánh sáng. (Có quay được video).

Tin và ảnh: FB Trịnh Bá Phương & Bạch Hồng Quyền
--------------







  •  Cải Cách ra mà ngửi

    Nghe tin có cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất tại Hà Nội, tôi đã tìm đọc mấy bài tường thuật trên các báo trong nước và các mạng thông tin. Cảm tưởng chung: Đây chỉ là một trò tuyên truyền rất vụng về, mạo xưng là “lịch sử;” mà nó lại nhạt phèo, chẳng có gì mới mẻ đáng coi. Người ta trưng bày những sập gụ, tủ chè, bát đĩa dùng trong nhà địa chủ; bên cạnh cảnh sống bần hàn của những nông dân. Những người tổ chức cuộc triển lãm chắc hy vọng mọi người xem xong sẽ kết luận: Xã hội thời xưa thật lắm cảnh bất công. Nếu có bát công tức là có bóc lột, đó là cách suy nghĩ đơn giản, dễ khiến người ta tin.
    Nhưng người biết suy nghĩ sẽ nhận ra điều này: Thời nay cũng nhiều cảnh bất công không khác gì 60 năm trước. Chỉ cần nhìn vào ngôi nhà của một ông Bí Thư Huỳnh Đức Hòa, tỉnh ủy Lâm Đồng, người ta cũng có thể thấy ông giàu có gấp ngàn lần các địa chủ thời 1946-1957. Trong khi đó thì bao nhiêu người lao động đang sống trong các ổ chuột ở thành phố vẫn chạy ăn từng bữa. Và cảnh sống của đồng bào nghèo tại các vùng nông thôn xa; nếu so sánh nhà cửa của họ với ngôi nhà tồi tàn của người nông dân nghèo khổ, của các bần cố nông thời cải cách ruộng đất, chắc cũng như nhau. Nếu khá hơn cũng chỉ hơn đến gấp đôi, gấp ba là cùng. Hố cách biệt giàu nghèo ngày nay tăng lên gấp trăm, gấp ngàn lần so với thời 1950! Nếu có bất công tức là có bóc lột, thì ngày nay ai bóc lột ai?
    toDiachu4

    Do đó, cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất sẽ gây tác dụng ngược. Thay vì “gây căm thù” đối với các địa chủ ngày xưa, cuộc triển lãm sẽ khiến người đi coi nghĩ tới các đại địa chủ thời nay. Một điều hiển nhiên ai cũng thấy: Sau khi Đảng Cộng Sản cướp ruộng đất từ tay các địa chủ, thì nông dân Việt Nam bây giờ có được làm chủ ruộng đất hay không? Câu trả lời là: Không! Ngày nay tất cả ruộng đất thuộc quyền của “nhà nước.” Nhà nước là tay đại địa chủ, nắm quyền cho dân “cấy rẽ,” cho ai thì người ấy được “quyền sử dụng,” chỉ là quyền sử dụng chứ không phải quyền sở hữu. Nhà nước là một bộ máy khổng lồ vô hình, nhưng đại diện của nó là các quan chức, cán bộ từ tỉnh xuống huyện, xuống xã. Họ nắm toàn quyền, ban bố quyền sử dụng cho đám dân đen. Họ có thể lấy lại quyền sử dụng của nông dân để ban phát cho các nhà tư bản đỏ, bồi thường dân một đồng thì thu lời hàng trăm đồng. Cả bộ máy nhà nước này nằm gọn trong tay Đảng Cộng Sản. Đảng là tay đại địa chủ thời nay. Đảng đưa ra khẩu hiệu “Người cầy có ruộng,” nhưng cuối cùng chỉ có đảng là có ruộng, nông dân Việt Nam vẫn đóng vay tá điền. Thay vì các địa chủ thu tô, ngày nay nông dân sống dưới chế độ đảng thu thuế. Báo chí trong nước vừa so sánh số thuế má, dưới nhiều hình thức, tại một tỉnh Thanh Hóa ngày nay còn nhiều hơn các món thuế nông dân phải đóng trong thời thuộc Pháp.

    Một phản ứng ngược khác, là người đi xem triển lãm sẽ bất mãn thêm khi thấy đây chỉ là một trò tuyên truyền cũ kỹ, hoàn toàn không phải là lịch sử, dù được trưng bày tại Viện Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia. Người biết suy nghĩ sẽ thấy, như Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, tại sao một cuộc triển lãm tự xưng là lịch sử mà lại không được trung thực. Ông nói, “... những sai lầm - tội ác do chính quyền gây ra thời đó không được đưa ra, những việc phá tan chùa, đình, miếu, làng, xã...làm phá vỡ những truyền thống đạo lý - văn hóa tốt đẹp của con người Việt Nam qua ngàn năm ...” cũng không được trưng bày ra.

    Nhưng việc phá tan những miếu mạo, đình chùa cũng không phải là tội ác văn hóa lớn nhất của Đảng Cộng Sản. Ông Nguyễn Tường Thụy, một người làm blog riêng có tiếng ở Hà Nội đã nhắc đến tội ác khác về văn hóa, là cuộc Cải Cách Ruộng Đất “nó tàn phá luân lý đạo đức lúc bấy giờ” với những cảnh “cha tố con, con tố cha, vợ tố chồng, anh em tố nhau ...” Và ông nhấn mạnh rằng, “Cải cách ruộng đất là do người Trung Quốc, các chuyên gia Trung Quốc chỉ đạo và cố vấn...” Một blogger khác, J.B Nguyễn Hữu Vinh đã đi xem triển lãm, kể lại, “Đi bên cạnh, cô thuyết minh viên áo đỏ (nói) liên tục: ‘Cải cách ruộng đất xóa bỏ chế độ người bóc lột người, là cách mạng về quan hệ sản xuất và nông dân đổi đời...’ Tôi quay lại nói, ‘Quan chức Cộng Sản ngày nay thì đất đai, nhà cửa, ăn chơi còn gấp trăm lần địa chủ phong kiến trước đây. Mà tất cả là từ tiền tham nhũng của dân, còn địa chủ phong kiến ngày xưa có ăn chơi cũng là tiền của họ. Bây giờ có ông quan hàng trăm ha đất như chủ tịch Bình Dương thì bọn địa chủ sao so được nhỉ?’”

    Nguyễn Hữu Vinh trông thấy một nhiếp ảnh gia đi chụp các vật trưng bày trong phòng triển lãm, khi chụp hình xong, anh ta kết luận, “Thôi, cái hay, là chúng nó đưa ra để dân biết rằng cái giai cấp địa chủ, phong kiến ngày xưa chẳng là cái đ. gì so với bọn quan Cộng Sản tham nhũng hôm nay.” Một di họa văn hóa của thời Cải Cách Ruộng Đất vẫn để lại bóng đen lảng vảng trong xã hội Việt Nam: “Cái gọi là 'thành phần' xuất hiện trong thời đó, cho đến nay tròn 60 năm sau vẫn ám ảnh trong từng tờ hồ sơ, lý lịch của các em nhỏ đến trường, dù chúng chẳng hiểu “thành phần” nghĩa là cái gì và từ đâu ra.”

    Cuối cùng, chỉ vì Đảng Cộng Sản tổ chức cuộc triển lãm tuyên truyền vô duyên này, những người như các ông J.B Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Xuân Diện có cơ hội bày tỏ những suy nghĩ thật của người dân Việt thời nay. Rõ là chỉ làm cho rách việc thêm!
    Tại sao Đảng Cộng Sản lại bày ra một trò tuyên truyền gây phản ứng ngược nhiều như vậy? Có thể chỉ vì các cán bộ trong Viện Bảo Tàng Lịch Sử chẳng có việc gì làm cho qua thời giờ, cho nên họ mới bày vẽ ra cái cuộc triển lãm này. Hay là quý ông bà trong ban văn hóa tư tưởng của đảng đang lo khi chế độ sụp đổ thì mình thất nghiệp, nên cố gắng tô thêm son phấn lên mặt đảng một lần chót? Hoặc có thể đưa ra một giả thuyết táo bạo, rằng có người đã xúi giục họ tổ chức triển lãm để khiêu khích tất cả nông dân miền Bắc, những người đã đi biểu tình đòi ruộng, đòi đất trong những năm qua và bị ông đại địa chủ thời nay đàn áp dã man. Đặc biệt, họ muốn khiêu khích tất cả giới thanh niên, trí thức miền Bắc và đặc biệt là dân Hà Nội, xem có ai dám đứng ra “lật mặt nạ” của Đảng Cộng Sản hay không?

    Mà việc lột mặt nạ thì không khó gì cả. Người ta không thể tổ chức một cuộc “phản triển lãm” về những tội ác của Đảng Cộng Sản trong vụ Cải Cách Ruộng Đất. Không thể trưng bày cảnh những người bị gán cho danh hiệu địa chủ bị chôn sống, thò đầu trên mặt đất để nhìn thấy lưỡi cầy kéo qua đầu mình cho tới khi chết. Cảnh này đã có thi sĩ Hữu Loan làm chứng, ông đã kể lại cho con cháu khỏi quên chuyện một địa chủ đã cấp gạo cho trung đoàn của ông trong thời kháng chiến bị hành hạ như vậy. Sau đó, tác giả Màu Tím Hoa Sim đã cưới cô con gái nhà địa chủ này, để đền ơn công cha mẹ cô nuôi dưỡng cả trung đoàn.

    Không thể tổ chức triển lãm, nhưng giới thanh niên, trí thức Hà Nội có thể làm một cuộc triển lãm trên mạng. Một cuộc “phản triển lãm” đã xuất hiện trên các mạng ở Việt Nam. Blogger Lê Dũng đã chụp lại các bức ảnh trong phòng triển lãm rồi nêu ra những sai lầm, gian dối. Thí dụ, mấy ông già 60 nhận xét thời 1950 “Đũa nhựa và thìa phíp trắng chưa có!” Hoặc nhìn cái áo của “địa chủ” được trưng bày, có người thấy, “Áo trưng bày này là hàng fake [giả] 100 %. Vì “May bằng máy công nghiệp, viền cứng và thô, thời đó không có máy khâu đó. Đặc biệt áo dài thời đó hoàn toàn khâu tay, mũi khéo và mềm mại.” Đến một bức ảnh, “Bần cố nông làm gì có nồi đồng, có chiếu trải ra hè ăn cơm vậy?” một độc giả của Blog Lê Dũng góp ý “thời đó đã làm gì có modern áo đuôi tôm hả mấy ông giời con?” Một độc giả giấu tên khác nói thẳng: “Nói dối mà không biết ngượng sao, hỡi những kẻ lấy tay che mặt trời? Nạn nhân Cải Cách Ruộng Đất vẫn còn đầy rẫy, hoặc con cháu họ sẽ lên tiếng. Hay đợi đấy!” Một độc giả ký tên Mượt viết, “Chết thật, dối lừa mãi thế sao?”

    Lê Dũng kết luận, “Tóm lại tay nào sắp đặt cái ảnh này là dân vớ vẩn, không có tí kiến thức gì về lịch sử, am hiểu về đồ vật.” Và anh viết thêm, “Dù sao thì tôi vẫn nói với mọi người cùng xem rằng: việc có cái triển lãm này cũng hay, bọn trẻ sẽ tìm nốt nửa còn lại qua gúc gồ, thế thôi vì một nửa sự thật không phải là sự thật.”

    Nửa thứ hai của sự thật đã được trình bày từ lâu. Bao nhiêu tác giả đã viết về cuộc Cải Cách Ruộng Đất. Những tác phẩm mô tả tai họa Cải Cách sớm nhất là “Những thiên đường mù” của Dương Thu Hương, “Ác mộng” của Ngô Ngọc Bội. Tiếp theo có “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên, tiểu thuyết “Ba người khác” của Tô Hoài. Đặc biệt, cuốn “Đèn cù” của Trần Đĩnh gần đây nhất đã cho thấy vai trò của Hồ Chí Minh trong vụ giết bà Nguyễn Thị Năm, chính ông Hồ đã viết bài đăng báo buộc tội bà. Có thể đăng lại những đoạn văn của các tác giả trên, để “triển lãm cho mọi người được thấy sự thật về tội ác của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
    Bà Nguyễn Thị Năm và các con

    Bà Nguyễn Thị Năm và các con

    Nhưng trên các mạng đã xuất hiện những câu chuyện thực đau lòng hơn cả những cảnh trong tiểu thuyết. Một độc giả ký tên Lê Tri Điền kể trong Blog Lê Dũng những chuyện xảy ra thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất tại xã Định Công, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa; chúng tôi trích vài chuyện: “Có một bà tên Chấn, không hiểu bùa phép nào của đội cải cách mà lên trước ‘ tòa án nhân dân’ nắm râu bố đẻ mà vặt rồi rít lên: Thằng Thể (tên bố bà Chấn)...mày là....mày là...” (bà Chấn sau này ân hận vì tội lỗi với người cha thân yêu của mình nên trở thành người trầm cảm, bà chết vào khoảng năm 1989 trong đói nghèo cô độc). Một chị con gái kể: Tôi thương cha tôi lắm, hắn bắt cha tôi, thúc vô rọ lợn rồi chúc ngược cha tôi đầu cắm xuống đất, tôi lén đem cơm cho cha thấy mặt cha đỏ tím tụ máu sưng tròn như chấy bưởi, cha tôi nói con đi đi! Không du kích biết thì khổ, cha không ăn được cấy chi mô, tôi còn nhỏ quá, chả biết cha có tội chi, thương cha quá mà không dám khóc...” Cuộc phản triển lãm vẫn còn tiếp tục. Dân Hà Nội không để cho người ta khinh thường, bày trò tuyên truyền rẻ tiền trước mắt mình mãi như vậy.

    Một người bạn tôi mới trò chuyện với một bà chị lớn tuổi ở Hà Nội qua điện thoại, nhân tiện hỏi, “Chị đi xem cuộc triển lãm về Cải Cách Ruộng Đất tại Bảo Tàng Lịch Sử chưa?” Bà chị trả lời, “Xem làm cái gì? Chúng nó hết khôn dồn ra dại hay sao mà lại đi chọc “c...” ra mà ngửi với nhau như thế hở!”

    Đúng là hết khôn dồn ra dại cho nên mới đi chọc Cải Cách ra mà ngửi. Khi một chế độ lâm vào bước đường cùng thì nó mới sinh ra những trò dồ dại, ngớ ngẩn, lung tung beng như vậy.
     Ngô Nhân Dụng
  •  
    Design by Hận Ly Hương |FreePolitic - |
    Site Meter