TỔ QUỐC

5 March 2015

Lễ hội thề không tham nhũng-cộng sản đã hết tiền đổi chiêu vơ vét?



Cộng Sản đã hết tiền và đổi chiêu vơ vét?

Người Quan Sát (Danlambao) - Như đã hẹn, trong năm 2015, chúng ta cùng nhau làm rõ những cú lừa của Cộng sản đối với dân tộc Việt Nam trong thời điểm hiện tại, sau cuộc đánh chiếm miền Nam năm 1975, Người Quan Sát mời các bạn trong thôn, cùng theo dõi diễn biến các cú lừa mới, qua thông tin báo lề đảng.


Cộng sản nói: Tại kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa XIII với 486/488 phiếu tán thành, đạt tỷ lệ 97,59%, khẳng định tính chất của nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế, trong đó kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo. Đây là khẳng định quan trọng, đúng đắn và tất yếu đối với sự phát triển của Việt Nam trong giai đoạn hiện nay.


Cộng sản làm:


Cắt gạo cứu trợ cho dân để bán trả nợ tiền điện


Bán sân bay Phú Quốc để xây sân bay Long Thành

Sự thật là gì?

Sự thật là Việt Nam chưa có nền kinh tế, không có các sản phẩm tự làm ra từ công nghiệp, từ sản xuất, không có thị trường. Nền công nghiệp Việt Nam có những sản phẩm gì? Nền sản xuất Việt Nam có sản phẩm gì?

Nền móng của nền kinh tế phải là nền kinh tế cứng, kinh tế mềm, và kinh tế tài chính. Ai học kinh tế đều biết, thế giới đã đi qua các chặng bắt đầu bằng kinh tế công nghiệp, tiến them một bước là kinh tế mềm (kinh tế dịch vụ), và tiến thêm bước nữa là nền kinh tế tài chính.

Việt Nam thực sự không có gì.

Lãnh đạo Cộng sản hứa cố gắng đến năm 2020 về cơ bản Việt Nam thành một nước công nghiệp. (*) Trên thực tế đến nay nếu không giữ vững được vị trí hiện tại Việt Nam sẽ tụt hậu rất nhiều so với thế giới.


Và đúng như những gì đã diễn ra trước giờ, khi nói mà không làm được thì Cộng sản bắt đầu thay đổi các định nghĩa mù mờ mà họ đã giăng ra trước đó như những miếng bánh vẽ cho dân tộc Việt Nam.


danlambaovn.blogspot.com
------------------------

: Chỉ có dân thề!


Dân trí “Dĩ công vi công, thần linh ủng hộ. Dĩ công vi tư thần linh đả tử. Y như lời thề”, lời tuyên thệ vang lên bên cạnh chén rượu hòa tiết đỏ uống giữa trời đất. Người dân khẳng khái thề, không thấy quan chức nào lên uống rượu thề.


Sáng nay 4/3, (tức ngày 14 tháng Giêng âm lịch), tại chùa, đình làng Thiên Phúc, làng Hòa Liễu, xã Thuận Thiên, huyện Kiến Thụy, TP Hải Phòng, đã diễn ra Lễ hội Minh Thề - thề không tham nhũng, không trộm cắp, không lấy của công làm của tư. Tại Lễ hội Minh Thề, ban thờ được sắp đặt rất đơn giản, trang nghiêm, nổi bật là chiếc mũ quan - đại diện cho chức sắc trong địa phương - được đặt trang trọng lên chính diện ban thờ. Những người có chức sắc trong làng tương ứng với các chức Lý trưởng, Phó lý… thời xưa tham gia thề. Một con dao nhọn sắc, một con gà trống và một bình rượu được đặt ngay dưới ban thờ chuẩn bi cho nghi lễ thiêng.

Sử sách ghi lại, lễ hội Minh Thề (hay còn có cách gọi khác là Miêng Thệ) có từ năm 1561 khi Thái Hoàng, Thái Hậu Vũ Thị Ngọc Toản (vợ Thái thượng hoàng Mặc Đăng Dung) đến lập ấp Lan Niểu (nay là thôn Hòa Liễu), vận động dân làng mở rộng diện tích chùa, làm mới tượng Phật. Bà đã xuất tiền mua được 25 mẫu, 8 sào, 2 thước. Sau đó, những người dân trong làng thấy việc cung tiến ở chùa mang lại phúc đức nên cung tiến cả ruộng vườn vào chùa. Diện tích chùa và đất canh tác lên tới 47 mẫu, 8 sào, 2 thước. Trong thời gian xây dựng, ngoài diện tích chùa, một phần diện tích ruộng vườn được Hoàng hậu Ngọc và những người có chức sắc trong làng chia cho những người trông chùa canh tác, diện tích còn lại được cho cấy khoán. Sản phẩm thu được chia cho người nghèo trong vùng. Lương thực dư thừa được tích trữ hàng năm khoảng 3 tấn thóc, do người có chức sắc trong làng giữ. Để không xảy ra tình trạng tham nhũng của công, Thái Hoàng Thái Hậu cùng với dân làng đã lập ra Hịch văn Hội Minh Thề. Đối tượng cụ thể là những người đứng đầu trong làng (Lý trưởng, Phó lý, Chánh hội, Phó hội, Trương tuần). Người từ 18 tuổi trở lên trong làng đều tham gia cùng uống rượu tuyên thề. Trải qua thăng trầm của lịch sử, năm 2003, lễ hội Hịch văn Hội Minh Thề được chính quyền địa phương và người dân trong làng khôi phục và giữ nguyên được giá trị văn hóa thời xưa. Sáng nay, trước sự chứng kiến của đông đảo nhân dân và du khách thập phương, các vị bô lão và nhiều người dân trong làng đã thề trước các vị thần linh nếu lấy của công phục vụ việc công thì được thần linh ghi nhận, nhược bằng tham công lấy của công làm của tư thì nguyện cầu bị trư thần linh trị tội. Đối với các cụ già đến trẻ phải dụng bảo con cháu không được tham nhũng, nếu không nguyện cầu bị trư thần linh trị tội. Những ai trong làng bao che tội phạm, chứa chấp của gian tà cũng sẽ bị thân linh trị tội. Sau nghi lễ cắt tiết gà hòa rượu ăn thề, các bô lão trong làng tiếp tục dâng rượu thề lên các đại biểu, nhân dân đến tham dự. Tuy nhiên chỉ có các vị cao niên trong làng khấp khởi đón lấy rượu thiêng cùng lời thề không tham nhũng. Tuyệt nhiên sáng nay không thấy có quan chức nào đến dự lễ hội nâng chén rượu thề. Đây là lễ hội “độc nhất vô nhị" góp phần giáo dục truyền thống yêu nước, đạo đức, lối sống lành mạnh, trong sạch, nhấn mạnh triết lý làm quan là nô bộc của dân, liêm khiết, công tâm. Nói về vấn đề này, ông Phạm Đăng Khoa, nguyên Phó Ban quản lý di tích đền chùa Hoa Liễu, nơi diễn ra lễ hội Minh Thề cho biết: "Nhờ lời thề mà làng tôi trăm năm qua bình yên, không cướp bóc, không trọng tội. Mong muốn của dân trong làng là lễ hội được nhân rộng lên cấp cao hơn nữa để chính quyền và nhân dân chung nhau quyết tâm “dĩ công vô tư”, không tham nhũng”. Hình ảnh về lễ hội Minh Thề sáng nay:
Chiếc mũ quan được đặt ở vị trí cao nhất ban thờ
Chiếc mũ quan được đặt ở vị trí cao nhất ban thờ
Chiếc mũ quan được đặt ở vị trí cao nhất ban thờ
Chiếc mũ quan được đặt ở vị trí cao nhất ban thờ
Chiếc mũ quan được đặt ở vị trí cao nhất ban thờ
Con dao nhọn dâng trước ban thờ, cắm sâu xuống lòng đất cùng sức mạnh của quyết tâm không tham nhũng
Lời tuyên thệ không tham nhũng, dĩ công vô tư
Lời tuyên thệ không tham nhũng, dĩ công vô tư 
Gà là con vật thiêng được làng chọn dâng lê lấy máu hòa rượu tuyên thề
Gà là con vật thiêng được làng chọn dâng lê lấy máu hòa rượu tuyên thề
Kim Kê ( gà trống vàng) sau khi làm lễ được cắt tiết hòa rượu thề
Kim Kê (gà trống vàng) sau khi làm lễ được cắt tiết hòa rượu thề


Chén rượu thề được các vị bô lão trong làng uống cạn sau lời thề không tham nhũng
Chén rượu thề được các vị bô lão trong làng uống cạn sau lời thề không tham nhũng
Đội lễ dâng rượu thề mời đại biểu, người dân dự hội
Đội lễ dâng rượu thề mời đại biểu, người dân dự hội
Người dân dự hội cùng uống rượu thề
Người dân dự hội cùng uống rượu thề.
Thu Hằng
 http://dantri.com.vn/…/le-hoi-the-khong-tham-nhung-chi-co-d…

3 March 2015

CHỦ ĐỀ 40 NĂM-KÝ ỨC: DĨ AN-Sát Cộng


ÔNG QUẬN DĨ AN

    
Viết theo lời kể của một cư dân của Quận Dĩ An,
Viết cho ngày 30 tháng Tư đen,
Viết cho những người Lính Địa Phương Quân, Nghĩa Quân, Cảnh Sát, Xây Dựng Nông Thôn và những người dân của Quận Dĩ An xưa.

Kính tặng Ông Quận Dĩ An – Ông Quận Thủy Quân Lục Chiến Sát Cộng – Trung Tá Nguyễn Minh Châu.
Để tưởng nhớ hương hồn Chú Ba, Trưởng Cuộc Cảnh Sát Dĩ An.

Nói về địa dư, thì quận Dĩ An thuộc về vùng III. Từ Sài Gòn đi Biên Hòa, nếu đi đường trong (đường ngoài là đường xa lộ Saigòn Biên Hòa), chúng ta sẽ tới Thủ Đức rồi tới Dĩ An và cuối cùng là Biên Hòa.
Mặc dù ở khoảng giữa Saigòn – Biên Hòa, nhưng người ta biết đến Thủ Đức và Biên Hòa nhiều hơn là biết tới Dĩ An, vì hai nơi kể trên có quá nhiều cảnh đẹp, thức ăn và trái cây ngon, như Suối Tiên, nem Thủ Đức, buởi Biên Hòa . . . .
Dĩ An chỉ là một quận thuộc về . . . miền quê, không có bất cứ một thứ gì đặc sắc, ngoài cái việc ở kế cận Sàigòn.
Đúng vậy, nếu đứng ngay ở quận lỵ Dĩ An, chúng ta sẽ thấy ngôi chợ, bót cảnh sát, ga xe lửa . . . Nhưng qua khỏi ga xe lửa một chút, chừng vài cây số thôi, là chúng ta đã tới miền quê rồi đó, với những cánh đồng lúa và vườn trái cây xanh mướt thấp thoáng những mái tranh đơn sơ.
Và trong một vài mái tranh đơn sơ đó, có . . . Việt Cộng.

Sau hiệp định Geneve 1954, phân chia đất nước làm hai miền:
Miền Bắc theo Cộng Sản,
Còn miền Nam theo Tự Do, thuộc Pháp. Khi Pháp rút về nước, trao chính quyền lại cho Quốc Trưởng Bảo Đại. Sau một cuộc “Trưng Cầu Dân Ý” Bảo Đại bị truất phế, nhường cho Ngô Đình Diệm lên làm Tổng Thống.
Bọn Việt Cộng ở miền Nam, một số tập kết về miền Bắc , số còn lại rút gân rút cốt thay hình đổi dạng, nằm vùng chờ cơ hội.
Tổng Thống Ngô lập chính phủ Cộng Hòa, lo vãn hồi an ninh trật tự cho miền Nam Tự Do, ông cho bắt hết đám Việt Cộng nằm vùng, xây dựng nền kinh tế vững mạnh. Cuộc sống người dân trở lại bình thường, dân Dĩ An nhờ đó, cũng sống rất yên lành.

Tôi sinh ra và lớn lên ở Dĩ An, chứng kiến những sự việc xẩy ra ở đó qua hai đợt di cư của người miền Bắc vào Nam: Năm 1954 và năm 1975.
Dân Di cư miền Bắc năm 1954, được tập trung sinh sống ở những khu vực như Thủ Đức, Hố Nai, Tam Hiệp . . . gần Biên Hòa, và đương nhiên là gần Dĩ An.
Thời đó, tôi còn rất nhỏ, mới bắt đầu đi học Tiểu Học.
Tới trường, hễ nghe đứa nào nói cái giọng khó nghe, thì hiểu liền, đó là dân “Bắc Kỳ”. Đang đi ngoài đường, hễ nghe ai đó nói:
“Rê Su Ma, nạy chúa tôi”
Là tụi tôi biết liền, đó là dân “Bắc Kỳ”
Ra chợ, hễ thấy bà nào có hàm răng đen bóng, là bọn chúng tôi biết ngay, đó là dân “Bắc Kỳ”
Một vài điều tôi còn nhớ như in vào đầu là, thời đó còn xài tiền giấy xé làm hai: Một đồng xé làm hai thành hai tờ Năm cắc. Những đứa nhỏ Bắc Kỳ cùng học với chúng tôi, tụi nó hiền lành, chỉ nhìn tụi tôi chơi dỡn chứ không bao giờ dám chọc ghẹo hoặc xin chơi chung với tụi tôi cả. Má tôi và những người chòm xóm bán hàng ngoài chợ thì nói những người Bắc Kỳ chịu khó làm việc và rất nhẫn nhịn, cái gì cũng cười.
Tôi được má kể lại là, lâu lâu , chính phủ tổ chức chiếu phim thời sự vào buổi tối, ở đầu chợ Dĩ An, để dân chúng đi xem, đông lắm, vui vẻ lắm, thái bình thịnh trị lắm.
Vào thời gian xẩy ra đảo chánh Ngô Đình Diệm và những cuộc đảo chánh kế tiếp, tôi không biết và không nhớ nhỉều cho lắm, vì lúc đó tôi chỉ là một đứa nhỏ chín mười tuổi mà thôi. Chỉ có một điều làm tôi còn nhớ cho tới ngày hôm nay:
Một lần xã tổ chức chiếu bóng sau chợ cho mọi người coi. Đang coi thì Việt cộng thẩy lựu đạn làm đám con nít tụi tôi chết nhiều lắm. Tôi không nhớ năm đó là năm nào, chỉ nhớ rằng, trong lúc đang mải mê coi phim chống bệnh tật: Máu đỏ và Máu xanh trong cơ thể chống lại Vi trùng xâm nhập vào người, thì nghe một tiếng nổ lớn:
“Đùng”
Nhìn chung quanh, tôi thấy người ta ngã xuống đất, máu chẩy thật nhiều, bọn tôi sợ quá, xúm nhau chạy về nhà. Kể từ đó, ba má tôi cấm đám anh em tụi tôi không được đi coi hát nữa.
Qua một thời gian vài năm không dám đi coi hát ở chợ, có một bữa, mấy đứa bạn tôi rủ đi coi hát ở đầu chợ nữa. Tụi nó nói với tôi:
“Có ông Quận mới về, ổng . . . sát cộng lắm, nên tụi nó không dám về thẩy lựu đạn nữa đâu. Đi coi hát được rồi.”
Nói thì nói vậy, chứ má tôi đâu có dám cho tụi tôi đi coi nữa. Anh em tụi tôi ham coi hát, lén lén đi từ đứa, mỗi đứa coi một khúc rồi về thế cho đứa khác đi coi. May là không có ai thẩy lựu đạn nữa, nên má tôi không biết chuyện này.
Mấy bữa sau, tụi tôi có chuyện đi ra quận đường. Đang đi, tôi chợt thấy có một chiếc “Xe Ríp – Jeep” chạy trờ tới, có một ông mặc đồ rằn ri nhà binh ngồi trên xe bước xuống, chống cây gậy đi chậm chậm. Dưới cặp mắt con nít của tôi, thì ông rất là oai phong. Tôi đâu có biết ông đó là ai? Cứ mở bự con mắt ra mà dòm ông. Những người lớn tuổi đi kế bên tôi lao xao nói chuyện với nhau. Một bác đi kế bên tôi nói lớn ra vẻ thích thú:

-“Đó, ông Quận Dĩ An mới dề đó!”
-“Ông Quận đó . . . sát cộng lắm đó! Ổng cho lính đi phá hầm Việt Cộng hoài à, kỳ nào cũng giết được mấy đứa, làm tụi nó sợ lắm, trốn hết trơn rồi.”
-“Ổng là lính “Thủy Quân Lục Chiến” đó, đánh trận ngầu lắm đó!”
-“Ổng tên gì vậy?”
-“Ai biết ổng tên gì! Nghe người ta kêu ổng là “Ông Quận Thủy Quân Lục Chiến”, vậy thôi, chứ ai mà biết tên ổng!”
Mấy ngày sau, nhân dịp tết Trung Thu, bọn con nít tụi tôi được đi theo thầy giáo tới quận đường để lãnh lồng đèn và bánh trung thu. Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi đuợc tới quận đường và được lãnh quà trung thu. Tôi không còn nhớ đã được lãnh lồng đèn kiểu gì? Nhưng còn nhớ rất rõ là được phát một cái bánh dẻo nhỏ bằng ngón tay, ăn có mùi lá dứa.
Nhà tôi ở ngay chợ Dĩ An, mỗi ngày, ngoài giờ học và những giờ chạy chơi với bạn bè, tôi phải phụ má bán hàng, nên được nghe nói rất nhiều về “Ông Quận Dĩ An Thủy Quân Lục Chiến.
Có người kể:
“Tối qua, ông Quận cho lính đi phá hầm, giết nhiều du kích lắm, thằng con của Năm Rê (không phải tên thật) hổng dám dề kêu đi đắp mô nữa”
Cũng có người nói:
“Tối bữa trước, thằng Năm con ông Chín Lùa kéo đám trong bưng về chặn đường ông Tám Hó (không phải là tên thật) Hội Đồng Xã, đặng giết ổng. May phước, ông Tám có mang theo súng và có thằng nghĩa quân cũng xách súng đi theo hộ vệ. Hai người này bắn trả lại, rồi rược đám nằm vùng đó chạy thục mạng ra tới bìa rừng. Mấy bữa rồi, hổng thấy cái đám thằng Năm léo hánh về nữa.”
Một ông già bán xạp đã thật là vui vẻ nói lớn:
“Hổm rày quận mình yên lắm rồi! Tụi tui và bà con chòm xóm hết bị mấy cái đám ác ôn tối trời về bắt đi đắp mô nữa. Nhớ lại hồi đó, tối bị lùa đi đắp mô, sáng lại phải đi phá mô, hổng còn sức đâu mà làm ăn!”
Như tôi đã nói ở trên, từ ga xe lửa Dĩ An đi theo đường cái vô sâu chừng vài cây số, tới vùng Nhị Tỳ, qua khỏi Nhà Đèn Dĩ An là tới khu ruộng lúa và những đám rừng âm u (chưa tới Ngã Ba Cây Lơn). Những người đi theo Việt Cộng ban ngày vẫn làm ruộng trồng rau, ban đêm nhập với đám Việt Cộng trong rừng ra, tới từng nhà đòi đóng thuế, hoặc giết những người trong Hội Đồng Xã. Nhà này nhà kia, chòm xóm sống khít bên nhau, ai theo Việt Cộng, ai theo Quốc Gia, người dân biết nhau hết, nhưng không dám nói ra.
Có một bữa, dân chúng kéo nhau đi coi xác Việt Cộng chết, được ông Quận kéo về để dọc đường rầy xe lửa. Tôi tò mò lén đi coi. Tới nơi, tôi thấy có chừng sáu bẩy cái xác Việt Cộng, đứa thì mặc quần xà lỏn, đứa thì mặc đồ bà ba đen, quấn khăn rằn bị bắn chết, máu chẩy đầy mình. Lính nghĩa quân cầm súng đứng gác kế bên. Người ta đi coi đông lắm, tới tận nơi mà dòm. Tôi thấy xác chết thì sợ quá, không dám tới gần, chỉ đứng lớ xớ phía xa.
Có người léo xéo nói với nhau:
“Xác đó là thằng . . . Tám (không phải là tên thật), con của Sáu Lô đó”
Có người làm gan, tới hỏi anh nghĩa quân đứng gác:
“Việt Cộng bị bắn chết rồi, sao không đem đi chôn, mà lại đem trưng ra đây? Coi dễ sợ quá, hôi hám quá đi”
Anh nghĩa quân trả lời:

“Tụi tôi mới đi phá hầm bí mật của Việt Cộng tối qua đó. Ông Quận cho kéo về, chờ làm giấy tờ xong mới đem chôn, cũng để đó đặng cho bà con coi cho biết, đừng có đi theo Việt Cộng mà có ngày bị chết thảm như cái đám này đó!”
Tôi lớn lên theo tình hình an ninh của quận Dĩ An. Ông quận Dĩ An vẫn còn làm việc ở quận, tôi không có dịp gặp ông nữa, nhưng nghe dân chúng nói rất nhiều về những điều ông làm. Ông chịu lo lắng cho vấn đề an ninh của dân chúng, chịu hành quân, chịu đi phá hầm, truy lùng Việt Cộng lắm.
Vì thế, dân chúng mới đặt cho ông cái tên:
“Ông Quận Sát Cộng”
Bây giờ thì tôi đã lớn đủ để hiểu Việt Cộng là ai? Và Sát Cộng là gỉ? rồi.
Tôi chỉ là một đứa con gái, nhưng tôi cảm thấy phục ông, và lâu lâu vẫn suy nghĩ:
Ông đi đứng chống gậy rất khó khăn, vậy làm sao mà ông có thể đi hành quân phá hầm việt cộng hoài hoài như vậy được?
Có một bữa bán hàng, tôi thấy có một đám người lạ mặt mặc quần áo đen, đội nón rộng vành, vai mang ba lô, tới ăn ở quán của nhà tôi. Tôi thấy họ mặc đồ bà ba đen và quấn khăn rằn thì sợ lắm, nhất là nhìn thấy cái nón của họ, hơi giống cái nón tai bèo của đám du kích. Nhưng khi thấy họ mang ba lô thì tôi đỡ sợ, vì tuy không đi lính, nhưng tôi cũng biết chỉ có lính Cộng Hòa mới mang ba lô kiểu này mà thôi.
Khi một chú ăn xong, kêu tính tiền, tôi làm gan, hỏi chú là lính gì mà lại mặt đồ đen?
Chú này cỏn trẻ lắm, nhìn tôi cười, rồi từ tốn trả lời:
“Tụi tui là lính “Xây Dựng Nông Thôn” mới từ Vũng Tàu về đây”
Nghe chú trả lời thì tôi biết vậy thôi, và tôi cũng chỉ gặp họ một lần đó thôi, nên cũng quên đi, còn lo bán hàng, lo đi học.
Chừng vài tháng sau, tôi nghe dân chợ nói chuyện với nhau:

“Lính Xây Dựng Nông Thôn” được lắm! Họ hổng giống như lính Cộng Hòa, đánh trận xong là đi, họ ở luôn trong ấp của mình đó. Mấy ảnh giúp mình đủ chuyện hết, có bữa còn phụ bà Tám Cái (không phải là tên thật) cấy lúa nữa đó!”
“Bàn ngày, anh em “Xây Dựng Nông Thôn” đi vòng vòng giúp bà con, bàn đêm họ xách súng đi tìm Việt Cộng mà đánh đó. Tội nghiệp quá, họ làm việc sáng đêm. Tối qua đám này ghé nhà tôi, tía thằng Tâm nói tôi nấu cháo cho mấy chú đó ăn cho no đặng làm việc!”
Từ đó tôi mới biết lý do tại sao họ không có mặt ở chợ nữa, vì họ ở luôn ở trong làng, trong xã chung với dân.
Theo suy nghĩ nông cạn của tôi, tôi cho rằng:
Việt Cộng nằm vùng sống cùng với dân. Muốn diệt trừ bọn này, chỉ có cách là cũng sống cùng với dân như những người lính Xây Dựng Nông Thôn này thì mới thắng được bọn Việt cộng.
Từ đó, tôi lại có thêm cảm tình với lính Xây Dựng Nông Thôn và thêm cảm tình với ông Quận Dĩ An.
Tói tuổi thi tú tài, tôi lo học, nhưng cũng thích thơ của TTK, Hữu Loan, Hồ Zếnh . . . Và cũng thích đọc The Exodus, Chiến Tranh và Hòa Bình. . .
Một bữa, tôi đang đọc cuốn “Trại Đầm Đùn” thì một ông khách lạ mặc quần áo Cảnh Sát buớc vào quán kêu đồ ăn, ông trạc tuổi 45 gì đó. Khi tới quầy trả tiền, liếc mắt thấy tên cuốn sách, ông nhìn tôi ngạc nhiên:
“Con gái mà đọc mấy loại sách này làm chi!”
Tôi trả lời ông:
“Cháu đọc cho biết Việt Cộng là như thế nào?”

Lâu lâu ông lại ghé quán của má tôi mà ăn trưa, ăn tối. Tới khi quen rồi, tôi mới biết ông là Cuộc Trưởng Cuộc Cảnh Sát Dĩ An.
Có bữa, tôi đã cắc cớ hỏi ông:
“Chú Ba, có khi nào chú bắt được Việt Cộng, rồi cũng tra tấn người ta giống như bọn Việt cộng tra tấn dân ở trong cuốn truyện . . . Trại Đầm Đùn, hay không?”
Ông đã cười lớn một lúc rồi mới trả lời tôi:
“Bạo tàn không phải là nghề của Cảnh Sát Quốc Gia! Mình làm gì cũng phải có tình người ở trong đó. Hơn nữa, hỏi cung đám Việt Cộng là do Cảnh Sát Đặc Biệt hoặc là An Ninh Quân Đội phụ trách, chứ không phải là nhiệm vụ của chú.”
Từ đó, tôi có cảm tình nhiều hơn đối với ông. Ông kêu tôi là “Con gái” và xưng “Chú” với tôi. Nhà ông ở Sàigòn, ông đi làm bằng xe Vespa (hay Lambretta gì đó, tôi không nhớ rõ), chứ không lái xe Jeep Cảnh Sát. Người ta kêu ông là Chú Ba, thì tôi cũng theo đó mà kêu, chứ không hỏi và cũng không dám hỏi tên thật của ông.

Tháng Tư 1975, ngày đen tối của Việt Nam Cộng Hòa đã đến!
Mấy ngày trước đó, thấy tình hình nguy ngập, má tôi lo cho tính mạng của anh Hai tôi đang đóng quân ở Bạc Liêu và anh rể tôi làm Cảnh Sát ở Xa Cảng, nhưng đâu có làm gì được hơn. Má chỉ còn cách bảo tôi đi mua gạo trữ phòng khi có biến.
Gần cuối tháng, tôi nghe súng nổ thật gần, nhưng cũng chẳng biết làm gì.

Sáng 30, tôi nghe trên đài phát thanh, Tổng Thống Dương Văn Minh đầu hàng Việt Cộng và kêu gọi binh sĩ các cấp gác súng súng chờ bàn giao.
Má tôi lo cho số mạng của người con trai và con rể. Còn tôi, tôi lo cho số mạng của những bạn bè tôi đã đi lính. Dĩ An ở gần phi trường Biên Hòa, gần cả căn cứ Sóng Thần, nên có rất nhiều thanh niên gia nhập Không Quân và Thủy Quân Lục Chiến, bạn bè tôi ở trong đám này đông lắm.
Rồi còn những người lính Xây Dựng Nông Thôn nữa, họ còn đang ở chung với bà con trong Xã, Ấp. Còn chú Ba Cảnh Sát, còn ông Quận ThủyQuân Lục Chiến Sát Cộng nữa, họ sẽ ra sao?
Mẹ tôi lính quýnh đi tới đi lui trong nhà. Tôi cũng lo sợ, lo sợ cho mẹ tôi, cho chính tôi nữa, cuộc đời mình sẽ ra sao?
Ngay lúc đó, chú Ba bước vào, mặt mày đăm chiêu. Điều ngạc nhiên hết sức là chú không mặc bộ quần áo cảnh sát thường ngày, mà chú mặc bộ đồ mầu trắng tươi, đeo lon và huy chương sáng ngời.
Chú nói với mẹ tôi:
“Tôi chào chị lần cuối, rồi về nhà. Đầu hàng rồi, nhưng tôi đâu có thua trận đâu mà đầu hàng! Sáng nay, khi nghe tin Tổng Thống Minh đầu hàng, tôi đã tập họp tất cả cảnh sát trong Cuộc lại dể làm lễ chào quốc kỳ lần cuối cùng, rồi giải tán, ai về nhà nấy. Tôi cũng về đây, thôi, chào chị và cháu gái, hai người ở lại mạnh giỏi.”
Mẹ tôi và tôi chưng hửng nhìn chú. Một lúc sau, mẹ tôi mới nói:
“Đầu hàng rồi, tôi thấy người ta mặc thường phục đi về, sao chú không thay quần áo thường mà lại mặc đại lễ như vầy, lỡ . . . có chuyện gì thì sao? Con trai tôi còn để mấy bộ quần áo ở nhà, tôi nói con Nhung lấy cho chú bận nhe!”
Chú Ba cười chua chát, trả lời:
“Lần cuối cùng của cuộc đời binh nghiệp của tôi mà chị! Tôi phải mặc đại lễ chứ!”
Tôi ái ngại nhìn chú, hỏi thêm:
-“Chú Ba đi về cùng với anh em cảnh sát hay về chung với ông Quận? Về chung chắc là an toàn hơn đó”
-“Anh em cảnh sát đa số là dân địa phương, họ tự đi về. Còn chú, chú đi bằng xe riêng từ đó tới giờ, nên hôm nay chú cũng về bằng xe riêng.
Ông Quận vừa nói chuyện với chú xong, ổng sẽ về sau cùng với những người lính nào ở Sàigòn.”
-“Chú Ba . . . Còn cây cờ của mình, sao chú không gỡ xuống?
Để . . . người ta xé đi thì tội nghiệp cho lá cờ lắm!”
-“Quân lực Việt Nam Cộng Hòa chỉ dạy chú thượng kỳ Việt Nam Cộng Hòa, chứ không dậy chú cuốn cờ bỏ đi.
Và chú cũng không thể làm chuyện đó được.
Trước khi về, chú đã đứng nghiêm chào lá cờ lần chót rồi.
Cứ để lá cờ ở đó, trong đầu óc của chú sẽ nhớ mãi hình ảnh lá cờ Việt Nam Cộng Hòa tung bay trong gió.
Sau này, lá cờ sẽ ra sao? Để tương lai trả lời.”
Rồi chú quay ra, đạp máy xe rồ ga đi thẳng.

Ngoài đường, tôi thoáng thấy những thanh niên mang băng tay đỏ, cầm súng chạy lăng xăng.
Chiều đến, má tôi hốt hoảng nhớ tới bầy cháu ngoại ở Sàigòn, má nói tôi ráng mang gạo cho chị tôi, để mấy đứa nhỏ đói tội nghiệp.
Tôi cảm thấy sợ hãi khi phải đi ra ngoài trong giờ phút này, nhưng cũng chất gạo lên xe Honda chạy ra xa lộ đi về Sàigòn.
Dọc đường, vẫn còn súng nổ, vẫn còn lính ta chạy tới chạy lui, quần áo lính vứt rải rác khắp nơi, và rất nhiều đàn ông mặc thường phục đi bộ về phía Sàigòn. Những chiếc xe tăng cắm cở Xanh dương và đỏ chạy rầm rộ trên đường, chạy qua mặt tôi một cách hung tợn, cũng huớng về Sàigòn. Tôi sợ lắm, bậm gan rồ ga chạy thục mạng.
Bất chợt, tôi nhìn thấy ở vệ đường, xác một người lính mặc đại lễ mầu trắng với những huy chương đeo đầy trên ngực áo, nắm bất động, mặt đầy máu, quay về phía đường lộ, bên cạnh chiếc xe Vespa lật nghiêng.
Tôi thảng thốt kêu lên:
“Chú Ba Cảnh Sát!”
Tôi thắng xe dừng lại, muốn xem có phải thật sự đó có phải là chú Ba hay không? Chú còn sống hay đã bị bắn chết?
Nhưng giòng người xô đẩy, tiếng súng hai bên nổ vang, rồi xe chở lính Việt Cộng chạy tới, xe tăng, thiết giáp bắn nhau qua lại, tôi không thể nào ngừng lại lâu được.
Tôi bật khóc, nhìn chú Ba một lần chót rồi rung rẩy chạy xe đi.

“Hồn Tử Sĩ, gió ù ù thổi, mặt Chinh phu trăng dõi dõi xoi.
Chinh Phu, Tử Sĩ mấy người, Nào ai vuốt mặt? Nào ai gọi hồn?”

Tôi nhớ lại hồi sáng, sau khi chú Ba đi được khoảng một tiếng đồng hồ thì một đám những tên đeo băng tay đỏ, những tên đội nón tai bèo, đã kéo lá cờ Việt Nam Cộng Hòa xuống, xé tan nát đi. Tôi vụt chạy ra muốn giựt lại lá cờ, nhưng vừa mới ra tới cửa, đụng phải một đám đá cá lăn dưa cầm súng chĩa tứ phía, làm tôi sợ quá, dội trở lại. Lúc đó, tôi đã giận chú Ba hết sức, tại sao không kéo lá cờ xuống mà cất đi, để nay bị cái đám người này xé nát.

Bây giờ, nhìn chú Ba nằm đó, tôi lại nhớ câu nói cuối cùng của chú:
“Cứ để lá cờ ở đó, trong đầu óc của chú sẽ nhớ mãi hình ảnh lá cờ Việt Nam Cộng Hòa tung bay trong gió. Sau này, lá cờ sẽ ra sao? Để tương lai trả lời.”
Tôi không giận chú Ba nữa, và nghĩ rằng, chú Ba đã làm đúng!
Chú Ba ơi, trong đầu óc chú bây giờ, lá cờ Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn tồn tại, vẫn còn tung bay trong gió, trong vĩnh cửu, phải không chú?

Những ngày sau đó, rất nhiều khuôn mặt xuất hiện. Những khuôn mặt này rất quen thuộc với người dân Dĩ An trước đây, nhưng bây giờ họ đã trở thành khác hẳn:
Họ quấn khăn rằn, đội nón tai bèo, hiện nguyên hình Việt Cộng.
Bà con đi chợ nói với nhau:
“Cái đám này, hồi đó đã bị Cảnh Sát chìm, bị lính của Ông Quận mình bắt nhốt hết trơn rồi đó đa. Nhưng bị báo chí nói lung tung là bắt dân vô tôi, nên mới phải thả tụi nó ra. Nay thì rõ ràng quá rồi, phải chỉ hồi đó xử tử hết tụi nó đi, đỡ khổ . . .”
Một thời gian ngắn sau đó, những người Bắc Kỳ mới đã xuất hiện, chúng tôi kêu họ là “Bắc Kỳ 75”.
Những Bắc Kỳ 75 này láu cá và hỗn láo vô cùng, khác xa với “Bắc Kỳ 54” xưa.
Bắc Kỳ 54 ăn nói nhỏ nhẹ, cái gì cũng cười, thì đám Bắc Kỳ 75 đội nón cối, đi chân đất, luôn miệng chửi thề. Khi nói chuyện, họ xưng ông xưng cha với chúng tôi và sẵn sàng đe dọa:
“Ông báo công an, bắt bỏ cha chúng mày đi bây giờ đấy!”

Mỗi lần ngày 30 tháng Tư trở lại, tôi lại nhớ tới quận Dĩ An, nhớ tới ông Quận Thủy Quân Lục Chiến Sát Cộng, nhớ tới Chú Ba Cảnh Sát.
Tôi đã kể cho chồng con tôi nghe về những người này, không biết họ còn sống hay đã chết?
Chồng tôi hỏi, tôi còn nhớ tên những người hùng này hay không?
Lâu quá rồi. Hơn nữa, hồi đó, tôi còn quá nhỏ để mà nhớ.
Mỗi lần đi ngang những đài tưởng niệm chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, tôi đều cầu nguyện cho họ.

“Gươm anh linh đã bao lần vấy máu
Còn xác xây thành, thời gian luống vô tình.
Rừng trầm phai sắc, thấp thoáng tàn canh
Hỡi người chiến sĩ vô danh…”.

Bất chợt, một hôm đọc Việt Luận, đọc bài “Cuộc Đời Đổi Thay” tôi mới biết ông Quận Trưởng Dĩ An , ông Quận Thủy Quân Lục Chiến Sát Cộng, Trung Tá Nguyễn Minh Châu, ông còn sống, đang ở bên Mỹ.
Tôi mừng qua, kêu chồng tôi:
“Anh ơi, ông “Guậng . . . Ông Guậng Dĩ Ang nè! Ổng còn sống, ổng diếc báo nè!
Anh coi hình ổng nè, ổng bận đồ rằng ri, oai hùng lắm nè! Thấy hông, em nói mà!”

Chúc mừng ông Quận được bình yên sau những đổi thay của cuộc đời.
Cám ơn ông Quận, đã gìn giữ an ninh trong quận, đã sát cộng, để những người dân Dĩ An như tôi có một cuộc sống yên ổn, cho tới ngày 30 tháng Tư.
NGƯỜI VIỆT CỦA TÔI, LÀ THẾ ĐẤY!
NGUYỄN KHẮP NƠI.

www.nguyenkhapnoi.com

------
TIN VUI:
Ông Quận Dĩ An – Trung Tá Thủy Quân Lục Chiến – đã nhận được bài viết “Quận Dĩ An”, đây là email trả lời của ông:
Xin cháu cứ gọi bằng Chú, Thiếm hoặc là Bác nếu nhỏ tuổi hay lớn hơn Ba Má mấy con, và đừng gọi bằng ông Quận.
Sáng hôm nay đọc bài viết, mới biết con là nữ học sinh tại quận Dĩ An nay đã thành tài và thành gia thất. Chú Thiếm xin chúc mừng. Thỉnh thoảng chú có đọc email mà không biết chính xác con là ai?
Bài của cháu viết với ý đậm tình quê hương Dĩ An với những câu văn thật thà và lòng thành thật của người Dĩ An mình. Chú được may mắn làm việc nơi đây khá lâu và 2 nhiệm kỳ nên có nhiếu tình cảm với đồng bào Dĩ An.
Cháu nhắc lại ngày 30-4-74 buồn lăm!
Ông Trung uý Trưởng Cuộc CSQG là Trung uý Đậm. Trên đường di tản về Saigon Thiếm có khuyên Trung uý Đâm cùng đi theo Chú thiếm nhưng vì QL 1 kẹt xe quá Tr/uý Đậm đi đường Xa lộ BH nên bị chết. Cũng do kiếp số.

Thầy giáo Quản dạy toán tại Trung học Dĩ An mà Chú đã nhờ Mỹ xây cất có gọi thăm từ bên Pháp và nói rắng ông ấy có chứng kiến sự ra đi của chú thật đau lòng.
Bài viết nầy hay lắm ! Xin phép con cho Chú gởi cho các Toà soạn đăng báo nghe. Chú sẽ gởi bài viết về những ngày cuối cùng cho vợ chồng con đọc.
Nhìn thấy email address biết là con đang sống sông bên ÚC. Ba Mẹ hiện nay ở đâu?
Chú thiếm kính lời thăm Ba Mẹ.
Mến thăm vợ chồng con và các cháu luôn được sự bình an.
Chú sẽ đọc email thứ 2 của cháu cùng gởi sáng nay.

Minh Châu & Tuyết Nga.

Nối nghiệp cha (g): Hoàng đế con, muốn mà không được!


Truyện thần thoại ngày nay ở Hà nội :

Tiều phu trở thành Hoàng đế


 

Ngày Tết ở Việt nam có tập tục đẹp đi tới nhà những người trong họ mừng tuổi ông bà còn mạnh giỏi, lạy ông bà quá cố trước bàn thờ, thắm viếng, chức Tết quan chức và bạn bè, ... Ở trong Nam, còn có tập tục đi lạy ông bà chung vì trên bước đường Nam tiến theo Chúa Nguyễn, biết đâu có họ hàng cùng đi khẩn hoang lập ấp mà không biết nhau .

Đó là những tập tục thật sự đẹp trong nếp văn hóa dân tộc . Ngày nay, nhiều nước Tây phương cũng giử nhiều tập tục đẹp về Ngày Tết . Ngày đầu năm, các vị lãnh đạo quốc gia chúc Tết dân chúng . Chánh phủ tới chúc Tết Tổng thống, Quốc trưởng,... Nhưng đồng thời, cũng ngày Tết đi chúc Tết, mừng tuổi quan lớn, lại mang một ý nghĩa khác hoàn toàn phản văn hóa dân tộc . Cụ thể thường xảy ra ở những nước độc tài tham nhũng như Việt nam .

Tư gia  cán bộ hay Cung điện nhà vua


Trong mấy ngày nay, báo chí ở Hà nội đăng tin, và báo chí việt ngữ hải ngoại thuật lại, ngày 19/2/2015, tức nhằm ngày mùng 1 Tết ta, " Ban Bí Thư Trung ương Đoàn thăm, chúc Tết các cựu lãnh đạo đảng và nhà nước " . Theo tập tục cổ truyền việt nam, đó là việc làm biểu lộ ý nghĩa “ uống nước nhớ nguồn ”. Phái đoàn do Bí thư Thứ nhứt Trung ương Đoàn Nguyễn Đắc Vinh dẩn đầu tới thăm, chúc Tết các ông Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh và tới thắp nhang cho Tướng Võ Nguyên Giáp tại tư gia . Bài báo của Trung ương Đoàn có kèm theo hình ảnh chụp buổi thăm viếng ông cựu Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh tại tư gia của ông phơi bày nội thất sơn son thếp vàng rực rở không khác cung đìện vua chúa âu châu thời đế quốc phong kiến .


Trong những bức ảnh này, có một bức ảnh chụp ông Nguyễn Đắc Vinh ngồi ngang ông Nông Đức Mạnh, trước tượng Hồ Chí Minh trên bàn thờ, trước mặt trống đồng, tất cả đều thếp vàng óng ánh .

Hai ông ngồi trên ghế bành, chổ gác tay trạm đầu rồng thếp vàng, lưng ghế nhô lên cao thếp vàng, son đỏ như ngai vàng của hoàng đế ngày xưa .


Cảnh nội thất như cung đình của ông Nông Đức Mạnh đã gây sôi nổi dư luận trong ngoài nước . Chỉ ít lâu sau đó, báo Tiền Phong gở ba bức ảnh này xuống, thay vào đó bức ảnh chụp phái đoàn với các thiếu nhi . Ảnh chỉ còn người chớ không còn hình ảnh hoành tráng của cung đình nữa .
Nhưng ngoại cảnh thật sự không quan trọng bằng cái ý nghĩa toát lên từ đó : phong cách vua chúa của một đảng viên của cái đảng tự đề cao là “ cách mạng và nhân dân ” .


Phong cách của vua chúa


Bài báo tường thuật cuộc viếng thăm ông Nông Đức Mạnh tại nhà riêng, với hình ảnh, đã trở thành câu chuyện làm vở tung dư luận lan tràn mau rộng không còn có thể kiểm soát được nữa . Việc quản lý nghiêm ngặt báo chí của chế độc tài  cộng sản cũng phải đành bất lực .
Cảnh nội thất và ông Nông Đức Mạnh, cựu Tổng Bí thư đảng cộng sản hà nội suốt 2 nhiệm kỳ, 2001 – 2011, đã nhanh chống trở thành mục tiêu cho không biết bao nhiêu phản ứng, tập trung vào 2 điểm : phong cách sống xa hoa phung phí, kệch cỡm của một Tổng Bí thư về hưu đã làm người dân mọi tầng lớp nổi giận vì chẳng khác nào ông đã dày xéo trên những tấm lưng đầy mồ hôi của nông dân và công nhân để có những bàn ghế và nội thất vàng son như vua chúa . Thứ hai, nó phản ánh sự thật người cộng sản, cầm quyền nói chung, từ Hồ Chí Minh, liều mạng đi làm kháng chiến là để cướp chánh quyền, làm quan và làm giàu . Hoàn toàn không có gì phảng phất tới lòng ái quốc hết cả .
Nhà báo Võ Văn Tạo nhận xét :

“ Nếu như anh là người có học, anh phô trương như thế nó có đúng không ? Tôi tin những người có ý thức, có lương tri không ai làm chuyện đó . Không lấy gì làm oai trong một bộ salon bằng gỗ quý cầu kỳ rồng phượng như thế . Thứ hai là một đất nước nghèo đói như thế tôi là người Việt Nam tôi cảm thấy xấu hỗ lắm tại sao lại để cho một người vô học, kệch cỡm phô trương như thế mà lại đứng đấu đất nước ? Tôi cảm thấy nhục !
Tôi thấy bàn ghế của Tổng thống Obama cũng bình thuờng làm bằng gỗ tạp, bọc simily, rất đơn giản như một gia đình bình thường ở Việt Nam thôi trong khi Hoa kỳ là cường quốc hàng đầu thế giới còn nước mình hiện nay thì đội sổ ”(VOA)

Bức ảnh ông Nông Đức Mạnh tiếp đón bí thư Trung ương Đoàn Nguyễn Đắc Vinh trong phòng khách của ngôi nhà rộng 850 m2 nằm ven Hồ Tây, trang hoàng như cung điện vua chúa . Trên bệ thờ phía trong là tượng Hồ Chí Minh cũng mạ vàng ói . Tất cả không thể nói khác hơn là sự biểu hiện lòng mơ ước giàu sang phú quý hơn người và cả phô trương quyền lực vua chúa của đảng viên cộng sản . Tâm lý ấy ngày nay công khai phơi bày trước dân chúng nhằm thỏa mãn nhu cầu sinh lý của người cộng sản thiếu học, bản chất bần cố nông mà đầy tham vọng . Kém hơn thổ phí vì thổ phỉ biết tự trọng, sống đời sống thổ phỉ, không chạy theo cách mạng cộng sản cướp chánh quyền, cướp của dân để làm vua chúa giàu có.

Ông Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ trưởng Vụ Nghiên Cứu, Ban Dân vận Trung ương, hiện là Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Văn hoá Minh Triết, nhận xét :

“ Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-46 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. Người cộng sản Việt Nam xuất thân từ nông dân, nhà quê, kể cả những anh sau nầy có bằng giáo sư tiến sĩ, thì lốt nhà quê, lốt nông dân, nó vẫn còn nguyên, nó chưa thoát khỏi, cho nên khi cầm quyền, thì họ chưa thể trở thành con người văn minh đô thị, dân chủ được, mà phải trở thành thứ vua chúa, quan lại. Hình ảnh quan lại vua chúa nó ngập trong máu của họ bởi vì họ không có cái gì để thay thế hết cả . Đấy là cái cay đắng của văn hóa Việt Nam của xã hội Việt Nam ” (VOA).

Vài nét về Hoàng đế đốn củi Nông Đức Mạnh
Nông Đức Mạnh học chuyên môn Trung cấp Nông Lâm . Năm 1963 váo đảng cộng sản . Cứ từ 1 năm đến 2,5 năm là nhảy lên 1 cấp về chức vụ .
Năm 1989 vào Ban Chấp Hành Trung ương đảng, Dân biểu, Chủ tịch Quốc Hội . Năm 2001, làm Tổng Bí thư đảng luôn 2 nhiệm kỳ (2001-2011) . Trong thời gian nắm quyền lực trung ương này, Nông Đức Mạnh được nhắc tới qua dự án Bauxit, ký kết những văn bản về bìên giới lãnh thổ, hợp tác kinh tế thương mại với Bắc kinh như thành tích suốt cuộc đời làm cách mạng cộng sản của ông .
Ông Nguyễn Khắc Mai giải thích tại sao xảy ra hiện tượng kỳ lạ này như một tât yếu của chế độ cộng sản, nhứt là cộng sản hà nội :

“ Đó là mặt trái của cuộc gọi là khởi nghĩa, cách mạng . Thật ra nó đi tới điều này vì nó không có cơ sở văn hóa đến nơi đến chốn . Người dân thì không có quyền sở hữu, xã hội thì không có dân chủ và quan lại nắm lấy quyền làm chủ xã hội, làm chủ nền kinh tế . Tất cả mọi chuyện ấy nó dẫn đến hình thù, hình thái triểu đình phong kiến là tất yếu .
Theo ông Nguyễn Văn An, Bộ chính trị là một loại vua tập thể. Tình chất phong kiến lạc hậu càng ngày nó càng bộc lộ rõ ở Nông Đức Mạnh, Lê Khả Phiêu . Sự giàu có và cái kệch cỡm của họ không lấy làm lạ ”(VOA) .

Con rơi của Hồ Chí Minh ?


Tiểu sử chánh thức của Nông Đức Mạnh cho thấy cha mẹ của ông rất mơ hồ : “… xuất thân trong gia đình nông dân, dân tộc Tày ”. Đồng thời có lời đồn ông là con rơi của Hồ chí Minh với người phụ nữ Tày tên Nông thị Ngát, được Hồ Chí Minh nhận làm cháu dưới tên Nông thị Trưng, dạy đọc viết quốc ngữ, huấn chánh trị cộng sản, sau cho làm Chánh án Tòa án nhân dân .
Một số tác giả việt nam và ngoại quốc trong gần đây đưa ra lập luận theo hướng lời đồn đại này . Thép Mới, Hà Cẩn (Hà nội), Willim Duiker (Mỹ), Báo Time (phỏng vấn năm 2002), Mikhail Vasaep (Nga), Constantin Kostadinov (Ba-lan), …đều bày tỏ ý kiến cho rằng Nông Đức Mạnh là con rơi của Hồ Chí Minh với những dẩn chứng mang tính suy diển .
Rìêng Nông Đức Mạnh khi có ai hỏi ông có phải là con rơi của Hồ chí Minh hay không, lại trả lời một cách ổm ờ nên cũng dễ làm cho nhiều người tin đó là sự thật .
Căn cứ theo tài liệu chánh thức của cộng sản hà nội phổ biến, thì Nông Đức Mạnh sanh ngày 11/09/1940 tại xã Cường Lợi, Huyện Na-ri, tỉnh Bắc Cạn . Theo “ Hồ Chí Minh biên niên tiều sử ”, tập 2, nhà xb Chánh trị Quốc gia, Hà nội, 1993, tg 124, và “ Vừa đi đường vừa kể chuyện ”, T.Lan, xb Sự Thật, Hà nội, 1976, trg 73, thì Hồ Chí Minh trở về Cao Bằng lần đầu tiên ngày 28/01/1941 . Vậy những đứa con rơi của Hồ Chí Minh ở Việt nam sẽ phải sanh vào đầu tháng 11/1941 . Mà Nông Đức Mạnh sanh ngày 11/09/1940 thì không thể là con rơi của Hồ Chí Minh được .
Nhưng tại sao có lời đồn đải như vậy ? Chỉ là lời đồn hay là “ tuyên truyền nhân dân ” của đảng cộng sản ? Từ lớp đảng viên thời Lê Duẩn trở về trước, cấp lãnh đạo ở Hà nội đều có thành tích tù Bà-rá hoặc Côn-nôn . Ít lắm cũng Chí hòa dưới thời “ Mỹ Ngụy ” . Nông Đức Mạnh là tên dốt nhứt trong các đảng vìên dốt lãnh đạo ở Hà nội, không có thành tích học vấn, cả hoạt động cách mạng, ngoài nghề tiều phu ở rừng Bắc thái . Thỉnh thoảng, ông Nông Đức Mạnh lại trở về quê hương Bắc Cạn, nơi từng có một bà chủ quán, nay đã mất, nhưng ông không thể nào quên. Ở Bắc Cạn, ai ai cũng có thể tự kiếm củi lấy, nhưng bà chủ quán đó đã mua củi giúp ông, nhờ đó ông có thể học hành .
Nay muốn đưa Nông Đức Mạnh lên làm Tổng Bí thư đảng khóa IX để vô hiệu hóa sự tranh chấp của các phe cánh Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, …thì phải mặc cho anh ta chiếc áo thụng hoàng tử không ngai mà thôi .
Thần thơại là tâm hồn dân tộc . Nhưng thần thoại về Nông Đức Mạnh là thứ thần thoại xã hội chủ nghĩa !

Nguyễn thị Cỏ May
----------


Bài thơ Trần Vàng : Chịu không nổi "TAU CHƯỞI" hỡi cô hồn các đảng

Đọc Thơ “Tau Chưởi”
 
tran-vang-sao-305.jpg

Hôm nay có cơ duyên đọc bài thơ “Tau Chưởi” hay lạ, hay lùng, hay dị, hay cực kỳ bất thường...

Xin nhắc rằng ngôn ngữ chưởi mắng, quở rầy khi đưa vào thơ là rất khó hay nổi. Vậy mà bài này rất mực là hay, khó có lời nào ngang bằng được.

Chưởi đây là chưởi nhà nước CSVN. Tại sao chưởi?

Hãy xem tiểu sử của nhà thơ thì rõ. Tác giả Nam Đan viết:

“Theo tiểu sử tôi tìm được trên mạng, nhà thơ Trần Vàng Sao tên thật là Nguyễn Đính, sinh năm Tân Tỵ 1941, quê quán làng Đông Xuyên, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên – Huế, sinh sống từ thuở ấu thời đến nay tại phường Vỹ Dạ, thành phố Huế. Năm 1962, ông đậu tú tài ở Huế và dạy học ở Truồi. Thời gian này ông bắt đầu tham gia phong trào chống Mỹ ở Huế. Năm 1965 ông thoát ly lên rừng theo VC. Năm 1970 ông bị thương, được đưa ra miền Bắc chữa bệnh an dưỡng.

Tháng 5 năm 1975, ông trở về Huế được phân công làm liên lạc (đưa thư) rồi công tác ở ban Văn Hóa Thông Tin xã và nghỉ hưu năm 1984. Vào thời điểm này, bài thơ “Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình” của ông được đăng trên Sông Hương, số kỷ niệm 5 năm ngày tạp chí ra đời. Bài thơ lập tức gặp phản ứng dữ dội của một số chức sắc địa phương...”(hết trích)

Từ quá khứ theo CSVN để nhảy núi ra Bắc nhằm gia nhập đạo binh chống Mỹ cứu nước, tới chỗ ngày ngày dứng ở bên bờ Sông Hương chỉ tay về hướng Hà Nội để chưởi chế độ đỉnh cao trí tuệ...

Xin mời đọc bài thơ của Trần Vàng Sao như sau.
TAU CHƯỞI
tau tức quá rồi
tau chịu không nổi
tau nghẹn cuống họng
tau lộn ruột lộn gan

tau đầu tắt mặt tối
đổ mồ hôi sôi nước mắt
vẫn đồng không trự nõ có
suốt cả đời ăn tro mò trú
suốt cả đời khố chuối Trần Minh
kêu trời không thấu
tau phải câm miệng hến
không được nói
không được la hét
nghĩ có tức không
tau chưởi
tau phải chưởi
tau chưởi bây
tau chưởi thẳng vào mặt bây
không bóng không gió
không chó không mèo
….
tau chưởi cho tiền đời dĩ lai bây mất nòi mất giống
hết nối dõi tông đường
tau chưởi cho mồ mả bây sập nắp
tau chưởi cho bây có chết chưa liệm ruồi bu kiến đậu
tam giáo đạo sư bây
cố tổ cao tằng cái con cái thằng nào móc miếng cho bây
hà hơi trún nước miếng cho bây

bây là rắn
rắn
toàn là rắn
như cú dòm nhà bệnh
đêm bây mò
ngày bây rình
dưới giường
trên bàn thờ
trong xó bếp
bỏ tên bỏ họ cha mẹ sinh ra
bây mang bí danh
anh hùng dũng cảm vĩ đại kiên cường
lúc bây thật lúc bây giả
khi bây ẩn khi bây hiện
lúc người lúc ma
……
hỡi cô hồn các đảng
hỡi âm binh bộ hạ
hỡi những kẻ khuất mặt đi mây về gió
trong am trong miếu giữa chợ giữa đường
đầu sông cuối bãi
móc họng bóp cổ móc mắt bọn chúng nó
cho bọn chúng nó chết tiệt hết cho rồi
bây giết người như thế
bây phải chết như thế
ác lai thì ác báo
tau chưởi ngày chưởi đêm
mới bét con mắt ra tau chưởi
chập choạng chạng vạng tau chưởi
nửa đêm gà gáy tau chưởi
giữa trưa đứng bóng tau chưởi
bây có là thiền thừ mười tám con mắt tau cũng chưởi
mười hai nhánh họ bây
cao tằng cố tổ bây
tiên sư cha bây
tau chưởi cho bây ăn nửa chừng mẻ chai mẻ chén
xương cá xương thịt mắc ngang cuống họng
tau chửi cho nửa đêm oan hồn yêu tinh ma quỷ
mình mẩy đầy máu hiện hình vây quanh bây đòi trả đầu trả chân trả tay trả hòm trả vải liệm
tau chưởi cho cha mẹ bây có chết cũng mồ xiêu mả lạc
đoạ xuống ba tầng địa ngục bị bỏ vào vạc dầu
tau chưởi cho cha mẹ bây có còn sống cũng điên tàn
đui què câm điếc làm cô hồn sống lang thang đầu đường xó chợ
bốc đất mà ăn xé áo quần mà nhai cho bây có nhìn ra
cũng phải tránh xa
tau chưởi cho con cái bây đứa mới đi đứa đã lớn
sa chân sẩy tay đui què sứt mẻ nửa đòi nửa đoạn
chết không được mà sống cũng không được
tau chưởi cho dứt nọc dòng giống của bây cho bây chết sạch hết
không bà không con
không phúng không điếu
không tưởng không niệm
không mồ không mả
tuyệt tự vô dư
tau chưởi cho bây chết hết
chết sạch hết
không còn một con
không còn một thằng
không còn một mống
chết tiệt hết
hết đời bây
Trần Vàng Sao
*Có ai đọc bài thơ này mà khóc chăng? Quê nhà tang thương là thế...

28 February 2015

Nghề nghiệp Cộng sản : Nó thuốc các đồng chí hôm nay, ngày mai nó đem vòng hoa đến phúng điếu!

Ác nhập vai hiền dễ giấu đầu lòi đuôi

 

  ...Qua những dòng chữ ghi trong sổ tang ông Nguyễn Bá Thanh được các báo nô bồi bút cho là ai đọc qua cũng phải nghẹn lòng... cái nghẹn lòng đó cần phải xét lại? 
Xét lại là bởi những ai có tiếp cận thông tin liên quan đến cuộc đời theo đảng cho đến lúc lâm trọng bệnh và chết của ông Nguyễn Bá Thanh, không khỏi làm cho những người lương thiện nổi gai ốc ghê sợ cho sự dã man, độc ác, bạo tàn của loài cộng sản. Cái chết của Nguyễn Bá Thanh giúp cho mọi người dân Việt có cơ sở xác định lời nhận định về bản chất cộng sản của thượng tọa Thích Trí Quang luôn luôn đúng cho mọi thời đại “Cộng sản nó giết mình hôm nay, ngày mai nó đem vòng hoa đến phúng điếu!”...*

Thời đại thông tin bùng nổ hẳn có rất ít người không biết đến sự bạo tàn, độc ác, gian manh cùng với nhiều thói hư tật xấu không phải là hiện tượng cá biệt của cộng sản mà đã trở thành bản chất phổ biến nằm trong tim óc máu xương của băng đảng giết người cướp của CSVN. Có lẽ cũng không ai đủ sức đủ tài cũng như không có bút mực nào có thể ghi lại đầy đủ sự độc ác lẫn tội ác của đảng cộng sản gây ra cho đất nước dân tộc Việt Nam gần một thế kỷ qua.


 
Do đó, mỗi bài viết của từng tác giả chỉ có thể vạch trần một phần bản chất độc ác và tố cáo được một mảng rất nhỏ tội ác mà băng đảng cộng sản cố tình che giấu lẫn dàn dựng cho các diễn viên nhập vai diễn trò trên các sàn diễn do đảng chọn lọc, biên tập, đạo diễn từ chỉ đạo trực tiếp đến chỉ đạo từ xa.
 

Thòi gian gần đây với phương tiện truyền thông hiện đại, người dân được thấy nhiều hoạt cảnh hài hước thường xuyên diễn ra trên sàn diễn “quốc hội” có hơn 90% là đảng viên cộng sản, gần 10% còn lại có lựa chọn để diễn trò dân chủ ở chỗ được đảng, nhà nước xưng tụng là cơ quan quyền lực cao nhất nước. Điển hình cho những màn hài hước ở sân khấu quốc hội, là màn diễn của diễn viên Trần Thị Quốc Khánh, thạc sĩ luật, cử nhân báo chí, là đương kim Ủy viên thường trực ủy ban khoa học công nghệ, là đại biểu quốc hội khóa 11, 12, 13... nhập vai “hiền” kêu gọi chấm dứt lễ hội gây đau đớn cho loài vật, có đoạn đọc được như sau:
 

“...Xã hội tiến bộ, hướng con người đến lòng khoan dung, nhân ái, vậy mà chúng ta vẫn còn tổ chức lễ hội mang nhiều nghi thức rùng rợn như chém đầu lợn, tranh nhau quệt tiết lợn thì không nên. Hình ảnh con lợn bị trói chặt 4 chân, bị quật ngã ra giữa sân, bị một tay đao chém đứt đầu thì chẳng khác gì hành hình thời trung cổ...

 
... Hội đâm trâu ở Tây Nguyên cũng cần phải rà soát. Con trâu là đầu cơ nghiệp của người dân, là con vật hiền lành. Vậy mà trong lễ hội đâm trâu, người ta cột trâu lại rồi đâm để cho nó chết dần. Chưa kể nếu chẳng may con vật đau quá mà giãy giụa, đứt thừng, đâm húc... còn gây nguy hiểm cho người dự hội...
 

... Hội chém lợn chỉ là hội làng nhưng hành vi chém lợn được thực hiện ở nơi đông người, máu me bắn tung tóe, mọi người đổ xô thấm máu lợn vào những tờ tiền lẻ gây ảnh hưởng đến hình ảnh người Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế...


... Mới đây, dự thảo Luật thú y đã trình Quốc hội và chờ thông qua có quy định không được giết mổ động vật ở những nơi không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm và phải giảm thiểu đau đớn cho động vật trong quá trình giết mổ. Tôi nghĩ khi luật được thông qua thì những hành vi như trên sẽ không còn lý do để tồn tại...”

 
Nghe thoáng qua nội dung phát biểu về lòng khoan dung, nhân ái đối với loài vật của bà đại biểu Trần Thị Quốc Khánh, thật đáng khen không có gì để chê trách và mọi người, trong đó có đảng, nhà nước cần phải khuyến khích, nhân rộng phổ biến, đưa vào chương trình giáo dục lòng khoan dung, nhân ái cho nội bộ cán bộ, đảng viên cộng sản học tập, thực thi, thể hiện mọi lúc, mọi nơi lòng khoan dung, nhân ái ngay trong giờ thi hành công vụ lẫn ngay cả ngoài giờ thi hành công vụ!

 
Thế nhưng khi đi sâu vào thực tiễn đời sống lẫn phân tích nội dung lời phát biểu của bà đại biểu Trần Thi Quốc Khánh, không khó để người đọc, nghe... nhận ra lời phát biểu của bà Quốc Khánh có vấn đề không đàng hoàng, mang tính cách diễn trò khá lộ liễu hơn là thực tâm của người có lòng nhân ái, bao dung: một là trong câu lời phát biểu của bà đại biểu quốc hội không phát sinh từ lòng khoan dung, nhân ái thật sự mà do bà sợ hành hạ loài vật gây ảnh hưởng đến hình ảnh người Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế; hai là trước khi cũng như sau khi đại diện đảng, nhà nước ký công ước chống tra tấn thì người dân bị tra tấn đến chết vẫn không thấy bà Quốc Khánh quan tâm nhắc đến mà lại quan tâm đến sự đau đớn của loài vật là sao, có gì khuất tất trong đó?
 

Không quan tâm đến loài người lại quan tâm đến loài vật, điều đó là bất bình thường, không thể hiện được lòng khoan dung, nhân ái của vị đại biểu, đại diện cho tiếng nói của nhân dân ở diễn đàn quốc hội. Hành động của bà Quốc Khánh chỉ làm nổi bật bản chất của cái cơ quan được cho là quyền lực cao nhất nước - trong đó có bà Quốc Khánh cùng với các đồng chí của bà, thực chất chỉ là đại biểu gật, là công cụ tay sai đắc lực làm theo lệnh của đảng, nhà nước CSVN.

 
Có lẽ trò diễn của bà Quốc khánh đến trẻ con còn biết bởi rằng, thì, là... đối với những ai không động lòng trắc ẩn, không phẫn nộ, không thấy đau lòng trước sự dã man, tàn bạo của những tên côn an côn đồ máu lạnh đày đọa, hành hạ, đánh đập những anh chị em đồng loại, đồng bào cho đến chết thê thảm mà lại mở miệng nói đến lòng khoan dung, nhân ái có đáng tin cậy không? Chắc chắn là những ai khờ khạo lắm cũng nhận ra ý đồ nằm đằng sau lòng khoan dung, nhân ái của cá nhân, tập thể này.
 

Với sự khủng hoảng toàn diện có nguy dẫn đến sụp đổ chế độ nên đảng, nhà nước CSVN diễn trò “nhân đạo” ký kết hiệp ước chống tra tấn và ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Dù đã ký kết chống tra tấn nhưng người dân vẫn bị đánh đập, tra tấn, nhục hình, ép cung đến đỗi trở thành bệnh hậu, thậm chí chết rất phổ biến trong các trại tạm giam, trại tù không hề suy giảm.
 

Có thể nói quan tâm đến sự chết chóc của người dân chưa có kết luận vô tội hay có tội của tòa án, đây mới chính là lòng khoan dung, nhân ái cần bà đại biểu lên tiếng tranh đấu không khoan nhượng với sự độc ác, dã man, tàn bạo của những kẻ nhân danh thi hành công vụ của chế độ mà bà là một thành viên danh giá trong cái cơ quan quyền lực cao nhất nước. Với vị thế đại biểu quốc hội, bà có đủ điều kiện thúc đẩy hiệp ước chống tra tấn trở thành hiện thực trong đời sống luật pháp Việt Nam để chặn đứng tội ác ghê tởm này.
 

Người dân ai cũng thấy sự tàn bạo, độc ác, gian manh của cán bộ, đảng viên, quan chức lãnh đạo không thể che giấu nhưng mở mồm ra là giảng giải đạo đức, nói đến lòng khoan dung, nhân ái và hiện tượng diễn trò “nhân đạo” này không chỉ co cụm trên các diễn đàn độc diễn trong nước mà còn được các lãnh đạo trung, cao cấp của đảng, nhà nước cộng sản đem ra diễn trên các diễn đàn quốc tế để giải thế bao vây cô lập của thế giới đối với chế độ độc tài độc ác, man rợ chống lại sự tiến bộ của loài người văn minh.
 

Có nhiều trò diễn không khác với đại biểu Trần Thị Quốc Khánh diễn trên diễn đàn quốc hội, ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã từng nhập vai diễn trò nhân đạo, khoan dung, nhân ái trên diễn đàn Liên Hiệp Quốc, với những câu lời ướt át lâm ly bi đát như sau:
 

“…Sinh mạng con người dù màu da nào cũng quý như nhau. Mạng sống của một người bị cướp đi thì đối với một gia đình dù ở ngay khu Manhattan này hay ở nơi hẻo lánh nào đó trên trái đất cũng đều là mất mát thương đau.
 

Bất kỳ hành động hiếu chiến nào đều phải bị lên án, ngăn chặn. Bất cứ nỗ lực ngăn ngừa xung đột nào đều phải được trân trọng, ủng hộ. Còn một biểu hiện dù mong manh của sự sống, người thầy thuốc cũng phải tận tâm cứu người…”


Đó là lời của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “thủ diễn” ở cuộc hội thảo cấp cao của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc lần thứ 68 trước khi Việt Nam ký kết hiệp ước chống tra tấn, gần thời điểm bầu phiếu cho thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và Việt Nam là một ứng viên!


Từ đó đến nay, Việt Nam đã trở thành viên của hiệp ước chống tra tấn, của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhưng tình trạng nhân quyền trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa việt nam vẫn không có gì thay đổi - nhân phẩm, nhân quyền vẫn tiếp tục bị chà đạp thô bạo và tình trạng người dân bị bắt lẫn bị mời vào đồn công an “xin ngủ lại thắt cổ tư tử” bằng dây giày, dây sạt pin điện thoại, dây thắt lưng, bằng khăn, bằng áo quần... nhưng thân thể người “tự tử” tím tái, bầm giập, gãy xương sườn, nứt sọ... không hề suy giảm mà có phần táo tợn hơn lúc ông Nguyễn Tấn Dũng giả giọng buồn nói ở đại hội đồng Liên Hiệp Quốc “...một biểu hiện dù mong manh của sự sống, người thầy thuốc cũng tận tâm cứu người...”
 
Ngày nay với thông tin tràn ngập về cách cộng sản giết người dã man từ quá khứ đến hiện tại, chỉ có những ai không có điều kiện tiếp cận mới không biết đến sự tàn bạo, độc ác, xảo quyệt của cộng sản, nhất là CSVN. Nét đặc thù, đặc biệt của CSVN là nó không chỉ tàn bạo, độc ác với các đảng phái yêu nước không yêu cộng sản, với trí, phú, địa, hào kẻ thù của giai cấp, với các phần tử phản động chống phá cách mạng... mà còn độc ác, tàn bạo với cộng sản đệ tứ cùng là cộng sản nhưng khác chủ trương, đường lối cách mạng.
 
Đáng kinh tởm hơn nữa là nó tàn bạo, độc ác, dã man với chính đồng chí của nó. Các “nạn nhân” của sự tàn bạo, độc ác gần nhất của CSVN là Dương Chí Dũng, Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Hữu Thắng, Nguyễn Bá Thanh đã và đang làm nhức nhói trong nội bộ đảng lẫn gây xôn xao dư luận xã hội.


Đối với nhân dân thì những tên mù đảng vừa kể đều đáng tội chết và không có gì để bàn cãi. Thế nhưng cái chết của Nguyễn Bá Thanh khá đặc biệt, nó đã làm nóng dư luận truyền thông của cả lề dân lẫn lề đảng - phát sinh từ các thông tin liên quan, không có kết luận chung cuộc như Nguyễn Bá Thanh chết bởi chứng rối loạn sinh tủy do “đồng chí không không thấy” nào đó hạ độc thủ bằng chất phóng xạ và thông tin ông “hốt hết, hốt liền” bị đồng chí thanh toán được củng cố do con gái ông Thanh hé lộ qua bài thơ khóc cha trong đó có câu “...Đời phụ ba nhưng ba hưởng được lòng dân...” đã được con trai của ông Thanh hổ trợ phổ biến trong điếu văn khóc tiễn ông đi về nằm cạnh tổ tiên ông bà trong nghĩa trang gia tộc Nguyễn Bá mà không “an giấc ngàn thu” bên cạnh các đồng chí của ông trong nghĩa trang liệt sĩ?

 
Điểm đặc biệt khác nữa là lúc ông Nguyễn Bá Thanh từ Đà Nẵng ra Hà Nội là trưởng ban nội chính đã không được các đồng chí của ông tín nhiệm trong cuộc bầu bán vào bộ chính trị nhưng đến khi ông Thanh chết thì lại được đồng chí các cơ quan, bộ ngành thống nhất, đề xuất chủ tịch nước tặng thưởng huân chương độc lập hạng nhất cho ông Nguyễn Bá Thanh và có biết bao lời có cánh của lãnh đạo các cấp ca ngợi không tiếc lời như:


“...Công việc ở Trung ương Đảng phân công cho đồng chí vẫn còn dang dở, chắc hẳn các đồng chí trong đơn vị sẽ tiếp nối những tâm huyết của đồng chí. Vĩnh biệt đồng chí với tấm lòng mến thương và luyến tiếc của nhiều người, trong đó có cả tôi nữa...” (chủ tịch nước Trương Tấn Sang)


“...Tham gia Cách mạng từ rất sớm, suốt cuộc đời cống hiến đến hơi thở cuối cùng, đồng chí đã để lại những thành quả, dấu ấn đáng ghi nhận. Cầu mong đồng chí thanh thản yên nghỉ...” (Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.)


“ Vô cùng thương tiếc vĩnh biệt đồng chí Nguyễn Bá Thanh, người có công lớn trong xây dựng, phát triển thành phố Đà Nẵng. Xin chia buồn sâu sắc đến gia quyến đồng chí Nguyễn Bá Thanh.” (Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.)

 
“...Tấm gương lao động của đồng chí đã thể hiện lòng yêu nước, yêu quê hương; dám nghĩ dám làm trong quá trình hình thành tư duy và phát triển của thành phố Đà Nẵng; là tấm gương lao động miệt mài cho lớp trẻ đáng trân trọng và học tập. Vĩnh biệt đồng chí, chúng tôi nguyện sát cánh cùng BCHTW, tiếp tục đóng góp để xây dựng đất nước...” (Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.)

“...Tư duy năng động, ý kiến thẳng thắn, tinh thần kiên quyết, hành động mạnh mẽ trong thực hiện nhiệm vụ do Đảng phân công,… là những điều chúng tôi nhớ về đồng chí Nguyễn Bá Thanh...” (Bí thư thành phố Sài Gòn Lê Thanh Hải)


“...Người cán bộ năng động, sáng tạo và quyết đoán, người có nhiều đóng góp cho sự nghiệp đổi mới đất nước, nhất là với Đà Nẵng. Xin cho gia đình tôi bày tỏ lời chia buồn sâu sắc trước toàn thể gia quyến trước nỗi đau không gì bù đắp được...” (Trưởng ban tuyên giáo trung ương Đinh Thế Huynh.)


Qua những dòng chữ ghi trong sổ tang ông Nguyễn Bá Thanh được các báo nô bồi bút cho là ai đọc qua cũng phải nghẹn lòng... cái nghẹn lòng đó cần phải xét lại? Xét lại là bởi những ai có tiếp cận thông tin liên quan đến cuộc đời theo đảng cho đến lúc lâm trọng bệnh và chết của ông Nguyễn Bá Thanh, không khỏi làm cho những người lương thiện nổi gai ốc ghê sợ cho sự dã man, độc ác, bạo tàn của loài cộng sản. Cái chết của Nguyễn Bá Thanh giúp cho mọi người dân Việt có cơ sở xác định lời nhận định về bản chất cộng sản của thượng tọa Thích Trí Quang luôn luôn đúng cho mọi thời đại “Cộng sản nó giết mình hôm nay, ngày mai nó đem vòng hoa đến phúng điếu!”


Việc tặng thưởng huân chương độc lập cùng với việc đến phúng điếu, viết lời chia buồn “vô cùng thương tiếc” của lãnh đạo cộng sản cũng chỉ là diễn trò để che giấu tội ác và lãnh đạo cộng sản đã giấu đầu lòi đuôi.

 
Le Nguyen 
(Danlambaovn)

-------

40 năm vẫn trốn chạy thiên đường xhcn: Chuyện những người Việt mất tích ở Anh

media  
Người nhập cư sống trong rừng Calais ở miền bắc nước Pháp chờ cơ hội trốn sang Anh. Ảnh: Reuters
 
Cảnh sát Anh thường dán thông báo tìm người mất tích ở các nút giao thông nhiều người qua lại, và từ vài năm trở lại đây những khuôn mặt Việt Nam và những họ tên Việt Nam dần trở thành hiện tượng phổ biến. Những người mang họ Nguyễn đó thường dưới 18 tuổi, và thực sự khó có thể biết được là họ đi lạc, bị bắt làm nô lệ trong các trại cần sa, hay tự chui vào các tiệm nails xin việc, hoặc chỉ đơn giản là về đâu đó sống với thân nhân.

Từ Luân Đôn thông tín viên Lê Hải tường trình :

Trước hết, nước Anh không có hệ thống cấp chứng minh nhân dân, tức là người Anh ra đường không cần phải đem theo thẻ căn cước và cảnh sát hầu như không có cách gì để kiểm tra giấy tờ của người đi đường, trừ khi họ lên máy bay hoặc ra vào cửa khẩu và những khu vực an ninh đặc biệt. Đây chính là kẽ hở khiến rất nhiều người nước ngoài nhập cư trái phép vào nước Anh và sinh sống bất hợp pháp khắp mọi nơi.

Tiếp theo là theo mắt nhìn của người Anh thì người Việt luôn luôn bị đánh tuổi rất thấp. Một cô gái đã học xong thạc sĩ ở Việt Nam, hay một cô gái khác từng sang Nga rồi bỏ chồng và vượt biên sang Anh tìm cuộc sống mới, đều khai 16 tuổi và đều không bị ai nghi ngờ bất kỳ điều gì cả. Nhiều nam thanh niên đã học xong cấp ba và đi làm ở Việt Nam, tiếp tục lưu lạc thêm vài năm trên đường trung chuyển như Cộng hòa Séc và Hungary hay Ba Lan để qua Đức sang Pháp rồi chui xe tải vượt biên vào Anh, vậy mà vẫn khai mình sinh năm 1995 hay 1996, và cũng dễ dàng qua mặt được các nhân viên công vụ của Anh, những người chỉ một vài lần trong đời có cơ hội tiếp xúc với người Việt.

Chuyện thường gặp là người Việt khi bị bắt trong các vườn cần sa hay tiệm nail sẽ khai tên họ và quê quán hoàn toàn khác, và tuổi còn nhỏ, là thoát ngay được rất nhiều tội và ngược lại còn được hưởng chế độ trợ cấp và ưu đãi trong xã hội. Sau đó thì họ biến mất và thế là sở cảnh sát phải thông báo để tìm kiếm vì sợ họ đã bị các băng đảng tội phạm bắt cóc.

Biện pháp xử lý của chính quyền Anh?

Hiện nay bộ Nội vụ Anh bắt đầu có chính sách kiểm tra độ tuổi của những ai khai ít tuổi, nhưng các phương pháp đo xương hay răng ít được áp dụng vì luật bảo vệ quyền con người, và đánh giá bằng phỏng vấn sẽ không bảo đảm được độ chính xác nếu người được phỏng vấn đã được dặn dò từ trước là phải khai như thế nào.

Ngoài ra còn có thêm một hiện tượng mới là nhiều bậc phụ huynh ở Việt Nam đưa con còn nhỏ sang Anh xin tị nạn và tính ra thì giá cho cả chuyến đi rẻ hơn rất nhiều so với chi phí để du học. Tùy theo những vụ việc bất ổn ở địa phương như là biểu tình chống Trung Quốc hay tranh chấp đất đai nhà thờ mà người ta sẽ khai sao đó cho phù hợp, xong rồi trong thời gian chờ xét đơn tị nạn thì họ được nhà nước Anh lo chỗ ăn ở, hàng tuần có tiền tiêu vặt, tiền mua quần áo mùa đông, tiền sinh nhật.Đi học cũng được miễn phí, và cả một hệ thống trợ giúp của chính quyền địa phương để giúp em bé vào đời và hướng nghiệp.

Trong trường hợp khai tên giả và địa chỉ thì chung chung, hầu như chính phủ Anh không có khả năng trục xuất khi có quyền như vậy vào ngày đương sự tròn 18 tuổi. Khá nhiều trường hợp, nhất là các em gái, khi khai thêm rằng mình bị hiếp dâm trên đường vượt biên, hay bị đem sang Anh làm gái, thì hầu như là ngay lập tức được cấp thẻ tị nạn để ở lại lâu dài. Trong bối cảnh như vậy thì không có gì khó hiểu tại sao ngày càng có thêm nhiều người Việt, tuổi ngày càng nhỏ, vượt biên sang Anh và giá cho các chuyến đi ngày càng cao.

Bất chấp nguy hiểm, dòng người nhập lậu vào Vương Quốc này vẫn không giảm.

Cho đến thời điểm này thì thực sự chưa có những con số thống kê chính thức, nhưng chắc chắn là không đảng phái nào có giải pháp rõ ràng về những người nhập cảnh trái phép vào Anh. Xung quanh các bến cảng như Calais và Dunkrik bên Pháp là những khu lều trại tạm bợ của rất nhiều sắc dân trong đó có người Việt chờ chui vào trong xe tải nhập cảnh vào Anh. Cửa khẩu có rất nhiều phương tiện kiểm tra và soi chiếu, nhưng họ sẵn sàng chui dưới gầm xe, hay chui vào trong xe chở tủ lạnh hoặc các thiết bị kim loại thì máy soi sẽ không xuyên qua được, và trùm bao nhựa vào đầu để không thoát khí CO2 ra ngoài khi có máy đó.

Khi đã vào đến nước Anh rồi thì tùy thuộc vào chính quyền Việt Nam có chịu nhận những người này về hay không. Thường thì số lượng người bị trục xuất về Việt Nam gia tăng khi giữa hai nước có các đoàn công tác cấp cao, và chính phủ Anh có thể đề nghị tăng viện trợ để đổi lại bằng chuyện Việt Nam nhận người về. Quốc vụ khanh Hugo Swire vừa có chuyến công du Việt Nam và gặp phó thủ tướng Phạm Bình Minh đúng thời điểm báo chí Việt Nam đồng loạt chạy tin của Reuters về chuyện trẻ em Việt Nam bị đưa sang Anh làm nô lệ trong các trại cần sa, và ở London thì người ta đoán sắp có một đợt trục xuất lớn theo sau đó. Tuy nhiên, trong khi số lượng người được nhận về nhỏ giọt vì phải xác minh lý lịch, thì số lượng người vượt biên sang có lẽ ngày càng tăng, vì có thêm lượng người đang sống bất hợp pháp ở các nước Đông Âu, và đặc biệt là người từ các vùng chiến sự ở Ukraina tìm sang.

Người nhập cư lậu, những nô lệ thời hiện đại?

Nước Anh bắt đầu thực sự quan tâm đến vấn đề người nhập cư bất hợp pháp từ lần bầu cử quốc hội trước đây, khi các lãnh đạo đảng chính thức đưa đề tài này ra thành một cuộc tranh cãi. Vấn đề này sẽ tiếp tục là đề tài nóng bỏng trong cuộc bầu cử trong năm nay vì càng ngày người ta càng biết nhiều hơn và lo ngại hơn về các nguy cơ bất ổn xã hội do nhập cư bất hợp pháp gây ra.

Tất nhiên là trong thế kỷ XXI không còn kiểu nô lệ như thời xưa mà ta vẫn xem trên phim, nhưng nô lệ thời hiện đại được định nghĩa là điều kiện lao động khắc nghiệt thiếu những quyền con người cơ bản nhất. Ví dụ như là trong tiệm nail người chủ vì tham lợi nhuận mà không bố trí cho nhân viên giờ nghỉ ngơi, thậm chí làm việc cả ngày không kịp ăn cơm trưa hay kể cả cơm chiều, rồi trả lương không đủ mức sống, và dùng lời lẽ để nhục mạ và làm tổn thương tinh thần của nhân viên vốn đã phải làm việc trong điều kiện thiếu tiện nghi và hóa chất độc hại. Nô lệ ngày nay không có ai canh gác mà tự vướng vào mối quan hệ xã hội chằng chịt của ân oán nợ nần và số tiền phải kiếm bằng mọi cách để trả nợ hay lấy lại nhà đã thế chấp để vay ngân hàng.

Vấn đề không chỉ là ở nước Anh mà còn là đề tài rộng hơn có liên quan đến cuộc sống của rất nhiều người Việt đã đi ra nước ngoài mong tìm được cuộc sống tốt hơn trong nước, tốn rất nhiều tiền cho các đường dây môi giới nhưng cuối cùng phải đem mạng sống ra mạo hiểm để kiếm tiền trên các tàu cá ngoài khơi, hay có trường hợp bị tai nạn lao động ở công trường xây dựng ở Trung Đông và chết vì lạnh ở Nga, khi tôi từng nghe một người kể không thể nào chôn được anh bạn vì băng quá cứng không thể đào chạm đất nổi, rồi những vụ xưởng may giam người ở Mátxcơ-va. Đó chỉ là một góc nhỏ trong bức tranh mô tả cuộc sống nô lệ của người nhập cư mà chính giới ở Anh muốn có biện pháp ngăn chặn, đầu tiên là trên hòn đảo này, sau là khắp thế giới.

Lê Hải

http://vi.rfi.fr/viet-nam/20150228-chuyen-nhung-nguoi-viet-mat-tich-va-no-le-thoi-nay-o-anh/


 


Cộng Đồng Hải Ngoại : Điếu Cày lại xuất hiện vì đâu ra nông nổi này !


Thư của Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam Gởi Luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa, Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, Hoa Kỳ



 UBTTTADCSVN NO COMMENTS

ủy ban truy tố tội ác đảng cộng sản việt namỦY BAN TRUY TỐ TỘI ÁC ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

TRUNG TÂM ĐIỀU HỢP TRUNG ƯƠNG

P.O. Box 6147, Fullerton, CA 92834

Điện thoại: 626-257-1057

Email: ubtttadcsvn.vg@gmail.com


Thư của Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam

Gởi Luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa, Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, Hoa Kỳ

V/v: Cựu cán binh cộng sản Sư đoàn Sao Vàng Nguyễn văn Hải tức Điếu Cày, xuất hiện đi diễn hành Tết Ất Mùi trên đại lộ Bolsa vào ngày 21/2/2015 do Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Nam California tổ chức

---------------------------------

Bản văn số 2322015/ubtttadcsvn

Orang County ngày 23 tháng 2 năm 2015

Kính thưa Ông Chủ Tịch,

Tôi xin tự giới thiệu tôi là Liên Thành, trước năm 1975 là Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia Tỉnh Thừa Thiên và Thị xã Huế. Hiện tại tôi là đại diện cho toàn thể anh chị em trong Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam. Tôi xin trân trọng gởi đến ông Chủ Tịch một số thắc mắc của đồng bào và các chiến hữu trong quân lực VNCH/ CSQG về sự xuất hiện của cựu cán binh cộng sản thuộc Sư đoàn Sao Vàng Nguyễn văn Hải tự Điếu Cày trong buổi lễ diễn hành Tết Ất Mùi tại đại lộ Bolsa, Westminter, do Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Nam California tổ chức ngày 21/2/2015 mà hiện ông là Chủ Tịch Cộng đồng nầy.

nguyễn văn hải









Ngày 21/2/2015, Cựu cán binh cộng sản thuộc Sư đoàn Sao Vàng Nguyễn văn Hải tự Điếu Cày trong buổi lễ diễn hành Tết Ất Mùi tại đại lộ Bolsa, Westminter, do Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Nam California của Chủ Tịch Nguyễn Xuân Nghĩa tổ chức

điếu cày nguyễn văn hải













Trong khi đó vào năm 2007, Cán binh Cộng sản Sư đoàn Sao Vàng Nguyễn văn Hải, còn được biết đến là Nhân vật đối lập cuội Điếu Cày, còn rất mặn mà với cờ đỏ sao vàng đội trên đầu tại Sài Gòn, Việt Nam

Thưa ông Chủ Tịch, hẳn ông đã biết vào ngày 21/10/2014 hồi 10 giờ tối tại Phi trường LAX, California, cán binh cộng sản thuộc Sư đoàn Sao Vàng của cộng sản Bắc Việt Nguyễn văn Hải, tự Điếu Cày, đã được Chính phủ Hoa Kỳ cho phép định cư tại Hoa Kỳ với tư cách “tỵ nạn cộng sản.” Trước sự đón tiếp chân tình của một số đồng hương, một người trong số đón tiếp đã hân hoan trao tặng tận tay Điếu Cày lá cờ thiêng, cờ VNCH của chúng ta. Nhưng hắn ta đã từ chối. Sau đó đài SBTN Nam Cali tổ chức cho hắn họp báo ngày 31/10/2014 thì hắn đã xác nhận:

1/ Hắn không nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ tại phi trường. Hắn nói: "Việc tôi không nhận lá cờ thì cộng đồng mạng tranh luận và nó cũng đã rõ vì có rất nhiều hình ảnh và video đã chứng minh"!

2/ Lá cờ chỉ là một biểu tượng và biểu tượng có thể thay đổi. Chừng nào 90 triệu đồng bào Việt Nam chấp nhận lá cờ đó thì hắn ta sẽ cùng đứng chung với 90 triệu đồng bào.

3/ Hắn đã xuyên tạc cuộc chiến đấu chống cộng tự vệ của toàn quân dân VNCH là một cuộc chiến mà ‘Bên nào thắng thì nhân dân đều bại’.

4/ Hắn qua Hoa Kỳ với nhiệm vụ nối kết truyền thông, sửa chữa khuyết tật truyền thông.

5/ Hắn kêu gọi hòa hợp hòa giải xóa bỏ hận thù. Lời kêu gọi nầy rất phù hợp với lời kêu gọi của Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam trong nghị quyết 36 của bọn chúng đối với đồng bào Việt Nam tại hải ngoại.

Qua những hành động trên, Khối Kỹ Thuật của UBTTTADCSVN chúng tôi đã vạch trần bộ mặt thật của tên “đối lập cuội” nầy. Bản Lên Tiếng của Tịnh Ngọc, Trưởng Khối Kỹ Thuật UBTTTADCSVN, ngày 15 tháng 11 năm 2014 đã lưu ý với đồng bào tại hải ngoại về những hành động của tên đối lập cuội Điếu Cày.

Vài tháng trôi qua, đồng bào tị nạn cộng sản khắp nơi đã tỏ rõ lập trường dứt khoát với ý đồ hòa hợp hòa giải của tên Điếu Cày. Một số cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Washington DC đã tuyên bố không tham dự cuộc họp báo của Điếu Cày khi hắn ta được đại diện đài truyền hình SBTN-DC là ông Võ Thành Nhân tổ chức tại Virginia vào ngày 23/11/2014.

Thưa ông Chủ Tịch Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Nam California Nguyễn Xuân Nghĩa, Thật là một sự ngạc nhiên cho đồng bào tỵ nạn cộng sản và cho chúng tôi, những người Lính Việt Nam Cộng Hòa và Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa từng đổ máu xương chiến đấu chống quân thù Cộng sản để bảo vệ đồng bào, hôm nay nhìn thấy kẻ thù cán binh Sư đoàn Sao Vàng (những cán binh của Sư đoàn Sao Vàng nổi tiếng là bè lũ khát máu từng cầm súng bắn xối xả vào đồng bào vô tội của chúng ta tại Bình Long, An Lộc vào mùa hè đỏ lửa 1972) lại được cho phép xuất hiện diễn hành cùng với các hội đoàn, với tập thể cựu chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vào ngày 21/2/2015 tại vùng Little Sài Gòn, thủ đô của người Việt Tị Nạn Cộng Sản. Buổi diễn hành này do Cộng đồng của ông Chủ Tịch Nguyễn Xuân Nghĩa đứng ra tổ chức!

Ngoài ra chúng tôi cũng thấy Điếu Cày được sắp xếp cho xuất hiện trong một gian hàng bán áo thun quảng cáo cho tổ chức của hắn tại hội chợ Tết do nhánh Cộng đồng thứ 2 tại Nam Cali của nhóm Cựu đại Tá Lê Khắc Lý, Thích Viên Lý chùa Điều Ngự, Trương Ngãi Vinh, Lý Trí Anh, Nguyễn Hoàng Tuấn, Nguyễn Văn Hòa, chồng của y thị Lý Trí Anh tổ chức.

fjc, free journalist club


















Ngày 20/2/2015, Điếu Cày được sắp xếp cho xuất hiện trong một gian hàng bán áo thun quảng cáo cho tổ chức của hắn tại hội chợ Tết của nhánh CĐ thứ 2 tại Nam California

Xin ông Chủ Tịch Nguyễn Xuân Nghĩa vui lòng giải thích cho chúng tôi và đồng bào tỵ nạn cộng sản được rõ sự xuất hiện của cán binh cộng sản Sao Vàng Điếu Cày trong cuộc diễn hành nhân ngày Tết ngày 21/2/2015 tại đại lộ Bolsa, Westminster là do sự chấp thuận của ông Chủ Tịch?

Theo dư luận hiện nay tại Bolsa, có lẽ ông Chủ Tịch là đảng viên của đảng Việt Tân cho nên qua cuộc diễn hành Tết ông đã theo chỉ thị của đảng để cho Việt Tân và Điếu Cày xuất hiện diễn hành vì ông muốn Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Nam California này đi vào quỹ đạo hòa hợp hòa giải, xóa bỏ hận thù với Cộng Sản?

Chúng tôi rất mong mỏi được ông Luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa với tư cách là Chủ Tịch Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Nam California chính thức lên tiếng vụ nầy.

Trân trọng kính chào ông Chủ Tịch,

ủy ban truy tố tội ác đàng cộng sản việt nam





Liên Thành

Đại diện diện thể anh chị em trong UBTTTADCSVN

http://ubtttadcsvn.blogspot.com/2015/02/thu-cua-uy-ban-truy-to-toi-ac-ang-cong.html


 
Design by Việt Ly Hương |FreePolitic - |