Talking



LIVE Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ









Nghe Trực Tiếp Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ








Xin nhấn vào đây để nghe


Talking



LIVE Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ









Nghe Trực Tiếp Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ








Xin nhấn vào đây để nghe


Bài Mới

Ly Hương Đấu Tranh Tiếng Nói Người Việt Tỵ Nạn Không Chấp Nhận CSVN .


Friday

Chống Tàu Là Làm Nghĩa Vụ Quốc Tế

Chuyện dài tháng Bảy [Bài 4]: 

Chống Tàu Là Làm Nghĩa Vụ Quốc Tế

Suốt tuần qua dư luận thế giới gần như ngột thở với những tin tức nóng bỏng : nào các tai nạn máy bay, nào cuộc chiến giữa Do Thái và Palestine, nhưng đối với chúng tôi, với chúng ta người Việt tỵ nạn Cộng sản tại hải ngoại, tin làm chúng ta lo ngại nhứt là tình hình chiến sự giữa quân ly khai người Ukraine thân Nga, do Nga xúi dục, đòi Độc lập, đòi tách miền Đông ra khỏi quốc gia Ukraine, có thể tạo một tiền lệ cho Trung Cộng bắt chước Nga, có thể đưa đến một hiện tượng tương tự tại Việt Nam. Trong chiến sự ở Ukraine đang bùng nổ giữa quân đội Ukrine và quân ly khai được Nga xúi dục và viện trợ vũ khí, trong khi để tránh tình hình hổn loạn ở ngay Âu châu ấy, các quốc gia Tây phương thuộc Liên Âu, đang dùng đòn ngoại giao thúc ép Tổng thống Nga Poutine không được viện trợ quân ly khai và buộc phe ly khai Đông Ukraine phải nói chuyện, hòa giải và tìm giải pháp ôn hòa với phe chánh phủ Kiev, thì xảy ra tai nạn chiếc máy bay của Malaysian Airlines bị rơi vì bị quân ly khai dùng hỏa tiển tối tân do Nga viện trợ bắn lầm.

Trong cái rủi cũng có cái may, là đây cũng có thể, là một dịp để phe Tây phương ép Poutine không được che chở phe Ukraine ly khai nữa, và buộc phe ly khai phải thương thuyết làm hòa với chánh phủ Ukraine Kiev. Nhưng giả thuyết, nếu thương thuyết có thể đi đến một giải pháp là cắt đất nước Ukraine ra làm đôi, phe thân Tây phương và phe thân Nga ? Và nếu giải pháp ấy thành hiện thực, thì có thể biến thành một tiền lệ ? Vì mới ngày hôm qua bán đảo Crimée, qua trưng cầu dân ý nhập vào khối thân Nga, để Nga quản trị hành chánh, quốc tế ngậm tăm, tức chấp nhận ; và hôm nay một Ukraine thân Nga sẽ thành hình, và kết cuộc là thế giới cũng chấp nhận vì tiếng súng sẽ yên.

Dỉ nhiên năm kia đã có một tiền lệ với hiện tượng Géorgie, bị cắt làm ba xứ khác nhau, chỉ có Biélorussie, thủ đô Tbilissi độc lập thôi, thân Tây phương, còn hai tỉnh sát biên giới Nga, Abkhazie và Nam Ossétie biến thành thuộc địa Nga. Vì nếu ngày nay người dân trong một chế độ Dân chủ, ai ai cũng có quyền đòi quyền Tự quyết. Nếu đa số dân Ukraine miền Đông đòi tỉnh mình nhập Liên Bang Nga, thì nếu ta là người Dân chủ ta phải chấp nhận thôi.


Tiền lệ ấy có thể xảy ra ở Việt Nam không? Trước mắt, Tàu để giải quyết vấn đề Quần đảo Hoàng Sa, nay có dân cư trú người Hoa nói tiếng Tàu. Dân cư ấy, chỉ cần làm một cuộc trưng cầu dân ý đòi nhập vào đất Trung Hoa Cộng sản ? Ai phủ quyết quyền tự quyết của nhân dân ấy ? Quốc tế vì không lên tiếng vụ Crimée, tức nhìn nhận sự việc Nga tiếp thu Crimée làm của riêng, thì không lý do gì phản đối dân Hoàng Sa nhập đất Hoàng sa vào đất Tàu, mà Hoàng Sa thành đất Tàu hải phận Tàu trở về thế lưỡi bò một cách đương nhiên khỏi phải tranh chấp gì cả. Đó là chỉ nói riêng Hoàng Sa, nhưng nếu giả dụ một vài tỉnh miền Bắc Việt Nam, nằm sát biên giới ? Dân chúng những vùng ấy, ngày nay trà trôn giữa người thiểu số Nùng nói tiếng Quảng đông và người Hoa di dân, qua lại biên giới sống chung, sanh hoạt, buốn bán trà trộn, nếu tất cả số đông nói tiếng Hoa ấy đòi ly khai, đòi cắt đất, biến làng xã họ, làng mạc họ về Tàu ? Hán hóa ,cũng như Nga hóa, dùng dân xâm chiếm dần dần là một chánh sách. Bài tuần trước chúng tôi kể chuyện Tàu đang cưởng chiếm Tân Cương bằng chánh sách đồng hóa, Hán hóa. Số dân Tân Cương gốc Hán ngày nay xấp xỉ bằng số dân bản xứ bằng chánh sách di dân người Hán xâm nhập Tân Cương. Với Tây Tạng cũng vậy, không phải thjương yêu gì người Tây Tạng mà Trung Cộng xây dựng đường Xe lữa Cao tốc tối tân nhứt xứ Tàu nối Beijing, Thủ đô Trung Hoa Cộng sản với Lhassa, thủ đô Tây tạng.

Những Chinatowns sẽ là những vũ khí xâm lược của Tàu

Ở Mỹ các khu phố của các cộng đồng, nếu Ý thì gọi Little Italy ( New York), Việt thì gọi Little Saigon (Nam Californie), Nga thi gọi Little Odessa (New York), Hy lạp thi Little Athena, nhưng phố Tàu thì gọi đồng nhứt Chinatown. Mà ở mọi nơi, từ New York, qua San Francisco, đến Los Angeles, và ngay cả Paris, hồi xưa còn gọi quartier chinois, nay đã dùng từ quốc tế Chinatown…Thử hỏi tại sao ? Hỏi tức trả lời. Paris, ở quận 13 ngày trước phần đông là tiệm Việt Nam gốc di tản sau 1975, ngày nay tất cả các cửa hiệu hấu như của người Tàu cả. Ngày nay người Tàu tràn qua khu Belleville, tràn qua khu chung quanh Gare de l’Est. Ở các tỉnh lẽ xưa có tiệm Việt Nam, nay toàn tiệm Tàu. Đông dương thuộc Pháp đáng lý đem di dân qua đông hơn người Tàu chứ, nhưng nay người Tàu, mà Tàu mới đến từ lục địa, công dân Trung Cộngđang di dân tràn đầy xứ Pháp, đông hơn người gốc Đông dương thuộc Pháp. Tàu nay là một TradeMark sáng giá.

Tàu tràn ngập thế giới bằng di dân, đây là một chánh sách, dành đất sống bằng xuất cảng dân, xuất cảng hai từng, từng thấp là xuất cảng dân nghèo bỏ xứ Tàu đi làm ăn xứ người. Thế gìới Tây phương không chống di dân Tàu vì cho rằng dân cần cù, chịu khó làm ăn, chỉ nhìn thấy cái bề ngoài tốt quên hẳng cái thằng Tàu xấu xí đi !Ngày nay song song với các nạn di dân Tàu nghèo, các quốc gia Tây phương đang lãnh thêm các nạn chánh sách di dân từng cao của Tàu là xuất cảng Tàu giàu, Tây phương đang bị thằng Tàu giàu đô hộ. Đô hộ Tây phương loại cao cấp bởi tài phiệt Tàu gốc tư bản đỏ, Con Ông Cháu Cha, tham nhũng.

Tàu giàu đến Âu châu, đến Pháp bằng đầu tư, mua địa ốc, hôtels, khách sạn, lớn bé, mua vườn nho làm rượu, mua cửa hàng thuốc lá, cà phê, và chưa kể nghề của các chàng là tiệm ăn, kiểu buffet, all you can eat tràn đầy,…Tàu cũng đến với tệ nạn, ma cô, động mãi dâm từ đông sản phải kể luôn cả nghề cô điếm, ở động cũng có, đứng đường cũng đầy, xông vào nghề làm tóc, làm neo, và luôn cả đấm bóp, tẩm quất, massage chưn và bằng chưn. . Và cuối cùng dân Pháp đang gặp nạn dân du lịch Tàu ! Nước Pháp chúng tôi ngày nay đang khổ sở vì chỉ thấy cái lợi trước mắt quên cái hại về sau. Ngày nay, nhà nước Pháp đanh trải thảm đỏ cho dân du lịch Tàu. Cả một chương trình :

Làm sao rước và phục vụ anh du lịch Tàu

Báo Nouvel Observateur, số tuần nầy làm một bài phóng sự dài do hai phóng viên Cécile Desfontaine và Nathalie Bensahel diễn tả cái chánh sách của Chánh phủ Pháp đang trải thảm đỏ rước khách du lịch Tàu. Thông kê du lịch Pháp cho biết Năm 2013 có 1 Triệu 500 du khách Tàu, con số ấy tăng 20% mỗi năm. 60% các du khách ấy sẽ trở lại Pháp trong 2 hay 3 năm nữa. (Nguồn Atout France).

«Ở đây, trong thực đơn-menu có cháo trắng, có mì xào, có trứng « luộc thật chín ». Ở đây tức là Hôtel du Collectionneur, khách sạn 5 sao, cách Arc de Triomphe-Đài Chiến Thắng, nằm cuối đại lộ Champs-Élysée mười phút. Ở đấy người ta hiểu thế nào là phục vụ anh du khách Tàu, nhơn viên được huấn luyện để chiều chuộng khách Tàu, bằng chứng menu nói trên đề nghị cho phần ăn điểm tâm. Một tấm ván cứng cũng sẳn sàng để lót những chiếc giường nệm quá mềm với các cái lưng Tàu. Và dỉ nhiên, nước trà uống thả giàn, sẳn sàng, lúc nào cũng có và miễn phí. Từ mùa Thu qua, một nhơn viên trẻ đẹp trai, chuyên viên tiếp khách Tàu với câu mở đầu « Nị hảo » dòn dả. Paris sống giờ Tàu ? Paris thôi sao ? Sai ! Cả Xứ Pháp đang sống giờ Tàu, trong Văn hóa Tàu. Tổng trưởng Ngoại Giao Pháp Laurent Fabius nhắc tới nhắc lui : « Hãy trải thảm đỏ rước các khách quý nầy và bằng mọi giá xoá ấn tượng xấu xí năm ngoái khi một đoàn khách Tàu ngơ ngơ, ngẩn ngẩn bị bọn lưu manh nhanh nhẩu tước tất cả từ ví bóp đến nữ trang đồng hố » …Ông Tổng trưởng còn chơi ngon, bỏ một buổi, đến tận phi trường Roissy biểu diễn rước khách bắt tay mấy anh du khách Tàu vừa đáp xuống. Ngành Du lịch là ngành không có khủng hoảng kinh tế, nên phải bằng mọi giá lợi dụng để hái tiền, và du khách Tàu là khách xộp nhứt ngày nay. Bà Bộ trưởng Bộ Du lịch, gốc Á châu (Đại hàn) Fleur Pellerin còn thêm một đề nghị nữa là các khách sạn từ nay nên chào khách Tàu bằng mời khách một « Tô cháo chào hàng-une soupe de riz de bienvenue ». (người viết hỏi thêm tô cháo trắng hay cháo cá nấm đông cô ? ). Từ hôm đấu năm nay, tháng giêng 2014, khi có quyết định cấp visa cho dân Tàu nhập cảng trong 48 tiếng đồng hồ, đon xin vào Pháp tăng 40%, và khách nhập cảng trên 20%, và chỉ tính đến đầu hè nấy thôi !

Vào Pháp, chặng đầu tiên, dỉ nhiên là Paris, Người Hoa viếng Paris vì « thơ mộng-Romantisme ». Nào là Tháp Eiffel, Bảo tàng Viện Louvres, Arc de Triomphe, Nhà thờ Notre Damẹ (và thằng Gù), Nhà thờ Sacré Cœur (và những anh họa sĩ ngoài đường) và …Lâu đài Versaillers. Và chung quanh .. nào là bãi biển Normandie, nào là Núi Saint Michel… Xưa rồi những hình ảnh nhà quê với các xe car, xe bus đầy khách Tàu quê mùa thợ thuyền công nhơn, xí xô xí xào sắp hàng chụp hình. Du khách Tàu ngày nay, ngon lành hơn, tử tế bảnh bao, đi du lịch một mình, hay từng cặp sánh đôi, tình nhơn, hay vợ chồng, hay một nhóm bạn như ba cô Fen, Huan Yue và Qiao. Ba nàng, trẻ đẹp trong tuổi hai mươi, quần short, tóc cột đuôi ngựa, trẻ trung, mạnh mẻ, thể thao, đang chụp hình Tháp Pyramide của Điện Louvres sau khi đã viếng Nhà Bảo tàng Louvres. Khen rằng Điện Louvres rất « Chinese friendly », nhờ các bảng chỉ dẫn bằng tiếng Hoa, nhờ máy nghe cắt nghĩa bằng tiếng Hoa, các cô không bở ngỡ gì cả. Bảo tàng Viện còn có đầy đủ nhơn viên hướng dẫn nói tiếng Hoa, thông dịch khi các cô cần đối thoại với người bản xứ. Với các nàng (và với đa số các du khách Tàu) viếng Paris là « half visiting, half shopping », các nàng có thể, ráng lắm, ghé Café Marly thưởng thức cốc cà phê sữa hay cappuccino, trước khi đến Đại lộ Champs-Élysée để phải ghé vào tiệm Vuitton nổi tiếng với những các túi xách-it-bags. Sổ mủi, nhức đầu, say nóng, cảm ho, hãy ghé vào Nhà thuốc-Pharmacie La Boétie, ở đấy sẽ gặp Bình, anh bán thuốc nói tiếng Hoa. Ba cô nương ( cú nường) Fen, Huan Yue và Qiao thuộc thế hệ người Hoa mới, chịu chơi, sẳn sàng tung nguyên tệ-Yuan bì để đi chơi. Mua hàng chiếm 40% tiêu dùng của du khách Tàu : trung bình 1200 euros.

Thiếu nữ Tàu vào tuổi cập kế, thích được làm đám cưới theo lễ của Pháp, les noces à la française, ngày nay là số một của thời đại, nói theo kiểu trong nước thời thượng ( nhưng đấy là theo mode Tàu). Nhờ vậy ngành Du lịch để làm đám cưới-Tourisme matrimonial ở Pháp, ngày nay lên như diều gặp gió ! Những agencies chuyên nghiệp mọc như nấm sau cơn mưa, với những quảng cáo kiểu « những lời thề tình yêu – muôn đời ad vitam aeternam bằng tiếng la tinh trong những giáo đường xưa được dựng lại : « Bên xứ họ, bên Tàu, họ làm lễ cưới như họ đi chợ, từng cặp dắt nhau vào nhà Tỉnh, lãnh một cái phiếu, nhận một cái giấy có đóng mộcc thế là xong. Ở đây chúng tôi đề nghị với họ một buổi lễ thật sự với tinh yêu và một chút tâm linh » Henriette Versteeg nhơn viên Cửa Hàng Eternal Provence, chuyên môn tổ chức đám cưới cho người Hoa nói. Năm vừa qua, cô tổ chức 20 buổi lễ, giá trung bình 4000 đến 5000 euros cho một lễ cưới. Khách thường là những người đã từng biết Âu châu rồi, nay trở lại làm lễ cưới theo kiểu Thiên Chúa Giáo nhưng không Thánh thiện-catholique déconsacré. (Thật là Đạo nhưng không phải đạo. Đúng là thời thượng ! uống Cà-phê không có chất cà phê, uống Bia không có chất rượu, uống đường không có chất đường, cả lấy vợ củng không phải vợ vi lấy người đồng giới ! người viết xin được góp lời bàn). Buổi lễ được cử hành trước một ông Linh mục « giả », đôi hôn phối rung rẩy cảm động trao nhau những lời hẹn ước tình tứ, yêu nhau đến tóc rụng răng long, đất trời nghiên ngã, trong tiếng nhạc Marche Nuptiale cuà Mendelssohn hay Lohengrin của Wagner. Lầu đài Barben (tỉnh Bouches-du-Rhône, gần Marseille, miền Tây Nam Pháp), một lâu đài cổ kính là nơi được lựa chọn đễ diễn tuồng đám cưới. Giá thuê 500 euros cho một buổi chụp hình, hay một buổi lễ cưới. «Có những cặp đến với rương hòm quần áo, họ thay y phục độ 10 lần, đem theo cả thợ chụp hình và người trang điểm riêng» Bernard Pillivuyt, anh cai quản lâu đài kể.

Mỗi tháng Bảy, Michèle Angelvin bắt gặp cả chục cặp người Tàu ăn diện bảnh bao đứng chụp hình trên cánh đồng lavandes, vùng Valensole của bà (hoa lavandes mầu tím, thángJuillet trổ hoa tím cả những cánh đồng đến tận chơn trời-hoa lavandes dùng làm dầu thơm) họ đạp càn xéo hoa mà không xin phép bà. «Có khi có cả những cặp diện áo quần đám cưới, nở những nụ cười trên khung trời tím. Nhiều hôm gặp mưa, đất lầy lội, họ mặc áo cưới nhưng dưới mang dép hay giày bottes đi mưa, và chụp bán thân. Tôi miễn ý kiến, nhưng phải lắt đầu nãn, vì họ dẩm nát những luống hoa của tôi!». Những album đám cưới là những kỷ niệm rất quý giá đố với những người Tàu. Ad vitam aeternbam-muôn đời mà. Họ không ngần ngại vào sân nhà bà chụp hình trước những giàn hoa của bà, « Họ rất vô phép, và họ không biết tư hữu là gì, đi ngang qua vườn nhà mình không có rào là họ vào ngồi chụp hình, trên ghế, trên bực nhả (tự nhiên như người Hà lội vậy!).

Mấy anh nhà giàu mới nầy, nhiều khi có những đòi hỏi lạ đời ( người viết nghĩ « lạ đời vì các cô phóng viên không biết tập tục củav dân nhà giàu mới Á châu của chúng ta nhứt là Cộng sản Việt Nam hay Tàu xêm xêm cả đó thôi). Henriette Versteeg kể « Có người đòi muốn được lái xe đua Formule1, hay thử lái phản lực Rafale của Pháp. Tôi đành chịu mất khách, không giải quyết được» Hiện nay Henriette đang tổ chức một WineTour, đi viếng một vùng các hầm rượu ở vùng Bordeaux, và « Có người muốn tôi mời nữ diễn viên Sophie Marceau cùng đi với phái đoàn, tôi có liên lạc với agent của Cô Marceau, nhưng không trả lời. Người Tàu không hiểu rằng tuy có tiền nhưng nhiều khi có tiền cũng có cái khó mua lắm ! » Ngành Du lịch cũng đem đến vài chuyện thú vị. « Người Tàu thích uống nóng ». Khỏi mắc công đề nghị họ nước hay rượu lạnh. « Ở những khách sạn họ sợ các trần nhà có cột gỗ để lộ – poutres apparentes, họ sợ cột rơi xuống. Không ở phòng số 66, hay lầu 5 ». « Và nếu chẳng may – có những khách khạc nhỏ trong phòng của khách sạn (và đã từng có rồi) – bảo nhơn viên không được cằn nhằn và …im lặng lau nhà ! » Cô Versteeg quan sát.

2014 JULY 30 CHINAH 300

                                                          2014 JULY 30 CHINAH 300

Để kết luận

Chống Tàu là làm nghĩa vụ quốc tế

Đọc phóng sự trên để chúng ta, người Việt Nam, chúng ta cảm rất cô đơn khi muốn chống Tàu. Chúng ta tẩy chay hàng hóa Tàu, có người bản xứ hưởng ứng đấy, nhưng người bản xứ nào ? Rất ítn người có ý thức, nhưng nhiều khi không có phương tiện, hàng bản xứ, hay âu châu quá mắc và hiếm.

Ở Pháp anh em công đồng đang ra một phong trào tuyên truyền dùng bích chương Pháp Việt tung dán ở khắp các tường phố các quân 13, các khu phố Tàu … tẩy chay Bánh Trung Thu cho Mùa Trung Thu sắp đến, tiếp sau sau đó hàng ắn Tết, mứt kẹo. …Được chừng nào hay chừng đó.

Người Pháp bạn bè chúng tôi đang cố gắng mua hàng thực phẩm hay sử dụng Made in France nhưng rất khó khăn. Cạnh nhà chúng tôi ở làng Hồi Nhơn Sơn-Montmorillon, anh em nhà vườn, nhà nông chung vùng thành lập một tiệm tạp hóa nhỏ ngay trong làng, bán sản xuất của vườn, đồng nhà. Chúng tôi khuyến khích ăn uống hàng tươi, rau cỏ, hoa quả, thịt heo, bò gà, vịt, bồ câu… sản xuất gần nhà (đường kính 50 cây số) . Nhưng cá ? hải sản ? – đành phải mua từ xa chở đến. Cả cà phê, trà hay bột mì, gạo, đậu… cũng vậy.

Nhưng chúng ta phải làm. Hàng Tàu đang tràn đầy thế giới. Người Tàu đang tràn đầy thế giới. Hồi xưa Việt Cộng đánh miền Nam Ta là đánh dùm cho Liên Sô và Tàu.

Ngày Nay, người Việt ta ở Hải ngoại phải chống Tàu tẩy chay một phần hàng hóa Tàu, không ăn tiệm Tàu, không ăn món ăn Tàu, không mặc quần áo Tàu là chúng ta làm nghĩa vụ quốc tế. Tàu bớt thu nhập, bớt giàư bớt du lịch, bớy hống hách và … May ra Tây Mỹ bớt nịnh bợ Tàu.

Chống Tàu nhưng cũng không quên thằng đầy tớ Tàu, là Đảng Cộng sản Việt Nam. Còn Cộng sản Việt Nam, là còn Tàu Cộng, Còn Tàu Cộng là mất Nước.

Họa Mã Viện với Trụ đồng. Họa Nhà Minh đốt Sách, diệt Văn Hóa Đại Việt, chúng ta quên sao ? Ngày nay nếu còn được tý Tự Hào Đại Việt Không Nên Để Việt Cộng Bán Nốt.

Hẹn ngày mai Gặp nhau tại Sài gòn.

Hồi Nhơn Sơn, cuối tháng Bảy 2014


TS.Phan Văn Song

Thursday

Còn Đi Mỹ Làm Gì? : Việt Nam-Trung Cộng XHCN sướng hơn....!!!

Còn Đi Mỹ Làm Gì?

Mạng xã hội Sina Weibo
chuyển ngữ : Nguyễn Đại Hoàng:
Xuất hiện lần đầu tiên trên mạng xã hội Sina Weibo (Trung cộng), bài viết này đã nhận được hàng chục ngàn chia sẻ và bình luận. Nội dung tưởng như châm chích cười cợt mỉa mai nước Mỹ như một quốc gia ngu ngốc, sơ khai và ngây ngô, nhưng thực ra lại là lời phê phán sắc sảo sâu cay thú vị về chính Trung cộng!
Tờ Tea Leaf Nation đã trích dịch, biên tập lại những phần đinh nhất của bài viết nói trên. Sau đây là bản chuyển ngữ của Nguyễn Đại Hoàng:
***
Tôi có thời gian qua Mỹ khá lâu. Và nói thật đến giờ này tôi vẫn còn thấy hối hận vì sự lựa chọn đó! Truyền thông phương Tây đã khiến chúng ta mê muội rằng Hoa Kỳ là một xứ sở hiện đại ! Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách tới được cái xứ sở siêu cường đó.
Nhưng than ôi những gì tôi chứng kiến là rất đáng thất vọng!
1. Công nghiệp
Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê khổng lồ chậm phát triển!
Hồi trung học, chúng ta đã được dạy rằng, công nghiệp càng phát triển bao nhiêu thì môi trường càng bị xâm hại bấy nhiêu.
Chúng ta biết rằng một thành phố công nghiệp tất phải có nhiều ống khói,nhiều nhà máy và khói bụi khắp nơi. Đó là biểu tượng của sự công nghiệp hóa ! Thế mà ở tại xứ Cờ Hoa này, tịnh không có một cái ống khói nào! Họa hoằn lắm mới thấy một vài cái nhỏ tí ti để trang trí nhà cửa thôi!
Và ở Mỹ bạn cũng chỉ thấy toàn sông hồ trong sạch thôi. Chả tìm đâu ra những nhà máy giấy, nhà máy luyện thép bên bờ sông ! Không khí trong lành thanh khiết này là dấu hiệu của một xã hội sơ khai chứ gì nữa ! Chả có dấu vết gì của công nghiệp hóa cả !
2. Kinh tế
Người Mỹ hầu như không biết làm kinh tế ! Bạn biết đấy, nước họ có cơ man nào là xa lộ tỏa đi mọi hướng, vươn đến mọi làng mạc xa xôi, thế mà tịnh không thấy một trạm thu phí nào ! Thế là mất toi cả núi vàng!
Ước gì tôi có thể xây dựng vài cái trạm thu phí nhỉ ! Chắc chắn non tháng đã gom đủ tiền mua được cả tòa lâu đài trông ra Đại Tây Dương ấy chứ !
Hai bên xa lộ còn những cụm hồ hoang sơ tĩnh lặng. Thế mà chính quyền cứ để mặc cho lũ chim trời cá nước thỏa sức vẫy vùng, không nghĩ đến việc xây dựng vườn cảnh để thu lợi. Người Mỹ rõ ràng là không có đầu óc kinh tế tí tẹo nào !
3. Xây dựng
Trình độ xây dựng của người Mỹ còn sơ khai lắm.Ngoài một số ít tòa nhà chọc trời tại các thành phố lớn, tôi dám chắc bạn rất ít gặp những công trình bê tông ở nước Mỹ. Nhà của người Mỹ thường làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu khác.
Thử nghĩ mà xem, đến giờ này mà gỗ vẫn còn được dùng để xây dựng nhà cửa, thì có thể nói là trình độ kiến trúc của ngoại bang này còn thua xa trình độ của triều đại nhà Thanh xưa kia ấy chứ !
4. Văn hóa
Người Mỹ có cách suy nghĩ thật là lạc hậu và khờ khạo.
Hồi mới tới Mỹ, tôi thuê một xe chở hành lý giá 3 đô la. Nhưng tôi lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ liền trả dùm tôi 3 đô la đó, và thấy tôi lỉnh kỉnh đồ đạc nên còn giúp mang lên xe nữa ! Người Mỹ cũng luôn sẵn sàng mở cửa giúp tôi và hỏi tôi có cần giúp đỡ gì không ? Thế đấy !
Ở nước ta, mấy chuyện này chỉ có vào thời Lôi Phong tức là vào những năm 50, 60 của thế kỷ trước thôi – còn bây giờ lối cư xử đó quá ư lạc hậu. ( Lôi Phong là một thanh niên mà thời Mao thường nhắc tới như một tấm gương về đạo đức).
Hồi đó người ta chuộng lối sống “ đạo đức giả ”nhưng bây giờ chúng ta không như vậy nữa. Bây giờ chúng ta nên sống thực dụng trần trụi, đó mới là hiện đại chứ ! Tư duy của người Mỹ lạc hậu hơn chúng ta hàng mấy thập kỷ, và không có dấu hiệu nào cho thấy họ có thể bắt kịp chúng ta cả !
5. Ẩm thực
Người Mỹ làm như không biết thưởng thức thịt thú rừng.
Một đêm nọ, tôi cùng các bạn cùng lớp lái xe đi đến một thành phố khác, thình lình có mấy con nai nhảy xổ ra. Anh bạn tôi lập tức thắng lại và bẻ sang hướng khác để tránh. Ai cũng biết tai nạn loại này có thể làm hỏng cả chiếc xe. Thế mà chính quyền đành bó tay không biết phải xử lý tụi thú hoang này như thế nào cơ đấy!
Người Mỹ làm như cũng không biết ăn thịt thú rừng, thậm chí không có nhà hàng nào bán thịt thú rừng, họ chả thiết đến loại thịt thú rừng thơm ngon bổ như hươu nai, và cũng chả thiết lấy sừng bọn thú này để kiếm bộn tiền ! Người Mỹ vẫn sống cùng những con thú hoang dã đó, thậm chí còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Quả thật đó là một xã hội còn quá sơ khai !
6. Phong cách
Người Mỹ làm như không biết tự trọng !
Các giáo sư Mỹ không quan tâm nhiều đến bề ngoài , họ không hề có cái gọi là phong thái bác học. Giáo sư D chẳng hạn, là một giáo sư tâm lý học cực kỳ nổi tiếng thế mà giờ nghỉ ông ấy cũng thường ăn bánh bích quy với sinh viên trong văn phòng của mình, và bàn tán xôm tụ với họ về bộ phim 21, hay về minh tinh Trung cộng Chương Tử Di ! Ông cũng không có phong cách uy nghi của một nhà bác học, và điều đó làm tôi thất vọng ghê gớm !
Các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ cũng không bao giờ ghi hai chữ PhD. lên danh thiếp của mình. Họ thậm chí cũng không biết cách thể hiện vị thế của mình. Thành ra những người học những ông thầy như vậy nếu trở thành những quan chức thì làm sao biết cách đi đứng nói năng cho đúng bộ lệ đây !
Còn ở Trung cộng, giờ đây các công chức dường như rất biết cách để thu hút sự kính trọng của dân chúng, thậm chí đến cả vị giám đốc của một cơ quan tầm tầm ở Trung cộng có khi còn uy thế hơn cả Tổng Thống Mỹ cơ đấy ! Một công dân hạng ba của Trung cộng có khi còn xa một công dân hạng nhất của Mỹ là vậy !
7. Học đường
Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì sất.
Chúng không hề có ý định đi học để trở thành ông này bà nọ trong chính quyền! Không hề có học đường nào dành cho chủ tịch, bí thư, ủy viên tương lai, như tôi đã từng thấy hồi còn nhỏ ở quê nhà. Các em không có bài tập về nhà. Bài tập về nhà kiểu như các học sinh như các học sinh Trung cộng là khá xa lạ ở Mỹ.
Trường học ở Mỹ chú trọng đến đạo đức, trước hết để giúp cho các đứa trẻ trở nên những công dân có đủ tư cách , sau đó mới tính đến chuyện lý tưởng lâu dài. Trở thành công dân có đủ tư cách ư ? Một quan niệm nghe mới cổ hủ làm sao !
8. Y tế
Người Mỹ làm lớn chuyện một cách kỳ cục khi có bệnh.
Đầu tiên họ đi bác sĩ khám bệnh, rồi bác sĩ kê toa. Rồi cầm toa đó đi mua thuốc, mua xong còn phải nghe dược sĩ hướng dẫn sử dụng …ôi chao mọi việc chẳng thể nhanh gọn như ở Trung cộng …Tôi chả hiểu tại sao ở Mỹ lại phân biệt việc khám bệnh với việc bán thuốc … mà lẽ ra nên tách rời lợi nhuận với trách nhiệm !
Rõ ràng là các bệnh viện ở Hoa Kỳ không biết kiếm tiền mà ! Sao lại phải nói tên thuốc cho bệnh nhân biết chứ ? … chỉ có như vậy họ mới độc quyền bán thuốc với giá cao gấp cả chục lần cơ mà ! Có quá nhiều cơ hội làm ăn béo bở thế mà họ không biết khai thác , rõ ràng kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa ở Mỹ chết rồi !
9. Báo chí
Ý kiến của công chúng Mỹ thật chả ra làm sao !
Đôi khi tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn với sự ngu dốt và khờ khạo của người Mỹ . Chẳng hạn khi họ biết Trung cộng có đài truyền hình và báo chí, họ đã hỏi tôi một câu ngu dốt như thế này : Hóa ra Trung cộng cũng có báo chí à ? Nghe mà bực !
Chúng ta có những tờ báo tiếng Trung được Bộ Truyền Thông cho phép ấn hành sau khi đã rà soát một cách cẩn mật đấy chứ . Báo của chúng ta toàn là những bài ca tụng lên mây cả, có đâu như báo Mỹ, công chúng đóng góp phê bình loạn cả lên, thậm chí còn dám “ chưởi ” cả tổng thống nữa cơ đấy!
Báo chí chúng ta đâu có chuyện công khai mấy vụ bê bối của quan chức, bởi nếu cứ tung hê lên thì sau này ai mà muốn làm lãnh đạo nữa chứ !
10. Tâm linh
Người Mỹ có đời sống tinh thần hết sức vô vị nhạt nhẽo.
Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn họ lại lẩm bẩm mấy câu thánh nghe hết sức khờ khạo : Cầu Chúa phù hộ nước Mỹ.
Thật là buồn cười quá đi : Nếu Chúa phù hộ nước Mỹ thì làm sao lại để nước Mỹ lạc hậu, sơ khai, đơn giản đến thế này ? Cầu Chúa có ich lợi gì chứ ? Thực tế nhất là bạn nên dành thời gian đó để đi lễ thủ trưởng !
Đó mới đúng là hiện đại chứ lỵ !
11. Lối sống
Người Mỹ chả có khái niệm về thời gian .
Bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ, người Mỹ đều ngoan ngoản đứng vào hàng chờ đợi … Còn người Trung cộng chúng ta – như bạn biết đấy – khôn hơn nhiều !
Bất kể đám đông như thế nào, chúng ta vẫn có kỹ năng chen lấn, điều này giúp tiết kiệm thời gian, và tránh được sự mệt mõi khi đứng chờ ! Nếu ai đó biết đi cổng sau thì kết quả tiết kiệm thời gian còn tuyệt hơn nữa.
Thế mà những người Mỹ lẩm cẩm lại không biết đến những điều hay ho đó cơ chứ!
12. Mua bán
Những cửa hàng ở Mỹ có một phong cách buôn bán hết sức vô lý : bạn có thể trả lại hàng vài tuần sau khi mua về mà thậm chí cũng không cần nêu lý do. Ở ta thì làm gì có chuyện cho đổi hàng mà không hò hét quát tháo nhau ra trò chứ !
13. An toàn
Nước Mỹ không an toàn ! Tôi nói điều này bởi có tới 95 % nhà dân không cần tới lưới chống trộm, và điều kỳ lạ này nữa là : chả biết mấy tên trộm đi đâu hết rồi nhỉ?
14. Giao thông
Người Mỹ sao mà nhút nhát và yếu đuối quá vậy không biết !
Tôi nói điều này cũng bởi có tới 95% tài xế không dám vượt đèn đỏ!
Và mặc dầu 99 % dân Mỹ có xe hơi, vậy mà cách lái xe của họ thật lạ : bao nhiêu là xe cộ lưu thông nhưng không mấy khi nghe tiếng còi xe, phố xá vì thế vắng lặng đến nỗi cứ ngỡ không phải là phố xá nữa, làm sao mà bì được phố xá ồn ào náo nhiệt ở Trung cộng cơ chứ !
15. Tình cảm
Người Mỹ rất là thiếu cảm xúc .
Có tới 95 % nhân viên không nghĩ tới việc phải làm gì cho tiệc cưới của sếp, họ chẳng bao giờ phải vắt óc tìm ra lý do để chăm sóc sếp của mình. Ở Trung cộng liệu có ai điên đến mức bỏ qua cơ hội chăm sóc sếp của mình không? Nói cách khác, có ai dám làm điều đó không ? Hãy xem, người Trung cộng chúng ta có biết bao nhiêu là tình thương mến thương với lãnh đạo !
16. Nhạy bén
Người Mỹ không nhạy bén chút nào !
99% người Mỹ đi học, đi làm , thăng quan tiến chức, mà không hề biết sự cần thiết của “ phong bì ” để có thể mở ra một cánh cửa ..sau !
Sina Weibo

Bịp vẫn bịp : VIỆT CỘNG “Đổi Mới”- “Mở cửa kinh tế “ thực tế mà vẫn bám lấy cái vỏ xã hội chủnghĩa ?

Nhận định:
VÌ SAO VIỆT CỘNG ĐÃ TỪ BỎ MỤC TIÊU XÂY DỰNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA TRÊN THỰC TẾ MÀ VẪN BÁM LẤY CÁI VỎ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA ?


Trên thực tế, sau 10 năm  thất bại hoàn toàn, kểtừ năm 1995, Việt cộng trong thâm tâm đã thực sự từ bỏ mục tiêu “Xây dựng xã hội chủ nghĩa” ở Việt Nam.
Tuy nhiên, bước vào thời kỳ “Mở cửa”, Việt cộng vẫn bám lấy mục tiêu này một cách giả tạo trên bình diện lý luận, ngụy biện bằng định thức “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủnghĩa”, trong khi thực tế“kinh tế thị trường đã và đang định hướng tư bản chủ nghĩa”.
Facebook Tương tự như bề ngoài Việt cộng vẫn bám lấy bảng hiệu “Đảng Cộng Sản Việt Nam”,dù thực chất đã là một “Đảng Tư Bản Đỏ” (đỏvỏ xanh lòng) và danh xưng chế độ “Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam” cũng chỉ là kiểu gian thươngTreo đầu dê bán thịt chó”. Thếnhưng Việt cộng vẫn tuyên truyền cho mục tiêu xây dựng xã hội chủ nghĩa; dù các đảng viên lớn bé đã thoái hóa biến chất hoàn toàn, không còn đảng viên nào còn có phẩm chất của một đảng viên CS chân chính (theo nghĩa rèn luyện nhân cách, có tinh thần hy sinh quên mình đấu tranh cho mục tiêu hiện thực lý tưởng cộng sản..), và không một đảng viên cộng sản nào còn niềm tin vào sự hiện thực lý tưởng xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam. Thế nhưng, sở dĩ Việt cộng vẫn cốbám lấy những Cái vỏ “đảng Cộng sản” và “nhà nước XHCH” này như một chiêu bài là để che đậy một thực chất muốn dùng mô hình tổ chức,kinh nghiệm và kỹ thuật trấn áp của mộtđảng độc tôn, độc quyền thống trị (Cộng đảng Việt Nam) trong một chế độ độc tài toàn trị (Xã hội chủ nghĩa với nền chuyên chính vô sản).
Thực tế ai cũng thấy Việt Nam đã chuyển hóa thành một “xã hội thực dụng tư bản chủ nghĩa”, với các quan hệ sản xuất kinh doanh tư bản chủ nghĩa chi phối mọi hoạt động kinh tế vĩ mô cũng như vi mô. Thành phần kinh tế quốc doanh đang thoi thóp, giải tư từng bước và đang chờ ngày được giải tư hoàn toàn để bị cáo chung.
Đến đây một câu hỏi được nhiều người đặt ra: 
   
-Vì sao Việt cộng không theo gương Liên Xô, sau“Đổi mới” thất bại chuyển đổi ngay qua dân chủ đa nguyên, kinh tế thị trường tưbản chủ nghĩa, mà tiếp tục“Đi lên xã hội chủ nghĩa” bằng con đường “Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”?
Thật ra, Cộng Đảng Việt Nam thực hiện chính sách “Đổi mới” để “Sửa sai” chỉ là sự bắt chước theo gương Cộng đảng Liên Xô trước đó trong thời khoảng này cũng đang đi vào còn đường cải cách đểcứu nguy chế độ xã hội chủ nghĩa sau gần 70 năm xây dựng (1917-1985).
Người đứng đầu nhóm khởi xướng chương trình “cải tổ” (Glasnost)“Cởi mở”(Perestroika) là Tổng Bí ThưCộng Đảng Liên Xô Mikhail Gorbachev, lúcđó mới 56 tuổi đời, là một Tổng Bí Thư trẻ tuổi nhất, ít được nhân dân Liên Xô và thế giới bên ngoài biết đến nhất trong lịch sử lên ngôi của các Tổng Bí ThưCộng Đảng Liên Xô. Thế nhưng, có lẽ nhờ tuổi đời ấy, Gorbarchev đã sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ xã hội chủ nghĩa, nên đã dễ dàng nhìn thấy những khuyết tật của chặng đường đã qua của đất nước Liên Xô trên con đường “Xây dựng xã hội chủ nghĩa”.Từ đó và nhờ đó, phải chăng Ông và cácđồng chí cấp tiến trong đảng Cộng Sản Liên Xô mới mạnh dạn thực hiện quyết tâmđi theo con đường cải cách, với kết cuộc chính sách “cải tổ”“cởi mở” đềuđã thất bại, vẫn không tạo ra được bộ mặt mới cho chủ nghĩa xã hội, không cứuđược Liên Bang Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Xô Viết (gọi tặt là Liên Xô) như ý định thực sự của ông Gorbachev và cácđồng chí cấp tiến trong đảng CSLX, buộc lòng phải chuyển đổi một cách hòa bình qua chế độ Cộng Hòa Liên Bang Nga ngay nay. Một sự chuyển đổi có lợi cho các dân tộc từng bị cưỡng ép phải sống chung dưới mái nhà “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Bang Xô Viết” sau hơn 70 năm.
(Trong báo cáo trước Hội Nghị Toàn Liên Bang Xô-Viết lần thứ 19 của đảng CSLX ngày 28-6-1988, nghĩa là sau gần 4 năm tiến hành công cuộc cải tổ(1988-1991), Ông Gorbachev đã khẳng định việc cải cách hệ thống chính trị là bảo đảm quan trọng nhất làm cho công cuộc cải tổ không thể đảo ngược. Và rằng thông qua cuộc cải tổ cách mạng sẽ tạo ra bộ mặt mới cho chủ nghĩa xã hội. Ông nói: “…Vâng, chúng ta đang từ bỏ tất cả những gì đã làm biến dạng chủ nghĩa xã hội trong những năm 30 và những gì đã đưa đến trì trệ trong những năm 70. Nhưng chúng ta muốn có một chủ nghĩa xã hội đã được tẩy sạch khỏi những sai lạc của những thời kỳ trong quá khứ và đồng thời kế thừa tất cả những gì tốt đẹp nhất đã được tạo ra bằng tư duy sáng tạo của những nhà sáng lập ra học thuyết của chúng ta…”)
Như vậy, có thể nói Liên Xô đi vào con đường “Cải tổ” sau gần 70 năm nói là đã cải tạo xong và hoàn tất công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa về cơ cấu, nhưng chưa hoàn chỉnh, còn nhiều khuyết tật cần cải sửa. Nhưng sau gần 6 năm cải cách thất bại (1985-1991), Liên Xô đã nhanh chóng chuyển đổi toàn bộ hệ thống chính trị, kinh tế qua chế độ dân chủ đa nguyên và kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa (từ 1991).
Trong khi Việt cộng theo gương Liên Xô (từng xưng tụng là Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa của mình) làm “Đổi mới” sau 10 năm (1986-1996), đã thất bại hoàn toàn trong mục tiêu “cải tạo và xây dựng cơsở vật chất-kỹ thuật của xã hội chủ nghĩa”, song vẫn không chuyển đổi như liên Xô. - Vì sao Việt cộng có sự lựa chọn khác Liên Xô,? Không lẽ “Trò Việt cộng” lại tài giỏi hơn “Thầy Liên Xô”?
Theo nhận định của chúng tôi, Việt cộng dám làm khác Liên Xô, là vì có được những điều kiện chủ quan và khách quan khác Liên Xô để thoát hiểm và tiếp tục tồn tại thêm thời gian, dù cũng biết rằng sự tử vong đã là một tất yếu, song cố bám víu được ngày nào tốt ngày ấy cho việc duy trì những ưu quyền đặc lợi cho một tập đoàn thống trị độc tôn và độc quyền là Cộng đảng Việt Nam.
Mặt hàng đối tác chiến lược của đảng
Học trò Việt cộng đã làm được việc này, chẳng phải tài giỏi gì hơn Thầy Liên Xô, mà nhờ có những điều kiện chủ quan và khách quan thuận lợi khác Liên Xô sau đây:
- Một là vì người cầm đầu phe “Cải tổ” ở Liên Xô là Tổng Bí Thư Cộng đảng Liên Xô Mikhail Gorbachev trẻtuổi (56 tuổi đời) và có tinh thần cấp tiến mạnh bạo hơn nhiều so với người cầm đầu phe “Đổi mới” Việt cộng là Tổng Bí thư Nguyễn văn Linh già nua (ngoài 70),đổi mới cầm chừng, nửa vời.
- Hai là vì khi “Cải tổ” ở Liên Xô thất bại, phe cấp tiến trong đảng Cộng sản Liên Xôđã hình thành một lực lượng đối trọng mạnh hơn phe bảo thủ và được sự hậu thuẫn của các kuynh hướng chính trị ngoài đảng cộng sản đã liên kết được, nhất là được sự hậu thuẫn tánđồng của tuyệt đại đa số nhân dân Liên Xô thuộc nhiều dân tộc có chung số phận bị áp chế dưới chế độ xã hội chủ nghĩa độc tài toàn trị Liên Xô trong hơn 70 năm(Đã đến biên độ tức nước vỡ bờ)
Tất cả đã tạo ra điều mà chính Vladimir Lenine người sáng lập Đảng Cộng sản Bolsevick Nga và chế độ Cộng Hòa Liên Bang Xô Viết gọi là “Tình thế cách mạng chín mùi”. Tình thế mà giai cấp thống trị độc quyền là Cộng Đảng Liên Xô đã tạo ra mâu thuẫn đối kháng (một mất, một còn) với mọi giai cấp, với toàn xã hội, bị cô lập hoàn toàn và chính các lực lượng bảo vệ “Chuyên chính vô sản” (Công an, quân đội) cũng đứng về phía nhân dân, không còn ai dám bắn giết nhân dân để bảo vệ chế độ.(Hình ảnh nhân dân Liên Xô bao vây việt DUMA quốc hội Liên Xô, quân đội, xe tăng câm họng, chế độXô- Viết cáo chung năm 1991).
- Ba là vì trong khi Việt Nam, vào thời điểm “Đổi mới” thất bại, về đối nội phe cấp tiến trong nội bộ Cộngđảng Việt Nam quá yếu ớt, một ủy viên Bộ Chính Trị Trần Xuân Bách cấp tiến tiêu biểu, muốn theo gương Liên Xô “Đổi mới cả kinh tế lẫn chính trị” là bị triệt hạ ngay, dù trước đó đã có dấu hiệu sẽ thay thế Nguyễn Văn Linh trong chức vụ Tổng Bí Thứ Cộng Đảng Việt Nam. Các khuynh hướng chính trị ngoài đảng nhất là các tổ chức, đảng phái quốc gia chống cộng vẫn phân tán, không tập trung được lực lượng trong cũng như ngoài nước khả dĩ tạo được lực lượng đối trọng với Cộng đảng Việt Nam, để hậu thuẫnđược gì cho phe cấp tiến. Quần chúng nhân dân thì bị liệt kháng do bị chế độkềm kẹp, trấn áp nhiều năm, quá lắm cũng chỉ dám bầy tỏ quan điểm chính trịtrong chốn riêng tư. Nghĩa là Việt cộng vẫn “Nắm vững được chuyên chính vô sản” dựa vào các công cụbảo vệ chế độ là quân đội, công an cảnh sát.
- Bốn là về đối ngoại, vào đúng thời điểm Việt cộng làm “Đổi Mới” thấ
t bại, thì lại được cựu thù “Đế quốc Mỹ” đưa tay cứu vớt (Với ý đồ cải tạo Việt cộng thành công cụ chiến lược mới trong vùng), bằng hành động bãi bỏ cấm vận, thiết lập quan hê ngoại giao, giúp Việt cộng đi vào thời kỳ “Mở cửa” với thế giới bên ngoài.
Vì sau đó, theo chân “đế quốc Mỹ”, các nước tư bản và các nhà tư bản nước ngoài, mở rộng và phát triểnđầu tư trong các quan hệ làm ăn song phương cũng như đa phương với Việt cộng.Đây chính là điều kiện thuận lợi giúp Việt cộng chơi trò “Lá mặt lá trái”tiếp tục “Đổi mới kinh tế” bằng chính sách “Mởcửa” đón cựu thù “Đế quốc Mỹ” và các nước tư bản vào đầu tư, phát triển theo cái gọi là “Kinh tế thị trường (lá mặt), theo định hướng xã hội chủ nghĩa (lá trái)”.
Như vậy là mọi chủ trương, chính sách để thực hiện cuộc “Cách mạng quan hệ sản xuất” nhằm phá hủy “quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa”, thiết lập “quan hệ sản xuất xã hội chủnghĩa”, Việt cộng đã thất bại hoàn toàn. …
Thiện Ý
(Trích đoạn Tài liệu nghiên cứu lý luận “39 năm Việt cộng xây dựng chủ nghĩa xã hội vì sự nghiệp cộng sản quốc tế, thành quả và triển vọng”)

Wednesday

Du lịch trong xứ của hãi hùng

Viễn tượng : Việt Nam, một Tân Cương mới ?
Du lịch trong xứ của hãi hùng (3)

Tuần qua, thế giới âu châu đầy rẵy những tin tức nóng, cuốc chiến Israël-Palestine, quân đội Tsahal của Israël pháo kích hằng ngày dãi đất Gaza thuộc Palestine để tiêu diệt quân của phái Hamas đồng chủ nhiệm Palestine, gây tang tóc và thương vong lớn cho thường dân. Dỉ nhiên quân Hamas cũng không kém chi hằng ngày phóng từng đợt hỏa tiển vào Israël, mặc dù với một giàn lưới hỏa tiển chống hỏa tiên Israël cũng bị ít nhiều thiệt hại người và vật. Và trong lúc ấy tình hình chiến sự ở Syrie, ở Mali, ở Irak không có kênh truyền hình nào nói đến nữa, nhưng các nơi ấy chắc chắn chiến sự vẫn tiếp diễn, thương vong vẫn còn, và nhơn dân ở các nới vẫn  bị chà đạp. lòng thương người, lòng bác ái bị dẫn dắt theo truyền tin , thông tin, sức mạnh thứ tư dư luận quần chúng cứ thế mà trôi theo luồn thông tin. Ở Pháp, dân chúng động lòng trắc ẩn thương vong Palestine và thường dân Palestine, nên những tổ chức phái tả tổ chức biểu tình chống Israël. Một ngọn gió chống Do thái cũng thoáng thoáng thổi vào các bất mãn xã hội. Và các nhóm phá hoại ăn có phá hoại đập phá. Nước Pháp đang cần một chánh sách cứng rắn để lập lại nội an. Cuộc phá hoại vừa qua thoạt đầu chia rẽ dư luận chánh trị, vì Đảng nào cũng muốn kiếm phiếu tương lai, tìm những khó khăn của chánh phủ để triệt hạ chánh phủ xã hội. Nhưng nay đã bắt đầu vì dư luận quần chúng thật sự sợ sự phá hoại nên đã bắt đầu có một sự ủng hộ đòi hỏi một sự cứng rắn an ninh, cả các nhóm và đảng phái đối lập phái hữu cũng lên tiếng ủng hộ Thủ tướng và Bộ trưởng Bộ Nội vụ và yêu cầu chánh phủ dùng mọi biện pháp bảo vệ an ninh. Âu đây cũng là một dịp để chánh phủ Pháp lập lại trật tự và dẹp những phần tử phá hoại ! Nhưng tin nóng  đặc biệt là tin chiếc máy bay của Malaysian Airlines số MH 17 bị quân đội ly khai Ukraine bắn hạ. Thế giới xúc động bất mãn bởi trò chơi chánh trị của Tổng thống Poutine nên đang buộc Nga phải đàng hoàng trở lại, phải kiểm soát đám âm binh quân ly khai Ukraine thân Nga, hãy nhìn vào đám « quân dân ly khai » với những bộ mặt sát khí, hoâc bị mặt, mất cảm tình ngay, làm sao ủng hộ được nhóm người nếu mặc giả họ có chánh nghĩa đi nữa ? Đòi hỏi quyền tự quyết, xin « được » mất Độc lập, mặc dù chỉ là một thiểu số, nếu có sự ủng hộ của một cường quốc, với súng đạn có phải là chánh nghĩa không ? Và giả thử  nếu ngày mai, một nhóm thiểu số ở Viêt Nam đòi Việt Nam nhập vào Trung Hoa, hay đước Trung Cộng che chở ? . , .  Đòi Nga đàng hoàng ? khó lắm,  cũng như đòi Tàu đàng hoàng, là cả một vấn đề cho nền chánh trị thế giới…Mỹ qua thời Roosevelt đã bị gạt bởi Hiệp Ước Yalta, Nixon bị gạt đi đêm với Tàu, Việt Nam là nạn nhơn của cuộc đi đêm ấy !. Về mặt địa lý quân sự và chiến lược Nga như Tàu là những địa hình kẹt sâu trong đất liền, không có lối thoát ra Đại dương lớn để tung hoành với bốn bể năm châu. Nga tuy có cửa biển lớn đấy nhưng  ở vùng những biển cực Bắc, nửa năm băng giá : Océan Arctique hay Bắc Thái Bình Dương, những cửa ngõ vế miền Nam ấm áp qua Địa Trung Hải hay Đại tây Dương không có, vì vậy phải tìm lối thoát qua các quốc gia láng giềng : Bélarus, Ukraine qua bán đảo Crimée. Cũng như Tàu phải tim lối thoáy xuống Biển Đông Việt Nam vậy. Nhìn những hành động Nga đối với Ukrine, ta hiểu ngay những hành động Tàu đối với Việt Nam, và lo lắng cho thân phận Việt nam ! 
Tân Cương 2014 :
Ramadan - Thánh lễ đặc sắc của người Hồi giáo
Tháng bảy 2014, thế giới Hồi Giáo đi vào Tháng Chay Ramadan (tháng thứ 9 của lịch Hồi, tháng Ramadan). Tục lệ Hồi giáo không định trước ngày vào Tháng Chay. Lịch Hồi Giáo theo hệ thống Trăng-Âm lịch, chỉ tập trung vào sự có mặt của ánh trăng. Vì vậy tháng trước của tháng Chay Ramadan –tháng Chaabane, vào ngày thứ  29, tất cả các giáo dân Hồi giáo quan sát kỹ bầu trời đi tìm sự có mặt của Trăng lưỡi liềm – hilal . Nếu thấy, Tháng Chay bắt đầu ngày hôm sau, và ngày lễ dứt tháng Ramadan -Aïd al-Fitr bắt đầu ngày 1 tháng sau tháng Chawwal   (l’Aïd al –Fitr ở Pháp  là ngày 29 tháng Bảy năm 2014 hay năm 1425 của lịch Hồi giáo). Vì vậy những ngày đầu và nhưng ngày cuối của tháng chay có thể không cùng một ngày trong thế giới Hồi giáo

Đó là trên Thế giới, nhưng ở Tân Cương, Trung Hoa Cộng sản, nhà cầm quyền Trung Cộng cấm một số các giáo dân người Hoa gốc Hồi giáo ăn chay : công nhơn viên, giáo chức luôn cả khi đã về hưu và  sanh viên. Về mặt tuyên truyền, nhà cầm quyền khuyến khích, những bửa ăn chung công cộng trong ngày, và cho phổ biến những hình ảnh bửa ăn chung của các giáo dân trong ngày (Trong suốt tháng Ramadan, các giáo dân Hồi nhịn ăn uống trong ngày khi có  mặt trời, và chỉ ăn uống vào đêm). Ngoài ra, nhà cầm quyền trung ương cò ra chỉ thị những cầm quyến địa phương dùng bằng mọi phương tiên ngăn chận giáo dân hội họp hay lễ lạc, đi lại các Chùa Hồi-Mosquée.

Đây là những khó khăn của 9 triệu người Hồi giáo gốc Uyghur- một sắc dân hậu duệ của Thành Cát Tư Hản, của Koubilaï Khan, củaTimour Khan…một thời oanh liệt, đã lẩy lừng chinh phục suốt một vùng đất bao la. Phát xuất từ những cánh đồng cỏ Mông cổ, họ đã một thời ngự trị đất Trung Hoa phía Đông và những đất mầu mỡ phía Tây tận Âu châu. Dân Uyghur nói ngôn ngữ Thổ nhỉ Kỳ giống như các quốc gia láng giềng, cựu Liên bang Sô Viết, nằm dọc trên đường tơ lụa : Kazakhstan, Ouzbékistan, Kirghizistan,Tadjikistan, Turkemistan. 

Mỗi ngày của cuộc sống một thường dân Uyghur là cả một sự hãi hùng, đàn áp và bắt bớ vô tôi vạ của Công ban Trung Cộng.

Tân Cương, Xinjiang, hay ĐôngTurlestan là một trong 5 vùng Tự trị của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, với một chế độ đặc biệt như Nội Mông, như Tây Tạng với một diện tích rộng 1 triệu 660 ngàn cậy số vuông, chiếm 1/6 đất nước Trung Hoa, thủ phủ là Ürümqi. Theo thống kê dân số năm 2010, Tân Cương có khoảng 20 triệu dân với 45% dân bản xứ Uyghur, 7% dân Kazakhs, 1% người Kirghizes, là những dân bạn đồng tôn giáo Hồi, đồng ngôn ngữ gốc Thổ Nhỉ Kỳ cùng gốc chủng tộc họ hàng, cộng thêm 5% dân Hui, 1% dân Mông cổ…và cuối cùng 41% mới thật sự là người Hán – nhưng số người càng ngày càng đông hơn vì được nhập cảng vào, nhứt là ở các thành phố chánh – Ürümqi, thủ đô Tân Cương có 70% dân số là người Hán -  để chiếm đất, bành trướng dân. 

( Đây là một chánh sách,  Hán hoá ngày nay đang và đã được áp dụng tại Tây Tạng, Nội Mông và các tỉng tự trị và ngày nay … đang ở Việt Nam và … Phi Châu ). 

Và chúng ta hiểu tại sao tại Tân cương, luôn luôn âm ỉ một phong trào chống Hán, và nhiều cuộc nổi loạn, nhưnh chúng ta và dư luận thế giới ít nghe nói đến vì thông tin Tàu đã bưng bít. Tân Cương ngày nay là đất Tàu, Tân Cương bị chiếm đóng một cách quân sự.  
Sau đây người viết xin dịch lại một phóng sự do một người Pháp, du lịch trà trộn vào Tân Cương kể lại và được đăng trên báo Nouvel Observateur số 02228 tuần cuối tháng Ba qua đầu tháng tư 2014 :

 « Đây là  một cuộc động đất một « 11 tháng 9 » tàu : đầu năm 2014,một nhóm uyghurs dùng dao kiếm khủng bố hành khách người Hán tại nhà ga thành phố Kunming : 34 người chết và 130 bị thương. Và tháng mười năm trước, ngay tại quảng trường Tiananmen-Thiên An Môn, ngay tại thủ đô Beijing, một kamikaze uyghur dùng xe xông vào nhóm du lịch ngoại quốc làm thiệt mạng ba người, dưới sự chứng kiến của chân dung khổng lồ của Mao. 

Vì vậy, với dân Hán ngày nay, Uyghur đồng nghĩa với « sát nhơn» và Tân Cương « sào huyệt bọn khủng bố ». 
Nhưng nếu ta muốn biết sự thật, thì hãy cùng phóng viên Ursula Gauthier, đi thăm Xinjiang đê sống cái mọi ngày của dân Uyghur. Cách Beijing, 3500 cây số, vùng Tân Cương khô cằn của Trung Á, nhưng với một diện tích  1triệu 660 ngàn cây số vuông, với lòng đất giàu có, đầy khoáng sản, đầy dầu mỏ, khí đốt nhưng người dân bản xứ đang sống đời sống đầy đọa của những người nô lệ đang sống trong một vùng bị chiếm đóng với một chánh sách công an trị và quân sự hóa. 

Từ những vùng xanh mát-oasis dọc theo dãi đường sa mạc khô cằn của cựu con đường tơ lụa ngàn xưa, cho đến những thành phố mới mọc với các cao ốc nhiều từng, con đường du lịch của khách lữ hành đều bị những chặn quân sự chận kiểm soát, với những xe thiết giáp, với những quân xa đầy lính tráng trang bị súng lớn súng nhỏ, với những hàng kẻm gai ngăn chặn, những giấy tờ phải đưa ra, những hành lý bị rà lục xét… Trong vùng quê, tổ chức Bingtuan, một tổ chức bán quân sự của di dân Hán - hiện nay chủ nhơn khai thác trên 1/3 tài sản đất của Tân Cương - hợp tác cùng quân đội Nhân dân Trung Cộng để kiểm soát và cai trị dân bản xứ và dân không phải gốc hán. Kiểm soát chặt chẻ nhưng cũng kiểm soát lộ liểu rõ ràng một cách tuyên truyền, quảng cáo, đe dọa để dân bị trị thấy rõ và dân bị trị  « phải » sợ cái sức mạnh của Hán trị.  

Ürümqi, thủ đô Tân Cương, với những hàng lang xa lộ cao tốc, nổi tiếng là thành phố của kiểm soát bằng caméra. Hằng ngàn caméras, máy thâu hình, được bọc thép phòng tránh sự phá hoại, được bố trí trên toàn thể thành phố, từ góc đường, đến những quảng trường, chợ,  búa, công sở hay cả nhà hàng tiệm buôn …

Cứ mỗi 20 thước trên con đường, một cổng sắt với khoảng một chục caméras, mỗi xe chạy qua, mỗi xe đạp, mỗi bộ hành đi lại, trên đường, trên lề, hai chiều, mỗi người đều bị chụp hình hai lần : trước mặt  và sau lưng. Ban đêm, tiếng phát động  và ánh chớp của đèn hoạt động liên tục mỗi khi vcó người hay thú vật qua lại. 

Dỉ nhiên, không một tiếng than vãn. Nếu hỏi một người Uyghur thì chúng ta sẽ nghe bài ca con cá của nhà cầm quyền và của Tân Hoa Xã rằng « ...là lỗi của bọn bọn khủng bố ly khai co nước ngoài xíu dục … » - ( bài ca nầy nghe sao quen quen quá vậy ?).
Chúng tôi - lời của cô phóng viên - rất khó khăn mới gặp một người đủ can đảm nói sự thật. 

Tên ông ấy là Sidik – ta cứ gọi ông là Sidik – nói cho biết rằng từ ngày ông ấy về hưu, ông cảm thấy bớt bị dòm ngó. Nhưng ông vẫn, vừa nói chuyện với chúng tôi, vừa đảo cặp mắt ngó láo ngó liên, nhìn trước nhìn sau qua khung cửa sổ của tiệm cà phê. Ông nói rất nhỏ và càng nhỏ hơn, mỗi khi có khách đi gần cửa sổ. « Ở đây, gián điệp đầy rẩy, ai cũng có thể làm gián điệp cả. Cứ 5 người Uyghur, là có ít nhứt 2/3 người – Sidik quả quyết như vậy, Tại sao ? Vi tiền : 1800 nguyên tệ -yuan (210 euros- 180 dollars) là lương tháng, và thêm 300 yuans mỗi chỉ điểm đúng ». Mà biên giới giữa đúng /sai chỉ biết được sau một cuộc điều tra và tra tấn. Vì vậy, những toán  chỉ điểm, rình rập, dòm ngó ở mọi góc mọi khu phố, góc đường của Thủ đô nầy. mỗi nghi ngờ, mỗi « cái gì lạ, người lạ, vật lạ đều phải kiểm soát ».

Ở Tân cương, các cơ quan công an không có luật lệ gì cả. Thích bắt ai thì bắt, thích hỏi giấy ai thì hỏi. Người bị bắt đi mất tích, không có việc phải thông báo cho gia đình. « Gia đình bằng mọi giá phải tìm tung tích người bị mất tích. Và vì gia đình cũng sẳn sàng trả những số tiền rất lớn cho các cơ quan công an để tìm người thân, và trả những giá lớn hơn để người thân được thà. Nên biến thành một business lớn ! Nhiều khi được việc, nhưng nếu chạy trật chổ, hoặc kém tiền, hoặc « bị » gọi là chánh trị, thế là người thân mất tích luôn ! »

Nhưng vừa qua cũng có những hiện tượng mới, một người bị bắt. Gia đình đến sở công an thăm hỏi. Xong xảy ra ấu đả, gia đình dùng dao kiếm xông vào giải cứu, đánh nhau với công an, thoạt đầu chỉ dùng dao, kiếm, rựa, côn,  nhưng nay có cả cocktail Molotov và đã có vài cơ sở công an Hán bi đốt rồi. Và những toán công an xung phong chống « du đảng » được thành lập và đã có những khu người uyghurs bị đàn áp, nhà cửa bị đốt cháy, san bằng, hàng trăm người bị bắt. Và nhà cầm quyền vẫn tiếp tục  tố cáo các “phẩn tử phản động ky khai do nước ngoài xúi dục giựt dây .. ». 

Và Việt Nam :
Bảo tàng viện lịch sử HD-981. Tranh Babui.
Bảo tàng viện lịch sử HD-981. 

Tình hinh Việt Nam có vẽ hoà hoản, mặc dù, Hoàng sa Trường sa ngày nay vẫn không biết thuộc về ai ? Biển Đông bớt động, vì Tàu để yên cho Việt Nam hay vì trong mùa bão ? 

Bài phóng sự trên về Tân Cương báo cho chúng ta biết một ngày mai không lấy gì sáng sủa cho Việt Nam khi đi “chơi với Trunh Cộng”. 
Viễn tượng Hán hoá một ngày một trầm trọng. 

Xin đồng bào thử kiểm kê xem trong nước ngày nay có bao nhiêu phần trăm cơ sở Tàu Cộng. Thử xem mỗi buổi sang ra đường đếm thư gặp bao nhiêu người Tàu, dùng bao nhiêu hàng hóa Tàu, ăn bao nhiêu món tàu… ? 
Bao lâu nay, người viết chúng tôi bạn bè người viết chúng tôi, anh em chúng ta đếu nhìn thấy hiện tượng đất nước chúng ta đang đi trên con đường Hán hóa. Cũng như chúng ta, mọi người dân trong nước, mọi người tỵ nạn hải ngoại, chúng ta đều nhìn thấy hiện tượng mất Độc lập, mất Tự do đối với Trung Cộng. 

Các người phục vụ cho nhà cầm quyền, các đảng viên đảng Cộng sản đương quyền, quý vị cũng thấy quý vị chẳng có thực quyền vì nhứt cử nhứt động đều do Trung Cộng ra lệnh cả, Các quân nhơn Quân đội Nhân dân, các thủy thủ Hải quân Nhân dân,  quý vị có thấy nhục không là quý vị, trong đất liền bị Tàu cướp biên giới, ngoài biển cả thì bị Thuyền lạ Trung Cộng khiêu khích,  chèn ép mà quý vị không được quyền chống trả… 
Tất cả còn chờ gì mà không đuổi những tai to mặt lớn, ăn cơm quốc gia Việt Nam, thờ ma Cộng sản Tàu, ăn trên ngồi tróc xuống, tham nhũng,  nhà cao cửa rộng mà chỉ bán nước bán biển, hà hiếp nhân dân, quý vị có súng trong tay, có quân dưới trướng, quý vì chờ gì nữa mà không lấy lại quyền tự quyết, tự chủ, thật sự cầm quyền trả Độc lập lại, lấy Tự do, Dân chủ lại cho người dân Việt Nam  

Quý vị có muốn thấy một viễn ảnh một Việt Nam bị Hán hóa,  quý vị có muốn nhân dân Việt Nam ta có một cuộc sống trong hãi hùng, lo âu, như dân Tân cương hay như dân Tây Tạng  hiện nay không ?  

Thay lời Kết 

 Người dân Việt Nam đã sống với chế độ Cộng sản quốc tế quá lâu rồi, 70 năm với dân miền Bắc, 40 năm với dân miền Nam, như vậy đủ lắm rồi. Bài học đã quá thấm rồi, đất đã mất biên giới – Tàu Ta đi lại thông thương như trong một nhà - biển đã mất hải đảo, hải phận - biển Ta nay thành biển Tàu - công dân mất quyền con người, nhơn phẩm thì mất đạo mất đức, người nghèo càng đông nạn đói còn đầy, dân chúng đã thấm mệt, lòng người đã chán nãn, và nạn Hán hóa ngay trong nhà! Vậy thì, còn chần chờ gì nữa

Đã đến lúc tất cả đồng bào Việt Nam, quân dân cán chánh phải đứng dậy  đuổi  dẹp bỏ chế độ ấy đi ! 
Hãy trả Việt Nam lại cho người Việt Nam

Phan Văn Song

VIỄN TƯỢNG: VIỆT NAM, MỘT TÂN CƯƠNG MỚI ?

Du lịch trong xứ của hãi hùng (1)

Hình bên: Các nhà hoạt động tại Ðài Bắc ăn mặc như một binh sĩ Trung Quốc và một nhà sư Tây Tạng để diễn lại cảnh cuộc nổi dậy chống Trung Quốc.

Tuần qua, thế giới Âu châu đầy rẫy những tin tức nóng, cuốc chiến Israël-Palestine, quân đội Tsahal của Israël pháo kích hằng ngày dãi đất Gaza thuộc Palestine để tiêu diệt quân của phái Hamas đồng chủ nhiệm Palestine, gây tang tóc và thương vong lớn cho thường dân. Dĩ nhiên quân Hamas cũng không kém chi hằng ngày phóng từng đợt hỏa tiễn vào Israël, mặc dù với một giàn lưới hỏa tiển chống hỏa tiên Israël cũng bị ít nhiều thiệt hại người và vật.

Và trong lúc ấy tình hình chiến sự ở Syrie, ở Mali, ở Irak không có kênh truyền hình nào nói đến nữa, nhưng các nơi ấy chắc chắn chiến sự vẫn tiếp diễn, thương vong vẫn còn, và nhơn dân ở các nới vẫn  bị chà đạp. lòng thương người, lòng bác ái bị dẫn dắt theo truyền tin , thông tin, sức mạnh thứ tư dư luận quần chúng cứ thế mà trôi theo luồn thông tin. Ở Pháp, dân chúng động lòng trắc ẩn thương vong Palestine và thường dân Palestine, nên những tổ chức phái tả tổ chức biểu tình chống Israël. Một ngọn gió chống Do thái cũng thoáng thoáng thổi vào các bất mãn xã hội. Và các nhóm phá hoại ăn có phá hoại đập phá. Nước Pháp đang cần một chánh sách cứng rắn để lập lại nội an.

Cuộc phá hoại vừa qua thoạt đầu chia rẽ dư luận chánh trị, vì Đảng nào cũng muốn kiếm phiếu tương lai, tìm những khó khăn của chánh phủ để triệt hạ chánh phủ xã hội. Nhưng nay đã bắt đầu vì dư luận quần chúng thật sự sợ sự phá hoại nên đã bắt đầu có một sự ủng hộ đòi hỏi một sự cứng rắn an ninh, cả các nhóm và đảng phái đối lập phái hữu cũng lên tiếng ủng hộ Thủ tướng và Bộ trưởng Bộ Nội vụ và yêu cầu chánh phủ dùng mọi biện pháp bảo vệ an ninh.

Âu đây cũng là một dịp để chánh phủ Pháp lập lại trật tự và dẹp những phần tử phá hoại ! Nhưng tin nóng đặc biệt là tin chiếc máy bay của Malaysian Airlines số MH 17 bị quân đội ly khai Ukraine bắn hạ. Thế giới xúc động bất mãn bởi trò chơi chánh trị của Tổng thống Poutine nên đang buộc Nga phải đàng hoàng trở lại, phải kiểm soát đám âm binh quân ly khai Ukraine thân Nga, hãy nhìn vào đám « quân dân ly khai » với những bộ mặt sát khí, hoâc bị mặt, mất cảm tình ngay, làm sao ủng hộ được nhóm người nếu mặc giả họ có chánh nghĩa đi nữa ?

Đòi hỏi quyền tự quyết, xin « được » mất Độc lập, mặc dù chỉ là một thiểu số, nếu có sự ủng hộ của một cường quốc, với súng đạn có phải là chánh nghĩa không ? Và giả thử  nếu ngày mai, một nhóm thiểu số ở Viêt Nam đòi Việt Nam nhập vào Trung Hoa, hay được Trung Cộng che chở ? . , . 

Đòi Nga đàng hoàng ? khó lắm,  cũng như đòi Tàu đàng hoàng, là cả một vấn đề cho nền chánh trị thế giới…Mỹ qua thời Roosevelt đã bị gạt bởi Hiệp Ước Yalta, Nixon bị gạt đi đêm với Tàu, Việt Nam là nạn nhơn của cuộc đi đêm ấy !.

Về mặt địa lý quân sự và chiến lược Nga như Tàu là những địa hình kẹt sâu trong đất liền, không có lối thoát ra Đại dương lớn để tung hoành với bốn bể năm châu. Nga tuy có cửa biển lớn đấy nhưng  ở vùng những biển cực Bắc, nửa năm băng giá : Océan Arctique hay Bắc Thái Bình Dương, những cửa ngõ vế miền Nam ấm áp qua Địa Trung Hải hay Đại tây Dương không có, vì vậy phải tìm lối thoát qua các quốc gia láng giềng : Bélarus, Ukraine qua bán đảo Crimée. Cũng như Tàu phải tim lối thoát xuống Biển Đông Việt Nam vậy. Nhìn những hành động Nga đối với Ukraine, ta hiểu ngay những hành động Tàu đối với Việt Nam, và lo lắng cho thân phận Việt nam !

Tân Cương 2014 :

Tháng bảy 2014, thế giới Hồi Giáo đi vào Tháng Chay Ramadan (tháng thứ 9 của lịch Hồi, tháng Ramadan). Tục lệ Hồi giáo không định trước ngày vào Tháng Chay. Lịch Hồi Giáo theo hệ thống Trăng-Âm lịch, chỉ tập trung vào sự có mặt của ánh trăng. Vì vậy tháng trước của tháng Chay Ramadan –tháng Chaabane, vào ngày thứ  29, tất cả các giáo dân Hồi giáo quan sát kỹ bầu trời đi tìm sự có mặt của Trăng lưỡi liềm – hilal . Nếu thấy, Tháng Chay bắt đầu ngày hôm sau, và ngày lễ dứt tháng Ramadan -Aïd al-Fitr bắt đầu ngày 1 tháng sau tháng Chawwal   (l’Aïd al –Fitr ở Pháp  là ngày 29 tháng Bảy năm 2014 hay năm 1425 của lịch Hồi giáo). Vì vậy những ngày đầu và nhưng ngày cuối của tháng chay có thể không cùng một ngày trong thế giới Hồi giáo.

Đó là trên Thế giới, nhưng ở Tân Cương, Trung Hoa Cộng sản, nhà cầm quyền Trung Cộng cấm một số các giáo dân người Hoa gốc Hồi giáo ăn chay : công nhơn viên, giáo chức luôn cả khi đã về hưu và sanh viên. Về mặt tuyên truyền, nhà cầm quyền khuyến khích, những bữa ăn chung công cộng trong ngày, và cho phổ biến những hình ảnh bữa ăn chung của các giáo dân trong ngày (Trong suốt tháng Ramadan, các giáo dân Hồi nhịn ăn uống trong ngày khi có  mặt trời, và chỉ ăn uống vào đêm). Ngoài ra, nhà cầm quyền trung ương còn ra chỉ thị những cầm quyến địa phương dùng bằng mọi phương tiên ngăn chận giáo dân hội họp hay lễ lạc, đi lại các Chùa Hồi-Mosquée.

Đây là những khó khăn của 9 triệu người Hồi giáo gốc Uyghur- một sắc dân hậu duệ của Thành Cát Tư Hản, của Koubilaï Khan, củaTimour Khan…một thời oanh liệt, đã lẫy lừng chinh phục suốt một vùng đất bao la. Phát xuất từ những cánh đồng cỏ Mông cổ, họ đã một thời ngự trị đất Trung Hoa phía Đông và những đất mầu mỡ phía Tây tận Âu châu. Dân Uyghur nói ngôn ngữ Thổ nhỉ Kỳ giống như các quốc gia láng giềng, cựu Liên bang Sô Viết, nằm dọc trên đường tơ lụa: Kazakhstan, Ouzbékistan, Kirghizistan, Tadjikistan, Turkemistan.

Mỗi ngày của cuộc sống một thường dân Uyghur là cả một sự hãi hùng, đàn áp và bắt bớ vô tôi vạ của Công ban Trung Cộng.

Tân Cương, Xinjiang, hay Đông Turlestan là một trong 5 vùng Tự trị của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, với một chế độ đặc biệt như Nội Mông, như Tây Tạng với một diện tích rộng 1 triệu 660 ngàn cậy số vuông, chiếm 1/6 đất nước Trung Hoa, thủ phủ là Ürümqi. Theo thống kê dân số năm 2010, Tân Cương có khoảng 20 triệu dân với 45% dân bản xứ Uyghur, 7% dân Kazakhs, 1% người Kirghizes, là những dân bạn đồng tôn giáo Hồi, đồng ngôn ngữ gốc Thổ Nhỉ Kỳ cùng gốc chủng tộc họ hàng, cộng thêm 5% dân Hui, 1% dân Mông cổ…và cuối cùng 41% mới thật sự là người Hán – nhưng số người càng ngày càng đông hơn vì được nhập cảng vào, nhứt là ở các thành phố chánh – Ürümqi, thủ đô Tân Cương có 70% dân số là người Hán -  để chiếm đất, bành trướng dân.

( Đây là một chánh sách,  Hán hoá ngày nay đang và đã được áp dụng tại Tây Tạng, Nội Mông và các tỉng tự trị và ngày nay … đang ở Việt Nam và … Phi Châu ).

Và chúng ta hiểu tại sao tại Tân cương, luôn luôn âm ỉ một phong trào chống Hán, và nhiều cuộc nổi loạn, nhưng chúng ta và dư luận thế giới ít nghe nói đến vì thông tin Tàu đã bưng bít. Tân Cương ngày nay là đất Tàu, Tân Cương bị chiếm đóng một cách quân sự.

Sau đây người viết xin dịch lại một phóng sự do một người Pháp, du lịch trà trộn vào Tân Cương kể lại và được đăng trên báo Nouvel Observateur số 02228 tuần cuối tháng Ba qua đầu tháng tư 2014 :

 « Đây là  một cuộc động đất một « 11 tháng 9 » tàu : đầu năm 2014, một nhóm Yyghurs dùng dao kiếm khủng bố hành khách người Hán tại nhà ga thành phố Kunming : 34 người chết và 130 bị thương. Và tháng mười năm trước, ngay tại quảng trường Tiananmen - Thiên An Môn, ngay tại thủ đô Beijing, một kamikaze uyghur dùng xe xông vào nhóm du lịch ngoại quốc làm thiệt mạng ba người, dưới sự chứng kiến của chân dung khổng lồ của Mao.

Vì vậy, với dân Hán ngày nay, Uyghur đồng nghĩa với « sát nhơn» và Tân Cương « sào huyệt bọn khủng bố ».

Nhưng nếu ta muốn biết sự thật, thì hãy cùng phóng viên Ursula Gauthier, đi thăm Xinjiang để sống cái mọi ngày của dân Uyghur. Cách Beijing, 3500 cây số, vùng Tân Cương khô cằn của Trung Á, nhưng với một diện tích  1triệu 660 ngàn cây số vuông, với lòng đất giàu có, đầy khoáng sản, đầy dầu mỏ, khí đốt nhưng người dân bản xứ đang sống đời sống đầy đọa của những người nô lệ đang sống trong một vùng bị chiếm đóng với một chánh sách công an trị và quân sự hóa.

Từ những vùng xanh mát-oasis dọc theo dãi đường sa mạc khô cằn của cựu con đường tơ lụa ngàn xưa, cho đến những thành phố mới mọc với các cao ốc nhiều từng, con đường du lịch của khách lữ hành đều bị những chặn quân sự chận kiểm soát, với những xe thiết giáp, với những quân xa đầy lính tráng trang bị súng lớn súng nhỏ, với những hàng kẻm gai ngăn chặn, những giấy tờ phải đưa ra, những hành lý bị rà lục xét… Trong vùng quê, tổ chức Bingtuan, một tổ chức bán quân sự của di dân Hán - hiện nay chủ nhơn khai thác trên 1/3 tài sản đất của Tân Cương - hợp tác cùng quân đội Nhân dân Trung Cộng để kiểm soát và cai trị dân bản xứ và dân không phải gốc Hán. Kiểm soát chặt chẽ nhưng cũng kiểm soát lộ liễu rõ ràng một cách tuyên truyền, quảng cáo, đe dọa để dân bị trị thấy rõ và dân bị trị  « phải » sợ cái sức mạnh của Hán trị. 

Ürümqi, thủ đô Tân Cương, với những hàng lang xa lộ cao tốc, nổi tiếng là thành phố của kiểm soát bằng caméra. Hằng ngàn caméras, máy thâu hình, được bọc thép phòng tránh sự phá hoại, được bố trí trên toàn thể thành phố, từ góc đường, đến những quảng trường, chợ,  búa, công sở hay cả nhà hàng tiệm buôn …

Cứ mỗi 20 thước trên con đường, một cổng sắt với khoảng một chục caméras, mỗi xe chạy qua, mỗi xe đạp, mỗi bộ hành đi lại, trên đường, trên lề, hai chiều, mỗi người đều bị chụp hình hai lần : trước mặt  và sau lưng. Ban đêm, tiếng phát động  và ánh chớp của đèn hoạt động liên tục mỗi khi vcó người hay thú vật qua lại.

Dĩ nhiên, không một tiếng than vãn. Nếu hỏi một người Uyghur thì chúng ta sẽ nghe bài ca con cá của nhà cầm quyền và của Tân Hoa Xã rằng « ...là lỗi của bọn bọn khủng bố ly khai có nước ngoài xúi dục … » - ( bài ca nầy nghe sao quen quen quá vậy ?).

Chúng tôi - lời của cô phóng viên - rất khó khăn mới gặp một người đủ can đảm nói sự thật.

Tên ông ấy là Sidik – ta cứ gọi ông là Sidik – nói cho biết rằng từ ngày ông ấy về hưu, ông cảm thấy bớt bị dòm ngó. Nhưng ông vẫn, vừa nói chuyện với chúng tôi, vừa đảo cặp mắt ngó láo ngó liên, nhìn trước nhìn sau qua khung cửa sổ của tiệm cà phê. Ông nói rất nhỏ và càng nhỏ hơn, mỗi khi có khách đi gần cửa sổ. « Ở đây, gián điệp đầy rẩy, ai cũng có thể làm gián điệp cả. Cứ 5 người Uyghur, là có ít nhứt 2/3 người – Sidik quả quyết như vậy, Tại sao ? Vi tiền : 1800 nguyên tệ -yuan (210 euros- 180 dollars) là lương tháng, và thêm 300 yuans mỗi chỉ điểm đúng ». Mà biên giới giữa đúng /sai chỉ biết được sau một cuộc điều tra và tra tấn. Vì vậy, những toán  chỉ điểm, rình rập, dòm ngó ở mọi góc mọi khu phố, góc đường của Thủ đô nầy. mỗi nghi ngờ, mỗi « cái gì lạ, người lạ, vật lạ đều phải kiểm soát ».

Ở Tân cương, các cơ quan công an không có luật lệ gì cả. Thích bắt ai thì bắt, thích hỏi giấy ai thì hỏi. Người bị bắt đi mất tích, không có việc phải thông báo cho gia đình. « Gia đình bằng mọi giá phải tìm tung tích người bị mất tích. Và vì gia đình cũng sẳn sàng trả những số tiền rất lớn cho các cơ quan công an để tìm người thân, và trả những giá lớn hơn để người thân được thà. Nên biến thành một business lớn ! Nhiều khi được việc, nhưng nếu chạy trật chỗ, hoặc kém tiền, hoặc « bị » gọi là chánh trị, thế là người thân mất tích luôn ! »

Nhưng vừa qua cũng có những hiện tượng mới, một người bị bắt. Gia đình đến sở công an thăm hỏi. Xong xảy ra ấu đả, gia đình dùng dao kiếm xông vào giải cứu, đánh nhau với công an, thoạt đầu chỉ dùng dao, kiếm, rựa, côn,  nhưng nay có cả cocktail Molotov và đã có vài cơ sở công an Hán bi đốt rồi. Và những toán công an xung phong chống « du đảng » được thành lập và đã có những khu người Uyghurs bị đàn áp, nhà cửa bị đốt cháy, san bằng, hàng trăm người bị bắt. Và nhà cầm quyền vẫn tiếp tục  tố cáo các “phẩn tử phản động ky khai do nước ngoài xúi dục giựt dây .. ».

Và Việt Nam :

Tình hinh Việt Nam có vẽ hoà hoãn, mặc dù, Hoàng sa Trường sa ngày nay vẫn không biết thuộc về ai ? Biển Đông bớt động, vì Tàu để yên cho Việt Nam hay vì trong mùa bão ?

Bài phóng sự trên về Tân Cương báo cho chúng ta biết một ngày mai không lấy gì sáng sủa cho Việt Nam khi đi “chơi với Trunh Cộng”.

Viễn tượng Hán hoá một ngày một trầm trọng.

Xin đồng bào thử kiểm kê xem trong nước ngày nay có bao nhiêu phần trăm cơ sở Tàu Cộng. Thử xem mỗi buổi sang ra đường đếm thư gặp bao nhiêu người Tàu, dùng bao nhiêu hàng hóa Tàu, ăn bao nhiêu món tàu… ?

Bao lâu nay, người viết chúng tôi bạn bè người viết chúng tôi, anh em chúng ta đếu nhìn thấy hiện tượng đất nước chúng ta đang đi trên con đường Hán hóa. Cũng như chúng ta, mọi người dân trong nước, mọi người tỵ nạn hải ngoại, chúng ta đều nhìn thấy hiện tượng mất Độc lập, mất Tự do đối với Trung Cộng.

Các người phục vụ cho nhà cầm quyền, các đảng viên đảng Cộng sản đương quyền, quý vị cũng thấy quý vị chẳng có thực quyền vì nhứt cử nhứt động đều do Trung Cộng ra lệnh cả, Các quân nhơn Quân đội Nhân dân, các thủy thủ Hải quân Nhân dân,  quý vị có thấy nhục không là quý vị, trong đất liền bị Tàu cướp biên giới, ngoài biển cả thì bị Thuyền lạ Trung Cộng khiêu khích,  chèn ép mà quý vị không được quyền chống trả…

Tất cả còn chờ gì mà không đuổi những tai to mặt lớn, ăn cơm quốc gia Việt Nam, thờ ma Cộng sản Tàu, ăn trên ngồi tróc xuống, tham nhũng,  nhà cao cửa rộng mà chỉ bán nước bán biển, hà hiếp nhân dân, quý vị có súng trong tay, có quân dưới trướng, quý vì chờ gì nữa mà không lấy lại quyền tự quyết, tự chủ, thật sự cầm quyền trả Độc lập lại, lấy Tự do, Dân chủ lại cho người dân Việt Nam 

Quý vị có muốn thấy một viễn ảnh một Việt Nam bị Hán hóa,  quý vị có muốn nhân dân Việt Nam ta có một cuộc sống trong hãi hùng, lo âu, như dân Tân cương hay như dân Tây Tạng  hiện nay không ?

Thay lời Kết

Người dân Việt Nam đã sống với chế độ Cộng sản quốc tế quá lâu rồi, 70 năm với dân miền Bắc, 40 năm với dân miền Nam, như vậy đủ lắm rồi. Bài học đã quá thấm rồi, đất đã mất biên giới – Tàu Ta đi lại thông thương như trong một nhà - biển đã mất hải đảo, hải phận - biển Ta nay thành biển Tàu - công dân mất quyền con người, nhơn phẩm thì mất đạo mất đức, người nghèo càng đông nạn đói còn đầy, dân chúng đã thấm mệt, lòng người đã chán nãn, và nạn Hán hóa ngay trong nhà! Vậy thì, còn chần chờ gì nữa

Đã đến lúc tất cả đồng bào Việt Nam, quân dân cán chánh phải đứng dậy  đuổi  dẹp bỏ chế độ ấy đi !

Hãy trả Việt Nam lại cho người Việt Nam !

Phan Văn Song



Đọc tiếp:
  http://vietlyhuong.net/2014/07/du-lich-trong-xu-cua-hai-hung.html

 
Design by Hận Ly Hương |FreePolitic - |
Site Meter