TỔ QUỐC

7 July 2015

Những nhát kéo khốn nạn


Trò chặn đường các thanh niên có mái tóc hơi dài hơn những mái tóc vừa ở trong rừng ra và thẳng tay cắt nghiến đi chỉ là một trong những việc làm không do bất cứ một thứ luật nào hay một chỉ thị nào từ “trên” truyền xuống cả.
Trò này được thấy trong những ngày đầu tháng 5 năm 1975, lúc không khí còn rất bàng hoàng khi những chiếc T-54, những đôi dép Bình Trị Thiên lần đầu tiên tiến vào Sài Gòn. Bức ảnh đen trắng tìm thấy trong một trang báo cũ ghi lại khá rõ cảnh một người lính Bắc Việt đầu đội mũ cối đang dùng kéo để cắt mái tóc một thanh niên trên một con đường nào đó ở Sài Gòn. Vài ba thiếu niên gần đó đứng ngó với những khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc, lo lắng.
Người thanh niên có mái tóc không dài lắm được giữ một cách tươm tất. Anh có vẻ là một người còn đi học, có thể là đang học lớp cuối của một trường trung học nào đó hoặc cũng có thể là một sinh viên đại học. Có khó lắm, khắt khe lắm thì cũng không thể nói mái tóc với khuôn mặt, cách phục sức đó là “đồi trụy.” Người ấy có thể có việc phải ra đường, đang đi thì bị chặn lại để bị “lên lớp” bởi một tên lính Bắc Việt ngu ngơ vừa vào thành phố. Dĩ nhiên bàn tay cầm cái kéo cắt tóc có thể cũng là lần đầu tiên sử dụng cái kéo đó.
Nhưng chi tiết đó có đáng gì quan trọng. Những đường kéo đó không nhắm làm đẹp cho người thanh niên nọ. Nạn nhân của đường kéo có một vẻ nhẫn nại, chịu đựng. Với vài ba khẩu AK ở cái nút chặn ấy thì có nhẫn nại và chịu đựng cũng là điều dễ hiểu.
Mái tóc của người thanh niên được cắt một cách nhanh chóng. Sau đó chắc anh được để cho đi tiếp. Mái tóc được anh o bế bỗng nhiên bị cắt bằng những nhát kéo nham nhở, thù hận, rồi thả cho đi.
Những câu chửi thề tục tĩu nhất ngầm vang lên trong đầu của người thanh niên trong chuyến đi trở về nhà với mái tóc mới, món quà ra mắt của cuộc đổi đời vừa bắt đầu. Cuộc gặp gỡ chớp nhoáng ở góc phố, không kéo dài trong bao nhiêu lâu, nhưng cũng đủ để lại những ấn tượng không mấy tốt đẹp cho người thanh niên Sài Gòn trong bức ảnh.
Nhưng có thể anh sẽ thấy được an ủi phần nào khi biết rằng việc làm ấy mà anh phải gánh chịu không phải là chuyện khốn nạn duy nhất xảy ra cho một mình anh. Nhiều thanh niên bị chặn lại chỉ vì ống quần hẹp, chiếc áo nhiều màu. Một cái chai được đẩy vào ống quần, nếu không lọt thì lấy kéo cắt cho ống quần rộng thêm để hết... Mỹ ngụy. Những chiếc chiếc áo nhiều mầu bị lột ngay ở giữa đường, lý do chỉ vì nó đế quốc quá, nó ngụy quá, nó đồi trụy quá.
Tiên sư bố cái kéo khốn nạn và chó má đó!
Mà cũng không chỉ có thế. Những chiếc áo dài cũng bị làm khó. Khởi đi từ những chiếc áo tứ thân, qua tay của Lemur Nguyễn Cát Tường với vài thay đổi, rồi với bàn tay của phụ nữ Sài Gòn những năm sau đó đã cho những chiếc áo dài một vẻ đẹp, một nét duyên dáng để hai chữ “áo dài” đi thẳng vào tự điển Anh ngữ như Oxford (British & World English) và Webster (Third New International Dictionary). Những chiếc áo ấy cũng bị bọn mọi rợ bức tử ngay trong những ngày đầu sau khi chúng tiến vào Sài Gòn. Chúng bị chủ của chúng đem cất đi, giấu kín trong góc tủ áo, cũng có thể hai tà áo trước sau bị cắt đi, hay không được đem ra mặc nữa, chấm dứt một thời hạnh phúc... tà áo mỏng không còn buông hờn tủi, dòng lệ thơ ngây của Quang Dũng hết dạt dào và tâm tư khép mở hai tà áo của Đinh Hùng cũng không còn nữa.
Nhưng rồi tất cả những chuyện bức tử ấy vẫn không giết chết được cái đẹp của cái thành phố tôi đã sống, đã yêu, đã trung thành với nó từ hơn nửa thế kỷ nay.
Mấy em nhà quê Hà Nội lúc đầu thì kín đáo, sau thì cũng thấy phụ nữ Nam Kỳ đẹp. Những cái đít không có gân (?) như chúng đã ngỡ trong cơn hốt hoảng. Những cái gân chỉ là những cái quần lót, và những cái soutien quả là đã giúp chặn đúng được cuộc nam tiến (?) của hai cái zú (viết theo kiểu “bác” Hồ). Các chị ra chợ trời mua về mặc cho bõ những ngày bưng biền cơ cực. Rồi áo dài vai raglan, tà búp bâu tươi không có eo (áo) vẫn có eo (?) được đặt may và mặc với nhau làm như cả đời lúc nào cũng lịch sự lịch sàng như Nam Bộ, Nam Kỳ chúng tôi không bằng.
Thế là mấy con đười ươi cái vợ của những đười ươi đực Ba Ếch, Trọng Lú... mỗi khi đi đây đi đó đều lôi áo dài ra diện, thứ áo mà chúng đã có một thời căm thù đến tận gan tận tủy.
Sao không khăn giữ những nét đẹp cách mạng bưng biền với nhau nữa?
Cứ xem mấy em bần cố... lông xúng xính quần là áo lượt là lại lộn ruột. Nhưng nghĩ lại thì cũng tội nghiệp chúng nó. Cuối cùng thì chúng nó cũng nhìn ra đâu là đẹp, đâu là xấu...
Những chiếc áo dài, những mái tóc, những tà áo, những vạt áo ấy mới đích thực là cái đẹp. Tội nghiệp cò thể là người bộ đội chặn người thanh niên cắt mái tóc của anh.
Bây giờ, ở một ngôi làng nào đó anh bộ đội đang sống, sau khi phục viên, chắc chắn thế nào anh cũng nhớ lại cái buổi sáng hôm ấy ở Sài Gòn khi anh chặn người thanh niên ở góc phố và dùng kéo cắt mái tóc của anh. Người thanh niên ấy đang ở đâu? Mái tóc của anh có còn dài không? Liệu người ấy có tha thứ cho những nhát kéo của anh không, bây giờ những mái tóc không những đã dài mà còn là kiểu mẫu cho những mái tóc mà anh cho là phản động và đồi trụy trước đây nữa.
Cũng may mà anh đã không cắt những cái ống quần, những cái vạt áo dài hồi đó.
Chứ nếu anh đã làm những việc đó, thì anh còn ân hận biết là chừng nào nữa. Mấy con đười ươi cái lôi ra để làm đẹp trong khi vợ con anh thì vẫn lem luốc nhà quê nhà quáo như hồi bưng biền vậy.
Nhưng anh cũng thấy an ủi được một điều là mấy con chó cái đười ươi đó mặc cái gì thì cũng xấu như trời có chửa hoang vậy!

 Bùi Bảo Trúc

3 July 2015

Ờ ta có lắm tin đồn : "Tà tà bóng ngả về Tây"


 Ờ ta có lắm tin đồn
Đồ sơn không gái đã ồn cả lên
Anh đi công tác ... í quên
Tiện anh chữa bệnh đỡ tiền vé bay
Vài ngày anh sẽ về ngay...
Đón anh cờ rủ mấy ngày là xong.
----
Sau khi chết và xác vẫn đang được quàn ở Bạch Mai, cuộc cờ CSVN đã ngã ngũ: "Tà tà bóng ngả về Tây"


Cái bắt tay "hợp tác muôn đời" giữa PQT và Bộ trưởng Quốc phòng Trung cộng ngày 15/5/2015 trên Hồ Kiều là cái bắt tay đưa Phùng Quang Thanh vào chỗ chết

Nhớ lại Truyện Kiều có câu "Tà tà bóng ngả về Tây", viết về lúc 3 chị em Kiều trên đường về sau khi đi tảo mộ vào tiết tháng Ba. Tây là hướng Tây, đang lúc hoàng hôn xuống. Không hiểu sao, chúng tôi lại liên tưởng câu này đến tình trạng CSVN hiện nay, chắc tại vì đến lúc này CSVN không còn con đường nào khác ngoài sự chọn lựa là ngả về những nước "phương Tây", hay những nước trong khối "tự do", đối nghịch với những nước trong khối cộng sản, mà lúc này chỉ còn Trung cộng là còn sáng giá. Tuy sáng giá nhưng lại chỉ muốn thôn tính thêm đàn em CSVN. Những sự kiện đã và sẽ xấy ra trong hai tuần nay chứng minh thêm điều nhận xét ấy.



"Cố hay Cựu" Bộ trưởng Quốc phòng CSVN đã trở thành một người không còn quyền hành từ ngày 26/6/2015 khi bị ám sát ở Paris Pháp và được âm thầm và bí mật mang lên máy bay chở thẳng về Việt Nam, quàn tại Bạch Mai, mặc dù nhà cầm quyền CSVN không có một lời tuyên bố nào cả trước những luồng sóng muốn tìm hiểu sự thật dấy lên khắp nơi. Sự bị thương hay bị chết rồi lên máy bay về thẳng cố quốc đã một lần xẩy ra trong lịch sử Việt Nam hồi tháng 8 năm 1951, khi tướngJean de Lattre de Tassigny, chỉ huy lực lượng Pháp, bị bắn bể bọng đái trên chiến trường Hòa Bình và đã được âm thầm cho lên máy bay về Pháp. Lúc đó cũng không ai biết vì đã được dấu kín.

Tại sao chúng tôi lại "khẳng định" là Phùng Quang Thanh đã bị loại khỏi vòng chiến tranh chấp quyền lực trước đại hội đảng thứ 12. Có vài lý do để giải thích sự "khẳng định" này:

Thứ nhất, tin này được ký giả Hạnh Dương đưa ra đầu tiên trên mạng VietpressUsa, mà Hạnh Dương lại là Cố Vấn Danh Dự củaTổng Thống Mỹ Obama Về Vấn Đề Á Châu trong "Kitchen Cabinet" của Tổng thống Mỹ cho nên ký giả này có thể hoặc được biết, hoặc được cho phép tiết lộ cái tin này trước tiên, trên toàn thế giới. (chức cố vấn danh dự này chỉ là một hình thức công nhận sự đóng góp của ký giả Hạnh Dương cho đảng Dân Chủ và những vận động tranh cử của đảng Dân chủ)

Thứ hai, Phùng Quang Thanh và phái đoàn đã hủy bỏ chuyến viếng thăm Ấn Độ nguyên tắc là sẽ xấy ra ngay sau khi rời Pháp ngày 26/6/2015; mà bỏ ngang một chuyến công du chính thức như vậy thi phải có một biến cố gì đặc biệt.

Thứ ba là Phùng Quang Thanh đã vắng mặt trong buổi họp Nội các của Nguyễn Tấn Dũng; bảng tên Bộ trưởng Phùng Quang Thanh có đó mà người ngồi sau lại là một tướng khác của CSVN, không phải PQT, và một đài TV CSVN đã trình chiếu rất lâu có cả hình ảnh người ngồi vào chỗ của Phùng Quang Thanh.

Thứ tư là cả hai trang điện tử của Văn phòng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và bộ Quốc phòng phungquangthanh.net đều nói đến cuộc họp hàng tháng, tháng 6 ngày 29 nhưng hình ảnh mang lên về buổi họp lại là hình ảnh của cuộc họp tháng 2, 2015. Sư dấu diếm và cùng mang một hình ảnh xẩy ra 4 tháng trước thay vì hình ảnh cuộc họp mới nhất, đã nói lên một sự lủng củng nội bộ liên quan đến Phùng Quang Thanh.

Lý do thứ năm là thành phần đảng viên Trung ương đảng CSVN thân Mỹ đang thắng thế, thì việc loại trừ một thành viên thân Trung cộng trước khi Nguyễn Phú Trọng qua Mỹ (chì 11 ngày sau đó) để ký những văn kiện quan trọng qua những hiệp ước thương mại cũng như quân sự để buộc hai quốc gia này vào với nhau, là một sự dằn mặt quan trọng cho những ai còn muốn thân Trung cộng.

Thứ sáu là Nguyễn Chí Vịnh, Phó bộ trưởng Quốc phòng, một nhân vật thân Mỹ, người đã qua Mỹ nhiều lẩn mà lần cuối cùng là sau tết Ất Dậu để chuẩn bị cho việc mua vũ khí (lần sau cùng này Nguyễn Chí Vịnh cùng Phạm Bình Minh đã ở California đến vài tuần lễ), sẽ là một nhân vật lên giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng kiêm Chủ tịch Quân Ủy, thì Phùng Quang Thanh sẽ phải ra đi. Và cách ra đi dễ nhất là bị giết, không biết từ nhóm nào chủ mưu.

Nhưng lý do quan trọng nhất và chắc chắn nhất là tin từ những nhân vật cao cấp của bộ Công An CSVN, đã tiết lộ là Phùng Quang Thanh bị bắn chết tại Paris, xác đưọc bó bao nynon chở thẳng về VN qua Hãng Hàng Không Việt Nam. Chúng ta nên nhớ là bộ Công An mang nhiệm vụ bảo vệ các nhân vật chủ yếu khi ra nước ngoài làm việc.

Tuy nhiên Mỹ không dại gì một mình "sponsor" CSVN trong việc chống lại Trung cộng. Mỹ đã qua cái thời "đứng mũi chịu sào" cho bất cứ một nước nào trên thế giới. Sau khi đã cô lập Trung cộng với hầu hết các nước chung quanh, Mỹ đã thành công trong việc thuyết phục nhóm kinh tế của 7 cường quốc G7 lên án Trung cộng đã vi phạm luật quốc tế khi lấp đất xây cất những phi trường trên những biển đảo thuộc chủ quyền VN, hay đang trong vòng tranh chấp.

Tính đến hôm nay, thấy rằng Trung cộng chưa tìm được một đồng minh quan trọng nào đứng về phía Trung cộng trong vấn đề chủ quyền biển Đông cũng như thấy được sự quyết tâm của Mỹ cùng hầu hết các nước trong vùng trong việc bảo vệ con đường hàng hải qua biển Đông, CSVN đã. biết mình phải ... ngả về Tây. Tháng 5 vừa qua, Phùng Quang Thanh khi qua thăm Trung cộng, đã không dấu được vẻ hớn hở khi bắt tay Bộ trưởng Quốc phòng Trung cộng, cùng chúc mừng nhau về cuộc hợp tác lâu dài Việt Trung. Sự lộ diện thân Trung cộng và lộ cái vai trò thân Trung này trong vi trí tương lai trong đảng đã là một cản trở quan trọng cho sự thân Tây phương của CSVN, cho nên PQT phải bị loại trừ. Ai loại trừ Phùng Quang Thanh?

Cái chết của Phùng Quang Thanh có thể còn do một lý do khác nữa hay không? Chúng ta chưa quên được cha con Phùng Quang Thanh và Phùng Quang Hải đã âm mưu dựa vào những Công văn liên quan đến Bắc Ninh (Công văn số 2398 của TTg) để khai thác phi trường ....Nha Trang (với vốn đầu tư hàng chục tỉ dollars), qua mặt cả Nguyễn Tấn Dũng. Tương lai gần đây có lẽ chúng ta sẽ biết một phần nào cái tin tức vẫn còn đang trong vòng bí mật của CSVN này.

Bùi Hồng Lĩnh

26 June 2015

TẢN MẠN VỀ CHUYỆN DỰA HƠI TỔNG THỐNG HOA KỲ

TẢN MẠN VỀ CHUYỆN DỰA HƠI TỔNG THỐNG HOA KỲ

Chuyện cái gọi là “Hành Trình Đi Tìm Tự Do Của Chúng Ta” của “Dr. Brake” với màn câu khách là sẽ “Vinh Danh Thiếu Tướng Lê Minh Đảo và những Siêu Nhân của Sư Đoàn 18” rốt cuộc “nói vậy mà không phải vậy”!
Cựu Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, nhiều năm trước đây đã không nhận mình là anh hùng (!) và ngay trong thời điểm do Dr. Brake tổ chức để vinh danh ông ta, ông ta đã tuyên bố: “Ngày giỗ, tôi đâu có thể đi nhảy đầm!”
“Dr Buôn Vua” kiêm “Chuyên viên ăn phân” đã làm chuyện “treo đầu dê, bán thịt chó” là đưa một ông Thiếu Tá nào đó thế chỗ của cựu Thiếu Tướng Lê Minh Đảo.
Có người nói nếu không có ông Thiếu Tá này ra thế mạng thì chắc “chuyên viên ăn phân” lại kiếm một anh “Binh Méo” hay một chú “Cai Tròn” nào đó điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa!.
Nói theo cách nói bình dân học vụ thì cái chuyện gọi là “Tri ân, Vinh danh” của anh Dr. Brake này giống như câu ví von:
“Đứng xa xa ngỡ là Hoàng Hậu
 Ai ngờ tới gần mới biết là con đĩ lậu mắc tiêm la!”
Chuyện khôi hài là sau đó anh “chuyên viên ăn phân” la toáng lên là được Tổng Thống Obama gửi thư khen ngợi (sic!). Rồi có bà “Thái Giám không Thái Giến” nào đó (nói theo cách nói của nhà văn Trương Minh Hoà) chúi mũi vào mà hít lấy, hít để.
Chuyện “Hành trình đi tìm tự do của chúng ta” thì nó cũng y chang chuyện thay tên đổi nghĩa NGÀY THÁNG TƯ ĐEN thành NGÀY HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO của anh “Dịch Nha tân thời” Ngô Thanh Hải, nếu không muốn nói là còn tệ hơn nhiều.
Nhà văn Trương Minh Hoà đã có bài viết về chuyện này.Nhà báo Hữu Nguyên cũng đã có đưa ra những câu hỏi mà chắc chắn Dr. Brake không thể trả lời. Do đó, bài viết này “xin tản mạn về chuyện dựa hơi Tổng Thống Hoa Kỳ”.
Cách nay đâu cũng hơn 20 năm, lúc Lão Móc mới từ “xứ lạnh, tình hàn” Des Moines, Iowa về “Thung lũng Hoa Vàng”, trong một tiệm tạp hoá có gặp một ông hỏi LM có cần gì không ông ta giúp cho vì ông ta có quen biết lớn với Tổng Thống Bush (cha). LM nhỏ nhẹ đáp: “Có cần gì tôi sẽ nhờ ông giúp!”
“Ông quen biết lớn với TT” đi rồi, ông chủ tiệm cười nói: “Lại gặp thợ nổ!”. LM cười: “Thì cũng nên giúp cho anh ta có niềm vui!”
Thực ra thì ông “quen biết lớn với Tông Tông” này là có quen biết (nhưng không có biết lớn hay không); nhưng ông ta có chụp hình với nhiều đời Tổng Thống thuộc đảng Cộng Hoà.
Theo giải thích của ông chủ tiệm mà LM có quen biết thì ba cái chuyện chụp hình, chụp hiếc với TT Mỹ dễ òm: Có tiền là được! Theo ông chủ tiệm thì lúc đó muốn chụp hình với TT Mỹ phải trả 10 ngàn đô-la.
Nhiều năm sau, gặp lại, ông chủ tiệm cho biết “ông quen biết lớn với TT” đòi giúp Lão Móc dạo nào bây giờ “đi… xuyên bang” rồi. Hỏi lý do, ông chủ tiệm cười hì hì: Thấy cha nội này trong nhà có treo nhiều hình chụp chung với mấy ông TT, một gia đình có con trai sợ thằng con phải đi lính đánh nhau bên Iraq, bèn sang nhà “ông quen biết lớn với TT” cầu cứu.
Ông này bèn tỉnh queo mà “phán” rằng: “Đưa tôi 30 ngàn tiền mặt, tôi sẽ nói với tụi nó miễn cho con ông bà khỏi đi qua Iraq đánh nhau!” Nha Động Viên của Mỹ cũng bậy bạ thiệt: Không chịu nghe lời “ông quen biết lớn với TT” mà nhè đưa thằng nhỏ qua Iraq đánh nhau. Cha mẹ thằng nhỏ qua đòi tiền lại, “ông quen biết lớn với TT” đã lỡ xài hết tiền, đành phải… xuyên bang trốn nợ, chớ còn làm sao nữa!
Cũng ngay ở San José, mấy năm trước đây, LM có biết chuyện một ông bác sĩ sắp xếp để 2 du sinh VC  Nguyễn Tiến Trung và Hoàng Lan chụp hình với Tổng Thống Bush (con) và phu nhân với giá 40 ngàn đô-la.
Hai du sinh này còn được ông Tướng Nguyễn Khắc Bình, (lại cũng Tướng Bình), trao đuốc dân chủ (!). Cũng như trong ngày 19 tháng 5 sinh nhật HCM năm nào, trong cuộc bầu cử Cộng Đồng Xe Tăng, ông Tướng NKB cũng đã trao đuốc dân chủ cho bác sĩ Hồ Vũ, nhưng không hành nghề lại làm quảng cáo viên rao bán Tem-Gel, tế bào gốc trị bệnh gì cũng hết!
Cũng ngay tại San José miền Bắc California này, LM cũng có biết chuyện “Hoa hậu phu nhân” Bích Liên (BL), người mấy tháng trước đã lìa bỏ cõi đời triền phược này mà xuống tóc quy y, nương nhờ cửa Phật!
(Hoa hậu Bích Liên ơi! Lão Móc cầu chúc cho nàng đi tu cho mau thành chánh quả. Chỉ tội nghiệp cho Lão Móc này còn vất vả chốn hồng… trần!).
 “Hoa hậu phu nhân” BL không chỉ chụp hình với TT Bush (con) mà còn là Cố Vấn của ông này, Cố vấn của (cựu) Thị Trưởng Chuck Reed của thành phố San José.
Chuyện chụp hình, chụp ảnh với Tổng Thống Hoa Kỳ dễ như ăn cơm sườn nướng. Nói gì tới chuyện nhận được thư chúc mừng, thư cám ơn, thư phúc đáp của Tổng Thống Hoa Kỳ gửi từ Toà Bạch Ốc… còn dễ hơn ăn cháo gà… xé phay!
Còn nhớ lúc cùng với Đặng Thiên Sơn (đã qua đời), nhà báo Ngô Đình Vận, luật sư Nguyễn Thành, kỹ sư Nguyễn Anh Tùng (NAT) và một số vị khác thành lập Phong Trào Quốc Dân Xoá Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh viết tắt là “Phong Trào Nô Hồ”, NAT có viết một bức thư gửi ông “Tổng Thống playboy second hand” Bill Clinton.
Tháng sau là “Phong Trào Nô Hồ” nhận đuợc một bức thư chúc mừng có ký tên Bill Clinton ngon lành các cái.
Hỏi NAT: “Sao mà chú ngon lành quá vậy, được cả Tổng Thống trả lời bằng thư?” Anh ta cười hì hì: “Ngon cái gì mà ngon. Đừng có tưởng bỡ, ông anh! Toà Bạch Ốc có một bộ phận chuyên trách ba cái vụ này!” Thì ra là vậy!
Mới đây, tiện nội là Bà Móc cũng có nhận được một thư chức mừng sinh nhật của TT Obama. Hỏi ra thì được cho biết là Bà Móc có gia nhập đảng Dân Chủ để “đối lập” với đảng Cộng Hoà là đảng mà LM chọn. Và vì khi đảng Dân Chủ gửi thư yêu cầu ủng hộ là bà ta gửi liền và là “membership” gì đó nên được gửi thiệp chúc mừng sinh nhật. Báo hại Lão Móc tẽn tò, tuởng đâu Bà Móc “oai quyền” tới như vậy sẽ làm một phát “thoái Đảng Cộng Hoà gia nhập đảng Dân Chủ” nhờ vả bà vợ giúp giới thiệu gia nhập làm Cố vấn, Cấn Vố gì đó trong Kitchen Cabinet của TT Obama - như ký giả Hạnh Dương đã khoe nhặng sị cả lên!
*
Chuyện Dr. Brake khoe nhặng sị cả lên là được TT Obama gửi thư khen tặng này nọ càng chứng tỏ cái gọi là “Tri Ân và Vinh danh” bằng “Trình diễn Áo Dài Thời Trang xú chiêng, sì líp” để thay tên, đổi nghĩa “NGÀY QUÂN LỰC 19 THÁNG 6” bằng “NGÀY HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO CỦA CHÚNG TA” hoàn toàn thất bại.
“Treo đầu dê” bằng cách quảng cáo VINH DANH CỰU THIẾU TƯỚNG LÊ MINH ĐẢO, cuối cùng “bán thịt chó” bằng cách đem MỘT ÔNG THIẾU TÁ KHÔNG AI BIẾT LÀ AI để thay thế.
Một người tự xưng là “Tiến Sĩ” lại công khai GIỞ TRÒ ĐẠI BỊP như thế.
Một người tự xưng là NGƯỜI ĐÀO TẠO NHỮNG NGƯỜI TRẺ ĐỂ THAM GIA DÒNG CHÍNH (MAIN STREAM), lại công khai GIỞ TRÒ ĐẠI BỊP như thế. 
Thì xin hỏi tương lai của những người trẻ mà Dr. Brake đào tại sẽ ra sao?
Câu hỏi chắc không cần phải chờ câu trả lời: NGƯỜI TRẺ CAO QUANG ÁNH với thành tích đắc cử Dân biểu một lần và sau đó CHÁY RỤI KHI TUƠI CƯỜI CHỤP ẢNH VỚI TÊN THỨ TRƯỞNG VC NGUYỄN THANH SƠN!
*
Chuyện Dr. Brake “chuyên viên ăn phân” khoe nhặng sị chuyện được TT Obama gửi thư khen ngợi còn thối hơn cả chuyện ký giả Hạnh Dương khoe là “được” làm Cố Vấn trong “Nội Các Nhà Bếp”  (Kitchen Cabinet) của Tổng Thống Obama!
Thế mà vẫn có người đưa tay vợt vợt và đưa lên mũi mà hít lấy, hít để. Tội nghiệp thì thôi!

LÃO MÓC

tieng-dan-we ekly.blogspot.com

Mẹ ơi ! đừng khóc



Thế rồi gia đình tôi lại được dọn đến một chốn riêng tư của mình, mặc dù nơi chúng tôi mới đến chỉ là căn nhà gỗ đơn sơ, không có điện. Chúng tôi đến nhà mới khi buổi chiều đang tàn. Mẹ tôi loay hoay dọn dẹp chỗ cho chúng tôi ngủ tạm. Khuôn mặt người thật vui, tôi biết. Vì qua bao nhiêu tháng dài chung sống chật hẹp trên căn gác lửng của một người bà con, mẹ tôi đã trải qua không biết bao nhiêu cay đắng. Căn gác nhỏ với những trưa mùa hè nóng cháy da và anh em chúng tôi lại nằm xếp hàng như cá, thin thít, dù không ngủ được. Mẹ tôi là một người đàn bà tự trọng, không muốn để anh em chúng tôi làm phiền lòng hàng xóm, nhất là chủ nhà, trong những trưa êm ả họ cần một giấc ngủ ngắn.

Anh em chúng tôi đến nhà mới như cá được thả vào nước. Chúng tôi tha hồ leo trèo lên những thân cây cằn cỗi không được chủ trước chăm sóc. Căn nhà có vườn bao bọc chung quanh, nằm ở ngoại thành. Mỗi ngày ba tôi phải đạp xe đi làm xa hơn, nhưng người chấp nhận nó với số tiền khiêm nhường có thể tậu đuợc một chốn riêng tư cho gia đình chúng tôi. Chúng tôi mất hết trong cuộc tấn công của Việt cộng năm Mậu Thân ở Huế. Trong một thời gian ngắn mà ba mẹ chúng tôi lại xoay sở được một ít tiền để mua nhà thì thật là một điều không đơn giản.

Trở về với căn nhà gỗ, nơi có những nỗi vui buồn của gia đình chúng tôi. Mặc dù sau này, căn nhà đã biến dạng thành một dãy nhà khang trang, nhưng kỷ niệm trong căn nhà gỗ vẫn là những hình ảnh tôi không bao giờ quên được. Buổi sáng, lo xong cho chúng tôi mọi thứ, mẹ tôi lại quẩy gánh cho kịp chuyến hàng sáng. Cứ như thế, phụ với đồng lương công chức của ba tôi cũng đắp đổi được qua ngày.

Căn nhà gỗ với những buổi sáng nắng chiếu xuyên qua những lỗ đinh dọi xuống khuôn mặt chúng tôi. Rồi những lúc trời mưa nhỏ nước xuống gối chăn. Lúc đó, nồi niêu soong chảo được dàn binh bố trận cùng khắp nhà. Tôi nghe mẹ tôi nén tiếng thở dài trong những lúc lăng xăng hứng những giọt nước mưa đổ xuống. Những ngày mưa chợ ế, mẹ tôi xong việc trong nhà, ngồi nhìn những bọt bong bóng nổ lách tách bên hiên nhà, mắt buồn rười rượi.

Tôi đã thấy mẹ tôi khóc bên nồi cơm vừa bắc lên. Đó là buổi chiều sau một ngày mưa dầm dề, mẹ tôi với gánh hàng còn nặng trĩu trở về nhà cùng nỗi buồn còn đọng lại trên đuôi mắt. Mẹ tôi lặng lẽ ra sau bếp. Tôi biết mẹ tôi buôn bán ế ẩm hôm nay. Tôi ngồi nhìn những hạt mưa rơi tí tách từ tàu lá chuối. Chán chê. Tôi mới xuống bếp, lân la lại gần hỏi nhỏ:

"Mạ khóc?"

"Không, tại khói. Trời mưa làm bếp núc, than củi ướt hết."

Tôi nhìn từng đợt khói ngùn ngụt trong bếp, ngần ngại: 

"Hay mạ để con thổi lửa cho."

Mẹ tôi xoa đầu tôi, cười gượng gạo:

"Hơi hám mô mà thổi. Con trai không nên vô bếp, học dốt cho coi. Đói bụng rồi phải không?"

Tôi dúi mặt vào lưng mẹ tôi, cười:

 "Mô có."

 "Thôi con lên nhà chơi đi, chờ ba con về rồi ăn cơm. Sắp xong rồi. Hôm nay, có món đặc biệt lắm."

Tôi nhìn vào chiếc rổ bên cạnh, reo lên:

"A! Hôm nay mạ chiên mực ống dồn thịt."

Mẹ tôi cười rạng rỡ:

"Con thích lắm phải không? Hồi sáng thấy bà bán cá nài nỉ quá, mạ mua giúp bà ấy. Lâu lắm rồi ba con chưa có được miếng ăn ngon."

Sau cơn mưa, trời tối rất nhanh. Mẹ tôi lên tiếng sai anh tôi thắp đèn. Ba tôi vẫn chưa về tới nhà. Hình như mẹ đang sốt ruột:

"Không biết ông ấy làm chi mà giờ này còn chưa về?"

Anh em chúng tôi nôn nao ngồi bên cửa chờ ba về. Mưa đã ngưng hạt, ngõ vào nhà lầy lội. Ánh sáng ngọn đèn dầu trong nhà hắt ra vườn một vùng sáng yếu ớt. Vài chú ễnh ương kêu gọi bóng đêm đổ xuống nhanh hơn. Có một bóng đen đang bước vào vườn, hình như là bóng ba. Tôi reo lên:

"Ba về, ba về."

Mẹ tôi nghe tiếng tôi gọi, vội vàng chạy xuống bếp hâm đồ ăn. Ba tôi thiểu não bước vào, tóc người đẫm ướt. Người cởi chiếc áo mưa ra máng lên vách. Chiếc áo mưa cũ và rách nhiều chỗ không đủ che cho người. Áo quần ba tôi ướt sũng, nhểu nước xuống nền nhà. Ba tôi cố giấu run vì lạnh. Tôi thấy môi ba tôi tái ngắt. Anh tôi cất tiếng hỏi:

"Xe mô mà ba đi bộ rứa?"

Ba tôi đặt ngón tay trỏ lên môi ra dấu cho anh em chúng tôi đừng nói lớn. Ba tôi lặng lẽ vào buồng riêng. Sau khi lau tóc và thay quần áo. Ba bước tới ngồi bên bàn ăn, cố nói giọng tự nhiên:

"Mình ơi! Đói bụng lắm rồi đó."

Tiếng mẹ tôi từ trong bếp vui vẻ vọng ra:

"Gần xong rồi."

Anh em chúng tôi háo hức ngồi bên cạnh ba tôi. Chúng tôi mở lớn mắt nhìn xuống bếp, chờ đợi. Tôi đang náo nức với những con mực được mẹ tôi nhồi thịt, cùng nấm mèo và bún tàu. Con nào cũng nung núc được mẹ tôi chiên lên rồi kho rim lại thơm nức mũi. Còn chiếc chảo nữa, tôi đã quanh quẩn với mẹ dưới bếp "đặt cọc" trước để... trộn cơm; chiếc chảo mà tôi biết chắc rằng mẹ tôi sẽ còn dành ở đó vài cái đầu mực. Tôi nghe có tiếng soong chảo chạm vào nhau dưới bếp. Ba tôi sốt ruột lên tiếng hỏi:

"Răng mà lâu rứa mình?"

Không có tiếng trả lời của mẹ tôi từ sau bếp. Ba tôi quay qua bảo anh tôi:

"Con xuống dưới xem mạ con đang làm chi mà lâu rứa?"

Khi tôi xuống nhà bếp thì thấy mẹ tôi đang ngồi nhặt từng con mực dưới nền đất lên chùi cát. Cái chảo nằm lăn lóc bên cạnh. Những con mực đang nằm tội nghiệp rải rác chung quanh, vài ba con nằm phơi mình  trong vũng nước đọng trên nền như mắc cạn. Tôi hốt hoảng ngồi xuống bên mẹ:

"Mạ làm đổ hết rồi hở?"

Mẹ tôi im lìm. Người lặng lẽ lau sạch những con mực bỏ vào đĩa. Tôi thấy mẹ tôi khóc. Tôi bồi hồi nhặt một con mực lên chùi cát giúp mẹ. Bóng hai mẹ con tôi chập chờn bên ngọn đèn dầu. Mẹ tôi lẩm bẩm:

"Con mèo nhà ai mà vô hậu rứa không biết. Mạ vừa quay lưng là nó tha đi gần hết, còn làm đổ tứ tung nữa. Mạ thật vô ý. Làm ba và tụi con hỏng ăn."

Tôi làm vẻ thông minh:

"Mình đem rửa rồi rim lại."

Mẹ tôi gượng cười:

"Như rứa thì còn chi mà ngon nữa? Thôi, con lên trên nói ba con đợi một chút nghe."

Tôi tiu nghỉu bước lên nhà trên. Anh em tôi nghe tin cũng xụ mặt xuống, chống cằm lên bàn, thiểu não. Ba tôi rời ghế đi xuống bếp. Một lúc sau, tôi nghe tiếng người nói với mẹ tôi:

"Đổ hết rồi thì thôi, ăn chi lại không được. Thôi đừng buồn nữa mình ạ."

Tiếng mẹ nức nở:

"Nhưng bấy lâu nay cả nhà đâu có được miếng ăn ngon, toàn là cơm rau muối mắm. Tội nghiệp thằng Tí thòm thèm từ hồi chiều đến giờ."

Không dưng, tôi thấy thương mẹ tôi thật nhiều. Tôi nhớ khuôn mặt mẹ lúc chiều rạng rỡ bên rổ mực tươi. Tôi nhớ mẹ thấy tôi mừng làm mẹ rất vui. Giờ đây, giọng mẹ nghẹn ngào chỉ vì ước mơ nhỏ nhặt của tôi bị vụn vỡ. Tôi tự hứa với lòng là từ nay về sau sẽ không háu đói để mẹ khỏi bận lòng nữa.

Tối hôm đó, gia đình chúng tôi trải qua một bữa cơm thật ảm đạm. Sáng hôm sau, khi tôi vừa mở mắt dậy thì lại nghe tiếng mẹ tôi khóc:

"Răng anh không nói cho em biết sớm?"

Ba tôi ngồi vừa nhấp trà, vừa nhỏ giọng:

"Tối hôm qua thấy em buồn quá làm sao anh mở miệng được?"

Mẹ tôi ngơ ngác hỏi:

"Bây giờ anh tính sao?"

"Thì phải đón xe lam đi làm tạm một thời gian đã."

Ba tôi ngập ngừng trả lời. Mẹ tôi cất giọng tiếc nuối:

"Gia tài chỉ còn có chiếc xe đạp cho anh đi đỡ chân cũng bị mất. Không biết sao mà xui xẻo quá đi."

Ba tôi an ủi:

"Thôi, việc đến đâu hay đến đó, lo lắng cũng không giải quyết được chi."

Mẹ tôi suy nghĩ một chút rồi nói nhỏ với ba:

"Hay là đem nữ trang anh tặng em lúc cưới, bán đi để mua cho anh chiếc xe khác?"

Ba tôi nhổm người lên như đỉa phải vôi:

"Nhất định là không được, lúc trước cần tiền mua nhà chúng mình cũng quyết định không bán mà. Đó là kỷ vật của em."

Thấy mẹ tôi như muốn nói thêm. Ba tôi tiếp lời, dứt khoát:

"Để xem anh em ở sở ai có chiếc xe cũ nào cần bán, anh sẽ mua lại."

o O o

Đời sống thường mang lại quá nhiều phiền muộn, nhất là những người nghèo khổ như chúng tôi. Mẹ tôi chạy ăn từng ngày vẫn không đủ cho chúng tôi ngày càng lớn. Nỗi lo làm tóc mẹ tôi bạc sớm, lưng mẹ tôi còng mau. Hai người anh lớn của tôi phải ra chiến trường. Chiến tranh đã bắt đầu leo thang. Căn nhà gỗ của chúng tôi lại rung lên từng đêm khi có tiếng bom đạn dội về. Khoảng cách của tiếng bom đạn dần thu ngắn trong cuộc chiến ngày càng khốc liệt. Rồi Tháng Tư gẫy gánh. Tháng Tư tôi bỏ trường về lại mảnh vườn xưa. Tháng Tư anh ba tôi chết trên đường triệt thoái cao nguyên. Tháng Tư ba tôi đi lao động khổ sai.Tháng Tư nhà tôi tan nát. Căn nhà năm xưa tuy nghèo nhưng đầy vang tiếng cười, nay chỉ còn mình tôi bên cạnh mẹ tôi hiu hắt tiếng thở dài. Mẹ tôi lại buôn thúng bán mẹt chắt chiu từng chút một để dành có dịp thăm nuôi ba tôi. Còn người anh cả của tôi không biết lưu lạc phương nào? Mẹ tôi thường nằm mơ thấy anh tôi vẫn còn sống, nhưng tôi nghĩ là không thể nào. Nếu có, anh cũng trở về bên chúng tôi hoặc ít nhất là cho chúng tôi biết tin. Nhưng mẹ tôi vẫn tin tưởng ông trời có mắt, lúc nào cũng nhìn xuống lòng thành của con người.

Cuộc sống ngày càng chật vật, chúng tôi phải đương đầu với nhiều áp lực của chính sách mới. Chính sách thay đổi bất chợt, từng ngày. Như bữa cơm đạm bạc trong gia đình chúng tôi; hôm qua có khoai thì độn khoai, hôm nay có bắp thì độn bắp, ngày mai không biết chừng chúng tôi chỉ đuợc ăn khoai luộc trừ cơm. Tôi lại bị kêu đi làm nghĩa vụ lao động liên miên, riết rồi thành nghề của tôi. Ai mướn đi làm thế, cũng nhận lời. Cuối cùng sự gặp gỡ giữa mẹ tôi và tôi cũng thưa dần.

Một hôm, mẹ tôi cầm bàn tay đen đúa và khô nhám của tôi bật khóc. Mạ đã lo cho con đâu vào đó rồi. Gia tài của mạ chỉ còn lại sợi dây chuyền và chiếc vòng tổng cộng là ba lượng. Ba và Mạ không bao giờ dám nghĩ là sẽ tiêu xài đến nó, vì đây là quà cưới của ba con cho mạ. Nhưng thấy con khổ cực quá, mạ phải lo cho con. Con cái người ta đã lần lượt vượt biên hết, con cũng nên đi tìm tương lai cho mình. Mạ không thể nào thấy con như vậy mà không đau lòng. Mạ sẽ chờ ba con về. Tôi gục đầu vào vai mẹ tôi khóc ròng. Hình như hôm đó là buổi chiều. Nắng thoi thóp trên tàn cây trứng cá trong vườn. Mạ tôi tiếp. Mạ tưởng con không về kịp hôm nay. Mạ sợ con hụt chuyến này thì mạ sẽ ân hận suốt đời. Ngày mai con phải đi rồi đó, tất cả mọi thứ mạ đều chuẩn bị cho con cả rồi. Tôi bật người ra sau, thảng thốt:

"Ngày mai? Mau vậy?

Mẹ tôi lặng lẽ gật đầu. Tôi không còn nhớ tâm trạng của tôi lúc ấy ra sao, có lẽ tôi vui, vì chung quanh, bạn bè đã ra đi gần hết. Tôi thường ngưỡng mộ những đứa bạn tôi đã ra đi trót lọt, nhưng tôi biết khả năng kinh tế của gia đình tôi không để cho ước mơ của tôi có dịp bộc lộ. Nhưng ngày mai? Trời ơi! Đột ngột quá. Tôi không biết nói gì với mẹ tôi hết, tôi chỉ biết rưng rưng mắt mà lòng xót đau. Tối hôm đó, nhìn bóng mẹ tôi khòm khòm đi lại trong nhà, thỉnh thoảng người lại mở túi xách của tôi xem xét còn thiếu món gì nữa không, tôi không khỏi mủi lòng. Ánh sáng của ngọn đèn dầu đêm đó hình như làm lưng mẹ tôi còng thêm theo từng vệt sáng tù mù hắt lên tường nhà. Thỉnh thoảng, mẹ tôi dừng tay, nói như để trấn an tôi:

"Con đừng sợ, đây là nơi thân tín, mạ năn nỉ quá họ mới nhường cho mình một chỗ. Lúc đầu họ đâu chịu nhận nữ trang, nhưng số con may mắn lắm đó..."

Suốt đêm hôm đó, tôi nằm thao thức theo tiếng trở mình của mẹ tôi.

o O o

Rồi tôi cũng được qua tới Mỹ, với lần tiếp kiến phái đoàn Mỹ thật là trôi chảy, trôi chảy như chuyến vượt biên của chúng tôi. Ba tôi còn trong trại cải tạo là lý do khiến tôi được phái đoàn Mỹ chấp nhận sớm nhất, trong thời gian mà những người Việt Nam vượt biên bằng những chiếc thuyền gỗ mỏng manh còn làm thế giới lưu tâm tới. Tôi qua đến Mỹ, vừa học vừa làm cũng có chút tiền gởi về thường xuyên cho mẹ. Nhu cầu của mẹ tôi không nhiều nên vấn đề xoay sở của tôi bên này không phải là gánh nặng cho tôi trong thời gian còn đi học. Tôi vẫn nhận được thư của mẹ tôi thường xuyên. Và lá thư làm tôi không thể nào ngủ được mấy đêm liên tục, đó là lá thư của anh cả tôi. Người anh tưởng như đã chết trong cuộc tháo chạy năm nào, nay đang bình yên ở Mỹ. Tôi gọi điện thoại cho anh tôi bày tỏ nỗi hân hoan cùng lòng xúc cảm. Anh em chúng tôi khóc với nhau trên đường dây điện thoại. Chuyện nhà, chuyện ba mẹ được tôi tường tận kể ra cho anh tôi cùng những dòng nước mắt tủi hờn. Mùa hè năm đó, theo lời anh tôi, tôi bay lên miền Bắc nước Mỹ thăm anh tôi. Cuộc đón tiếp nơi phi trường làm tôi ngỡ ngàng. Anh tôi cùng người đàn bà Mỹ và một nhóc tì tròn trịa nhìn tôi bằng đôi mắt bi ve không nhấp nháy. Người đàn bà lạnh lùng bắt tay tôi với một câu xã giao thường lệ. Anh tôi rưng rưng nước mắt nhìn tôi im lặng. Ngay trên chiếc xe đưa chúng tôi về nơi anh cư ngụ, là tôi đã có ý định thu ngắn thời gian ở lại với anh tôi. Anh tôi nói với tôi bằng những giọng nhát gừng, thỉnh thoảng xen một vài câu tiếng Anh vào khi thấy khuôn mặt hơi cau lại của bà vợ. Người chị dâu đã không cho tôi được cái thiện cảm tôi gặp lúc đầu. Nhìn bà phục phịch bước lên xe là tôi đã cảm thấy có một chút gì đó bất hạnh xảy ra trong đời sống của anh tôi. Anh tôi biết ý đã giải thích với tôi bằng một câu rất gọn. Năm 1975, lúc anh mới qua Mỹ không có chỗ nào hơn ngoài gia đình June. Hình như tôi có gợi ý với anh dọn về nơi nắng ấm, nhưng anh tôi khẽ lắc đầu. Sống đâu quen đó rồi chú ạ.

Tối hôm đó, anh em chúng tôi thức suốt đêm để ôn lại những ngày tháng cũ. Vợ anh thỉnh thoảng lại bước ra phòng khách giục anh đi ngủ nhưng anh làm lơ. Anh hỏi tôi:

"Chú có định lên đây ở cho có anh có em không?"

Tôi lắc đầu, vì tôi biết anh tôi hỏi để mà hỏi. Tôi không muốn anh bị lấn cấn tình cảm giữa anh em và vợ chồng.

Đến ngày tôi ra phi trường để về lại nơi tôi ở, anh tôi đưa tôi đi một mình. Anh hỏi tôi khi tôi đang chờ kiểm tra hành lý. Sao chú lại về nhanh quá vậy? Có điều gì chú không bằng lòng nơi anh phải không? Tôi đáp nhỏ. Em có cảm tưởng chị June không thích sự hiện diện của em lắm. Anh tôi im lặng. Tôi biết lời nói của tôi đã làm cho anh tôi buồn nhiều. Lúc máy bay cất cánh, tôi thấy anh tôi vẫn còn đứng trong phi trường, dáng anh thật cô đơn.

o O o

Ba tôi qua đời trong trại cải tạo đã làm kiệt quệ mẹ tôi. Tôi biết và càng đau lòng hơn khi thấy bóng dáng mẹ tôi nơi phi trường. Người lựng khựng bước ra với chiếc áo dài nâu lạc lõng trên phi trường quốc tế. Vợ tôi ngọt ngào săn đón. Phải! Tôi đã có vợ sau khi ra trường đi làm được vài năm. Vợ tôi người Bắc, khéo ăn, khéo nói. Thời gian sau này tôi cũng bị vợ tôi hạn chế gửi quà về cho mẹ. Đến bây giờ, tôi mới thông cảm nỗi khổ của anh tôi. Thảo nào, gần hai mươi năm sống ở Mỹ, anh tôi chỉ gửi quà về cho mẹ tôi được vài lần, rồi thôi. Trước khi mẹ tôi qua, anh em chúng tôi cũng đã bàn thảo với nhau ai sẽ rước mẹ về ở chung. Giọng anh tôi ra điều thiểu não:

"Chú bây giờ dầu sao cũng được ổn định. Anh công ăn việc làm tạp nham, hơn nữa June nó người Mỹ sợ mạ không thích. Vợ chú dầu sao cũng là người Việt Nam. Mạ cũng dễ sống."

Tôi xuôi lòng dầu biết rằng vợ tôi cũng có phần khó chịu. Anh tôi cũng có mặt trong ngày mẹ tôi qua Mỹ. Nhìn mẹ đi đứng khép nép trong phi trường, tôi đâm ra thương mẹ lạ lùng. Tôi tự nhủ lòng sẽ hết lòng săn sóc, hiếu thảo với mẹ.

Những ngày đầu mẹ tôi đến Mỹ, chúng tôi sống với nhau thật là vui vẻ. Vợ tôi thấy mẹ tôi chăm sóc cho bé Nam chu đáo cũng mến mẹ tôi. Tôi biết, trong thâm tâm vợ tôi là tiết kiệm được một số tiền gửi trẻ. Nhưng không sao, mẹ tôi cũng rất cưng cháu nội của bà. Hơn nữa, ở nhà một mình, có bé Nam cũng làm cho mẹ tôi khuây khỏa được phần nào.

Cho đến một hôm tôi đi làm về sớm hơn thường lệ, thì nghe có sự lớn tiếng trong nhà. Tôi rón rén bước vào, thấy vợ tôi hùng hổ:

"Con đã nói với mẹ rồi, bé Nam phải cho ăn uống đúng giờ đúng giấc. Mẹ làm thế nào mà mấy bình sữa của bé Nam vẫn còn y nguyên?"

Mẹ tôi nhỏ giọng:

"Tại mạ thấy bé Nam ngủ ngoan quá, nên không đành lòng thức nó dậy để bú sữa."

Giọng vợ tôi, cất lên chua buốt xương:

"Mẹ làm vậy là giết con đó. Nó ngủ đẫy giấc, tối nay nó quấy con thì làm sao con ngủ cho được? Ở Mỹ phải tập cho con nít nó ngủ đêm. Mẹ không biết gì cả."

Tôi không kềm được giận dữ, xông vào, tát vợ tôi một cái. Nàng tru tréo lên:

"Anh dám đánh tôi? Có ngon thì đánh tôi thêm một cái nữa đi nào?"

Nói xong, nàng xấn tới phía tôi chìa mặt thách thức:

"Anh có tin là tôi kêu cảnh sát bắt anh không nào?"

Tôi giận quá, mất khôn, tát nàng thêm một cái nữa. Nàng òa ra khóc như cha chết rồi quay qua chiếc điện thoại, chụp bấm lia lịa. Tôi xông tới, mẹ tôi sợ tôi đánh nàng nên vội kéo tay tôi ra:

"Thôi con à. Mọi sự cũng tại mạ hết."

Tôi quát lớn:

"Bấy lâu nay vợ con đối xử với mạ như vậy sao mạ không cho con biết... Thật là quá đáng mà."

Tôi buông mình xuống sô pha ngồi thở dốc. Nửa tiếng đồng hồ sau, xe cảnh sát chạy đến trước nhà tôi như điều tôi đã đoán. Sáng hôm sau, tôi gọi điện thoại về bảo vợ tôi mang tiền đến bảo lãnh tôi ra, nhưng nàng không chịu. Giọng nàng còn tức tối:

"Có gan đánh vợ thì có gan ở trong đó vài ngày. Kêu réo làm gì?"

Nàng cúp dây. Tôi đành muối mặt gọi bạn tôi nhờ đến lãnh tôi ra. Khi tôi về đến nhà thì mẹ tôi đang ngồi khóc trong bếp. Tôi ngồi xuống vỗ về:

"Xin lỗi mạ. Con không biết mạ bị vợ con xài xể sau lưng."

Mẹ tôi vuốt đầu tôi:

"Mạ sợ họ nhốt con luôn chứ. Trời ơi! Xứ chi mà đánh vợ một cái nhẹ là bị công an còng tay."

Tôi cười, giễu:

"Đàn bà, nhất là đàn bà Việt Nam ở đây là những động vật sắp bị tuyệt giống, cần phải bảo vệ kỹ lưỡng mà mạ."

Mẹ tôi đánh yêu vào má tôi (như dạo tôi còn bé):

"Thằng con. Rứa mà cũng giỡn được."

Tôi đứng dậy:

 "Thôi để con vô tắm cái đã."

Mẹ tôi nói với theo:

"Rứa con định tính sao với con Duyên?"

"Thì coi như không có nó."

Nói như vậy nhưng lòng tôi đang thắc mắc là giờ này nàng đang làm gì? Ở đâu?

o O o

Tôi tưởng là tôi có thể làm mặt lơ được. Nhưng không, vợ tôi còn lỳ hơn tôi. Nàng có thể im lặng không nói từ tuần lễ này sang tuần lễ khác. Đôi khi nàng biểu lộ sự bực mình của nàng bằng cách quăng chén bát dơ vào chậu rầm rầm. Đôi khi vô cớ nàng đánh tét vào mông bé Nam cho nó ré lên ngặt nghẽo. Mẹ tôi giơ tay ra bế thì nàng lại ngoe nguẩy vác bé Nam vào phòng. Tôi nhìn ngứa mắt lắm nhưng cố tình làm ngơ. Không khí trong gia đình tôi ngột ngạt, đến mức độ sau khi tan sở, tôi thật sự không muốn về nhà chút nào hết.

Một hôm, mẹ tôi gọi tôi vào phòng. Người bảo:

"Mạ không muốn ở đây cản trở hạnh phúc của con nữa. Mạ muốn về Việt Nam."

Tôi khóc:

"Mạ giận con phải không? Khó khăn lắm mới qua được bên này, mạ về Việt Nam cũng đâu còn ai?"

Mẹ tôi cười hiền từ:

"Mạ còn bà con láng giềng. Ở đây mạ như mù như điếc. May mà căn nhà ở Việt Nam mạ không bán, mạ chỉ cho gia đình dì Huệ ở và coi sóc giùm hương khói ba con và thằng Ba."

Tôi cất giọng thống thiết:

"Con có làm điều chi sai thì mạ thứ lỗi cho con, dầu sao con cũng là con của mạ. Con thà bỏ vợ chứ không thể để mạ trở về Việt Nam đâu."

"Con đừng nói rứa mà mạ mang tội. Mạ già rồi, ở đâu lại không được. Vợ chồng đánh nhau đầu giường thì hòa nhau cuối giường, có chi mô mà con làm cho lớn chuyện?"

Cuối cùng rồi tôi cũng bị mẹ tôi thuyết phục. Ngày mẹ tôi ra phi trường để về lại Việt Nam, chỉ có mình tôi đưa. Lại chiếc áo dài nâu mẹ tôi đã mặc trong ngày qua Mỹ, mẹ tôi nhỏ nhoi vô cùng giữa hàng người hớn hở về thăm quê hương. Tôi không còn cầm được nước mắt. Mẹ tôi cũng vậy, người hứa sẽ trở lại thăm chúng tôi, nhưng tôi biết chắc mẹ tôi sẽ không bao giờ trở lại lần nữa. Lúc máy bay cất cánh. Tôi thấy mẹ tôi đã mang theo rất nhiều điều tôi chưa nói được...



    Thắm Nguyễn

Có những bửa ăn



Nói về ăn, chắc không có nước nào có tiếng ĂN phong phú nghĩa bằng Việt nam . Có lẽ vì vậy mà ăn, như ăn hối lộ, cũng không ở đâu bằng Việt nam !
Nhưng ăn hối lộ là chuyện của quan tham cộng sản . Nhơn dân ăn chỉ cốt no bụng . Nhưng có nhiều người, cả trẻ con, ăn không đủ no, tối đi ngủ với bụng trống .
Ăn ngon, ăn đẹp, sang trọng lại là chuyện xa vời . Ăn vui chơi chỉ có ở nước phát triển, văn minh .
Hôm tối ngày 11/06 vừa qua, 13 000 nam/nữ mặc toàn trắng, hẹn nhau vào giờ chót, từ nhiều nơi, kéo tới cùng nhau ăn bửa ăn tối lần thứ 27 tại Palais-Royal và Vườn Tuileries thuộc trung tâm Paris I . Cách ăn vui chơi của người dân nước giàu có, thái bình từ sau Đệ II Thế chiến, nay không còn giới hạn ở Paris nữa, mà đả lan rộng toàn cầu từ vài năm nay .

Những cái ăn lịch sử ở xứ thiếu ăn Việt nam
Bửa ăn toàn trắng lần thứ 27 của Paris năm nay là ăn nhậu vui chơi của những người không phải lo chạy ăn hằng ngày, từng bửa . Một cách ăn chơi lảng mạn của dân Pháp và nhứt là dân Paris . Nó không giống những cái ăn khác về cách thức và ý nghĩa . Ở nước có chìu dài lịch sử lâu đời như Việt nam, cái ăn, dĩ nhiên, nó có lịch sử của nó và lịch sử đó dính liền với lịch sử đất nước .
Cái ăn lịch sử ở Việt nam mà mọi ngưới đều biết là cái ăn của Phù Đổng Thiên vương . Ông ăn hết thức ăn của làng nhưng chính cả làng đồng lòng nuôi ông để kịp lớn lên, khỏe lên, đi đánh giặc xâm lược cứu nước .
Về thành tích ăn nhiều nhưng lương thiện, vừa qua, trên báo có truyện kể ở Việt nam  ngày nay có “ Trạng Ăn ”, tức người có biệt tài ăn . Ăn hoài mà không no . Trước khi nói chuyện “ ăn chơi ”, ta thử nhắc chuyện “ ăn thiệt ” ở xứ ta .
Bài báo có tít “ Về Ba Vì găp Trạng Ăn ” .

“ Lịch sử Việt Nam từng có những ông trạng, tức những người thi cử đậu hạng ưu việt duy nhứt, thường được nhà vua ban thưởng và gả công chúa cho, được đưa vào triều đình làm phò mã . Nhưng trong dân gian cũng có những ông trạng là những người nổi tiếng về một biệt tài nào đó, không có người vượt qua được . Như Trạng Quỳnh, Trạng Lợn, …Về tài ăn hơn người, nổi danh cả nước, cũng được nhân dân đặt cho cái tên Trạng . Trạng Ăn ! Như Trạng Ăn Lê Nại ở Hải Dương . Ông ăn 18 bát cơm, 12 bát canh, Lê Như Hổ ở Hưng Yên, một mình ăn hết một mâm xôi thịt…
Ngày nay, ở làng Tăng Cấu, xã Đồng Thái, huyện Ba Vì, Hà Nội, có một người cũng được dân làng ưu ái gọi là “ Trạng Ăn ” vì sức ăn khỏe vô địch, lại còn tài hoa chữ nghĩa. Ông là Phùng Văn Lự, năm nay đã 75 tuổi. Ông Lự có vóc dáng nhỏ người, chỉ nặng 45kg . Nhìn người đàn ông nhỏ bé này, không ai nghĩ rằng ông có thể ăn một lúc 20 trứng vịt lộn, ăn hơn 20 bát cơm và uống vài lít nước trong một ngày. Ông cho biết lúc đỉnh cao phong độ, ông ăn không thể kể được, cứ gọi là có bao nhiêu hết bấy nhiêu !
…Từ năm 14 tuổi, ông bắt đầu có cảm giác ăn không thấy no .
Đến khi Pháp thua trận, miền Bắc được giải phóng, rồi cải cách ruộng đất, nhà ông bị tịch thu gia sản, ruộng đất, ông phải bươn chải kiếm sống phụ giúp gia đình . Cái bụng vì thế cũng không được đầy đủ nữa .
Năm 1960, thời  chiến tranh, theo tiêu chuẩn, mỗi binh sĩ được 12kg lương thực mỗi tháng, sau tăng lên 15kg rồi 21kg. Nhưng chẳng bù được sức ăn của ông .
Kỷ niệm vui nhất  với ông là ở buổi liên hoan hợp tác xã năm 1995. Ông chủ nhiệm hợp tác xã thách ông ăn hết 30 cây kem .
Trước sự chứng kiến của mọi người, ông ăn hết cả thùng kem gần 40 cái. Ông chủ tịch hợp tác xã thua cuộc, phải trả tiền thùng kem . Sau đó, vào mâm cỗ, ông còn uống được chục lon bia, vẫn ăn cơm, uống rượu cho đến lúc tàn cuộc như bình thường .
Mọi người đều ngán . Không ai dám thách cá nữa .
Chia sẻ về bí quyết khỏe mạnh, ông cho biết, hằng ngày, ông đều dành ra một tiếng đồng hồ để tập thể dục, luyện võ, mỗi tối trước khi đi ngủ đều hít đất 30 cái để điều hòa hơi thở.
Giờ cũng có tuổi rồi nên phải điều độ chuyện ăn uống . Trước ăn 20 bát, giờ rút xuống còn 12 bát thôi ” (Lược thuật theo báo lđđs, internet, 22.13/2015) .

Bửa ăn toàn trắng thứ 27 ở Paris
.
Nước Pháp từ mấy năm nay, kinh tế tăng trưởng ở mức 0 . Thất nghiệp cứ tăng đều đặng hằng tháng . Dân hồi giáo mỗi năm nhập cư đủ cách hằng trăm ngàn người . Trợ cắp xã hội phhải theo đó gia tăng . Nước pháp sống bằng nợ ngàn tỷ euros .
Uy tín lãnh đạo của Tổng thống xuống thắp chưa từng có trong lịch sử nền Đệ V Cộng hòa (21% ok : 2% rất ok, 19% tạm ok) . Nhưng dân tây theo chủ nghĩa “ mặc-kệ-nó ” vẫn sống vui chơi, phè phởn khi có cơ hội là không bỏ qua . Như vậy là dân có tiền, chỉ chánh phủ nghèo, mang nợ nần mà thôi .
Vả lại, ăn chơi đúng điệu thuộc văn hóa truyền thống pháp .
Hôm tối thứ năm tuần rồi (11/06/2015), ở Paris, có 13 000 người cùng tham dự bửa ăn tối vừa “ chic ”, vừa “ thời thượng”. Và vô cùng lảng mạn .
Ngày giờ và địa điểm giử bí mật . Tới giờ chót mọi người mới được thông báo . Thế là mọi người cùng tới điểm hẹn để ăn “ bửa ăn tối toàn trắng ” năm nay lần thứ 27 ỏ ngoài trời, tại khuôn viên rộng lớn của Điện Palais-Royal ở Quận I Paris .
Bạn đọc ở xa có dịp tới Paris cũng nên ghé qua Palais-Royal sau khi thăm viếng Bảo Tàng Viện Louvre vì hai cơ sở văn hóa nghệ thuật này nằm sát nách nhau .
Palais-Royal là một di tích lịch sử Pháp và cũng là nơi tiêu biểu đời sống văn hóa Paris .
Lâu đài do Hồng y-Bá tước Richelieu xây năm 1628 để làm chổ ở cho Vua Louis XIV lúc còn nhỏ, ngày nay làm Trụ sở Viện Tham Chánh, Viện Bảo Hiến và Bộ Văn Hóa .

Xin nhắc lại “ bửa ăn tối toàn trắng ” hằng năm tổ chức vào giửa tháng 6 . Năm nay là lần thứ 27 . Thể thức tổ chức và tham dự vẫn không thay đổi.
Cung cách vẫn là kín đáo, đúng điệu nghệ dân chơi kiểu “ quí phái ” theo tiêu chuẩn “ Bon Chic, Bon Gens – BCBG ” . Người tham dự mặc y phục trắng, khăn bàn, khăn ăn, dao, nỉa, đèn cầy, bông hoa, mọi thứ đều màu trắng .
Mọi người tới bằng bus, métro, tập họp trước địa điểm vừa được biết để chỉ cần mươi phút là đủ để bày buổi tiệc tối . Không nên đi xe để tránh làm trở ngại lưu thông Paris vì số người tham dự đông cả ngàn người .
Điều đặc biệt là tiệc tối này không xin phép chánh quyền . Họ tới chiếm lĩnh địa điểm, bày bìện rất nhanh và hoàn toàn trật tự nên khi cảnh sát biết thì cũng không cần thiết can thiệp . Nay thì đã thành truyền thống .
Mỗi năm, họ chọn một địa điểm mới . Phải một nơi có lịch sử dài . Các năm trước, họ tổ chức tại Công trường Nhà thờ Đức Bà, lề Đại lộ Champs-Elysées, Công trường Concorde, Công trường Vosges, Tháp Eiffel, … . Lần đầu tiên, tìệc tối toàn trắng tổ chức trong rừng Boulogne, bên kia Paris, phía Tây, vào cuối xuân năm 1988 .
Trong bửa ăn, rượu bị cấm vì luật pháp cấm uống rượu nơi công cộng . Bia được khuyến cáo không nên dùng vì quá bình dân . Chỉ 2 thứ được ưu đải : vin (rượu chác) và Champagne . Nhưng vin phải thứ thật ngon . Champagne phải uống với cúp hay ly nhỏ và cao (flûte) . Không được uống bằng ly giấy . Trong bần cố nông lắm !
Năm nay, lần đầu tiên xuất hiện một nhóm ly khai qui tụ từ 3000 tới 4000 người làm tiệc ở Vườn Tuileries, gần đó . Nhóm nay cũng tôn trọng nội qui chung : kín đáo, trật tự, sạch sẻ, toàn trắng,.. .
Năm rồi, có một nhóm tổ chức tiệc tối trên 6 cây cầu Paris nên bị khuyến cáo . Vì làm tiệc trên cầu dễ gây trở ngại cho trật tự công cộng .
Tới năm nay, tổ chức tiệc tối toàn trăng thành công hoàn toàn tốt đẹp . Người tham dự đông đảo cả mươi ngàn mà kín đáo nhưng thân mật, không làm xáo trộn nơi công cộng và khi đi, không để lại một dấu vết gì của buổi tiệc . Sạch sẻ như trước khi có tiệc .
Sự thành công của cách ăn chơi điệu nghệ này đã vượt khỏi nước Pháp, ngày nay đã lan rộng ra trên qui mô toàn câu . Có 20 nước và 50 thành phố lớn bắt chước theo Paris tổ chức “ tiệc tối toàn trắng ”. Như Nữu-ước, San Francisco, Copenhague, Bombay, Canberra, … Năm rồi 0214 tiệc tối toàn trắng trên thế giới đã qui tụ 150 000 người tham dự, người tham dự vẫn giử đúng theo cung cách BCBG của Paris .

Làm thế nào tham dự bửa ăn tối toàn trắng ?
Một người hôm tối 11/06 đang đi dạo chơi, tình cờ đi ngang qua Palais-Royal, trông thấy hằng ngàn người đang ngồi ăn vui vẻ, chuyện trò nho nhỏ, thân mật, dưới ánh sáng lung linh của những ngọn nến trắng, bèn hỏi thì được biết phải liên hệ với ban tổ chức hay, tốt nhứt, gởi một message qua địa chỉ điện thư “ Evous.fr ” sẽ nhận hồi âm .
Đang đi dạo ngang qua công trường Palais-Royal tối nay, tôi ngưởng mộ nguyên tắc vui chơi này và đẳng cắp của biến cố . Tôi mong được tham dự kỳ tới . Cảm ơn » .
Tuy nhiên cách chắc chắn hơn hết để được ghi tên vào danh sách những  người tham dự bửa ăn tối toàn trắng là phải quen biết người đã tham dự và được sự bảo trợ của người này . Không khác qui củ gia nhập một đảng bí mật hay một hội kín .
Khi được nhận làm thành viên thì sẽ được mời tham dự những bửa ăn kỳ tới . Tuy nhiên khi người được mời mà tới phút chót không tới thì kể như bị loại vỉnh viển khỏi danh sách thành viên .
Những người chưa được chấp nhận nên ghi tên xin tham dự và giử im lặng chờ đợi vì chổ rất hạn chế . Theo thứ tự ghi  tên, mọi chờ đợi sẽ được giải quyết .

Người nghèo bươn chải kiếm được bửa ăn sống qua ngày vô cùng khó khăn . Với mồ hôi nước mắt . Người giàu có muốn tham dự bửa ăn tối lảng mạn, thời thượng, cũng không phải dễ . Cái ăn đã có sẳn . Chỉ xin được tới chổ công cộng cùng ngồi ăn . Tuy chưa có ai biết ai !
Vậy đâu phải chỉ có ăn để sống là vất vả, đồ mồ hôi mà thôi !

Nguyễn thị Cỏ May

Ảo Ảnh Những Huyền Thoại Cộng Sản Từ Cách Mạng Đến Dân Tộc



Tuần nầy  xin mời quý vị cùng chúng tôi phân tách những  từ ngữ « huyền thoại » được hệ thống truyền thông và tuyên truyền Cộng Sản cầm quyền trong nước « thời đại hóa » lại và thường được lợi dụng sử dụng khá bừa bãi nói đúng hơn lạm dụng để mỵ dân.

Ta chỉ thử lấy thí dụ hai từ ngữ : Cách Mạng  và  Dân Tộc thôi.
Cả hai được người Cộng sản sung công để diển tả những « hứa hẹn », những chương trình, hay những thay đổi, kề cả những thay đổi tầm thường nhứt. Người Cộng sản còn « cường điệu » hơn không ngần ngại « dao to búa lớn » dùng cả một từ ngữ dài lòng thòng  "Dòng thác Cách Mạng", để chỉ những thay đổi lớn, những xu hướng, hay hướng đi  do phát triển khoa học  kỹ nghệ tạo thành những thay đồi tập tục xã hội, hoặc hướng đi kinh tế và hướng suy nghĩ của nhơn loại

Những xu hướng mà họ tin rằng nhơn loại đang theo đuổi để toàn cầu hóa chủ nghĩa vô sản chuyên chính. Thế nhưng, thực tế con người không đi những gì họ vẽ ra mà « lại tự động » đi những hướng đi riêng, dẹp, vượt qua những chướng ngại vật, mà chính chủ nghĩa Cộng sản là một rào cản khổng lồ.

Ngày hôm nay, những xu hướng mới của thời đại buộc chúng ta phải nghĩ đến việc tham gia vào « thay đổi ». Phải, chúng ta đang sống trong một thời đại mà thay đổi do phát triển khoa học, thay đổi do nền kinh tế thị trường toàn cầu hóa, thay đổi do những giòng giao lưu văn hóa, giao lưu tin tức đã thay đổi toàn bộ những tập tục suy nghĩ, tập tục văn hóa các địa phương, ẩm thực, ăn mặc, phục sức, trang điểm... tất cả nhờ và do toàn cầu hóa đã biến một loại con người rất toàn bộ « toàn cầu » qua phong cách trang sức, y phục, ẩm thực... tóc nhuộm mầu, áo sơ mi bó,áo thun đầy chữ quảng cáo, quần jean denim, giầy vãi Nike, ăn sandwich MacDo, uống Coca Cola, nghe nhạc Rap,... là một trong những thí dụ đầy điển hình.

Tham gia vào thay đổi chưa đủ, những người trí thức, những người có tay nghề,  có kiến thức khoa học có thể tham gia tiên tri được những thay đổi, có một cái nhìn viễn tượng trong thay đổi.

Tương lai của một quốc gia như Việt Nam, muốn thoát Nghèo, thoát Đói phải làm sao có một đội ngũ trí thức, một đội ngũ kiến thức khoa học để tiên tri được thay đổi. Hiện nay số đông các quốc gia đang « đi lên », chỉ làm được việc là thuần túy chạy theo thay đổi, gọi là « thích hợp với thay đổi » thôi.

Các dân tộc các quốc gia đang đi lên đó chỉ, cũng như người Việt Nam chúng ta, đến ngày hôm nay, chỉ chú trọng đến thích nghi với thay đổi, nghĩa là chỉ biết tận dụng bản năng Thích Ứng, Hội Nhập để Sanh Tồn thôi ! Và đó là một hành động, một tinh thần, rất thụ động. Thế giới của các quốc gia « thích hợp với thay đổi khoa học, thích nghi với đời sống do các xứ tiên tiến đề nghị họp lại thành hoặc là một cái chợ, chỉ là một thị trường tiêu thụ khổng lồ thôi, và hoặc là nếu may mắn là một cái xưởng lắp ráp thi công nhờ giá cả công nhơn rẽ., nhờ đó tạo công ăn việc làm cho nhơn dân mình !  

I - Cách Mạng :

Tinh thần thụ động ấy – kiểu « cũng liều nhắm mắt đưa chân, thử xem con tạo xoay vần đến đâu ? » (Nguyễn Du Kim Văn Kiều) - dùng cho cá nhơn có thể tạm được, nhưng áp dụng cho một quốc gia chỉ mang lại từ tụt hậu đến lỗi thời.
Và đó là sự thật ngày nay của  toàn quốc gia Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam sau 40 năm cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam !

Thế mà người Cộng Sản Việt Nam đã dùng từ Cách Mạng để định nghĩa cái tinh thần của cái xã hội tương lai họ đề nghị tặng cho người dân Việt Nam ! Và cường điệu hơn nữa, người Cộng sản Việt Nam dùng từ ngữ Cách mạng để định nghĩa tất cả những sản phẩm của người Cộng sản và lý thuyết Cộng sản, từ Chế độ,  Cơ chế, Định Chế, thậm chí đến cả Con Người Cộng sản kể luôn cả Thời đại Cộng sản : « Chánh quyền Cách mạng », « Cơ quan cách mạng », « Con người Cách mạng »  và cả  thời đại « Cách mạng » hay cả văn hóa « Cách mạng » hay đạo đức « Cách mạng » (quái vật nào đây?)... Nhưng tiếc thay, những loạt từ Cách mạng ấy không tránh qua được  những tiêu cực của những « thay đổi », những « đổi đời »  Cách mạng đưa dân  miền Nam Việt Nam từ chết đến bị thương. Gia đình « đổi đời » đuổi ra khỏi thành phố để sống « đời sống mới cách mạng » con cái làm thanh niên xung phong đi đào kinh dẫn thuỷ nhập điền (ở một vùng kinh rạch đầy rẩy thuộc đồng bằng sông Đồng Nai hay sông Cửu Long mà đào kinh thì khác chỉ chở củi về rừng), vợ cùng con trẻ đi khai hoang « vùng kinh tế mới », chồng, quân cán chính chế độ phe thua cuộc, cũng « đổi đời » tù nhơn lao động ở những vùng sâu nước độc,  trong những trại tập trung  « goulag sô viết hay laogay trung cộng » ! Và cái mẫu Cách mạng đổi đời nầy, đến ngày hôm nay chẳng những không quy phục được mà cũng không thuyết phục  được dân chúng miền Nam và cuối cùng người miền Nam  phải liều chết vượt biên.

Thật vậy, qua những tiêu cực của những loạt hay đợt chánh sách Cách mạng khác nhau, kể cả Chánh sách Cách mạng Đổi mới hay Đời mới (dám) bỏ Kinh tế Bao cấp Cộng sản Chủ nghĩa để đi sang Kinh tế Thị Trường theo định hướng Xã hội Chủ nghĩa – lại một con quái vật khác  - của Nhà Cầm quyền Cách Mạng tuy có  đem tới vài phát triển nho nhỏ, có phần hơn thời bao cấp, nhưng cũng không khá hơn bao nhiêu, so sánh với  chánh sách kinh tế tài chánh thời Việt Nam Cộng hòa, mặc dù        trong thời chiến ! Trái lại, vì chỉ chú trọng lo « làm ăn kinh tế thị trường » quên xây dựng tương lai đất nước nên để « định hướng Xã hội Chủ nghĩa » tiêu cực, chôm chỉa, mánh mun, ăn chia, phong bì tham nhũng, chạy chọt áp phe, của cơ chế xin cho Cộng sản làm tụt hậu  gia tài văn hóa đạo đức của con người Việt Nam ngày nay.

Trước xu thế quá thay đổi của thời đại. trước sự thay đổi quá nhanh do sáng tạo khoa học kỹ thuật của thế giới, Nhà Cầm quyền Cộng sản Hà nội chỉ biết đi xin Tây, xin Mỹ giúp đở cầu viện xin tiền để được có dịp bớt ngắt, cắt xén chia chỉa, cò còm tham nhũng, bòn mót làm giàu. Việt Nam đất vàng, đất bạc, rừng vàng, biển bạc, nhưng dân chúng Việt Nam nghèo rớt mồng tơi, chỉ có cán bộ là giàu có thôi.

1/ Thiển Cận, Thủ Cựu, U Mê, do Truyền Thống hay do Cộng Sản ?

Từ thời xa xưa, cuối thế kỷ thứ 19, khi văn minh Âu Tây nhập đến Việt Nam, triều  đình Nhà Nguyễn cũng như các xã hội Á đông khác cũng lâm vào khủng hoảng của Việt Nam ngày nay trước những thay đổi của thời đại. Nước đến thì mới làm đê, đấp bờ, chánh sách của triều đình Nhà Nguyễn là nhượng bộ để cố giữ lấy hòa bình, chỉ biết ký những hòa ước mà không có một phương kế nào lâu dài. Ở Trung Hoa càng tệ hơn, khi các liệt cường lăm le xâu xé, triều đình Mãn Thanh vẫn cứ tiếp tục những xa hoa của xã hội phong kiến, giao việc đối ngoại cho ba tất lưỡi ngoại giao của Lý Hồng Chương. Ngày hôm, Nhà Cầm quyền Công sản Hà nội cũng đâu làm gì khác hơn ? Cũng vẫn dùng những công du, thăm viếng, làm phương kế « ngoại giao  cầu viện »,  hết đi sứ « khấu đầu dưới trướng » Tàu, lại du hành « cầu viện » Mỹ, tìm những trợ dược bên ngoài, trông vào ngoại viện, trông vào đầu tư ngoại quốc, thậm chí bán đất, bán rừng, bán đảo, bán biển, bán dân - con trai nam nhi lực lưởng thì coolie, cửu vạn nô lệ, nôm na dưới mỹ từ rất hàng hóa kinh tế thị trường « xuất khẩu lao động », gái nữ nhi đẹp đẻ thì xuất cảng là vợ các trai già độc thân các quốc gia phương Bắc « trai thừa gái thiếu » mua về  làm nô lệ tình dục, ... Tất cả chỉ để mong trước là cứu vãn một quốc gia suy sụp, xóa đói giảm nghèo, sau kiếm tý tiền «còm » chấm mút, làm giàu cho Đảng, làm lợi cá nhơn. Còn chuyện quốc gia, nhìn vào thực tế, cải cách thực tiển tận gốc tận rễ ? Sau tôi là trận hồng thủy – après moi, le déluge !

2 /Thời đại tin học, xã hội mới, văn hóa mới, con người mới :

Trong nhiều năm nay, thế giới đã đi vào một kỷ nguyên mới : thế giới to rộng nay đã biến thành một cái làng nhỏ. Con người không còn là những phần tử rời rạc nữa, mà là một phần tử của cộng đồng nhơn loại. Với tin học, với mạng lưới  thông tin quá hữu hiệu, một biến cố nhỏ ở một góc của địa cầu chẳng chốc truyền lan cùng khắp thế giới. Trong cuộc chiến Việt Nam trước đây, cái mà người Cộng sản tự hào là sáng tạo, thần thánh vô địch . .. thật sự chỉ dựa trên sự bưng bít, sự ngu dân,  và vũ khí to lớn nhứt của họ là sự thiếu hiểu biết của quần chúng. Trái lại, miền Nam chúng ta sở dĩ thất bại là thông tin và dư luận biết quá nhiều. Ngày hôm nay, chúng ta phải nói rõ rằng chúng ta thua là do nhóm ký giả Tây Phương « đâm sau lưng chiến sĩ » và ngay tại Tòa Bạch ốc.  

Nhưng vì sự thật vẫn không che dấu được là chúng ta chiến đấu để bảo vệ con người, bảo vệ tinh thần con người tự do, muốn được tự do, khao khát trân quý tự do, và bảo vệ cái văn hóa, và cái văn minh của một Quốc Gia Việt Nam Tự do, yêu chuộng Tự do, lựa chọn một chế độ Tự do.   

Nhờ vậy mà ngày nay, yếu điểm của Nhà cầm quyền Cộng sản là cũng sẽ  do thông tin và mạng lưới thông tin, người dân sẽ biết quá nhiều. Sự hiểu biết, do kinh  nghiệm bản thân của dân miền Nam truyền sang dân miền Bắc, nguồn giao lưu văn hóa đã giúp dân Bắc sau 20 năm sống trong tăm tối mở mắt nhìn được ánh sáng ở cuộc sống miền Nam. Thống nhứt dân nước là cái sai lầm nhứt của bọn Cộng sản. Một đât nước hai chế độ, mở cửa từ từ may ra Cộng sản kiểm soát được. Ngay những ngày đầu đến đất Nam, dân Bắc đã thấy rằng họ là « cán ngố, họ là lý Toét, Xã Xệ, họ là Mán ra thành phố ».
Dân Bắc  nghèo đói từ miếng ăn, miếng uống, từ văn chương, chữ nghĩa, dốt từ cái sử dụng hằng ngày, từ cái sơ đẳng nhứt, không biết giấy vệ sanh đi cầu, không biết băng vệ sanh cho phụ nữ, không biết đồng hồ mang tay, không biết cây bút nguyên tử, không biết cái bàn cầu vệ sanh, vì chỉ biết vệ sanh ra đồng, nâng niu cục phân để dùng lại bón rau bón cây để giúp canh tác lương thực,... cho đến cái thượng từng kỹ thuật.

Ông bạn Võ Hoài Nam, nhà văn Tiểu Tử, kỹ sư, cựu Giám đốc Kho Xăng Shell Nhà Bè trước Ngày Mất Nước, phải được nâng cấp đi từ Giám Đốc lên hàng « công nhơn tài tử nghiệp dư » sau khi Quân đội Cách Mạng vào Giải Phóng Sài gòn. Một hôm được công tác làm « tua gai » giới thiệu những bồn xăng  của Kho Xăng Nhà Bè. Khi anh Tiểu Tử nói các bồn to « bành ky » đều do các công nhơn miền Nam đóng, thì được ông cán bộ cao cấp Đinh Đức Thiện, chỉnh lại : «   Anh nói láo, làm gì có, bồn xăng to nhưng thế nầy chỉ có Mỹ làm cho các anh thôi, ngoài Bắc chúng tôi giỏi như thế, mà những bồn to thế nầy chỉ có anh Trung Quốc anh Liên Sô làm thôi ! ».

Kể câu chuyện nầy để nói rõ tại sao ngày nay văn hóa của Nhà đương quyền Cộng sản là văn hóa cầu viện, văn hóa ăn xin. Nó đã biến thành cái tập tục !
Cá nhơn chúng tôi, trách nhiệm một Xí nghiệp lớn Hảng Bia và Nước Đá Quốc tế (BGI-Brasseries et Glacières Internationales) chúng tôi thấy rõ cái kém cỏi về kỹ thuật của văn hóa Cộng sản vì làm việc hằng ngày dưới sự quân quản và kiểm soát của quân thắng trận chiếm đóng.
Việt Nam ngày nay cũng vậy, chúng tôi đọc đâu đó một bài viết hãnh diện con trẻ Việt Nam học Toán rất giỏi ? Và tự hào có cả Ngô Bảo Châu với cải Giải Thưởng Field về Toán Học ( tương đương với Giải Nobel). Phải, đúng, người Việt ta học giỏi,
học thuộc lòng, kiểu học chữ Nho, vì bị hán hóa từ ngày xưa nên những cái gì lý thuyết người Việt Nam đều có thể giỏi. Nhưng khi áp dụng ? Khoa Học thực tiển ? Khi cấn phải vào Khoa học áp dụng thì không thấy người Việt Nam. Có chăng là các công dân ngoại quốc gốc Việt, vì họ được nuôi dưởng trong một môi trường tự do, vượt giáo điều, tìm cái mới, tìm cái thay đổi mà không cần phải « dao to búa lớn » cho rằng ấy là « cách mạng, ấy là đỉnh cao trí tuệ loài người » !

Nhưng sau Ngày Quốc Hận của miền Nam, nhờ giao lưu (một chiều) Nam Bắc, nhờ vào Nam đội đồ về Bắc mà người miền Bắc dần dần văn minh hơn, biết xem đồng hồ, biết nghe Đài Phát Thanh thế giới, nhờ bê mấy cái « Đài » kiểu hiệu Zénith, nhận tin tùm lum, không cách chi Công An kiểm soát nổi.
Dân Bắc vào Nam chừng độ một năm, chúng tôi lúc ấy còn ở Sài gơn chưa « đi tù » đã chứng kiến dân Bắc nghe lén BBC rồi ! Và họ sung sướng nghe vì đây là những cửa sồ đầu tiên sau 20 năm sống trong đáy giếng bưng bít. Vì trước đây, sống trong bưng bít, chỉ nghe Đài tuyên truyền Hà Nội, tưởng ta là cái rốn của vũ trụ, nghe nghe BBC mở lòng, mở tai, mở mắt, thông thoáng nhưng lúc ấy chưa dám Mở Mồm ! Và ngay cả ngày hôm nay, có dám mở mồm, mở miệng đi nữa cũng phải hạn chế ngó trước nhìn sau !
Đúng là Hội Chứng « Con người vừa ra khỏi Hang » của Platon. Thật là ếch nằm đáy giếng. Ngồi với nhau trong Hang Pác Bó suy luận chuyện đời, điếc không sợ súng, xua đoàn dân công ăn độn bửa đói bửa no,  - sanh Bắc tử Nam - thì người lính Cộng sản chỉ có hoặc chết hoặc thắng trận thôi ! Được viện trợ dồi dào súng đạn, vũ khí giết người, nhưng chỉ với lương thực cầm hơi (lương khô Trung Cộng), người lính Việt Cộng là những con người máy, với một chương trình giết, chỉ phải thắng phải giết mới có ăn, mới có gạo trắng canh ngon, hay dở lắm cũng cơm sấy, thịt lon, nước trái cây ! Vì vậy, ngày nay, chúng ta người Việt Tự do chớ hỏi tại sao người lính Việt Cộng tàn sát đồng bào ở Huế năm 68, cũng đừng hỏi tại sao Việt Cộng nhẫn tâm  pháo vào thường dân tỵ nạn ở quốc lộ 1 năm 1972, hay bình thản pháo vào dân trên Con đường 19 từ Kontum đi về Qui Nhơn năm 1975 ! Văn hóa Giết, Cách Mạng là Giết  lầm hơn tha lầm. Anh bạn Đoàn Thanh Liêm vừa viết một bài kể chuyện Việt Minh sát hai những người không Cộng sản, đã từng cùng kháng chiến chống Pháp với họ, năm 1945.  Họ sát hại vì không cùng chủ thuyết Cộng sản với họ thôi ! Họ giết tất cả gần 3000 người Cao Đài vùng Quảng Ngãi miền Trung, họ giết tất cả các lãnh tụ các Đảng phái không Cộng Sản, quý vị Trương Tử Anh, Lý Đông A. Họ giết những người không đồng chánh kiến, Cu Phạm Quỳnh, nhà văn Khái Hưng, nhà cách mạng Tạ Thu Thâu, Cụ Chu Bá Phượng một cựu Bô trưởng của Chánh phủ Liên hiệp do chính Hồ Chí Minh cầm đầu. Trong Nam, các cán bộ Cộng sản Nguyễn Bình, Trần Văn Giàu, Nguyễn Trấn cho bắt, thủ tiêu, giết sạch cả các người Cộng sản, tuy cùng lý thuyết nhưng khác hệ phái, phe Đệ Tứ Quốc tế (4ème Internationale thường gọi là Trotskiste vì đứng về phía Trotsky, khác phe Lê Nin và Staline) như Phan Văn Hùm, Phan Văn Chánh Hồ Văn Ngà Trần Văn Thạch.. Cũng trong Nam họ giết cả các người có uy tín, có tên tuổi đề trừ hậu hoạn sau nầy có thể chống họ, kể cả những nhà ái quốc chống Pháp nhơn sĩ Bùi Quang Chiêu, vợ chồng Bác sĩ Hồ Vĩnh Ký, luật sư Dương Văn Giáo... hay cả Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ của Phật Giáo Hòa Hảo. Nói tóm lại, ai không Cộng sản là họ giết. Bộ máy Giết, chương trình Giết được ca tụng được  đưa lên hàng văn hóa, và đó là Cách Mạng. Với những nhận định do chính tay Hồ Chí Minh qua chữ ký CB (tức là Của Bác ) để cắt nghĩa tại sao phải giết Bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm là người Ơn của Cách Mạng, là Mẹ nuôi của Cách Mạng. Giết biến thành thơ, Giết biến thành Vè, với bài thơ Giết của Tố Hữu (tởm quá không nhớ nổi!), của Huy Cận, của cả Văn Cao (tuy là một nạn nhơn tương lai) trong bài quốc Ca « Đường Vinh Quang xây xát Quân Thù ». …
Chế độ Cách mạng là chế độ bưng bít, chế độ thủ tiêu, chế độ dẹp tất cả những rào cản đề cướp chánh quyền, chỉ chừa lại ngu dân, chừa lại dân nô lệ để xây đường Trường Sơn xâm lăng Nam Việt, chỉ chừa lại ngu dân biến thành những robot con người máy sanh Bắc tử Nam. Chế độ  nầy là chế độ cương quyết, chế độ quyết liệt giết người để cướp đât, là chế độ hiện nay cầm quyền tại nước Việt Nam với cái tên hoa mỹ Chế độ Cách Mạng, là một chế độ không do Dân, không vì Dân, chẳng phải của Dân mà là của Cộng sản quốc tế ngày nay biến thành Cộng sản Tàu do Công Sản Tàu, vì Cộng Sản Tàu và thuộc Cộng Sản Tàu.

Đó là Cách Mạng theo định nghĩa của người Cộng sản Việt Nam.

II -  Dân Tộc:

Lịch sử Việt Nam đã dạy cho chúng ta những bài học dân tộc.

Từ các vị anh hùng kháng chiến chống Bắc thuộc đến các Vua của thời độc lập, tất cả đều dựa vào dân tộc để chống ngoại xâm. Từ những quan niệm đất nước lãnh thổ nhỏ hẹp, Giao Châu, Giao Chỉ thời Bà Trưng Bà Triệu, Bố cái Đại Vương, Mai Hắc Đế, đến Đinh Bộ Lĩnh dẹp loạn mười hai sứ quân gom giang sơn về một mối, hay Ngô Quyền, và đặc biệt Nhà Lý với Câu nói « Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế cư » của danh tướng Lý Thường Kiệt, phân định rõ ràng Lãnh thổ, và Dân tộc phía Nam khác hẳn rõ ràng với quân dân Hán ở phía Bắc.
Nhà Lý, với tên nước Đại Cồ Việt, hay Đại Việt, nhấn mạnh rõ ràng Dân tộc Việt. Như vậy với Nhà Lý, người Việt ta đã có khái niệm Dân tộc rồi.
Quên sao câu nói của Vua Quang Trung là chúng phải đánh Tàu để « Giữ răng đen, để giữ mặc váy » !

Dỉ nhiên thời phong kiến, chiên tranh, xung khắc không dựa vào Dân tộc mà  dựa vào Thần dân.  Dân là thần dân, trung thành với Vua với Triều đại. Các cuộc chiến trong lịch sử Tàu nđều là những nội chiến, giữa người Hán đánh nhau. Những thần dân của Nước Ngụy Tào Tháo đánh nhau với thần dân các nước chung quanh Sở, Vệ, hay cả Hán mà hậu duệ phải đi tìm đất sống là Lưu Bị... Dỉ nhiên Truyện Tàu qua tiểu thuyết Tam Quốc cho người đọc chúng ta, là văn viết, nên ta có cảm tưởng dân Hán (hay đuới cái tên dân Hán – Tàu là một – nói một ngôn ngữ, như người Việt ta) Thật sư, dân Tàu là một dân tộc không đồng nhứt ngôn ngữ. Lục địa Tàu cũng nhiều sắc dân khác nhau, nhiều Dân Tộc khác nhau. Dân vùng Beijing (cựu đất của Tào Tháo) khác hoàn toàn dân của Tôn Quyền, dân Quảng Đông, Quảng Châu ngày nay, một bên nói bốn âm, một bên nói sáu âm.
Một người bạn Tàu, gốc Hồng Kông, Quảng Đông,nói với chúng tôi rằng đừng tưởng chúng tao là một dân tộc Hán, Chúng tao nhiều Dân Tộc khác nhau, tao người Quảng Đông, nói Sáu âm, ăn cơm trắng gạo nước. Bọn Bắc Kinh là dân ăn lúa mì (bắnh bao) nói bốn âm. Dân Thành Đô (Cheng Du) là dân Tứ Xuyên nói khác hẳn tụi tao và Bắc Kinh, nên nhớ Tứ Xuyên là Tây Thục , nước của Lưu Bị. Về sau Tần Thủy Hoàng gom lại thống nhứt đất nước, sơn hà, nhưng dân Tàu vẫn là dân Tàu nghĩa là Quảng Đông, Phước Kiến, Hẹ Hakka, vân vân... Và anh bạn Tàu mình mơ nói Nước Tàu tụi tao phải làm một Liên Hiệp Tàu ( Union des Pays Chinois – anh nói chuyện  bằng tiếng Pháp). Chúng tôi tưởng anh phát biểu sai bèn sửa lại «  Mầy muốn nói Liên Bang – une Fédération?) Anh trả lời không «  Tụi tao mơ có một Union (Liên Hiệp) comme l'Union Européenne – Liên Âu ! ). Tất cả thành phần sẽ là những quốc gia độc lập ». Hoan hô anh bạn Tàu của tôi, và mong giấc mơ ấy thành tựu và chỉ có như vậy Việt Nam ta mới sống yên ổn với anh Tàu.
Như vậy chúng ta tạm kết luận là không có Dân tộc Hán !
 TS.Phan Văn Song

 

Kính gởi Quý Vị

Như đã thông báo trước đây, hôm nay Vietnam Film Club chính thức phổ biến trên Youtube toàn bộ cuốn phim Thảm Hoạ Bắc Thuộc theo Link dưới đây:

Kính mong Quý Vị giúp phổ biến rộng rãi cuốn phim tài liệu này đến mọi người, nhất là những người trong nước.

Xin cảm tạ và kính chúc Qúy Vị mọi sự an lành

Trân trọng

Chu Lynh
Editor, Vietnam Film Club
www.vietnamfilmclub.org
vietnamfilmclub@aol.com
Để xem Video với hình ảnh rõ nét HD, hãy chọn góc phải dưới màn hình, Click Settings chọn 720p60HD

 
Design by Việt Ly Hương |FreePolitic - |