Gia chánh

Monday, 27 March 2017

Tin Vui 26/3:Tổng hợp tất cả những hình ảnh đẹp, độc đáo vô cùng "CHÁY" khắp nơi thiên đường vc

"CHÚNG TÔI ỦNG HỘ NGƯỜI VIỆT: FORMOSA GET OUT VIETNAM!"

XIN GỠI ĐẾN CÁC ACE CÔNG NHÂN TRÊN TOÀN QUỐC!
Lòng câm phẩn của người dân Việt Nam đối với các công ty trung quốc đã dâng lên tột đĩnh và ngọn lửa đang bốc lên... trong những ngày vừa qua... các ACE đã thấy rõ.Đễ tránh sự ngộ nhận đáng tiếc có thể xẫy ra đối với những công ty nước ngoài không phải cùa tàu cộng... Các "ACE" công nhân hãy "ĐỀ̀ NGHỊ, KHUYÊN 'BAN LÃNH ĐẠO'" nên viết những "BĂNG RÔN, BIỂU NGỮ" thật to, thật lớn, treo trước cổng chánh cho mọi người qua lại nhìn thấy.
Nên viết bằng hai thứ tiếng VIỆT và tiếng ANH:
"ĐÂY LÀ CÔNG TY CỦA......"
Nước gì đó....

Image may contain: one or more people, sky and outdoor

------------------------
CHÁY NHÀ MÁY NHỰA & GIẤY ĐỨC HÒA LONG AN NGÀY 26/3/2017
 Máy bơm cũng đã được bố trí dày đặc để hút nước từ các kênh gần hiện trường để khống chế ngọn lửa.

Image may contain: one or more people and outdoorNo automatic alt text available.Image may contain: one or more people and fireImage may contain: sky, cloud and outdoor
Hơn 3 giờ chữa cháy cật lực của cảnh sát TPHCM, Long An
Đám cháy hoành hành dữ dội tại công ty sản xuất keo nhựa và giấy rộng hàng nghìn mét vuông khiến cảnh sát PCCC tỉnh Long An phải xin chi viện lực lượng từ TPHCM.
Sáng nay (27/3), các ngành chức năng huyện Đức Hòa, tỉnh Long An vẫn đang phong tỏa hiện trường đám cháy từ một công ty chuyên sản xuất keo nhựa và giấy nằm trên đường Bùi Văn Ngọ, xã Đức Hòa Đông, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An để khám nghiệm, điều tra làm rõ nguyên nhân vụ hỏa hoạn.
Image may contain: outdoor

-----------------------------------------------------------------------
26/3 Là ngày NGƯỜI CÀY CÓ RUỘNG
Lại là ngày cả dân tộc kêu oan
Dưới ách cộng nô uất hận ngập tràn
Lũ quỷ đói phá tàn gia bại nước
Rước tàu cộng vào đây ngày đêm đánh đuổi
Khiến khắp nơi trăm họ lầm than
Nhà cửa còn đâu ra ở khắp mọi đàng
Gieo độc tố trãi đầy trên quê Mẹ
Chúng trơ trẻn bạo tàn luôn vơ vét
Mồm ôi thôi xạo láo hãi hồn kinh
42 năm nhìn lại nước non mình
Đâu HÒN NGỌC đâu VIỂN ĐÔNG ngày ấy
42 năm sống trong lòng ngọa quỷ
Bán giống nòi bán sạch đất ÔNG CHA
CHÙA CHIỀN tan hoang NHÀ THỜ cũng điêu tàn
Bao Đạo Giáo​ đắm chìm trong bão đỏ
Lũ vô thần từ rừng sâu kéo đến
Bao nhiêu vong hồn không chổ trú thân
Mồ mã nghĩa trang cũng vở nát tan hoang
Giờ còn lại loài đỉ buôn khắp nước
Giờ còn lại đầy đường bao loài cướp
Xâu xé mọi người đến tận tủy tận​ xương
Loại dâm ô đầy dẩy chốn học đường
Cướp giết chém phủ đầy trên mặt báo
Thiên đường ngày xưa giờ là địa ngục
Khung trời hồng ngày ấy chẳng còn chi
Chỉ còn đây đầy khúc nhạc ai bi
Ngày 26/3 ngày xuống đường tranh đấu
Mưa lâu ngày ắt sẽ dần thấm thấu
Rót vào lòng người nguội lạnh bấy lâu
Cùng xiết tay nhau mà giữ lấy nhịp cầu
Xua tan hết những vầng mây u ám
Khung trời VIỆT NAM sẽ trở nên bừng sáng
Cùng rộn tiếng cười ngày 26/3.....

Tin buồn cho Việt kiều 42 năm nuôi sống csVN:Cấm chuyển Kiều Hối ra khỏi Hoa Kỳ

Cấm chuyển Kiều Hối ra khỏi Hoa Kỳ
Image may contain: one or more people and people sitting
Donald Trump ký sắc lệnh cấm chuyển Kiều Hối gây sốc hàng triệu người Việt !
Theo các hãng tin Thông tấn lớn dẫn nguồn tin từ Tòa Bạch Ốc, ngay sau khi ký liên tiếp 2 sắc lệnh về cắt giảm các quy định để “cởi trói” cho ngành Tài chính Ngân hàng Mỹ, đổi lại Tổng thống Donald Trump vừa ký thêm sắc lệnh bổ sung, cấm các tổ chức Ngân hàng, Tài chính của Mỹ chuyển tiền ra nước ngoài theo dạng Kiều Hối, đã gây sốc toàn cầu.
Sắc lệnh bổ sung này còn yêu cầu Bộ Tài chính của Mỹ áp đặt hàng loạt quy định để giới hạn tối đa việc chuyển tiền ra khỏi nước Mỹ, nhằm giữ nguồn vốn để đầu tư trở lại nước Mỹ, tạo công ăn việc làm cho người dân như ông Trump đã hứa.

Sau hàng loạt sắc lệnh hành chính gây sốc như: sắc lệnh cấm nhập cư khiến công dân nhiều nước, và những người đã có Quốc tịch Mỹ, và có Thẻ xanh, phải khốn đốn khi bị cấm nhập cảnh, 2 sắc lệnh Ngân hàng cắt bỏ nhiều điều khoản trong đạo luật Dodd-Frank “cởi trói” cho các Ngân hàng Mỹ vì “giới hạn các doanh nghiệp và gia đình vay tiền ngân hàng”. Giới chủ ở Phố Wall tỏ ra vui mừng cho rằng: Nới lỏng các quy định sẽ tạo điều kiện cho các Ngân hàng thúc đẩy hoạt động tín dụng, qua đó tạo việc làm cho người dân. Lãnh đạo phe Dân chủ tại Thượng viện Mỹ Chuck Schumer lên tiếng phản đối sắc lệnh rà soát đạo luật Dodd-Frank, và cho rằng: Việc hủy bỏ văn kiện này sẽ mở đường cho giới Tài chính “lộng quyền”. Tiếp nối chiến lược “Nước Mỹ trên hết” như đã hứa khi tranh cử, Tổng thống Donald Trump lại đưa ra thêm một sắc lệnh bị cho là vi hiến.
Ngược lại, sắc lệnh mới chặn dòng tiền ra khỏi nước Mỹ, buộc các Ngân hàng hành động “vì nước Mỹ”, đánh thẳng vào miếng cơm manh áo của nhiều kiều dân.

Không khí hoang mang không chỉ dậy lên trong lòng người Việt hải ngoại, mà lệnh cấm chuyển tiền ra nước ngoài, ảnh hưởng trực tiếp đến hàng triệu gia đình ở Việt Nam, có người thân đang sinh sống, và học tập ở Mỹ. Thậm chí, còn gây sốc mạnh cho các nhà đầu tư của Mỹ vào Việt Nam nữa. Dòng Kiều Hối về Việt Nam chắc chắn sẽ giảm mạnh, thậm chí là bị khựng lại.
Theo Ngân hàng Thế giới, tổng lượng Kiều Hối của toàn thế giới đạt tổng cộng khoảng 582 tỷ USD (năm 2015). Mỹ chiếm 19% số lượng di dân toàn thế giới. Di dân tại Mỹ gửi về nhà lượng Kiều Hối trị giá 133,5 tỷ USD (năm 2015). Trong đó các nước nhận Kiều Hối từ Mỹ lớn nhất là: Mexico; TC; và Ấn Độ. Rõ ràng đây là nguồn tiền rất lớn chuyển ra khỏi nước Mỹ mà ông Trump muốn ngăn chặn.

Như chúng ta chứng kiến thời gian qua, nhiều trường hợp người Việt không làm sao được nhập cảnh vào Mỹ. Rồi lượng người Việt ở Mỹ về thăm quê hương cũng đã giảm mạnh, thậm chí tới đây còn có nguy cơ không được mang ngoại tệ ra khỏi nước Mỹ đem về Việt Nam nữa.
Sắc lệnh hành pháp mới của Tổng thống Mỹ cũng sẽ đánh thẳng vào túi tiền của các Ngân hàng ở Việt Nam đang cung cấp dịch vụ nhận và chuyển tiền Kiều Hối có kết nối với các Ngân hàng tại Mỹ như: JPMorgan Chase & Co, Ngân hàng hợp tác Mỹ, Citigroup, Wells Fargo & Co, Goldman Sachs Group, và Morgan Stanley. Người dân ở Việt Nam muốn nhận được tiền từ người thân chỉ còn cách chuyển tiền qua các dịch vụ “chợ đen”, dịch vụ ngầm. Tức là các dịch vụ chuyển tiền chui, không qua hệ thống Ngân hàng, tuy nhiên, độ rủi ro cao.
Theo Ngân hàng Nhà nước, lượng Kiều Hối về Việt Nam trong năm 2016 đã giảm chỉ vào khoảng 9 tỷ USD, thấp hơn tới 25% so với mức dự báo tràn lạc quan là khoảng 12 tỷ USD. Ngay tại Sài Gòn, nơi có đến vài triệu người có thân nhân ở ngoại quốc, tập trung đến 50% lượng Kiều Hối chuyển về Việt Nam cũng chỉ nhận được khoảng 4.3 tỷ USD thấp hơn dự kiến đến 10%.
Ngoài ra, dòng Kiều Hối đổ về Việt Nam còn phải chịu thêm lực cản rất lớn từ việc Fed tăng lãi suất USD, cùng với chủ trương nâng giá trị USD, và không tham gia TPP của Tổng thống Donald Trump, khiến các nhà đầu tư, hay những người trước đây chuyển tiền về Việt Nam, thì nay sẽ giữ USD để gửi tiết kiệm tại các quốc gia có lãi suất tiền gửi USD cao hơn là gửi về Việt Nam. Lượng Kiều Hối từ Mỹ chuyển về Việt Nam nhằm đầu tư vào sản xuất – kinh doanh để đón đầu TPP, thì nay cơ hội này không còn.

Tới đây, cùng với lệnh nhập cư của Trump đang ảnh hưởng mạnh mẽ đến tâm lý người Việt hải ngoại, thì nay lệnh cấp chuyển kiều hối mà Donald Trump vừa ký chắc chắn là cú sốc cho nhiều người Việt.
Không chỉ ở Việt Nam, tại những quốc gia đang phát triển khác, lượng Kiều Hối cũng bị sụt giảm mạnh do tác động của chính sách mới của Mỹ. Báo cáo mới nhất của World Bank cho hay, nguồn Kiều Hối đổ vào Ấn Độ – quốc gia có lượng Kiều Hối lớn nhất thế giới đã giảm 5% trong năm 2016. Kiều Hối đổ vào các quốc gia khác như: Bangladesh, Pakistan, Sri Lanka cũng lần lượt giảm 3,5%; 5,1% và 1,6%.
Bên cạnh chính sách quản lý ngoại hối, chính sách đối với người Việt Nam của Mỹ cũng có vai trò quan trọng không kém trong việc ngăn dòng Kiều Hối vào Việt Nam. Trước đây, vấn đề được các kiều bào rất quan tâm là mang tiền về đầu tư vào đâu, thì nay dù có chỗ cần đầu tư, thì họ cũng không thể đầu tư được vì sắc lệnh mới.

Sắc lệnh về Kiều Hối bất ngờ bắt đầu gây lo ngại lớn cho giới bất động sản Việt Nam. Bởi vì, đây là một nguồn tiền đáng kể cho thị trường địa ốc. Việc suy giảm bất ngờ của Kiều Hối cũng gây ra những lo lắng khác, vì nó còn chảy cả vào lĩnh vực sản xuất, thị trường chứng khoán, vàng…
Những năm qua, dòng Kiều Hối là một trong những nguồn vốn bù đắp thâm hụt cán cân thương mại, giữ ổn định tỉ giá, làm tăng nguồn vốn đầu tư xã hội, góp phần lớn vào dự trữ ngoại hối của Việt Nam. Nay nguồn tiền này bị chặn, sẽ đảo lộn cuộc sống của hàng triệu gia đình, và nền kinh tế của Việt Nam.

Suốt 42 năm người Việt hải ngoại giúp csVN,để nhận được biệt danh... các thế lực thù địch nước ngoài ...cảm thấy nhục nhã?

Người Việt hải ngoại giúp CSVN
No automatic alt text available.
Người Việt hải-ngoại giúp csVN tồn tại+ Đại nghĩa địa xa hoa cua đcsVn+ Đời cơ khổ của dân VN. Thêm một bài nghiên cứu đứng đắn, công phu, đầy đủ và chính xác, nên xin đựơc phổ biến rộng rãi !May ra gây đựơc chút ý thức cho bà con " bỏ nứơc, chạy CS " !(Trịnh Viết Bắc)
Từ trước năm 1975 ở miền Bắc có ai nghe thấy nạn tham nhũng lộng hành không? Có lẽ không ai biết hoặc là không có vì dân chúng nghèo quá làm sao mà có tiền hối lộ, tạo thành tệ nạn tham nhũng được. Nạn tham nhũng hối lộ ở Việt-Nam từ đâu mà ra ?
Sau khi VC xâm chiếm miền Nam, chúng - những tên rừng rú đỉnh cao trí tuệ - thấy chóa mắt về cảnh hào nhoáng (hoành tráng), giầu có tại Sàigon, rồi đâm ra hủ hoá vì người dân miền Nam đút lót chạy chọt cho được việc:
• để mua bãi vượt biên;
• đút lót tiền cho cán bộ CS để được thăm nuôi người nhà bị tù trong trại cải tạo;
• để có hộ khẩu,
• để khỏi đi miền kinh tế mới;
• để mua bán nhà cửa;
• để xin giấy phép mở tiệm làm ăn,
• v.v. và v.v....
Đủ mọi thứ chạy chọt, tạo thành một hệ thống THAM NHŨNG - HỐI LỘ khổng lồ, giống hệt như ngày trước dân chúng miền Nam “bắt tay” cảnh sát công lộ để khỏi bị phạt.
Tại xa cảng Biên Hoà, VC dùng những xe chở hàng, chở trái cây, phía dưới giấu người và vũ khí, cũng “bắt tay” với cảnh sát mình để chuyển quân và súng ống vào Sàigòn hồi Tết Mậu Thân1968.
* Có lẽ chúng ta đấm ngực nhận lỗi đi là vừa.
* Khi chính phủ Clinton bắt đầu bang giao kết thân và giao thương với VC năm 1995, thì “Việt Kiều” về Việt-Nam ào ào.
Những “Việt Kiều” này đa số là những người đã sống với CS trước khi vượt biên. Họ đã quen cái lối đấm mõm cán bộ rồi. Những “Việt Kiều này đã bầy ra cái thủ tục “đầu tiên” còn lai rai kéo dài cho đến ngày nay. Họ dấm dúi hối lộ ngay tại hải quan để được xem xét Visa, thông hành và lấy hành lý cho nhanh. Về đến phường xã, phải ra ghi tên nên lại một lần nữa nhờ thân nhân đem tiền ra “bắt tay” bỏ túi ít đôla hay tặng vài thùng bia cho đám công an khu vực để khỏi bị làm khó dễ.
Người miền Nam chúng ta sống lè phè quen rồi, nghĩ rằng chi vài đồng cho cán bộ để được thoải mái cũng vô tội và lại được tiếng là rộng rãi. Thân nhân “Việt kiều” đang bị giữ thành con tin Thành phần “Việt kiều” và thân nhân của họ vô hình chung trở thành có giá được nâng cấp lên thành công dân hạng 2 sau cán bộ gộc và gia đình của bọn này, vì có tiền bạc rủng rỉnh, đi đâu cũng lọt.
Cho đến bây giờ đa số thân nhân được người nhà ở hải ngoại tiếp tế nên nhóm này tháng tháng nằm im bất động chờ quà, chờ tiền gửi về, không còn phải lo làm việc vì có tiếp tế đều đều từ hải ngoại, không còn muốn tranh đấu gì nữa. Khi họ có tiền thì họ được cảm tình với cán bộ, công an khu vực, vì họ bao cho cán bộ đi nhậu nhẹt chơi bời. Họ có tiền thì họ bắt đầu hành xử như một thứ *“bồ tèo”* hay *“người được công an bảo trợ”* và rồi coi thường loại công dân hạng ba, là loại dân chúng nghèo khổ nhất nước.
Theo thống kê thì số tiền “gửi về nước” hàng năm cũng khoảng hơn 3, 4 tỷ Mỹ Kim. Năm qua 2011 lên đến trên 9 tỷ mỹ kim!!!
Số tiền mang tiếng là gửi về nước nhưng được giữ lại và gửi vào ngân hàng Mỹ tại Hoa Kỳ. Các tay tài phiệt Mỹ thấy có lợi trông thấy nên đã ép chính phủ Mỹ thả lỏng cho “Việt Kiều” gửi tiền vô hạn định, để họ kiếm lời. Số tiền đôla (*đồng tiền nào cũng có số mà!*) đem về xài tại VN một hồi cũng được thu góp đưa cho con cháu cán bộ sang du học, du lịch và đem bỏ băng Mỹ hay tiêu sài mua nhà, mua cơ sở thương mại tại Mỹ không mất đi một đồng xu nào.
Với giá hối đoái hiện nay, mỗi VK đem về $10,000 USD (tính ra tiền hồ là 200 triệu/giá cả năm 2012) là đã trở thành siêu triệu phú.
Thành phần “Việt kiều” trở thành cái *mỏ vàng* hay nôm na một chút là các con *bò sữa* được nhà nước ta nâng niu để dễ dàng bòn vắt sữa. Chiêu bài gọi họ là “khúc ruột ngàn dặm” hay “Việt kiều yêu nước”; mở thêm cả chục ngàn quán ăn, quán nhậu, làng nướng, quán cà phê, karaoke, bia ôm, đã được CSVN nghiên cứu kỹ càng.
Mới đây nhất, CSVN đổi luật song tịch để cho “Việt Kiều” mua nhà dễ dàng và cho phép “Việt Kiều” về nước mà không cần visa. Tất cả chỉ nhằm mục đích dụ khị VK đem tiền về nước càng nhiều càng tốt.
Hội từ thiện bác ái... vắt bò sữa.
Một việc nữa là họ nhờ những nhà *từ thiện bác ái hải ngoại* đi *vắt sữa* giùm cho họ - quảng cáo xin tiền của những người hảo tâm ở hải ngoại cứu trợ dân nghèo Việt-Nam - rồi đem về Việt-Nam phân phát. Chắc chắn phải chia với cán bộ cộng sản một phần lớn chứ không thế nào đoàn cứu trợ tự do đi lại phát quà thoải mái được. Quý vị không tin cứ hỏi các chủ công ty như Thầy 6 VTA, linh mục Francis Hoàng, Mục sư Bảo, Nhóm Sưởi ấm của TG, v.v... thì sẽ biết quy tắc lề lối chia chác với cán bộ công an VC là bao nhiêu.


Kể từ khi các chuyên viên xuất ngoại ra hải ngoại “vắt sữa” bị dân tỵ nạn tẩy chay, thì lại mọc thêm nhiều nhóm từ thiện ... hoặc nhóm quốc doanh trong nước đang bắt tay với hàng giáo phẩm cao cấp xuất thân từ Cali đang tiến hành chiến dịch bênh vực xoá tội “vi phạm tự do tôn giáo” cho VC. Chúng ta hãy chờ xem, nhóm này cựa quậy ra sao để đối chất với các nhóm nhân quyền Hoa Kỳ và thế giới tự do đang kết án CSVN.
Những gánh nặng của CSVN đáng lẽ chúng phải lo chăm sóc thì nay đã được những thành phần *đĩ điếm phản động* gánh vác giùm rồi mà chúng lại có phần ăn chia nữa chứ. Cộng sản chỉ cần thổi phồng lên lòng bác ái của người Việt hải ngoại, gọi họ là khúc ruột ngàn dặm, Việt Kiều yêu nước là có thể bòn rút tiền dễ dàng.
Chúng ta đã là những người phổi bò đễ tin, bị khai thác triệt để vì cái tật hám danh. Có nhóm từ thiện nào đến gõ cửa các quan lớn VC, cá độ, chơi cờ tướng ăn thua bạc tỷ, để vắt sữa đâu mà chỉ nhè những ông bà già, đang ăn welfare, ăn tiền hưu, tiền già để móc tiền sau khi tung hô kêu gọi lòng bác ái thương người của họ lên đến tận mây xanh.
Nghị Quyết 36 nhằm vào “Việt Kiều” CSVN biết rõ như vậy, cho nên chúng đã ra Nghị Quyết 36 chiêu dụ “Việt Kiều” bằng đủ mọi mánh khóe. Nuôi dưỡng đám “Việt Kiều” để hàng năm đem về cho chúng một số ngoại tệ 8,9 tỷ đôla. “Việt Kiều” mỗi cái Tết rủ nhau về cỡ 400.000 hay nửa triệu người. Cứ thử làm một bài toán nhân nhỏ là mỗi người “Việt Kiều” về như vậy trung bình đem vào VN khoảng 5 ngàn đô - hơn bù kém - thì số tiền là bao nhiêu. Nguyên 1 dịp Tết CSVN cũng thu được khoảng 2,3 tỷ Mỹ Kim.
Riêng kỹ nghệ * “thủ tục đầu tiên” * tại Tân Sơn Nhất cũng kiếm khá bộn được hơn 4,5 triệu đôla.

Mới đây cư dân trên mạng được xem thấy một đoàn xe super “xịn” của đám đại gia và cán bộ nhà nước VC đi dự đám cưới tại miền Bắc mà hoảng hồn.
CSVN hiểu rõ là kỹ nghệ du lịch VN chiêu dụ người ngoại quốc không ăn khách nên bám riết vào “Việt kiều” thương nhớ quê hương.
Du khách ngoại quốc chỉ du lịch một lần vì tiêu chuẩn khách sạn, vệ sinh và cách chiêu đãi phục vụ khách hàng tại Việt-Nam còn quá kém so với Thái Lan, Nam Hàn, Đài Loan và Singapore. Mời quý vị tìm xem các tạp chí về du lịch thế giới xem họ đánh giá du lịch Việt-Nam như thế nào thì biết rõ.
Việt kiều nhớ nhà hay nhớ cái gì ở VN ???


Chỉ những người Việt-Nam vì ham chơi, đem * áo gấm về làng *, ham được dân chúng trọng vọng vì có tiền, vì đồ đạc rẻ rề so với ngoại quốc nên tha hồ mua sắm.
Đúng ra vào thời điểm này, với kỹ nghệ tin học vượt bực, internet, chat, chụp hình, video gửi cho nhau để xem mặt nhau cho đỡ nhớ thì quá dễ. Nhưng đa số Việt Kiều” muốn lấy cái cớ là * nhớ nhà và nhớ người thân * đế mỗi năm phải về Việt-Nam một lần và trong thâm tâm thật ra là họ nhớ các làng nướng, các quán cà phê mờ ảo, quán bia ôm, các chợ bán quần áo rẻ mạt. Đem 100 đôla về may được ít nhất 5 cái áo dài làm sao mà các chị, các bà, các cô không thích cho được. Ở Mỹ thì 100 đô chỉ đủ tiền mua “vải” cho 1 cái áo dài.
Giả dụ như Việt-Nam có đời sống đắt đỏ như bên Âu Châu thì người Việt-Nam có rủ nhau về ùn ùn ăn Tết không? Có còn thương quê hương là chùm khế ngọt nữa không? Có thiếu gì “Việt Kiều” có bà con cha mẹ ở bên Pháp mà có năm nào cũng phải về Paris ăn Tết đâu ???
Vì vậy “Việt Kiều” vì ham chơi, ham trình làng áo gấm nên rủ nhau đem tiền về cúng cho con cái bác Hồ để chúng có đủ phương tiện trù dập đàn áp người dân lành của mình. Đó là một cái tính xấu của người Việt-Nam chúng ta là quá ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân.
Các “Việt kiều chưa hiểu thấu rõ các ý nghĩ của người dân nghèo trong nước coi “VK áo gấm” về làng ra sao: Việt Kiều” kiêu căng lai căng!!!!!
Tiếp xúc với một số dân tại Sàigòn, họ coi “VK ”như là những người “ngoại quốc” khoe mẽ, nói chuyện thêm tiếng Mỹ tiếng Tây cho nó oai, nên tìm cách lừa đảo moi móc tiền bạc không thương tiếc. Tiền “VK” đem về sài làm mọi thứ tăng giá khiếp đảm làm đời sống của dân nghèo đã cơ cực lại càng thảm thương hơn, nhất là “giá cả Việt Kiều” dịp Tết Nguyên Đán này. Chưa bao giờ người Việt-Nam lại chịu khổ nhục như thời nay!!!!
Tại sao ngày xưa người dân dám đứng dậy chống ngoại xâm, mà nay đối với CS sắt máu độc tài thì lại nhũn như con chi chi?

Quân Sư Phụ của Nho giáo ảnh hưởng đến người Việt? Vì đạo Nho dậy vậy chăng? “Quân-Sư-Phụ” mà lỵ. “Quân” ngày trước là “vua” nói gì là nhân dân nghe răm rắp, dù là những vua ăn chơi đàng điếm - ngày nay “Vua” đã đổi tên thành * Chủ tịch Nhà Nước, Tổng Bí Thư Đảng* và *Thủ Tướng* nên người dân VN vẫn coi họ là vua chăng mà chịu khổ sở vì chữ Quân kia.Chưa bao giờ thấy một quốc gia với dân số 87 triệu người mà không dám làm gì với 1 chính quyền giỏi lắm có gần 300 tên và một lũ cán bộ, công an đảng viên ăn bám, theo đóm ăn tàn.
Còn đâu những Ngô Quyền, Lê Lợi, Trưng Trắc,Trưng Nhị, Trần Hưng Đạo, Quang Trung Nguyễn Huệ, ... anh dũng chống ngoại xâm ?????
Trí thức Việt-Nam đã mai một trở thành trí ngủ rồi !!!
Qua vụ APEC 2006 người ta càng thấy rõ thêm là đại tài phiệt quốc tế chỉ biết có đồng đôla thu vào được thôi, nên đưa chiêu bài dụ khị: “Muốn đánh đổ chế độ độc tài, cộng sản, thì nên cho họ sung sướng phủ phê, viện trợ cho kinh tế lớn mạnh, rồi tự nó sẽ tự động dần dần trở thành dân chủ mà thôi, chả cần tranh đấu gì cả.”
Thực tế đã chứng minh là khẩu hiệu đó gian manh và sai lầm ở chỗ đám đại tài phiệt bán được nhiều sản phẩm cho các nước độc tài cộng sản, thu tiền vào túi áo của họ.
Những chính phủ độc tài kia được nhiều ngoại tệ thì thay vì dễ dãi với dân chúng, mở mang tự do dân chủ từ từ, thì chúng lại sử dụng những số tiền đó để mua những máy móc, dụng cụ chặn đứng làn sóng dân chủ như bên Trung Cộng chúng đã liên kết với Microsoft, Yahoo, Google để chặn những tin tức từ trong nước đưa ra và làm nhiều bức tường lửa cấm dân chúng trong nước truy cập nhưng tin tức tự do dân chủ trên thế giới.
Tại Việt-Nam đám công an mạng, cũng đã tìm đủ mọi cách làm tường lửa ngăn chặn những tin tức từ ngoài về. Chúng đã tăng cường số công an kiểm soát internet lên hơn 2.000 đứa từ Nam tới Bắc. Chúng đã áp dụng luật đăng ký SIM CARD của điện thoại di động để bóp chẹt tự do của người dân. Mới đây nhất chúng tuyên bố lập thêm 4,5 cơ quan khác để kiểm soát cá BLOGs của dân chúng. Chúng còn thăng cấp, tăng lương cho đám công an, quân đội, để bọn này sả thân giúp cho đảng của chúng vững mạnh để tiếp tục ngồi lên đầu lên cổ người dân.
Một đề nghị khác của chính phủ Hoa Kỳ qua ông cựu đại sứ Michalak cũng được nhiều nước tự do sử dụng là tạo điều kiện dễ dàng cho thanh niên sinh viên các nước cộng sản độc tài đi du học với mục đích là nhồi vào đầu óc những sinh viên ý niệm dân chủ, rồi sau đó vài chục năm sau, những sinh viên này về nước lên cầm quyền thì sẽ có dân chủ.
Chiêu bài này cũng sai bét là vì ngay tại Việt-Nam thì những sinh viên được đi du học 99.9% là con cái của các cán bộ Cộng Sản gộc.
Chúng là những người sẽ kế nghiệp ngôi vua tại Việt-Nam. Khi trở về được làm vua, được ngồi trên đống tiền, được tham nhũng thả dàn, được hưởng mọi quyền lợi, ăn trên ngồi trước, thì chúng có dại dột đem áp dụng dân chủ tây phương trong nước không, hay là sẽ tiếp tục kiểu cai trị độc tài độc đảng để được hưởng lợi.
Hoa Kỳ đã thất bại hoàn toàn đối với các sinh viên Hồi giáo được gửi sang Mỹ học dân chủ, khi về nước thì chưa một quốc gia hồi giáo nào “dân chủ” cả mà chỉ là tăng gia “mầm mống chống đế quốc Hoa Kỳ” mà thôi. Có lợi trong những chiến dịch này thứ nhất là những trường đại học Mỹ tha hồ thu học phí “out of state” mà chả cần tìm hiểu là sinh viên đó mất mấy năm mới ra trường, miễn là học càng lâu càng tốt... và thứ hai là các nhà băng Mỹ tha hồ thu tiền của con cái cán bộ gộc đem sang rửa tiền, mua nhà, mua xe, mở cơ sở thương mại. Của Ceasar sẽ trả về Ceasar là vậy.
Một số các nhà dân chủ vận động xin phép chế tài CSVN thì được một câu như tát nước vào mặt: - Quý vị hãy về giáo huấn đồng hương của quý vị đi. Họ đã đổ tiền cả 8-9 tỷ MK về Việt-Nam mỗi năm!!!!
Tựu chung đa số “Việt Kiều” ra khỏi nước năm 1979-1985, nhiều gia đình đã bỏ mạng trên biển Đông vì sóng gió hãi hùng, vịnh Thái Lan vì nạn hải tặc đánh cướp rồi và làm đắm thuyền bè. Bao nhiêu trong số này khi thoát đến các trại tỵ nạn đã năn nỉ xin tỵ nạn chính trị tại các nước tự do vì * “không sống được dưới gông cùm cộng sản”* mà nay ngang nhiên về làm giầu cho chúng, làm tay sai cho chúng?
Phải nói một cách đau lòng là trong số này có những thành phần HO bị tù tội đầy đoạ nhiều năm trời, mà bây giờ cũng về nước rồi trở lại tung hô chúng nữa.
Nếu còn có chút liêm sỉ thì nên bỏ ngay quốc tịch hay thẻ xanh xin về trở lại sinh sống tại Việt-Nam, chứ đừng ở Mỹ vừa hưởng tiền già, tiền bệnh do các người Mỹ đóng thuế đem tiền về phục vụ cho chế độ Cộng Sản.
CSVN vô ơn với các gia đình liệt sĩ và bạn bè khi xưa: Người dân miền Nam ngày xưa tin lời của VC đã cưu mang chúng trong những hầm hố để chúng cướp chính quyền năm 1975.
Chính những người miền Nam đã ngụy tạo ra cái gọi là *“Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam”* làm công cụ cho cộng sản miền Bắc chiếm hoàn toàn miền Nam tháng 4 năm 1975.
Chúng ta biết chắc là những người tham gia MTGPMN khi xưa bây giờ “hối lỗi” không còn kịp nữa, nhưng vì muốn giữ thể diện nên không dám nói ra mà thôi, hoặc là bị ép, bị cấy sinh tử phù nên không có thể nào dám phản lại.
Những dân biểu đối lập ngày xưa làm công cụ cho Cộng Sản bây giờ cũng ngậm tăm, vì bị chúng cho ra rìa. Bằng chứng là *Dương Qu ỳnh Hoa, Ngô Công Đức, Hồ Ngọc Nhuận, Kiều Mộng Thu, Lý Quý Chung *....bây giờ ra sao, có được cái ghế nào không hay là đang than thân trách phận vì đã quá ngu dại theo chúng ???
Một *Nguyễn Ngọc Lan* chống đối chính quyền VNCH đệ II, những tưởng được CS tưởng thưởng, những đã vỡ mộng đến khi bị gây tai nạn chết (2007) vẫn chưa được toại nguyện. Một * Trịnh Công Sơn * chuyên làm nhạc phản chiến, cũng có đầy hy vọng khi CSVN chiếm miền Nam, những cũng âm thầm mang xuống mồ những ưóc mơ thiên đàng Cộng Sản. Không biết kỳ nữ Đại Uý * Kim Cương* bây giờ làm ăn ra sao hay là cũng bị VC “vắt chanh bỏ vỏ” như những người khác. Những “mẹ nuôi chiến sĩ” ngày xưa bây giờ bị bạc đãi cũng sáng mắt muốn chửi thề vì đã bị lừa dối. Cò người mang đầy huy chương trên ngực áo đi biểu tình đòi đất cũng bị Công An hốt lên xe không thương tiếc đưa về bót.
Tạm Kết
Ngoại trừ những trường hợp bất khả kháng thăm viếng bà con gia đình đau ốm, quan hôn tang tế phải về lại Việt-Nam thì được. Còn “Việt kiều” hàng năm phải về để ăn chơi du hí, tìm bò non thì đáng chê trách. Những “Việt Kiều” ngày nay đang tuôn tiền về nước cho chúng hãy mở mắt ra đi. Chúng có biết ơn không, hay là chúng đang dụ dỗ bòn rút tiền bạc của quý vị, để cầm chân thân nhân của quý vị như những con tin. Quý vị đã và đang trở thành công cụ của Cộng Sản độc tài đang tàn sát dân lành.
Nếu quý vị không mở mắt ngay thì muôn đời dân tộc Việt-Nam sẽ không thể nào thoát ra khỏi chế độ Cộng Sản. Tương lai đất nước là ở trong tay quý vị. Quý vị thử “nhịn” về Việt-Nam, nhịn gửi tiền về cho thân nhân trong 1,2 năm thôi, thì CSVN sẽ mất đi một số ngoại tệ rất lớn, xem tình hình biến chuyển ra sao thì sẽ biết liền./.
Bác Sơn chuyển
---------------------------

Wednesday, 22 March 2017

Linh Mục Giuse Vũ Thành,Houston: 30 tháng tư " Ngày Quốc Hận" hay ngày vui mừng giới văn nghệ?

CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA HOA KỲ
The Vietnamese American Community of the USA
16204 Viki Lynn Pl., Pflugerville, TX 78660
Email: cdvnhk@gmail.com, md46usa@gmail.com
Kính gửi Linh Mục Giuse Vũ Thành
Giáo xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam
10610 Kingpoint, Houston, TX 77075
Về việc: Phản đối việc tổ chức Hội Chợ nhằm ngày Quốc Hận 30-4.
Kính thưa Linh Mục,
Chúng tôi kính gửi đến Linh Mục và giáo hữu thuộc Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam tại Houston lời thăm hỏi và chúc mọi sự bình an trong ơn Thiên Triệu.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đánh dấu ngày Cộng Sản chiếm đoạt miền Nam. Từ đó, gieo rắc bao đau thuơng, uất hận và dẫn đến ngày nay, 42 năm sau, nguy cơ mất nước vào tay Trung Cộng. Thiết tưởng chúng ta không mất thì giờ để kể lể những điều đau thương mà 42 năm qua người Việt Nam đã từng biết, từng trải qua sau ngày mà tất cả chúng ta đã gọi là Ngày Quốc Hận.
Cũng vì gọi đó là Ngày Quốc Hận, người Việt tại hải ngoại đã minh thị, đồng ý rằng khắp nơi, nếu có diều kiện thì phải tổ chức tưởng niệm để đánh dấu, nhắc nhở các thế hệ sau về ngày đau thương, mất nước; mà không bao giờ tổ chức lễ hội, ca hát, nhảy múa, vui chơi trong ngày này.
Chúng tôi vô cùng thắc mắc khi hay tin Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam tại Houston sắp tổ chức Hôi Chợ Mùa Xuân vào ba ngày 28, 29, và 30 tháng 4, năm 2017. Đã có rất nhiều điện thư, điện thoại từ khắp nơi gửi cho chúng tôi để tỏ sự bất bình và thúc bách chúng tôi phải lên tiếng với quý Linh Mục.
Kính thưa Linh Mục,
Chúng tôi không biết bản thân Linh Mục đã rời Việt Nam đến Hoa Kỳ trong thành phần vượt biên tị nạn hay bảo lãnh để hành đạo; nhưng chúng tôi biết rất chắc chắn rằng tuyệt đại đa số giáo dân của Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam tại Houston là những người tị nạn. Chắc họ sẽ không hài long khi Linh Mục tổ chức Hội Xuân vào đúng ngày Quốc Hận.
Nhất là trong hoàn cảnh hiện nay tại Việt Nam, các Giáo Xứ toàn quốc đang rầm rộ tổ chứcTổng Biểu Tình liên tiếp trong các ngày Chủ Nhật để chống sự xâm lược của Trung Cộng và bán nước của tập đoàn Cộng Sản Việt Nam. Tất cả những đoàn thể, tổ chức tại hải ngoại đã đồng loạt lên tiếng hỗ trợ. Chúng tôi thiết tưởng quý Linh Mục và tín đồ trong Giáo Xứ lại càng nên tích cực yểm trợ cho công cuộc đấu tranh vì sự sống còn của tổ quốc Việt Nam, thay vì tổ chức vui xuân (muộn màng) trùng vào ngày Quốc Hận.
Chúng tôi xin đề nghị Giáo Xứ dời ngày vui vào một ngày khác để tránh dư luận không tốt về quan điểm lập trường của quý Linh Mục.
Xin cầu xin Thiên Chúa ban cho Linh Mục sự sáng suốt và cảm thông với đồng bào Việt Nam.
Trân trọng.
Hoa Kỳ ngày 21 tháng 3, 2017
T.M Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ.
CT Hội Đồng Chấp Hành
Đỗ Văn Phúc
--
Đỗ Văn Phúc
Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ
Kính chuyển quývị để rộng đường nhận định,
On Wednesday, March 22, 2017 6:51
Dù sao chúng ta cũng phải bái phục BTC hội chợ Mừng Xuân 2017 đã "can đảm và kiên cường" làm một cuộc trắc nghiệm về ngày vui được tổ chức vào ngày 30 tháng tư. Đây là một việc làm chưa ai dám làm suốt 42 năm qua, ngoại trừ vài anh bầu sô uống thuốc liều, tổ chức nhảy đầm ca hát; nhưng chỉ ở Casino của Mỹ mà thôi. Nếu cuộc thử nghiệm của BTC lần nầy đươc êm xuôi, không có tổ chức chống cộng, hội đoàn, mặt trận... nào chống đối được, chắc chắn trong nay mai các tổ chức đồng hương, hội đoàn quân đội, chùa chiền, phong trào,giới trẻ, giới gìa, du sinh, sẽ được bọn nằm vùng khuyến khích tổ chức vui chơi ngày 30 tháng tư, như là một "đồng tâm, đồng tình" với CSVN cùng vui chơi mừng ngày 30 tháng 4 với đảng ở trong nước. Nếu Giáo xứ CTTDVN tại Houston làm được thì các tổ chức khác sao lại không? Chúng tôi hy vọng việc nầy không xảy ra trong tương lai, vì chúng tôi vẫn tin tưởng những vị , những hội đoàn chống cộng suốt 42 năm nay sẽ ý thức được những gì họ làm, đầu óc vẫn còn tốt chứ chưa tới độ trộn lẫn tàu hũ made in China.
On Wed, Mar 22, 2017 at 2:34 AM, Diego
Ông LM Giuse Vũ Thành, một kẻ tu hành mà không thành thật, gian dối, lọc lừa từ Từ cái poster HỘI CHỢ MÙA XUÂN 2017 28-29-30 tháng 4 đến cái text đến, rồi đến Cái Thông Cáo
lộ rõ âm mưu đánh tráo, lừa đảo đồng bào và tín hữu một cách tinh quái như Satan.
Vạch mặt sự lưu manh và gian dối:
Nội dung poster HỘI CHỢ MÙA XUÂN 2017, -28-29-30 Tháng 4, 2017 chỉ giới thiệu vui chơi với
ban nhạc với các ca sĩ chuyên nghiệp, hoàn toàn không nhắc nhớ gì đến sinh hoạt tôn giáo...
Nhưng khi bị lên án việc vui chơi, hội chợ làm tiền trong những ngày đau thương quốc hận 28,29,30-4-2017
thì đưa ra một cái text một đôi hàng nhập nhằng kèm với cái
THÔNG CÁO (đặc biệt cái thông cáo
rất bài bản nhưng không có ghi ngày tháng năm !!!!! một điều tối kỵ với những văn bản như thế nầy)
Theo lịch Phụng vụ, lễ Chúa Phục Sinh năm nay là ngày Chúa Nhật 16-4-2017
Trong THÔNG CÁO thì 28,29,30-4 Mừng Chúa Phục sinh và quốc hận.
Đây là cái thông cáo ra sau sau khi bị dư luận lên án việc tổ chức vui chơi
hội chợ ca nhạc Mừng Xuân 30-4-2017 của Ông LM Giuse Vũ Thành
Thành, đây là trò lưu manh.
Xin nhắc Ông LM Giuse Vũ Thành, Chúa Giêsu lòng lành và hay thương xót vô cùng,
Ngài luôn tha thứ mọi lỗi khi chúng ta biết ăn năn thú nhận tội mình.
-----
Thưa Linh Mục Vũ Thành, cùng Qúy Vị chức sắc.
Tôi xin Linh Mục Vũ Thành và qúy vị chức sắc trả lời giùm tôi các câu hỏi sau.
1/ Đức Cố Hồng Y Francois - xavier Nguyễn Văn Thuận lý do gì, vào thời điểm nào, và do ai chủ xướng bắt ngài vào lao tù.
2/ Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt vì lý do gì, và do ai gây áp lực với Vatican để Ngài không còn làm Tổng Giám Mục.
3/ Có bao nhiêu Linh Mục Nha Tuyên Uý công Giáo đã chết trong lao tù CS. Một danh từ mỹ miều mà Ve Chai gọi là " Học tập cải tạo".
4/ Linh Mục Vũ Thành có nói tôi không làm chính trị. Theo Linh mục như thế nào là chính trị.
Linh Mục nên biết rằng : chính trị gồm có thái độ và hành động.
A/ Linh Mục đạ di cư vào Nam năm 1954 ( 20 tháng 7 năm 1954 đó là ngày quốc Hận Đầu Tiên của nước Việt Nam), năm 1975 Linh Mục đã bỏ nước ra đi. Đó là Thái độ chính trị của Linh Mục.
B/ Cộng Sản là Vô Thần. Linh Mục là Tu Sĩ mà lại Tu Sĩ Công Giáo. Đó là Hạnh động Chính trị của Linh Mục.
5/Chúa có dạy Linh Mục phải xây nhà thờ cho bự hay không? Chúa có dạy Linh Mục phải kiếm cho thật nhiều tiền hay không? Hay là Chúa dạy cho Linh Mục điều gì? Vai trò của Một Alter Christus là gì? Tôi thiết nghĩ Linh Mục không bao giờ quên.
6/ Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Tại Houston có bảo lãnh cho những tu sĩ từ VN qua đây học không?
7/ Linh Mục có nhớ khi Đức Cố Hổng Y Francois - xavier nói những gì " trước khi là người Công Giáo tôi là người Việt Nam". Đức Cố Hồng Y cháu của ai.
8/ Ai đã nuôi sống và bảo vệ cho Linh Mục cũng như gia đình của linh mục trong suốt cuộc chiên.
9/ Tiền và công sức xây dựng nên Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo do đâu mà có?
Xin Linh Mục vui lòng hồi đáp email này càng sớm càng tốt.
Kính Thư.

-----
XIN CÁC ANH CHỊ VIẾT COMMENT VỀ VẤN ĐỀ NÀY - ĐỪNG QUÊN NGÀY 30/4 LÀ NGÀY TƯỞNG NIỆM - KHÔNG CÓ 1 LÝ DO GÌ ĐỂ TỔ CHỨC VUI CHƠI ĐƯỢC CHE ĐẬY BỞI NHỬNG ÂM MƯU PHẢN BỘI LẠI NHỬNG LINH HỒN ĐẢ CHẾT VÀ NHỬNG NGƯỜI ĐANG SỐNG LƯU VONG TẠI HẢI NGOẠI .

Tuesday, 21 March 2017

Hồi ức tuyến xe lửa Sài Gòn – Mỹ Tho xưa


Tôi bắt đầu làm quen với xe lửa Sài Gòn – Mỹ Tho từ lúc lên 5. Lúc ấy cô ruột tôi đang dạy Nữ công Gia chánh tại trường Trung học Nữ Học Đường, sau khi về làng Vĩnh Kim chịu tang ông nội tôi, thấy cần phải đem tôi lên Sài gòn để tôi đừng quá nhớ thương ông nội mà suốt ngày khóc bên cạnh bàn thờ.

Cô tôi nói sẽ cho tôi đi xe lửa, có đầu máy chụm lửa than, và xe dài như con rắn, chạy rất mau, trên hai đường rầy.

Ra khỏi nhà ga Mỹ Tho tôi xin cô tôi cho tôi xem đầu máy đi dài theo toa xe, lên ngồi trên ghế bằng gỗ cạnh cô tôi. Tôi nói: “Con thấy xe lửa giống con rít hơn con rắn, vì nó có chân”. Cô tôi khen tôi nói đúng. Xe chạy mau, cảnh vật thay đổi qua cửa sổ. Tôi rất thích, nhìn cảnh vật bên ngoài mà có cảm giác như xem hát bóng.

Khi tôi bắt đầu vào trung học tại trường Trương Vĩnh Ký tại Sài Gòn trong 7 năm liền từ 1934 đến năm 1941, mỗi năm ít nhứt là 5 lần tôi đi xe lửa Sài Gòn – Mỹ Tho trong lúc tựu trường, bãi trường hay các lễ lớn.

Năm 1934, lúc lên xe đi tựu trường sau mấy tháng nghỉ hè, lòng tôi buồn vô hạn. Nhớ nhà, nhớ làng, nhớ con sông Sầm chảy trước nhà chiều chiều anh em tôi tắm lội qua sông, nhớ con đò ngang tôi thường chèo thay anh lái đò để vừa tập thể dục, vừa giúp anh lái đò nghỉ tay, nhứt là nhớ cô tôi và các em tôi quây quần dưới mái nhà thân yêu. Mà chiếc xe lửa đang chở tôi đi xa cảnh, xa người tôi thương yêu. Chân bước lên xe mà lòng hướng về cố quận. Tìm một chỗ ngồi trong góc không muốn nhìn ra ngoài.

Đến chuyến trở về, lại thấy thương chiếc xe chở mình gặp lại gia đình làng xã. Nhà ga Sài Gòn rộn rịp hành khách như giang hai tay ra đón đứa con xa nhà trở về sum họp với gia đình. Lên xe lần nầy, tôi đi từ toa đầu đến toa cuối thấy hạng tư có băng ngồi theo chiều dài của xe đầy hành khách đi buôn, mỗi hành khách có hai ba giỏ hoa quả hay gà vịt để chật lối đi. Băng hạng ba sắp theo chiều ngang. Hành khách là những người có tiền, thầy thông thầy ký áo quần sạch sẽ. Tôi là học sinh nghèo đi hạng tư. Tôi không ngồi trong toa mà thích đứng phía ngoài, vừa thoáng, không chen chúc với ai vừa có thể ngắm cảnh. Khi xe tới ga Trung Lương, biết sắp đến Mỹ Tho lòng nôn nao thấy xe chạy không mau như mình muốn. Và tới Mỹ Tho thì thoát ra ngoài chạy đến bến xe đò Chợ Giữa.

Tuyến xe lửa Sài Gòn – Mỹ Tho đối với tôi là một người quen biết gặp nhau đúng định kỳ. Tôi bắt đầu để ý đến những cây cầu Tân An Bến Lức, những người bán bánh mì lạp xưởng đậu phộng, mía ghim ở các sân ga, đặc biệt ở ga Trung Lương, tiếng xe chạy trên đường rầy và nghe những câu chuyện giữa những người hành khách.

Tại Mỹ Tho có một nhà văn Jacques Lê Văn Đức, có đặt nhiều chuyện vui trong đó có chuyện “Thím Tư Dốt đi xe lửa”. Nhà văn đã nghe như tôi những lời than tiền xe mắc, đi xe ngồi đau lưng, nhìn bên ngoài đếm cột dây thép giải buồn, “giấy xe có lợi”. Mà ông ráp tất cả những việc ấy trong một câu chuyện có đầu có đuôi như sau đây:

“Thím Tư nói: “Ai có chuyện phải đi xe lửa thì ráng chịu chớ tui từ đây tới chết hỏng thèm đi xe lửa nữa. Tôi đồ đệ hột gà hột vịt vừa ra khỏi cửa ga có một thằng cha chận tôi lại hỏi:
“Giấy đâu?”

Tui trả lời: “Tui đờn bà chớ bộ đờn ông sao mà hỏi giấy thuế thân?” (Dưới thời Pháp thuộc, mỗi người đàn ông phải đóng thuế thân và giấy thuế thân được coi như giấy căn cước hay giấy chứng minh nhân dân ngày nay).
Thằng cha đó miệng ngậm tu huýt như thằng con tui ngậm bình sữa, nó nạt tôi: “Đi xe lửa thì phải mua giấy xe lửa”.

“Mua thì mua. Mà mua ở đâu?”.

Đàng kia kìa! Nó chỉ tui lại chỗ bán giấy xe. Cái thằng cha bán giấy miệng ngậm cây viết chì nhọn hoắc. Bộ nó dữ lắm sao người ta nhốt nó như nhốt cọp trong vườn thú vậy. Tui đứng trước cửa sắt nhỏ chưa kịp nói gì nó hỏi:
“Đi đâu?”

“Đi Chợ Lớn”.

Nó thảy ra một miếng giấy cứng ngắc nhỏ xíu. Nó la to: “Năm đồng”. Tui nghĩ chắc thằng cha nầy nó ăn gian. Tui trả giá: “Thôi ba đồng đó”.

Thằng cha đó nó nạt tui: “Đi không đi thì thôi! Không có trả giá gì hết”. Tui sợ thằng cha đó nó nhảy ra nó cắn chết, tui trả năm đồng, lấy miếng giấy xe rồi lên xe. Mèn đét ơi! Lên ngồi ghế cây cứng ngắc đau đớn thân mình. Ngồi buồn quá tôi giải buồn bằng cách đếm cột dây thép. Bà con hỏng biết chớ đếm cột dây thép đỡ buồn lắm. Hễ thấy cột dây thép qua cửa sổ mình đếm. Tui đang đếm, mà con mẹ ngồi gần bên tui lại ham nói chuyện.

Nó hỏi tui: “Chị đi đâu vậy chị?”

“Đi…  45 Chợ … 46 lớn… 47…”
“Đi chơi hay đi… chi vậy chị?”

“Thăm… 51… bà 52… con 53…”

Con mẹ đó nó tưởng tôi điên, nên đi chỗ khác. Nhờ vậy mà tôi tha hồ đếm cột dây thép. Gần tới Chợ lớn có một ông lấy miếng giấy xe lửa ra xé làm hai nói với người bên cạnh: “Miếng nầy tôi đưa cho người xét giấy, phân nửa kia, tôi để đi bận dìa (bận về)”. Tôi nghe thấy hay quá. Ông nầy biết ăn gian nhà nước. Tui cũng xé miếng giấy của tôi ra làm hai. Ra cửa tui đưa cho anh xét giấy.
Anh ta hỏi: “Nửa miếng kia đâu?”
“Nửa miếng kia tui để đi bận dìa”.
Anh ta la lên: “Người ta mua giấy có lợi (tức là giấy khứ hồi). Chị mua giấy có một bận đâu có xé làm hai được. Đưa nửa miếng kia đây”.

Tôi lục trong túi tôi, kiếm nửa miếng kia. Mèn đét ơi! Áo túi của tui lủng đáy, nửa miếng kia lọt đâu mất. Tui phải trả năm đồng nữa mới được ra khỏi nhà ga. Từ đây tới chết tôi hỏng dám đi xe lửa nữa”.

Chuyện đó tôi thuật lại cho nhiều người nghe và em tôi Trần Văn Trạch rất thích. Em tôi là một nghệ sĩ được đồng bào trong nước tặng danh hiệu quái kiệt. Sau khi nghe chuyện đó em tôi lại thêm nhiều chi tiết vui như thím tư đang đứng đợi tìm chỗ ngồi có một người đàn ông cứ tìm cách đụng vào mình thím. Thím quay lại gây với anh chàng ấy và hỏi:
“Làm gì vậy Thầy?”

“Làm Thầy giáo”
“Thôi đi Thầy!”

“Muốn thôi, nhà nước không cho”.

Và sau khi cho người ta cười về chuyện đi xe lửa đếm cột dây thép, em tôi tiếp theo đoạn sau là đi xe lửa về thăm mẹ nhưng khi xuống xe lửa về nhà thì không gặp được mẹ, vì mẹ đã qua đời. Và câu chuyện đó Trạch đã cho tên là “Chuyến xe lửa mùng năm”.

Tôi đi lần chót xe lửa khứ hồi Sài Gòn – Mỹ Tho vào năm 1944. Khi tôi đang ở Sài Gòn, cô tôi thấy trong mình yếu gọi tôi về để cùng cậu năm tôi – Cụ Nguyễn Tri Khương – đờn cho cô tôi nghe một lần như theo lời cô tôi nói “tế sống” cô. Trên chuyến về ấy, tôi rất buồn, vì nhớ tới người cô đã thay cha mẹ tôi nuôi dưỡng dạy dỗ tôi nên người có thể sắp vĩnh viễn ra đi. Lần đó cậu năm tôi, anh họ tôi là nhạc sĩ Mỹ Ca, Trạch và tôi đờn cho cô tôi nghe những bản trong nhạc tài tử. Cô tôi nằm nghe thưởng thức từng câu nhạc, từng chữ nhấn, nhưng cậu năm tôi và tôi không cầm được nước mắt. Cô ba tôi mỉm cười mà nói với tôi: “Con đờn bản Bắc là một điệu vui. Cô nghe cô thích, cô vui mà sao con khóc?” Tôi lau nước mắt và nói với cô tôi: “Từ rất lâu, con không có dịp đờn cho cô nghe, nên con xúc động. Con xin đờn hai lớp rưỡi bản Nam Xuân nhịp tư, ngày trước cô dạy con nhấn chữ xang, con còn nhớ đây”. Lại đến lượt cô tôi chảy nước mắt và nói: “Cô cảm động quá. Con đi học Hà Nội, chỉ huy dàn nhạc đờn nhạc mới, nhạc Tây, mà không quên chữ đờn cô dạy con”. Cậu năm tôi và anh Mỹ Ca, Trạch đều bước ra phía ngoài, nước mắt ràn rụa. Hôm sau, trên chuyến xe trở lại Sài Gòn, tôi ngồi trên xe mà chỉ thấy nét mặt xanh xao của cô tôi nằm trên ghế dài, tay nhịp nhẹ trên ngực, miệng mỉm cười, thỉnh thoảng khen nhỏ: “Hay quá!”. Tai tôi nghe văng vẳng bản Nam Xuân, và khi xe tới Sài gòn, tôi bước xuống xe như người có xác không hồn.
Tôi không nghĩ đó là lần chót tôi đi trên xe lửa Sài Gòn – Mỹ Tho. Ba tháng sau buổi đờn “tế sống” cô tôi, Trạch đánh điện tín báo tin cô tôi qua đời. Lập tức nhạc phụ tôi và tôi đi xe đạp từ Sài Gòn về Chợ Giữa để tôi chịu tang và lo chôn cất cô tôi. Rồi dòng đời cuốn tôi… không ngờ định mệnh sắp bày đã để tôi trải qua cuộc đời mình ở Pháp hơn “nửa thế kỷ”! Và khi trở về Việt Nam những lần sau, tôi không còn gặp lại được bóng dáng chiếc xe lửa trên con đường Sài Gòn – Mỹ Tho nữa…


GS Trần Văn Khê & gia đình trên cầu sắt làng Vĩnh Kim năm 1938.
(Từ trái sang: Trần Văn Trạch, Nguyễn Hữu Ngư (Ngu Í), Trần Văn Khê, Trần Ngọc Sương, Cô Ba Trần Ngọc Viện)

GS Trần Văn Khê

Thân phận văn nghệ Việt Nam dưới chế độ Cộng Sản



Sách báo, truyền thông và cả văn nghệ giải trí ở Việt Nam bị kiểm duyệt và kiểm soát gắt gao từ nhà cầm quyền. (Hình: Getty Images)
Lịch sử đang qua đi, bốn quốc gia cuối cùng theo thể chế Cộng Sản cũng đang bước vào buổi “hoàng hôn” của triều đại. Nhưng nhìn lại quá khứ cũng vẫn là bổn phận của người cầm bút, để khi lịch sử sang trang, nhờ cái nhìn dự phóng mà mọi người có thể cùng mạnh bước hướng tới tương lai.
*Những thân phận trái chiều
Nguyễn Khải là một nhà văn quân đội, thuộc Tổng Cục Chính Trị của Hà Nội.
Sau 1975, Nguyễn Khải sống và viết tại Sài Gòn. Ðược một bộ phận độc giả của Sài Gòn đọc và coi như một “tay VC Bắc Việt,” duy nhất có cái để mà đọc.
Xuất thân của Nguyễn Khải cũng khá “ly kỳ.” Là con của người vợ lẽ (vợ bé) của một ông quan huyện. Sau này người cha di cư vô Nam, Nguyễn Khải lấy họ mẹ.
Theo Việt Minh kháng Pháp, Nguyễn Khải vừa làm y tá, vừa tập tành viết báo.
Theo lời kể, thời ở chiến khu, được tin quân Pháp sắp nhảy dù để truy bắt các cơ quan kháng chiến của Việt Minh. Ðơn vị của Nguyễn Khải được lệnh di chuyển, rút sâu hơn nữa vô rừng. Lúc đó Nguyễn Khải đang lên cơn sốt rét nặng, nằm mê man trong lán. Ðơn vị rút đi, bỏ lại cho Nguyễn Khải một ít gạo và muối.
Tỉnh dậy giữa lán trại trống hoác trong rừng, không rõ thời gian đã qua bao lâu. Chỉ thấy bụi mọt của lán rơi quanh chỗ nằm thành một hình nhân. Nguyễn Khải bò ra suối uống nước, khi phần nào hồi tỉnh Nguyễn Khải nấu cơm, ăn rồi nhắm hướng băng rừng tìm theo đơn vị cũ…
Sau vụ Nhân Văn-Giai Phẩm, Trần Dần bị Tổng Cục Chính Trị gọi về kiểm điểm.
Theo lời kể, tại nhà khách của tổng cục, Trần Dần cứ nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà và liên tục đốt thuốc. Tất cả những tàn thuốc mà Trần Dần quăng xuống nền nhà đều được Nguyễn Khải thu dọn sạch sẽ.
Sau 1975, Nguyễn Khải được đeo lon đại tá và được bầu vào Quốc Hội.
Nguyễn Khải nói với mọi người: “Mình được vào Quốc Hội vì người ta biết tỏng là mình.. hèn.”
Sau Ðại Hội VI, đổi mới của Cộng Sản, Nguyễn Khải được bầu là phó tổng thư ký thường trực Hội Nhà Văn Việt Nam. Hết nhiệm kỳ, Nguyễn Khải được gọi ra Hà Nội để bỏ phiếu “hợp thức hóa” bộ sậu mới của Hội Nhà Văn đã được chỉ định từ trước. Nguyễn Khải từ chối không ra Hà Nội, để phản đối cái “dân chủ giả cầy” của triều đình. Và có lẽ đó là hành động “phản kháng” duy nhất của một nhà văn mang lon đại tá, lâu nay vẫn được Tổng Cục Chính Trị và chế độ tin dùng.
Nhưng hãy đọc Nguyễn Khải, người đã đem đời mình dâng cho Cộng Sản, viết trong di cảo. Ðại ý: “Sống như một con gián, làm người còn chưa xong, sao có thể làm nhà văn?”
*Ra đi và trở về
Thời tiền chiến, đã nảy sinh một tình bạn qua mối “lương duyên” âm nhạc của hai cây đại thụ nền tân nhạc là Phạm Duy và Văn Cao.
Văn Cao với những: “Buồn Tàn Thu,” “Suối Mơ,” “Thiên Thai”… là người dáng phần nho nhã, nhưng Văn Cao cũng yêu nghề “kiếm cung.” Từng là trưởng ban ám sát của Việt Minh ở Hải Phòng.
Văn Cao cũng là tác giả của bài Tiến Quân Ca, sau bài này trở thành quốc ca của nước Việt Nam (cộng sản).
Sau vụ Nhân Văn-Giai Phẩm, Văn Cao không được chính thức xuất hiện ở bất kỳ đâu, chỉ viết nhạc không lời. Cho tới năm 1976, mới viết bài “Mùa Xuân Ðầu Tiên” như một niềm hy vọng len lén, nhưng cũng không được cho hát ở trong nước (mãi cho tới sau này).
Văn Cao sống trong lặng lẽ cho tới khi ông qua đời. Niềm day dứt của ông, có lẽ được gởi gắm trong chùm thơ “Năm buổi sáng không có trong sự thật,” đăng trên tạp chí Sông Hương, có lẽ là số Xuân 1986 (hoặc sau đó 1-2 số).
Phạm Duy có nhiều sáng tác nổi tiếng trong kháng chiến. Nhưng sau đó ông bỏ về thành, rồi vô Nam. Sau 1975, ông định cư tại Hoa Kỳ.
Âm nhạc của Phạm Duy có đầy đủ, từ đạo ca, tình ca, tục ca, tới… ”thương mại ca.” Vì ông cũng cần phải sống và nuôi gia đình.
Cuộc đời cũng như sự nghiệp âm nhạc của Phạm Duy đầy đủ những cung bậc hỉ-nộ-ái-ố của thế cuộc thăng trầm.
Khi Phạm Duy “dinh tê” Cộng Sản coi Phạm Duy là kẻ phản bội. Ðến nỗi, khi viết lịch sử tân nhạc họ không muốn nhắc tới Phạm Duy.
Còn khi Phạm Duy về nước. Người Việt hải ngoại coi Phạm Duy như một kẻ phản bội lý tưởng quốc gia.
Sự thật, khi đã bỏ Cộng Sản ra đi, Phạm Duy chỉ trở về với dân, với nước, với người yêu âm nhạc của ông. Vì nếu còn cộng sản, như cái thời chuyên chính, thì Phạm Duy không thể trở về.
Người đi theo Cộng Sản tới mút mùa kháng chiến phải kể tới nhà văn Vũ Hạnh. Trước 1975, Vũ Hạnh từng nổi tiếng với tập “Bút Máu,” “Người Việt Cao Quý”…
Sau 1975, trong lòng độc giả, nhà văn Vũ Hạnh đã chết, chỉ còn con người cán bộ hiện hữu như một xác sống thích di hành.
Cuối cùng, khi tác giả nằm xuống, những eo xèo yêu ghét quanh họ cũng dần lặng thinh. Là lúc tác phẩm lên tiếng, nếu là tiếng nói chân thực thì tác phẩm đó sẽ bền bỉ với thời gian. Chống lại mọi sự lãng quên, sự phỉ báng, sự hư vô hóa và thách thức mọi thể chế chính trị đã từng mưu toan cầm tù nó.

 Văn Lang

Monday, 20 March 2017

Phật giáo Việt Nam đang ở đâu?: Bất tuân dân sự

Ngẫm lại mà buồn cho Phật giáo và Phật tử trước 1975 trong thể chế Tự do Nhân bản của 2 nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, vì ngày xưa các sư tăng, các Phật tử đã hùng dũng xuống đường mặc áo cà sa mạnh dạn phản đối "Diệm Thiệu" đã đàn áp Phật giáo. Các bậc tu hành như Thượng tọa Thích Trí Quang, Sư cô Huỳnh Liên đã lao đầu vào sinh hoạt chính trị một cách nhiệt tình, Huề thượng Thích Quảng Đức "bảo" các sư khác "giúp" đổ xăng lên người cũng như giúp châm lửa để "tử" vì đạo" một cách uy nghi lẫm liệt. Các bậc sinh viên, học sinh hò hét xuống đường chống đối chính quyền VNCH một các vô cùng hoành tráng. Ôi khí thế của một thời oanh oanh liệt liệt, nay còn chăng?.

*

Tôi vẫn biết, có 4 đề tài cấm kỵ trong tranh luận, 4 vấn đề đó là: Tôn giáo, Sắc tộc, Niềm tin và Chính trị. Riêng vấn đề chính trị thì hôm nay với hiện tình của đất nước, điều này không còn xem là "cấm kỵ" trong tranh luận nữa. Bài viết hôm nay, tôi đặt trọng tâm vào vấn đề: Vị thế cùng phản ứng của Phật giáo trong những vụ việc nghiêm trọng gần đây, đó là sự kiện Formosa.

Như hầu hết chúng ta ai cũng biết rằng nguyên nhân chính của thảm họa cá chết, rong tảo và môi sinh biển bị tàn phá hủy diệt là do Formosa xả thải vô số tấn hóa học, chất thải cực độc vào lòng biển ở Vũng Áng - Hà tỉnh cũng như lan rộng đến Quảng Bình, Nghệ An, Thừa Thiên Huế ở 4 tỉnh miền Trung cũng như các vùng biển khác của cả nước.

Năm 2008, Tập đoàn Formosa (Đài Loan, Trung Quốc) công bố việc rót vốn đầu tư dự án tại Khu kinh tế Vũng Áng thông qua việc thành một công ty con - Công ty TNHH Gang thép Hưng nghiệp Formosa (FHS - Formosa Hà Tĩnh).

Với mô hình sản xuất - xuất khẩu liên hợp, dự án được lên kế hoạch với tổng đầu tư 28,5 tỷ USD (giai đoạn I trên 10,5 tỷ USD) trên diện tích hơn 3.300 ha, bao gồm cả diện tích mặt biển (cảng Sơn Dương), thời gian thuê đất là 70 năm. Khi hoàn thành, công trình dự kiến tạo việc làm cho trên 35.000 lao động. (1)

Sự việc xảy ra từ tháng Tư 2016, tính đến hôm nay cũng đã hơn nửa năm trong sự im lặng của đảng và nhà nước CSVN với chủ đích là bao che cho tập đoàn sản xuất gang thép này mà Trung Cộng là nhà đầu tư chính, đó là về phía nhà cầm quyền CSVN, còn về phía người dân thì ai là những người đại diện thay dân có những hành động dẫn dắt, cứu giúp, gióng lên tiếng nói một cách thiết thực cụ thể?.

Tin tức và hình ảnh của quí Cha như Đức giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Lm Antôn Đặng Hữu Nam đã huy động, dẫn dắt và trợ lực cho hơn 10.000 người dân của 4 tỉnh miền Trung gồm ngư dân và giáo dân tụ tập tại Kỳ Anh Hà Tĩnh vào sáng ngày 2 - 10. 2016 để phản đối công ty Vũng Áng đã gây ra những thiệt hại vô cùng lớn lao, Cũng như những cuộc biểu tình trước đó với số người tham gia lên đến hàng chục ngàn người.





Biểu tình tại Hà Tĩnh sáng 7/ 8 /2016 -Formosa cút khỏi Việt Nam

Dòng người tuy đông nhưng rất có tổ chức và tuân thủ kỷ cương nghiêm chỉnh, để cuối cùng là Formosa thất thủ. Sao sự thành công của dân chúng ấy, nhà cầm quyền đã tập hợp những lực lượng vũ trang (mà xuất xứ của lực lượng này thì chưa rõ lắm) gồm côn an, CSCĐ đông như quân Nguyên để trấn thủ cũng như sẵn sàng đàn áp người dân cho những lần xuống đường, khiếu kiện kế tiếp của những người dân bị thảm họa.

Phía giáo dân Thiên Chúa giáo cùng ngư dân là vậy nhưng đã hơn nửa năm rồi, các nhà lãnh đạo Phật giáo vẫn trong trạng thái im lặng một cách lạnh nhạt đáng buồn.

Vẫn biết dưới sự đàn áp của bạo lực từ nhà cầm quyền là đáng ngại nhưng các linh mục và giáo dân của Thiên Chúa giáo, họ không ngại sao?. Và họ đã vượt qua sự sợ hãi bằng những hành động cụ thể, giương cờ tôn giáo và rầm rộ xuống đường để đòi quyền sống, quyền tín ngưỡng cũng như sự trường tồn của dân tộc. Trong khi đó, thiển nghĩ Các vị lãnh đạo Phật giáo cùng Phật tử không phải là khối người đứng bên lề cuộc sống, quay lưng ngoảnh mặt trước sự an nguy của cả dân tộc. Trong khi Phật giáo ở Việt Nam luôn được xem là một tôn giáo có khá đông tín hữu.

Ngẫm lại mà buồn cho Phật giáo và Phật tử trước 1975 trong thể chế Tự do Nhân bản của 2 nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, vì ngày xưa các sư tăng, các Phật tử đã hùng dũng xuống đường mặc áo cà sa mạnh dạn phản đối "Diệm Thiệu" đã đàn áp Phật giáo. Các bậc tu hành như Thượng tọa Thích Trí Quang, Ni cô Huỳnh Liên đã lao đầu vào sinh hoạt chính trị một cách nhiệt tình, Huề thượng Thích Quảng Đức "bảo" các sư khác "giúp" đổ xăng lên người cũng như giúp châm lửa để "tử" vì đạo" một cách uy nghi lẫm liệt. Các bậc sinh viên, học sinh hò hét xuống đường chống đối chính quyền VNCH một các vô cùng hoành tráng. Ôi khí thế của một thời oanh oanh liệt liệt, nay còn chăng?.

Nhà tan mới biết con hiếu, Quốc phá mới rõ tôi trung.

02.11.2026

Nguyên Thạch (Danlambao) -