Gia chánh

Thursday, 30 June 2016

Công ty Formosa bồi thường 500 triệu USD, đủ để chôn hết bon cs bán Nước.

Formosa xin lỗi vì gây ra vụ cá chết tại biển miền Trung
FORMOSA XIN LỖI VÌ GÂY RA VỤ VIỆC CÁ CHẾT TẠI MIỀN TRUNG VN
Người đứng đầu Công ty Formosa Hà Tĩnh đã chính thức nhận lỗi và xin lỗi người dân và Nhà nước Việt Nam vì họ là thủ phạm gây ra hiện tượng cá chết hàng loạt và khiến môi trường biển miền Trung bị ô nhiễm từ tháng 4/2016.







Tiền phúng điếu

Năm trăm triệu đô là tiền làm con đường đến địa ngục.
Hàng triệu người mất sinh kế gần như vĩnh viễn. Hàng trăm ngàn gia đình ly tán vì cha mẹ phải tha phương cầu thực. Tương lai của đa phần con cái họ là xấp vé số trên tay em bé, là những giọt lệ tuôn chảy không ngừng trong lòng thiếu nữ đương xuân trong vòng tay của bao khách làng chơi, là tủi nhục dâng trào thầm lặng theo từng giọt mồ hôi rơi trên lưng còng của người thanh niên trai tráng làm công trên xứ người.
Những bệnh viện ung thư rồi sẽ sớm bắt đầu mọc lên trên khắp nước để chữa trị vô vọng cho rất nhiều bệnh nhân đủ mọi lứa tuổi. Hình ảnh địa ngục ở âm ty được tái hiện phần nào ở những nơi này qua hình ảnh dị dạng, khuyết tật, kinh hoàng của những người nghèo đã phải ăn cá, nước mắm, và muối bị nhiễm độc để qua cơn đói thèm. Họ nằm đấy chen chúc nhau trong các phòng và dọc theo hành lang của những địa ngục trần thế này
Mùa hè trên biển mất vĩnh viễn. Sóng biển vỗ vào bờ hoang vắng thiếu tiếng cười đùa của trẻ thơ và cha mẹ. Biển hiền lành bình an đầy gợi tưởng và mơ mộng giờ chỉ còn trong tâm tưởng. Biển và người đã mất đi mùa hè cuối cùng.
Tâm hồn con người ngày càng vô cảm và chai sạn khi phải quay lưng lại với biển. Biển chết, sông hồ chết, rừng chết tất cả đưa đến cái chết tất yếu của tâm hồn, đạo lý và cả lương tâm con người. Cửa vào tầng đầu địa ngục bắt đầu từ đây khi xã hội chìm đắm trong mông muội đang trở về.
Đảng Ác từ lâu đã phác thảo và xây dựng nên con đường dẫn đến địa ngục này. Formosa hôm nay chỉ cấp vốn cho họ làm tiếp đoạn đường cuối cùng đến cổng địa ngục.
Sẽ còn rất nhiều Formosa môi trường và chính trị khác để giúp Đảng làm tiếp những tầng địa ngục bên trong để chờ đón những người Việt cuối cùng.
Cuộc xếp hàng đi vào số phận đã bắt đầu.
01.07.2016
Trần Quốc Việt


Nước sẽ chết nếu đảng CSVN cứ vô cảm để tự sát

Công ty Formosa Hà Tĩnh của Đài Loan thú nhận là thủ phạm gây ra nạn cá chết ở miền Trung, Việt Nam từ đầu tháng 4/2016 và đồng ý “bồi thường thiệt hại kinh tế cho người dân, bồi thường xử lý môi trường biển, số tiền 11.500 tỷ đồng tương đương 500 triệu USD.”
Tuy nhiên câu chuyện không kết thúc dễ dàng như thế vì việc làm sạch môi trường biển Việt Nam của Formosa chưa biết đến bao giờ mới có kết quả.
Theo kết luận điều tra của Việt Nam thì nước thải ra biển Hà Tĩnh của Formosa có “chứa độc tố như Fenol, Xianua, kết hợp với Hidro, tạo thành phức hợp theo dòng hải lưu đến Thừa thiên Huế làm hải sản và sinh vật biển chết hàng loạt.”
Nhưng cái chết của hải sản và sinh vật biển chưa phải đã hết chuyện ô nhiễm lâu dài ở miền Trung. Các ngư dân và thợ lặn đánh bắt dưới nước đã báo cáo không còn sinh vật nào sống sót sau ngày cá chết hàng loạt. Các mảng san hô trắng nõn nà đã đổi mầu nâu đậm chết tràn lan dưới đáy, ngay cả ở vùng biển xa bờ cả 10 Hải lý (1 hải lý dài 1,852 mét). Họ cũng cho biết, đáy biển và hang đá họ thường đánh bắt trước đây đều đã đổi màu là dấu hiệu chất độc đã bám vào. Một số thợ lặn cho biết một cảnh tượng chết chóc tràn lan của hải sản và sinh vật có vỏ nằm la liệt đáy biển. Nước quanh vùng cũng hôi thối khó chịu và ngứa ngáy, nổi mụn trên cơ thể nếu không biết tránh.
Như vậy, cam kết của Formosa sẽ “phục hồi môi trường biển 4 tỉnh miền Trung” của Việt Nam gồm Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế” vẫn chưa có sức thuyết phục vì cả Formosa lẫn Chính phủ Việt Nam chưa công bố kế hoạch để dân có thể tin sẽ thành công.
5 hứa - ai tin?
Nhưng nếu kế hoạch gọi là “phục hồi” của Formosa chỉ tập trung vào 4 Tỉnh thôi thì chất độc chảy xuôi xuống Nam vùng biển này sẽ được giải quyết ra sao?
Có lẽ dự đoán được mối lo ngại này mà Bộ trưởng, chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Mai Tiến Dũng cho biết: “Trước hết, có biện pháp khắc phục đời sống người dân ven biển như hỗ trợ lãi suất, việc làm, mua hải sản của ngư dân đánh bắt; công bố sớm vùng hải sản an toàn, cảnh báo vùng hải sản không an toàn để người dân tránh dùng sản phẩm không an toàn.”
Nói thì dễ đấy, nhưng khi bắt tay vào việc khoanh “vùng hải sản an toàn, cảnh báo vùng hải sản không an toàn” cũng đòi hỏi những nghiên cứu và thử nghiệm khoa học không kém khó khăn như điều tra chất thải của Formosa.
Nhưng khi trả lời câu hỏi: “Cơ quan công an có khởi tố vụ án hình sự (đối với Formosa) hay không?”, ông Dũng nói: “Việc đấu tranh tìm ra thủ phạm là thái độ cương quyết của Đảng, Chính phủ Việt Nam; xử nghiêm không loại trừ bất kỳ tổ chức, cá nhân nào. Nhưng, Việt Nam đang xây dựng môi trường đầu tư, tạo lập hình ảnh trong thời kỳ hội nhập, được các nhà đầu tư đánh giá cao về ổn định chính trị, tạo thuận lợi cho các nhà đầu tư. Thu hút các nhà đầu tư nước ngoài thành công là thể hiện môi trường đầu tư của Việt Nam. Formosa đã nhận lỗi trước người dân Việt Nam, đưa ra 5 cam kết về bồi thường, hỗ trợ. “Đánh kẻ chạy đi chứ không đánh kẻ chạy lại”, Chính phủ có thái độ rõ ràng, đó là xử lý nghiêm minh trường hợp vi phạm pháp luật nhưng cũng có chính sách độ lượng. Nếu các nhà đầu tư cam kết thực hiện đúng pháp luật Việt Nam thì Chính phủ đảm bảo cho hoạt động hiệu quả. Việc đưa vụ án ra khởi tố hay không thì cần cân nhắc. Người dân Việt Nam vốn khoan hồng, độ lượng.”
Nói như thế thì rõ ràng phía nhà nước Việt Nam đã thỏa mãn với lời xin lỗi và hành động đền bù của Formosa.
Theo Thông báo phổ biến tại cuộc họp báo của phía Việt Nam chiếu 30/06/2016 thì từ ngày 28/6, Formosa Hà Tĩnh đã nhận trách nhiệm gây ra ô nhiễm môi trường, đồng thời cam kết 5 điểm:
(1) công khai xin lỗi Chính phủ và nhân dân Việt Nam vì để xảy ra sự cố môi trường nghiêm trọng;
(2) thực hiện việc bồi thường thiệt hại kinh tế cho người dân và hỗ trợ chuyển đổi nghề nghiệp; bồi thường xử lý ô nhiễm và phục hồi môi trường biển tại 4 tỉnh miền Trung của Việt Nam với tổng số tiền tương đương trên 11.500 tỷ đồng (500 triệu USD);
(3) khắc phục triệt để các tồn tại, hạn chế của hệ thống xử lý chất thải, nước thải, hoàn thiện công nghệ sản xuất, bảo đảm xử lý triệt để các chất thải độc hại trước khi thải ra môi trường theo yêu cầu của các cơ quan quản lý Nhà nước của Trung ương và tỉnh Hà Tĩnh để không tái diễn sự cố môi trường như đã xảy ra;
(4) phối hợp với các bộ, ngành của Việt Nam và các tỉnh miền Trung xây dựng các giải pháp đồng bộ để kiểm soát môi trường biển miền Trung, bảo đảm phòng, chống ô nhiễm, không để xảy ra sự cố môi trường tương tự để tạo niềm tin với người dân Việt Nam và quốc tế;
(5) thực hiện đúng và đầy đủ các cam kết nói trên, không để tái diễn các hành vi vi phạm pháp luật về bảo vệ môi trường và tài nguyên nước; nếu vi phạm thì sẽ chịu các chế tài theo quy định của pháp luật Việt Nam.
Mở đường đến nghĩa trang
Dư luận ở Việt Nam có thể đã thỏa mãn, nhưng vụ cá chết ở miền Trung Việt Nam đã mở đường đến nghĩa trang cho hàng triệu người dân nếu đảng và báo chí Cộng sản Việt Nam cứ tiếp tục vô cảm với tệ nạn ô nhiễm môi trường và thực phẩm độc hại để tự sát.
Chuyện này ai ở Việt Nam cũng đã thấy, riêng đảng và nhà nước CSVN thì không. Ô nhiễm môi trường và trong thực phẩm đã vào nhà dân mà không ai biết phải chống đỡ bằng cách nào.
Chỉ khi xảy ra vụ cá chết, cả nước mới cuống lên lo chống đỡ bằng các biện pháp cấp thời nhưng vá víu, miễn sao giữ cho tình thế không vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
Những gì xảy ra trong biến cố cá chết ở 4 tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế là bằng chứng về sự vô cảm và vô trách nhiệm của đảng cầm quyền Cộng sản đối với sinh mệnh của dân vùng đất nghèo khó này.
Về mặt đảng, các Đảng ủy và Hội đồng Nhân dân vùng bị nạn đã bình chân như vại rồi rối như canh hẹ ngay từ ngày đầu tiên 6/4/2016, khi dân phát hiện cá nuôi lồng bị chết hàng loạt ở vùng biển Vũng Áng, xã Kỳ Anh, Tỉnh Hà Tĩnh.
Không có bất cứ biện pháp cấp thời nào giúp dân bảo vệ vệ sinh, sức khỏe và môi trường khiến đến bây giờ, 3 tháng sau, khoảng 5 triệu dân vùng nhiễm độc vẫn hoang mang lo sợ.
Người ta không biết đã có bao nhiêu con cá chết nhiễm độc đã nằm trong dạ dày người dân trong những ngày đầu tiên. Có bao nhiêu con cá khác đã được tiêu thụ trên thị trường khi chúng mới chết trôi dạt vào bờ? Và có ai biết có chai mắm hay nước mắm nào làm bằng cá chết đang bán trên thị trường?
Còn muối làm từ nước biển thì sao? Liệu chất độc Formosa có chứa trong mỗi hạt muối trong trắng kia không?
Tất cả những chuyện lo âu này thuộc về tính mạng của dân mà sao chưa thấy Bộ Y tế Việt Nam có biện pháp điều tra hay thử nghiệm nào? Các Viện nghiên cứu khoa học và mấy chục ngàn Tiến sĩ, Nhà Khoa học đang ngủ ở đâu?
Cũng cần phải biết trước ngày có cá chết thì đã có chuyện tử vong của thợ lặn chuyện nghiệp Lê Văn Ngày hôm 24/04/2016. Ông Ngày qua đời sau khi khi thi công xây dựng đê chắn sóng ở cảng Sơn Dương thuộc KCN Formosa - Vũng Áng.
Chính quyền không cho điều tra nguyên nhân gây ra cái chết oan khiên của ông Ngày. Các cơ quan y tế và khoa học nhà nước cũng làm ngơ trước sự kiện này như họ và chính quyền địa phương từng bỏ ngoài tai các báo cáo từ nhiều tháng trước của ngư dân và thợ lặn về chất độc thoát ra từ ống dẫn thải của Formosa.
Những việc làm tắc trách, vô trách nhiệm của các viên chức đảng và nhà nước trong biến cố Formosa Hà Tĩnh đã chứng minh đảng và cán bộ đã coi thường dân và không quan tâm đến đời sống của dân.
Do đó, một nhà báo đã đặt câu hỏi tại cuộc họp báo ngày 30/6/2016 tại Hà Nội: “Formosa từng có nhiều vi phạm trong đầu tư, vì sao Hà Tĩnh vẫn chào đón. Tới đây có gì thay đổi trong thu hút đầu tư?”
Thứ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Đặng Huy Đông đáp: “Sau sự cố này, chính sách thu hút đầu tư của Chính phủ Việt Nam là nhất quán, đảm bảo đúng cam kết với các nhà đầu tư nước ngoài. Một sự cố xảy ra là điều đáng tiếc. Đây cũng là bài học cho các cơ quan quản lý nhà nước, rà soát chức năng nhiệm vụ để việc thu hút đầu tư nước ngoài theo đúng quy định pháp luật. Chính phủ Việt Nam không đánh đổi đầu tư nước ngoài bằng mọi giá, không đánh đổi môi trường để thu hút đầu tư nước ngoài.”
Báo chí lạnh cảm
Trong thời gian điều tra cá chết, Ban Tuyên giáo đảng và Bộ Thông tin-Truyền thông đã tìm mọi cách bưng bít sự thật để bảo vệ uy tín cho đảng cầm quyền.
Không những chỉ có báo, đài trung ương mà cả của địa phương thọ nạn cũng không được phép thông tin đầy đủ và minh bạch.
Ban Tuyên giáo không cho phép báo cử phóng viên đến tận nơi điều tra, phỏng vấn dân về các vụ cá chết. Các báo cũng đứng ngoài đợi lệnh xem có được phỏng vấn các nhà khoa học và các chuyên viên môi trường để làm sáng tỏ nguyên nhân tại sao con cá, con tôm và các sinh vật biển đã chết tức tưởi như thế.
Ngược lại, báo nhà nước lại được khuyến khích đưa tin rộng rãi ra rả ngày đêm về những việc làm như điều tra và giúp dân của đảng và nhà nước. Họ cũng được ban Tuyên giáo tra lệnh phản biện quyết liệt chống các đòi hỏi điều tra thằng vào Formosa của nhiều tầng lớp nhân dân.
Báo đài nhà nước, điển hình như báo Quân đội Nhân dân (QĐND) đã phản ứng ngày từ ngày 6/5/2016: “Bất chấp những nỗ lực của Chính phủ, các bộ, ngành và các cấp chính quyền địa phương, các thế lực phản động ở hải ngoại cấu kết với một số đối tượng cực đoan, chống đối trong nước đã lợi dụng mạng lưới truyền thông, đặc biệt là mạng xã hội, “ký sinh” vào sự cố về môi trường nói trên để thực hiện mưu đồ chính trị, ra sức tuyên truyền, kích động, lôi kéo người dân thực hiện những hành vi vi phạm pháp luật, chống đối Đảng, Nhà nước, phá hoại an ninh kinh tế, chính trị của đất nước. Một bộ phận cộng đồng mạng, do thiếu thông tin và ảnh hưởng của “hội chứng đám đông”, đã gián tiếp cổ vũ, tiếp tay cho các hành vi sai trái này.”
Khi nhiều người dân biểu tình bênh dân đòi nhà nước điều tra minh bạch để bảo vệ môi trường thì báo đài đảng không loan tin. Ngược lại họ đã chụm đầu vào để ca tụng nỗ lực của nhà nước giúp dân ổn định cuộc sống.
Báo QĐND còn bịa ra tin: “Sau khi Chính phủ, các bộ, ngành Trung ương và cả hệ thống chính trị địa phương vào cuộc, sự cố môi trường ở 4 tỉnh ven biển Miền Trung từng bước được xử lý, ngư dân vùng bị thiệt hại được hỗ trợ để tái sản xuất, ổn định cuộc sống…”
Làm gì có chuyện gọi là “tái sản xuất” hay “ổn định cuộc sống”?
Sự mạo nhận trơ trẻn này đã bị Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, người bị nhà nước ép phải rời nhiệm sở Hà Nội năm 2010, lột mặt nạ trong chuyến đi thăm Giáo dân Giáo xứ Đông Yên thuộc xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh ngày 16/06/2016.
Ngài nói: “Khi chứng kiến tất cả đời sống của họ cũng như đi thăm tất cả các bờ biển, tôi cảm thấy đau xót, có thể nói là một cảnh chết chóc. Tôi vào một nhà nghỉ khá lớn của Hà Tĩnh thấy khách vắng hoe, chả thấy khách đâu cả. Rồi đi ra bãi biển thấy thuyền nằm chất đống ở đó, có những con thuyền chỉ còn đậy những tấm vải y hệt như những thân thể bị liệt thì đúng là một cảnh chết chóc. Ở bờ biển không có một sinh vật nào cả, trên bãi cát không có một con dã tràng nào...”
Trở lại xứ đạo, Đức cha Kiệt đau xót kể: “Trong làng trong xóm sự chết chóc đang dần mòn đi tại vì những người dân đánh cá đã ba tháng nay không ra biển thì chả còn thu nhập gì cả. Thành ra chúng tôi thấy sự chết dần mòn. Người ngư dân chết trực tiếp, cá chết thì người đánh cá cũng chết, những người làm nghề liên quan đến nghề cá như người bán xăng cho những tàu đánh cá cũng chết, những người làm chài lưới cũng chết, những người buôn bán hải sản cũng chết, những người chế biến hải sản cũng chết, ngành du lịch cũng chết, bao nhiêu sự chết kéo theo. Người ta đoán là có ít nhất là 5 triệu người bị ảnh hưởng bởi vụ cá chết này. Hết sức là đau xót, xung quanh đó hết sức là hoang tàn, không còn sức sống, người ta ai cũng mệt mỏi, rã rời và buồn chán.” (Theo báo điện tử Tin mừng Cho Người Nghèo)
Bẽ bàng và xấu hổ
Câu chuyện làng báo nhà nước lạnh cảm đứng bên lề cảnh khổ của người dân vùng thọ nạn miền Trung còn xấu hổ đen mặt khi họ phải chứng kiến những hình ảnh và nghe chuyện ngư dân nói với Phóng viên Đài Truyền hình PTS của Đài Loan đến vùng Vũng Áng làm phóng sự về cá chết.
Phóng sự dài 60 phút của PTS đã chiếu 2 lần, ngày 20/6 và 25/6.
Theo báo Tuổi Trẻ tường thuật thì: “Các phóng viên của PTS đã xuống tận địa bàn các khu vực bị giải tỏa để làm nhà máy thép của Formosa, gặp gỡ và phỏng vấn những người bị ảnh hưởng bởi môi trường biển thay đổi.
Một cảnh quay trong phóng sự cho thấy một số người dân đang tức giận và tranh luận vì không hiểu tại sao lại mắc các bệnh về da, họ cũng không dám ăn hay bắt cá biển như trước.
Tuy nhiên, ảnh hưởng nặng nề nhất lại là các ngư dân ở những vùng này. Để dẫn chứng, PTS phỏng vấn một ngư dân tại Hà Tĩnh.
Anh này cho biết lúc xảy ra hiện tượng cá chết hàng loạt, đang là mùa đánh bắt cá của ngư dân trong vùng.
Cá chết suốt hai tháng 4 và 5 khiến gia đình anh cùng nhiều ngư dân khác lâm vào cảnh khốn cùng vì không thể ra khơi, cá bắt về phải chứa trong tủ đông vì không người mua.”
Như vậy, câu hỏi đặt ra với Ban Tuyên giáo đảng và Bộ Thông tin-Truyền thông là tại sao cho phép TV Đài Loan đến tận vùng cá chết làm phóng sự mà không cho báo chí đảng làm công tác này?
Hay là vì Đài Loan là một phần của Trung Quốc nên phía Việt Nam đánh phải “nhắm mắt đưa chân” cho vừa lòng láng giềng Phương Bắc?
Quốc hội Việt Nam đâu?
Ngoài báo chí, Quốc hội Nhà nước Việt Nam cũng nên soi mặt vào gương để học biết xâu hổ. Trong khi cả 500 Đại biểu Quốc hội Việt Nam chỉ biết cúi đầu chờ đảng bật đèn xanh về vụ cá chết thì nhiều nghị sĩ và nhà hoạt động Đài Loan đã công khai phẫn nộ và đòi Chính quyền Đài Loan điều tra Công ty Formosa vì bị tố cáo gây ra nạn cá chết và hủy hoại môi trường ở Việt Nam.
Linh mục người Việt, Peter Nguyễn, sống lâu năm ở Đài Loan nói “chính quyền cần chắc chắn Formosa sẽ phải làm sạch vùng ô nhiễm và đền bù thiệt hại thỏa đáng.”
Câu chuyện hỗn hợp của các Nhà lập pháp Đài Loan và một Linh mục người Việt lên tiếng đòi điều tra Formosa vì vụ cá chết ở Việt Nam đã nói lên hai điều:
Thứ nhất, Quốc hội của nhà nước Việt Nam đúng thật là một cơ quan bù nhìn được dựng lên chỉ để phục vụ cho quyền lợi đảng. Khi quyền lợi của dân vùng biển miền Trung bị xâm phạm nghiêm trọng thì cái Quốc hội này lại ngoảnh mặt làm ngơ. Không ai trong số 500 Đại biểu, kể cả những Dân biểu của địa phương dám đi thăm dân hay điều tra tại sao con cá phải chết. Họ có còn xứng đáng là đại diện của dân nữa không?
Thứ hai, trong suốt gần 3 tháng có khủng hoảng môi trường và kinh tế của 4 tỉnh miền Trung mà Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, nơi quy tụ tất cả những tổ chức chính trị và xã hội của đảng, đã không có bất cứ hành động nào được gọi là “ích quốc lợi dân”.
Trong số các tổ chức được đảng nuôi ăn có cả các Tôn giáo lớn như Giáo hội Phật giáo, một bộ phận nhỏ Công giáo (Công giáo yêu nước), Tin Lành, Hòa Hảo và Cao Đài, Hồi Giáo v.v… nhưng không thấy có ai dám hé răng về cá chết hay đến thăm dân để an ủi và trao cho họ 1 đồng bạc hay 1 bát cơm?
Chẳng lẽ lòng từ bi và bác ái của số người này cũng đã lạnh như đồng rồi sao, hay tất cả mọi thành phần con người của đảng và nhà nước đã vô cảm trước tệ nạn môi trường ô nhiễm và thực phẩn độc hại đang lan nhanh ở Việt Nam?
Thảm họa môi trường của Formosa Hà Tĩnh, vì vậy không chỉ là giọt nước tràn ly mà là ngòi thuốc súng đang nằm trong tay những kẻ muốn đẩy Việt Nam đến chỗ tự sát.
01.07.2016
Phạm Trần
danlambaovn.blogspot.com



Tuesday, 28 June 2016

Cộng Đồng: THƯ CỦA MỘT NGƯỜI TỊ NẠN VIỆT CỘNG GỞI ĐỨC ÔNG Phao- Lô Nguyễn Minh Tâm- Nam Úc

THƯ CỦA MỘT NGƯỜI TỊ NẠN VIỆT CỘNG
GỞI ĐỨC ÔNG Phao- Lô Nguyễn Minh Tâm- Nam Úc
*
Thưa Đức Ông,
Thế nào là Công Lý ?
Thế nào là Hoà Bình ?
*
BA MƯƠI THÁNG TƯ là ngày miền Nam bức tử
Dân Việt điêu linh
Kẻ chết rừng xanh
Người chìm biển bạc
Ngày Việt Cộng gây thêm ngập trời tội ác
Mà ông gọi là Hoà Bình Công Lý được sao?
Nếu ông quên
Tôi nhắc giúp ông nào
Xin bắt đầu từ Toà Khâm Sứ
Nguyệt Biều, Cồn Dầu, Mỹ Yên, thưa, Đức Ông nhớ chứ ?
Trước tòa cha Lý bị Việt cộng bịt miệng ra sao
Thái Hà, cộng phá nhà thờ, cướp đất thế nào
Và giáo dân bao người bị tù, bị giết
Là Đức Ông
Những việc này ông làm ngơ hay ông không biết ?
Công Lý - Hoà Bình như thế đó sao ông ???
Là bậc chăn chiên
Đại diện cho Thiên Chúa
Ông không đau lòng sao
Khi giáo dân bị cộng thiêu trên lửa ?
Bị đánh đập, dập trù ?
Bị cướp đi quyền sống ?
Ngày BA MƯƠI THÁNG TƯ
Ngày dân tộc Việt Nam đau thương chìm trong lửa bỏng
Ngày tổ quốc điêu linh
Cho đến hôm nay
Càng chất chồng thêm bao khốn khổ bất bình
Nước thì cộng đã dâng Tàu
Dân đã là trâu nay lại sắp thành nô lệ
Sao ông không động lòng dâu bể
Mà đổi ngày Ba Mươi Tháng Tư là ngày Hoà Bình - Công Lý hỡi ông ?
Ông có biết rằng
Nghe ông nói câu lu mờ lý trí
Người dân Việt Nam đã nghĩ gì không ?
Riêng tôi nghĩ ông là kẻ phản bội Tị Nạn Cộng Đồng
Và phản luôn Thiên Chúa
Vì khi nói câu này
Ông đã vùi chôn đi những giáo dân bao năm đau thương khốn khổ
Những nhà thờ bị cộng cướp phá tan hoang
Và tệ nhất là
ÔNG ĐÃ ĐẠP LÊN NỖI ĐAU CỦA TỔ QUỐC VIỆT NAM
VÀ CỦA TÔI, CỦA THẾ GIỚI, NHỮNG NGƯỜI LÀ NẠN NHÂN CỘNG SẢN !!!
*
Đức Ông Phao Lô Nguyễn Minh Tâm ơi
Ông làm tôi chán nản
Và hổ nhục giùm ông ...
Thiên Chúa ơi, sao dân Việt Nam lại có lắm kẻ bạc lòng !!!
Ngô Minh Hằng
tham khảo thêm:
Nhà thờ Thái Hà bị tấn công giữa đêm
http://www.vietnamdaily.com/index.php?c=article&p=47969
Giáo dân Cồn dầu kêu cứu
http://www.freevietnews.com/audio2/index.php…&
Giám Tính dòng Chúa Cứu Thế Saigon bị cấm xuất cảnh
http://www.rfa.org/…/priest-pham-thanh-ban-on-exit-07122011…
Dòng Chúa Cứu Thế Sai Gon bị ngưng hoạt động giúp thương phê binh
https://anhbasam.wordpress.com/…/3759-nhung-chuyen-binh-th…/
-
*
Thư trả lời của Đức Ông Nguyễn Minh Tâm về vụ đổi tên Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 thành "Ngày Công Lý và Hoà Bình"
(tại Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam- Nam Úc Đại Lợi).
Kính gửi:
- Ông Nguyễn Văn Tần, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị
- Ông Đỗ Văn Phúc, Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành
Ông Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ
Ngày 25 tháng 6 năm 2016
Kính thưa quý Ông,
Tôi đã nhận được lá thư của quý Ông đề ngày 23 tháng 6 năm 2016 lên tiếng phản đối rằng Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam - Nam Úc đổi tên ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư.
Tôi xin nêu ra một số điểm giải thích sau đây:
1. Chúng tôi không cố ý thay đổi danh xưng của Ngày 30 Tháng Tư.
2. Vào dịp tưởng niệm Ngày 30 Tháng Tư, chúng tôi chỉ có lòng tốt là cầu nguyện cho nhân quyền, tự do, công lý và hoà bình được thực thi trên quê hương thân yêu của chúng ta mà thôi.
3. Chúng tôi không có ý làm phiền lòng bất cứ ai trong quý Cộng Đồng cũng như tất cả các đồng hương.
4. Chúng tôi thiết nghĩ đây chỉ là sự hiểu lầm mà thôi. Chúng tôi sẽ cố gắng giải quyết vụ việc một cách thỏa đáng để đem lại hòa khí cho mọi người.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho quý Ông và quý đồng hương.
Kính thư,
Đ.Ô. Phaolô Nguyễn Minh-Tâm
Linh Mục Quản Nhiệm Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam - Nam Úc
----------
Thư Phản Đối việc Đổi Tên Ngày Quốc Hận 30 tháng 4
của Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam ở Nam Úc Châu
CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA HOA KỲ
The Vietnamese American Community of the USA
16204 Viki Lynn Pl., Pflugerville, TX 78660
Websites: http://tienggoicongdan.com/ vacusa.wordpress.com
Email: md46usa@gmail.com, CDVNHK@gmail.com
TEL : (703) 980 9425 – (512) 800-7227
**********
Kính gửi:
Linh Mục Nguyễn Minh Tâm,
Trung Tâm Đức Mẹ Thuyền Nhân
29 South Terrace, Pooraka SA 5095, Australia
Thư Phản Đối việc Đổi Tên Ngày Quốc Hận 30 tháng 4
Kính thưa Linh Mục,
Chúng tôi vừa nhận được tin từ các đồng hương tại Úc cho hay Linh Mục đã quyết định đổi tên Ngày Quốc Hận 30-4 thành ngày Công Lý & Hoà Bình. Tin này cũng tìm được trên nguyệt san Dân Chúa Úc Châu, phát hành tháng 6 ở các cộng đồng công giáo VN khắp các tiểu bang Úc Châu và nam Thái Bình Dương.
Chúng tôi mong Linh Mục xác nhận nếu đó là sự thật.
Đã từ hơn 40 năm qua, sau ngày Việt Cộng cưỡng chiếm miền Nam, hàng triệu đồng bào đã vượt thoát ra đi tìm tự do, trong đó rất nhiều người chọn Australia là quê hương mới. Nhờ đó, mới có Trung Tâm Đức Mẹ Thuyền Nhân là nơi Linh Mục cai quản và hành đạo.
Ngày 30 tháng 4 là ngày đánh dấu những đau thương, uất hận, mất mát của dân tộc; là cột mốc quan trọng trong lịch sử cận đại của Việt Nam. Ngày 30-4 đã được đồng bào Miền Nam và đặc biệt là hơn 3 triệu đồng bào Tỵ Nạn Công Sản tại Hải Ngoại gọi là Ngày Quốc Hận. Từ những năm qua, đã có vài tổ chức hay cá nhân mưu mô đổi tên ngày Quốc Hận, nhưng đều bị đồng hương Việt Nam tị nạn Cộng Sản phản đối kịch liệt và lên án như là sự thách thức đối với cộng đồng, và sự tiếp tay cho ngụy quyền Hà Nội làm mất đi ý nghĩa của ngày đau thương.
Khi Linh Mục đổi tên ngày 30-4 thành ngày Hoà Bình & Công Lý, chúng tôi hoàn toàn không biết ông đã dựa vào cơ sở lý luận nào? Ngày đó có thể coi là ngày Hoà Bình, vì đã chấm dứt tiếng súng trên đất nước. Nhưng sau đó, thì xảy ra sự trả thù tàn khốc đối với quân dân miền Nam. Chẳng có chút an bình nào cho 90 triệu dân Việt Nam hiện nay. Nếu đó là ngày Công Lý, thì đã không có sự kiện hàng triệu người chấp nhận rủi ro về sinh mạng để ra đi, trong đó có thể có chính ông Linh Mục và thân nhân của ông. Ông là người tu hành, không hề có một tư cách chính trị nào để thay đổi danh xưng ngày lịch sử. Ông lại là linh mục Công Giáo, là một tôn giáo từng có nhiều kinh nghiệm đau thương với Cộng Sản. Người Quốc Gia chúng tôi thường đặt niềm tin vào người Thiên Chúa trong sự nghiệp chống Cộng. Ông đã làm chúng tôi thất vọng!
Vì những lý lẽ trên, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ phản đối việc Linh Mục tự ý đổi tên ngày Quốc Hận.
Chúng tôi kêu gọi duy trì danh xưng và minh định ý nghĩa ngày 30 tháng 4 là Ngày Quốc Hận và không chấp nhận bất cứ cá nhân hay tập thể nào đổi tên Ngày Quốc Hận vì bất cứ lý do gì. Vì sự thay đổi tên Ngày Quốc Hận có thể đưa đến sự hiểu biết sai lạc về ngày lịch sử này, dần dần xoá nhoà ý nghĩa của ngày đau thương trong tâm khảm của người tị nạn, nhất là đối với các thế hệ nối tiếp.
Làm tại Hoa Kỳ ngày 23 tháng 6 năm 2016.
TM Hội Đồng Đại Diện, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ
Nguyễn Văn Tần
Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị Đỗ Văn Phúc
Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành Nguyễn Ngọc Tiên
Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát
Bản sao kính gửi:
Các Cộng Đồng Người Việt tại Australia và các nước khác.
Các Cộng Đồng Thanh Viên của CĐNVQGHK.
Các tổ chức, Hội Đoàn Người Việt khắp nơi.
Các cơ quan Truyền Thông Đại Chúng
------------

Đức Ông Nguyễn Minh Tâm thú nhận VÔ Ý đổi tên Ngày Quốc Hận?!



Đức Ông Nguyễn Minh Tâm, người đã VÔ Ý “đổi tên Ngày Quốc Hận 30.4 thành Ngày Công Lý và Hoà Bình”???
TÓM TẮT
Trong những ngày qua, nhiều người đã lên tiếng phản đối việc “đổi tên Ngày Quốc Hận 30.4 thành Ngày Công Lý và Hoà Bình” của Đức Ông Phaolo Nguyễn Minh Tâm (Đ.NMT), trong Thánh lễ tối 30.4.2016 tại tại Trung Tâm Đức Mẹ Thuyền Nhân, Pooraka, Nam Úc. Đặc biệt, ngày 23.6.2016, các vị lãnh đạo Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ, gồm Quý ông Nguyễn Văn Tần, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị; Đỗ Văn Phúc, Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành; Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát, đã thẳng thắn, sáng suốt và kịp thời, gửi “Thư Phản Đối việc Đổi Tên Ngày Quốc Hận 30 tháng 4”, tới Đ.NMT.  Ngày 24.6.2016, Đ.NMT đã gửi thư trả lời, trong đó có đoạn:
“Tôi xin nêu ra một số điểm giải thích sau đây:
1. Chúng tôi không cố ý thay đổi danh xưng của Ngày 30 Tháng Tư.
2. Vào dịp tưởng niệm Ngày 30 Tháng Tư, chúng tôi chỉ có lòng tốt là cầu nguyện cho nhân quyền, tự do, công lý và hoà bình được thực thi trên quê hương thân yêu của chúng ta mà thôi.
3. Chúng tôi không có ý làm phiền lòng bất cứ ai trong quý Cộng Đồng cũng như tất cả các đồng hương.
4. Chúng tôi thiết nghĩ đây chỉ là sự hiểu lầm mà thôi. Chúng tôi sẽ cố gắng giải quyết vụ việc một cách thỏa đáng để đem lại hòa khí cho mọi người.”
THẮC MẮC
Sau khi đọc bài tường thuật của Cộng Đồng Công Giáo VN Nam Úc (xin bấm vào đây) và đoạn thư giải thích trên của Đ.NMT, chúng tôi có mấy thắc mắc:
Thứ nhất, trong bài tường thuật cũng như trong đoạn giải thích trên, CĐ Công Giáo Nam Úc cũng như Đ.NMT tuyệt nhiên không hề đề cập đến chữ “Ngày Quốc Hận”. Thay vào đó toàn dùng chữ “Ngày 30 Tháng Tư”. Tại sao vậy? Hơn nữa, tại sao tổ chức lễ tưởng niệm Ngày Quốc Hận 30.4, CĐ Công Giáo Nam Úc cũng như Đ.NMT đều không hề đề cập và lên án VC, thủ phạm gây nên Ngày Quốc Hận? Đây là sự vô tình thiếu sót, hay sự né tránh cố ý?
Thứ hai, Đ.NMT viết, “Chúng tôi không cố ý thay đổi danh xưng của Ngày 30 Tháng Tư”. Phải chăng, viết như vậy, Đ.NMT đã thừa nhận có thay đổi danh xưng Ngày Quốc Hận nhưng KHÔNG CỐ Ý mà chỉ vì VÔ Ý?
Thứ ba, nếu Đ.NMT đã vì VÔ Ý mà thay đổi danh xưng Ngày Quốc Hận, thì xin cho biết tại sao lại VÔ Ý? Vì Ông không am tường lịch sử Ngày Quốc Hận 30.4 hay Ông bị VC lừa gạt mà không hề hay biết?
Thứ tư, nếu Đ.NMT đã VÔ Ý đổi danh xưng Ngày Quốc Hận, thì sự phẫn nộ của đồng hương là hợp lý. Như vậy, Đ.NMT đâu có thể coi sự phản đối của đồng hương “chỉ là sự hiểu lầm” như Đ.NMT viết? Chúng ta ai cũng phải đồng ý, một việc làm lầm lỗi, dù VÔ Ý hay CỐ Ý, cũng có thể gây nên những hậu quả tai hại tương tự. Hơn nữa, cho đến nay, mọi người chỉ nói Đ.NMT đổi danh xưng Ngày Quốc Hận, chứ không ai nói Ông CỐ Ý. Vì sự thật, Đ.NMT CỐ Ý hay VÔ Ý làm điều này, chỉ có Ông biết và thời gian sẽ trả lời.
Thứ năm, tại sao Đ.NMT lại viết, trong lễ tưởng niệm Ngày Quốc Hận 30.4, Ông chỉ  “có lòng tốt là cầu nguyện cho nhân quyền, tự do, công lý và hoà bình được thực thi” mà Ông không có lòng tốt cầu nguyện cho hàng trăm ngàn nạn nhân bị VC sát hại?
Chắc chắn ai cũng phải đồng ý, với dân tộc VN, ngày 30.4 đã là Ngày Quốc Hận thì ngày đó vĩnh viễn không thể nào là Ngày Giải Phóng, Ngày Tìm Tự Do, Ngày Công Lý & Hoà Bình… Cũng như ngày Chúa chết không thể là ngày Chúa sống lại. Và để tưởng niệm Chúa chết, người Kitô hữu phải trải qua mua Chay 40 ngày, phải giữ chay kiêng thịt ngày Thứ Tư lễ Tro, Thứ Sáu tuần Thánh, và phải không đọc kinh Vinh Danh, không đệm đàn khi không có tiếng hát, không trưng bông trên bàn thờ… và phải cùng Chúa suy ngẫm những đau khổ, sự chết và mai táng của Chúa. Đặc biệt, trong mùa Chay, người Kitô hữu cũng không đọc hoặc hát Allêluia (nghĩa là Hãy ngợi khen Chúa). Trái lại, mùa Phục Sinh mừng Chúa sống lại, Kitô hữu được đọc kinh Vinh Danh, được đệm đàn khi không có tiếng hát, được trưng bông trên bàn thờ, được đọc hoặc hát Allêluia. Nói tóm lại, người Kito hữu không thể vì sự vui mừng khi Chúa sống lại, để quên đi những đau khổ ngày Chúa chịu chết. Trong tinh thần đó, Đ.NMT không thể núp dưới danh nghĩa vì “có lòng tốt là cầu nguyện cho nhân quyền, tự do, công lý và hoà bình được thực thi” mà VÔ Ý thay đổi danh xưng Ngày Quốc Hận. Trong tinh thần đó, những kẻ như Ngô Thanh Hải, Chu Tất Tiến, Ngô Nhân Dụng,… không thể vì đời sống vinh thân phì gia tại các quốc gia tự do, mà bất trí, bất nghĩa và vô liêm sỉ đến độ ngang nhiên cổ võ cho việc đổi tên Ngày Quốc Hận 30.4 thành Ngày Tìm Tự Do 30.4.
Thứ sáu, nếu Đ.NMT đã VÔ Ý đổi danh xưng Ngày Quốc Hận, và nếu Ông đã viết “sẽ cố gắng giải quyết vụ việc một cách thỏa đáng”, thì việc làm đúng nhất và kịp thời nhất là viết thư xin lỗi, tại sao cho đến nay Ông vẫn không làm? Một người ăn mày, VÔ Ý đụng phải người khác ở chốn chợ búa, còn biết nói ngay lời xin lỗi; tại sao Đ.NMT đã VÔ Ý đổi danh xưng Ngày Quốc Hận trong một Thánh lễ, khiến mọi người Việt đau lòng, nhưng Ông vẫn không chịu noi gương kẻ ăn mày nói ngay lời xin lỗi?
Thứ bảy, tại sao trong bài tường thuật, CĐ Công Giáo Nam Úc và Đ.NMT, mỗi khi đề cập đến Việt Nam Cộng Hoà đều thêm hai chữ “miền Nam”: “quân dân cán chính miền Nam Việt Nam Cộng Hòa”, “quốc kỳ miền Nam Việt Nam Cộng Hòa”, “lá cờ vàng của miền Nam Việt Nam Cộng Hòa”?
Chúng tôi không biết việc liên tục trùng lặp sai lầm này là sự CỐ Ý hay VÔ Ý? Có điều, chúng ta đều biết, sau khi nặn ra cái gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam” năm 1960, để rồi thành lập chính phủ bù nhìn “Cộng hòa miền Nam Việt Nam”, VC đã có sách lược thêm hai chữ “miền Nam” vô trước danh xưng “Việt Nam Cộng Hoà”. VC làm vậy với mục đích, biến cuộc chiến tranh xâm lăng VNCH của cái gọi là “Việt Nam Dân chủ Cộng hoà” của VC ở Miền Bắc, thành cuộc nội chiến giữa “Miền Nam Việt Nam Cộng Hoà” (VNCH) với “Cộng hòa miền Nam Việt Nam” do VC nặn ra. Đây cũng là cơ sở để VC thực hiện âm mưu Hoà Đàm Ba Lê với sự tham dự của 4 bên: VC Miền Bắc, Hoa Kỳ, VNCH và VC Miền Nam. Cũng cùng sách lược thâm độc này, suốt mấy chục năm qua, VC đã khôn ngoan xảo quyệt tìm mọi cách thêm hai chữ “miền Nam” trước danh xưng Việt Nam Cộng Hoà, trong mọi sinh hoạt của cộng đồng người Việt hải ngoại, kể cả Công giáo lẫn Phật giáo. Hậu quả, VC đã thành công phần nào. Bằng chứng, tìm kiếm “miền Nam Việt Nam Cộng Hoà” trên Google, quý vị sẽ thấy trên 100,000 trang web (không hiểu VÔ Ý hay CỐ Ý) đã dùng chữ đúng như VC mong muốn.
LO NGẠI
Chúng tôi rất kính trọng, vui mừng và biết ơn Quý vị lãnh đạo Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ đã sáng suốt, minh bạch, thẳng thắn và kịp thời lên tiếng phản đối Đ.NMT. Chúng tôi cũng chân thành cảm ơn Quý vị hội đoàn, đoàn thể, các nhà văn, nhà báo… cùng toàn thể đồng hương ở nhiều nơi trên thế giới, đã lên tiếng phản đối việc làm của Đ.NMT trên các Diễn Đàn. Trong niềm vui mừng và biết ơn đó, chúng tôi cũng có những băn khoăn lo ngại, xin được mạnh dạn trình bầy và nếu có sai sót, chúng tôi rất mong được lắng nghe mọi đóng góp và phổ biến mọi ý kiến, dù dị biệt.
Thứ nhất, tại sao Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ lên tiếng phản đối Đ.NMT, nhưng cho đến nay Cộng Đồng NVTD Nam Úc cũng như Cộng Đồng NVTD Liên Bang Úc, chưa hề chính thức lên tiếng với Đ.NMT?
Thứ hai, tại sao Cộng Đồng Công Giáo VN Nam Úc và các tiểu bang không lên tiếng với Đ.NMT?

Tỵ nạn CS Lê Văn Hiếu, khi được làm Thống đốc Nam Úc đã trở thành kẻ phản bội, quay về làm ăn với CS.
Thứ ba, chúng tôi cũng lo ngại khi nhận thấy tại Nam Úc có nhiều nguy cơ phản bội lý tưởng của người Việt tỵ nạn CS khi có nhiều dấu hiệu cho thấy những nhân vật “tai to mặt lớn” lũng đoạn cộng đồng như Đoàn Công Chánh Phú Lộc, đảng viên đảng Việt Tân là CTCĐ NVTD Nam Úc hàng chục nhiệm kỳ; Đỗ Đăng Liêu, anh em với Đỗ Hoàng Điềm (Chủ Tịch đảng VT), đại diện đảng VT tại Úc; Lê Văn Hiếu, Thống Đốc Nam Úc, người vừa công khai bắt tay trùm VC dưới cờ máu VC và tượng Hồ Chí Minh, nhưng cho đến nay, CĐNVTD Nam Úc cũng như CĐNVTD Liên Bang Úc chưa hề lên tiếng phản đối hay biểu tình.
Thứ tư, trong cuộc Diễn Hành ANZAC năm 2015, quốc kỳ VNCH phải đi sau cờ Úc. Đây là lần đầu tiên tại Úc xảy ra sự kiện vô lý này. Truyền thống xưa nay, trong tất cả các cuộc diễn hành ANZAC, Long Tân… cờ VNCH luôn luôn đi ngang hàng với cờ Úc. Đây cũng là nghi lễ chính thức được các quốc gia Đồng Minh trong chiến tranh VN tôn trọng. Sự kiện phi lý này xảy ra, rõ ràng có sự nhúng tay của VC, toa rập với một số kẻ nằm vùng có thế lực, trong cộng đồng người Úc cũng như người Việt, trong số đó chúng tôi không biết có sự nhúng tay và cấu kết âm thầm của những nhân vật “tai to mặt lớn” như kể trên hay không?
Hữu Nguyên
huunguyen@saigontimes.org

Saturday, 25 June 2016

Tin đồn xảy ra: Sự hối hận của người dân Anh sau khi bỏ phiếu rời khỏi EU..?

EU Referendum Reaction..?

*******

 Sự hối hận của người dân Anh sau khi bỏ phiếu rời khỏi EU
 Sau cuộc bỏ phiếu trưng cầu ý dân về quyết định chọn ở lại hay rời khỏi EU.Một số người dân Anh đã cảm thấy hối hận khi bỏ phiếu chọn rời khỏi EU,thậm chí nhiều người Anh còn không biết họ bỏ phiếu cho điều gì.



Cả thế giới chấn động sau khi cuộc trưng cầu dân ý ở Anh về việc rời hay ở lại Liên minh châu Âu (Brexit) cho thấy đa số cử tri muốn tách khỏi khối. Mặc dù những người lãnh đạo phe Leave (rời khỏi EU) đang hân hoan với chiến thắng, dường như nhiều người Anh không biết họ thực sự bỏ phiếu cho điều gì, Washington Post nhận định.

Thị trường chứng khoán toàn cầu hỗn loạn, còn đồng bảng mất giá mạnh nhất sau hơn 30 năm. Giờ đây cử tri Anh đối mặt với hàng loạt cú sốc kinh tế. Giới phân tích cảnh báo những vấn đề kinh tế sẽ trở nên trầm trọng hơn trong thời gian tới. Quyết định rời EU gây nên cơn địa chấn toàn cầu và một bộ phận người dân Anh giờ đây thừa nhận họ cảm thấy hối hận vì bỏ phiếu ủng hộ phe "rời".

"Mặc dù tôi bỏ phiếu để Anh rời khỏi EU, sáng nay tôi thức dậy và cảm thấy tiếc. Những gì đang xảy ra khiến tôi ân hận. Nếu tôi có cơ hội bầu lần nữa, tôi sẽ chọn phương án ở lại", một phụ nữ phát biểu với kênh ITV News.

Tình trạng không hiểu biết về tác động của Brexit đối với nền kinh tế đất nước thể hiện rõ rệt trên khắp nước Anh hôm 25/6. Tập đoàn Google thông báo số lượt tìm kiếm những câu hỏi liên quan tới tác động của cuộc trưng cầu dân ý tăng vọt. 8 giờ sau khi cuộc trưng cầu ở Anh kết thúc, số lượt tìm bằng cụm từ "Việc gì sẽ xảy ra nếu chúng tôi rời EU?" tăng gấp 3 lần so với khoảng thời gian trước đó.


Mặc dù cả hai phe - ủng hộ và phản đối Anh rời EU - đều vận động ráo riết từ vài tháng trước khi cuộc trưng cầu diễn ra, nhiều người dân Anh vẫn không quan tâm tới những hậu quả có thể xảy ra nếu họ rời EU. Thậm chí nhiều người còn không biết những điều cơ bản nhất về EU.

Liên minh châu Âu là gì? Có lẽ giờ đây nhiều người Anh mới hiểu ý nghĩa của câu hỏi này khi họ gõ nó trong trình duyệt.

Khoảng 200.000 người đã ký vào đơn thỉnh nguyện Quốc hội Anh tổ chức lại cuộc trưng cầu dân ý về Brexit trong đêm 24/6. Hoạt động của họ khiến trang web của Quốc hội Anh sập, Guardian đưa tin.

"Trang web của chúng tôi ngừng hoạt động tạm thời do số lượng người truy cập cùng lúc để ký đơn thỉnh nguyện tăng vọt. Quốc hội và chính phủ đã biết sự cố này và chúng tôi đang nỗ lực hết sức để khôi phục hoạt động của trang web", người phát ngôn của nghị viện Anh thông báo.

Luật pháp Anh quy định nếu một đơn thỉnh nguyện nhận hơn 100.000 chữ ký, Quốc hội sẽ xem xét khả năng thảo luận về nó. Trong cuộc họp tiếp theo vào ngày 28/6, Ủy ban Đơn thỉnh nguyện của Quốc hội Anh có thể xem xét yêu cầu tổ chức lại cuộc trưng cầu dân ý về Brexit.

Cùng ngày, hơn 40.000 người Anh ký đơn thỉnh cầu trên trang web change.org. Họ muốn tuyên bố London độc lập khỏi Vương quốc Anh và nộp đơn xin gia nhập EU, AFP đưa tin.

Ngày 23/6, đông đảo người dân Anh bỏ phiếu trong cuộc trưng cầu dân ý về việc “rời bỏ” hay “ở lại” với Liên minh châu Âu. Các cuộc thăm dò trước bỏ phiếu cho thấy phe ủng hộ ở lại chiếm đa số nhưng kết quả kiểm phiếu nói lên điều ngược lại. Với 52% cử tri ủng hộ Brexit, nước Anh đã có quyết định cuối cùng cho cuộc hôn nhân với EU. Kết quả Anh rời EU được cho là một cú sốc lớn và có thể gây ra những hậu quả chưa thể lường trước.

 http://vietbf.com/forum/showthread.php?t=986279
****
24.06.2016

Bảng điện tử hiện tỉ giá đồng Yen Nhật so với đồng bảng Anh tại một trung tâm chứng khoán ở Tokyo, Nhật Bản, ngày 24/6/2016. Đồng đôla Mỹ, đồng euro và bảng Anh rớt giá mạnh sau cuộc trưng cầu dân ý ở Anh.
Bảng điện tử hiện tỉ giá đồng Yen Nhật so với đồng bảng Anh tại một trung tâm chứng khoán ở Tokyo, Nhật Bản, ngày 24/6/2016. Đồng đôla Mỹ, đồng euro và bảng Anh rớt giá mạnh sau cuộc trưng cầu dân ý ở Anh.
Chia sẻ
Quyết định lịch sử của Anh ra khỏi Liên hiệp châu Âu đã gây một cơn sốc trên thị trường toàn cầu ngày 24/6, khiến giá các cổ phần sụt giảm và các đồng tiền xáo trộn. Thị trường chứng khoán châu Âu sụt giảm mạnh trong phiên khai mạc và triển vọng chứng khoán tại Mỹ được dự đoán cũng có thể tuột dốc mạnh.
Vào lúc cuộc bỏ phiếu nghiêng về phía ủng hộ việc Anh ra khỏi Liên hiệp châu Âu, đồng bảng Anh rớt giá ở mức kỷ lục, xuống mức thấp nhất trong vòng 31 năm nay so với đồng đôla của Mỹ.
Cuộc khủng hoảng đã lan rộng sang châu Á. Hãng tin Bloomberg ước lượng các thị trường chứng khoán trong vùng mất ít nhất 700 tỉ đôla tiền vốn trong phiên giao dịch ngày 24/6.
Thị trường Hồng Kông sụt hơn 4% và thị trường Nam Triều Tiên giảm hơn 3%. Nhật Bản phải ngưng giao dịch trong 10 phút sau khi áp dụng biện pháp tự động nhằm xoa dịu thị trường. Chỉ số Nikkei Tokyo sụt hơn 8% và giá trị đồng Yen Nhật Bản sụt gần 5% so với đồng đôla Mỹ.
Bộ trưởng Tài chánh Nhật Bản Taro Aso gặp các phóng viên ngay sau khi kết quả cuộc trưng cầu dân ý tại Anh được công bố và trấn an rằng Nhật Bản đang theo dõi sát các thị trường.
“Sự ổn định của các thị trường ngoại hối có tầm quan trọng đặc biệt đối với tăng trưởng toàn cầu nhưng hiện nay các thị trường này 'cực kỳ dao động'”.
Chính phủ Nam Triều Tiên cũng hứa làm hết sức mình để “giảm thiểu mọi tác động xấu của hậu quả Brexit đối với nền kinh tế Nam Triều Tiên”. Thông tấn xã Yonhap trích lời Thứ trưởng Tài chánh Choi Sang-mok trong một phiên họp khẩn cấp ngày 24/6 nói rằng “Chúng tôi sẽ tiến hành mọi biện pháp cần thiết, trong đó có những hoạt động san bằng để làm dịu bớt thị trường ngoại hối”.
Cho đến nay, nạn nhân lớn nhất của cuộc trưng cầu dân ý dường như là đồng bảnh Anh, sụt xuống còn 1,34 đôla vào giữa ngày 24/6 tại châu Á, so với 1,50 đôla trước đây vào lúc các cuộc bỏ phiếu tại Anh chấm dứt, mức cao nhất trong năm nay.
Các nhà phân tích nói với Đài VOA là các đồng tiền nước ngoài cũng sẽ thấy nhiều xáo trộn.
Ông Frank Lee, trưởng ban đầu tư của Ngân hàng DBS tại Hong Kong nói là theo quan điểm của họ, 1,33 đôla là mức sàn của đồng bảng Anh. Ông cũng nói là trong khi sẽ có một thời kỳ chuyển tiếp sau khi bỏ phiếu, thì cũng sẽ có nhiều cơ hội tiếp theo việc này.
Ông Lee nói: “Nếu tình hình hoặc kế hoạch cứu nguy được thị trường chấp nhận, hay thị trường được ổn định bằng tất cả những đề nghị được đưa ra, thị trường lúc đó có thể tập trung vào những lãnh vực có thể đưa tiền vào, nơi nào có thể đầu tư được”. Ông Lee nói thêm là thị trường châu Á là một nơi chọn lựa tốt vào 6 tháng còn lại năm nay.
Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế, Quỹ Tiền tệ Quốc tế và các nhà kinh tế thị trường đã cảnh báo về những bất ổn do Brexit gây ra có thể gây tác động đáng kể về kinh tế.
Tuy nhiên ông Andy Xie, một nhà phân tích độc lập tại Hồng Kông nói trong khi nhiều người lo âu về cơn sốc tài chánh do cuộc trưng cầu dân ý gây ra và ảnh hưởng của London về phương diện tài chánh, nhưng ông nghi ngờ là những ảnh hưởng này sẽ không lớn như vậy.
Ông nói trong khi các mối liên hệ của Anh với Liên hiệp châu Âu có thể bị thiệt hại, nhưng việc giảm giá đồng bảng Anh không nhất thiết là một điều xấu vì đồng tiền Anh quá mắc.
Ông Xie nói: “Đó là lý do tại sao việc sản xuất của châu Âu sẽ giảm sút. Và nền kinh tế EU phụ thuộc nhiều vào London, vào bong bóng bất động sản và đầu cơ tài chánh toàn cầu. Tôi nghĩ nền kinh tế của Vương quốc Anh không lành mạnh, do đó cần phải có một cú sốc để thoát ra khỏi tình trạng này và đi theo một con đường bền vững hơn”.

Friday, 24 June 2016

Tin Vui Cộng Đồng:LỄ CHÚC MỪNG CÁC SĨ QUAN TƯƠNG LAI TẠI QUỐC HỘI HOA KỲ

Ngày 16/6 vừa qua, trong khuôn viên của Thượng Viện Hoa Kỳ đã diễn ra buổi lễ chúc mừng các tân sĩ quan đã được tuyển chọn vào các trường đại học quân đội của Hoa Kỳ. Trong buổi lễ, chúng tôi ghi nhận có 2 tân sĩ quan là người Mỹ gốc Việt. Mời quý vị cùng theo dõi phóng sự sau đây.


*****
Chuyện kể của Elizabeth Phù, nữ cố vấn cho Tổng thống Obama, người phụ nữ Mỹ gốc Việt đầu tiên làm việc tại Tòa Bạch Ốc giữ chức vụ Giám đốc các vấn đề an ninh Đông Nam Á, Châu Đại Dương và Đông Á. Đài Á Châu Tự Do vinh dự có buổi phỏng vấn bà Elizabeth Phù tại tư gia. Đây là lần đầu tiên bà Elizabeth Phù trả lời phỏng vấn truyền thông Việt ngữ.

Đả đảo:” Chống Mỹ cứu nước”.hay Đả đảo Việt Cộng bán nước!

Đả đảo Việt Cộng bán nước!

 

Khi TT Hoa Kỳ Obama sang Việt Nam, tôi viết bài chào:” Chống Mỹ cứu nước”. Bài viết nhà nước vui ra nước mắt! Nay ông ta đã rời VN, chẳng lẽ tôi không thể viết: “ Đả đảo Việt cộng bán nước!?”…Tôi đả đảo nó vì suốt 80 mươi năm qua, nó chỉ đem đến cho Việt Nam về đời sống là nghèo đói, bất hạnh. Về xã hội là sự vô luân là gian trá, lừa bịp, phản trắc. Về con người là phi nhân bất nghĩa và tội ác. Với gia đình là không cha không mẹ, không tình nghĩa. Với tổ quốc là phản nghịch, là buôn dân bán nước…!


Ai c ũng biết, khi Đệ Nhị Thế Chiến vừa tàn, hội nghị San Francisco 1951 mở ra. Ở đó, một bản Hòa Ước giữa người thắng kẻ bại đã được đúc kết, công bố và thi hành. Trong Điều 2, đoạn 7 của Hòa ước này đã minh thị về trường hợp hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam bị Nhật chiếm giữ như sau: “Nhật Bản khước từ mọi chủ quyền và đòi hỏi đối với tất cả các lãnh thổ mà họ chiếm bằng vũ lực trong đệ nhị thế chiến, trong số đó có các quần đảo Trường Sa (Spratly Islands) và quần đảo Hoàng Sa (Paracel Islands)”.


Trước đó, khi đệ trình bản tu chính vào ngày 5-9-1951, ngoại trưởng Nga, Andrei Cromyko đã tính vươn tay dành 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam cho Trung cộng, là một tập đoàn CS vừa có chiến thắng tại Trung Hoa lục địa (1949). Tuy nhiên, vào ngày 7/9/1951, trong Hội nghị San Francisco với sự tham dự của các phái đoàn đại diện cho 51 quốc gia, Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng VN, ông Trần Văn Hữu, đã long trọng tuyên bố trước hội nghị như sau: “Chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của chúng tôi trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”….”Chúng tôi cũng sẽ trình bày ngay đây những quan điểm mà chúng tôi yêu cầu Hội nghị ghi nhận ... Và để dập tắt những mầm mống các tranh chấp sau này, chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”. Lời công bố này đã được bỏ phiếu chấp thuận trong hội nghị với tỷ lệ 48/51, trong đó có các cường quốc hàng đầu như Mỹ, Pháp, Anh. Hòa ước này đã có hiệu lực từ 28/4 năm 1952.


Tưởng cũng nên nhắc lại vào ngày 16-3-1974, cựu thủ Tướng Trần văn Hữu trong một cuộc phỏng vấn tại Paris đã nói: “...Chủ quyền Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa đã được công khai tuyên bố nơi Hội nghị Hòa bình với Nhựt, tại San Francisco vào năm 1951. Lúc ấy là lần đầu tiên mà Việt Nam vào hàng 50 cường quốc có quyền định đoạt vấn đề quốc tế. Lá cờ quốc gia, nét son nền vàng phất phới trước Hội nghị…. Việt Nam có mặt ở San Francisco là VIỆT NAM THỐNG NHỨT, thống nhứt đã hai năm rồi. Và ai cũng biết, ngày 8-3-1949 là ngày chánh phủ Pháp công khai nhìn nhận nền độc lập của Việt Nam. Việt Nam hoàn toàn thống nhứt từ đó.”...


Như thế, vào thời điểm 1951, Việt Nam đã là một quốc gia Độc Lập, có chủ quyền. Lãnh thổ chạy dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu, dặt dưới quyền lãnh đạo của chính phủ Bảo Đại. Trong khi đó, lợi dụng tinh thần kháng pháp của quân dân Việt Nam, CS trương cờ cướp lấy chính quyền tại Hà Nội vào ngày 2-9-1945. Nhưng chẳng bao lâu sau, tập đoàn CS do Trung cộng đỡ đầu đã bị đánh bật ra khỏi Hà Nội. Cuộc sống tăm tối. Giống như thổ phỉ, ngày ẩn trốn, đêm đêm đi cướp của giết người. Và cái chết của bà Nguyễn thị Năm, người đã bỏ ra hàng trăm lượng vàng giúp kháng chiến đã là cái án treo vào cổ những cái tên Hồ chí Minh, Lê Duẩn, Phạm văn Đồng, Đặng xuân Khu, Lê đức Thọ, Võ nguyên Giáp… đời đời không thể tẩy rửa được.


Tuy nhiên, cuộc chiến thắng của Mao trạch Đông ở lục địa Trung Hoa (1949) đã dần dần làm thay đổi bộ mặt của tập đoàn cộng phỉ tại Việt Nam. Trước hết, với sức người sức của, dưới sự điều binh khiển tướng trực tiếp của những viên tướng Tàu là Lã qúy Ba, Trần Canh… Trung cộng đã dần dần tạo ra và giúp tập đoàn CS Hồ chí Minh có chỗ đứng, mà điểm vang là trận Điện Biên Phủ. Từ trận chiến này, TC đã gây ra hoang mang và làm đổ vở tinh thần cũng như sức chiến đấu của quân đội Pháp tại Đông Dương. Nó là nguyên nhân chính đem lại tai họa cho Việt Nam qua hội nghị Geneve. Là nơi, với sự góp sức cùa Tàu và Liên Sô, Việt Nam đã bị chia ra làm 2. Miền bắc, từ vĩ tuyến 17 trở ra do tập đoàn cộng sản Hồ chí Minh chiếm đóng. Phía nam vĩ tuyến 17 thuộc về quân đội và nhân dân Việt Nam. Kết qủa này cho thấy, Hồ chí Minh và tập đoàn cộng sản đã cậy nhờ vào Tàu cộng mà đạt thành ước nguyện của Lê chiêu Thống, Trần ích Tắc xưa kia.


Sau khi giúp cho tập đoàn Hồ chí Minh có chỗ chống gậy, TC không quên đòi lấy quyền lợi cho mình. Việc đầu tiên họ ra một thông báo, trong đó quy định điều mà họ gọi là lãnh địa và lãnh hải thuộc nước CHNDTH, một điều mà họ đã không thể thực hiện được tại Hội nghị San Francisco 1951. Bản tuyên bố của Chu ân Lai đề ngày 4 tháng 9-1958, gồm 4 điều khoản. Điều khoản số 1 đã viết như sau: “Tuyên Bố của Chính Phủ Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc về Lãnh Hải (1) Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Điều khoản này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài Loan…. và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc”…


Theo thông báo này, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, nơi mà hội nghị quốc tế San Francisco đã khẳng định là của Việt Nam đã bị TC quy vào vòng cương tỏa của họ với cái tên khác là Nam Sa và Tây Sa. Việc cương tỏa này hoàn toàn không có gía trị với Việt Nam trên phương diện pháp lý. Tuy nhiên, trái ngược với thái độ của miền nam Việt Nam, tập đoàn CSBV dưới sự lãnh đạo của Hồ chí Minh tự biết, đây chẳng qua chỉ là việc phải trả nợ chiến phí mà TC đã giúp cho Lê chiêu Thống kiếm được chỗ dung thân. Theo đó, nhân cơ hội TC ra thông báo về các quần đảo tiếp cận, Hồ chí Minh qua Phạm văn Đồng đã cống nạp hai quần đảo HS, TS đang nằm trong công quyền của miền Nam Việt Nam cho TC. Việc làm này phải được coi là một công trạng lớn nhất của tập đoàn CS Hồ chí Minh sau khi chúng tìm được chỗ tựa: Đồng viết:


“Thủ Tuớng Nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà,


Thưa Đồng chí Tổng lý… Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa…. Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc…, Ngày 14 tháng 9 năm 1958”.


Thật ra, bản công hàm của Phạm văn Đồng đã không xuất hiện lẻ loi. Trái lại, nó đã được sửa soạn rất kỹ từ trước đó hai năm. Vào tháng 6 năm 1956, thứ trưởng Ngoại giao Việt cộng là Ung Văn Khiêm đã nói với Li Zhimin, tham tán sứ quán Trung quốc tại Hà Nội là: “theo dữ liệu của Việt Nam thì đảo Tây Sa (tức Paracels, Hoàng Sa) và đảo Nansha (tức Spratleys, Trường Sa) là một phần thuộc Trung quốc theo lịch sử”. Sau Y, vào ngày 3-12-1992, Nguyễn mạnh Cầm trong vai bộ trưởng ngoại giao tại Hà Nội xác minh: “các nhà lãnh đạo của ta lúc trước xác nhận về Hoàng Sa và Trường Sa như vậy là do theo Hiệp định Genève năm 1954 về Đông Dương thì tất cả lãnh thổ từ vĩ tuyến 17 trở vào Nam là thuộc về chính quyền miền Nam, kể cả hai quần đảo này. Trong tinh thần đấy và do tính cấp bách, quan điểm lãnh đạo của ta ủng hộ Trung quốc công bố chủ quyền của họ trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là cần thiết. Vì nó phục vụ cho cuộc chiến bảo vệ tổ quốc!” . Không biết Y muốn nói đến bảo vệ tổ quốc nào, chắc là Tổ quốc Trung quốc? Thêm vào câu chuyện bán nước này, Hoàng Tùng, ủy viên trung ương, cũng xác nhận: “Vì ta bận đánh Mỹ, không có thời gian và chưa đủ khả năng để giải phóng Hoàng Sa nên nhờ bạn Trung Quốc giải phóng. Sau này mình thống nhất đất nước rồi phía bạn sẽ trả cho mình.” ( RFA). Riêng Lê đức Thọ, ủy viên BCT, trưởng ban tổ chức TU đảng thì mạnh dạn hơn:” Hãy an tâm, Trường Sa, Hoàng Sa trong tay Trung quốc còn hơn là trong tay ngụy quyền miền nam”.


Dĩ nhiên, chuyện nhượng địa cho TC chưa dừng lại ở đó. Vào năm 1990 một phần trong vịnh bắc bộ gồm bãi biển Tục Lãm, rồi núi Lão Sơn, Nam Quan, Bản Giốc cũng đã lìa đàn chim Việt. Và còn biết bao nhiêu rừng đầu nguồn, đất đai thuê bao, sang nhượng mà Việt cộng không còn được phép lui tới nữa. Đó là chưa kể đến những cơ sở kinh doanh nhỏ, tràn sang mua nhà chiếm đất dưới hình thức tư nhân. Đã thế, hầu như tất cả các ngành liên quan đến hệ thống nền tảng như đường xá cầu cống, điện nước đều nằm trong tay Trung cộng xây dựng, quản lý!


a. Việt Nam còn lại gì?


Ngày nay, mỗi khi nhắc đến Hoàng Sa và Trường Sa, Nam Quan , Bản Giốc… người ta luôn nhắc đến hậu qủa của cuộc dàn xếp giữa kẻ đi xin ăn, và kẻ cấp phát lương thực cho kẻ nghèo khó trong thế giới cộng sản là Trung cộng và Bắc Việt . Đó là cái kết qủa mà không một ai, không một nước nào trong cộng đồng thế giới muốn chen vào để giải quyết những bất đồng giữa 2 tập đoàn cộng sản này. Bởi vì, đứng về phương diện ngoại giao, không ai muốn đứng về, hoặc ngả theo những kẻ biển lận, muốn dùng mánh khoé để lừa đảo. Và cũng chẳng ai chống lưng cho kẻ muốn dùng cái xác lớn để đi chiếm hữu. Đó là lý do, dù đã mất HS, TS và biển đảo bắc bộ vào tay TC, tập đoàn CSVN vẫn không thể thoát ra, tệ hơn, còn phải cúi đầu, bám theo bước chân TC ngày một chặt chẽ hơn! Đó là một bất hạnh lớn, nếu không muốn nói là một sỉ nhục cho đất nước và dân tộc Việt Nam khi bọn “Lê chiêu Thống” gặp thời.


b. Hậu qủa của việc “cõng rắn cắn gà nhà”.


Khi đọc bản văn này, ai cũng biết là Hồ chí Minh đã nhờ tay Phạm văn Đồng để dâng hiến biển đảo của Việt Nam cho TC. Riêng phần lý do thì cho đến nay không ai xác định được đâu là điểm chính. Nhiều người cho là vào thời điểm đó, tập đoàn CS bắc Việt chỉ nghĩ đến vấn nạn của chiến phí trong chiến tranh, nên đã nhân cơ hội có bản thông báo của TC, họ đã hùa theo để, một phần là trả nợ trên giấy. Phần khác là cậy nhờ TC tiếp tục trợ giúp vũ khí đạn dược, cũng như các chuyên viên cho Việt cộng trong cuộc xâm lăng miền nam Việt Nam. Khi quyết định, không phải là họ không biết 2 quần đảo này trực thuộc chính phủ Việt Nam Cộng Hòa. Trái lại biết rất rõ. Theo đó, họ còn muốn đưa cả TC bước vào cuộc chiến với Nam Việt Nam để chia chác thành qủa cho nhau sau này. Phía cộng sản Việt Nam là thế, riêng với HCM có lẽ còn phải kể đến cái lý lịch người Hẹ của Y để Y mạnh dạn chuyển những vùng đất này cho TC. Kết quả, VN đã mất Hoàng Sa và Trường Sa vì cái kế bán đất nhà người của HCM.


c. Làm sao có thể đánh dấu hay đòi lại những gì đã mất?


Người ta tin rằng, hành vi tự ý công bố hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong bản thông bào của Chu ân Lai là bất hợp pháp và TC không bao giờ có thể thủ đắc hai quần đảo này. Tuy nhiên, bản văn trả lời đầy bợ đỡ và gian trá của Phạm văn Đồng đã giúp cho Trung cộng có lợi thế trong việc ra quân chiếm giữ lấy hai quần đảo này. Từ đó, nguy cơ chiếm cứ lâu dài và có thể trở thành vĩnh viễn sẽ xảy ra. Bởi lẽ chẳng ai có khả năng đầy chúng ra khỏi vị trí đang chiếm đóng, ngoại trừ chính người Việt Nam sau một cuộc chiến tranh. Và TC là kẻ chiến bại toàn diện.


Đứng trước nguy cơ bị TC chiếm hữu một cách vĩnh viễn và Việt Nam mất luôn cơ hội để đòi lại, Việt Nam phải làm gì? Trước hết, ngoài việc phải đưa Trung cộng ra trước tòa án Quốc Tế, nhà nước cộng sản tại Hà Nội buộc phải tự làm công việc sau: Bằng một công hàm đồng cấp, với sự chuẩn thuận của QH, nhà nước CHXHCNVN phải công khai tuyên bố hủy bỏ bản Công Hàm của Phạm văn Đồng, coi đó là một hư thư vô gía trị vì nó không đi qua việc duyệt trình của Quốc Hội. Bản tuyên bố này cũng buộc phải gởi đến người đồng cấp của TC. Đồng thời thông báo rộng rãi trên truyền thông, cũng như cơ cấu thẩm quyền của Liên Hiệp Quốc. Trong đó có thể phải viện dẫn đến lý do: Vào thời điểm sau 20-7-1954, hai quần đảo này trực thuộc quyền quan lý của Việt Nam Cộng Hoà theo hiệp định Geneve 54 về VN và mang tên Hoàng Sa và Trường Sa. Theo đó, nhà nước CHXHCN Việt Nam không có tư cách pháp nhân cũng như pháp lý để công nhận cái không có, hay không thuộc về minh trực thuộc về quốc gia đệ tam.


Nếu có một văn bản công khai đồng cấp như thế trên trường Quốc Tế, câu chuyện của Hoàng Sa, Trường Sa sẽ có nhiều lý do để thay đổi. Từ đó, có khả năng đặt TC vào vị trí chiếm hữu bất hợp pháp. Đây là một công việc mang tính cách tạo ra thế diên trì của chủ quyền mà Việt Nam phải bảo vệ. Hơn thế, nhờ phương cách này, Việt Nam vẫn luôn luôn có thế chủ động trong việc đòi hỏi TC phải trao trả hai quần đảo này lại cho VN (bất kể thời gian). Có thể nói, đây là phương cách duy nhất để nhà cầm quyền Hà Nội chứng minh rằng cái Công Hàm của PVĐ không có gía trị. Ngoài ra không có một phương cách nào khác, nó càng không thuộc về những cái loa xó bếp lên tiếng. Nhưng ai, viên TT nào của Việt cộng dám ký bản Công Hàm này? Có lẽ là không ai?


Nhìn lại, lịch sử đã cho chúng ta thấy rằng: Đất nước và Dân tộc là một khối kiên vững trường tồn không bao giờ chết và cũng không bao giờ hết. Phần các triều đại, các thể chế thì đều phải theo qua đi. Qua đi theo ngày tháng dài hay ngắn mà chúng nó đã phục vụ hay phản bội lại đất nước và dân tộc này. Đây không phải là một định lý hay một định đề nguyên tắc nào cả, nhưng nó là luật biến hóa của thời gian và được tác động bờỉ con người.


Cách riêng, lịch sử của dân tộc Việt Nam hơn 4000 năm qua luôn luôn chứng minh một điều rõ nét là: Tất cả những vua quan, mũ áo đi cầu cứu Trung Hoa để về tranh danh đoạt quyền lợi tại Việt Nam đều là những tên phản quốc, và cái kết quả cuối cùng của chúng, một là bị bêu đầu hay trở thành những kẻ cô hồn nơi đất ngoại. Xa kia, là Kiều công Tiễn. Kế đến là Trần ích Tắc, Lê chiêu Thống. Nay, Hồ chí Minh và tập đoàn bán nước chắc chắn cũng không có ngoại lệ. Có khác là chúng đã nhờ Tàu mà đày đoạ Dân Tộc để hưởng đưọc đôi phần bổng lộc trong một khoảng thời gian nào đó mà thôi.


Khi trực diện nhìn lại những hình ảnh này, mọi người đều thấy: Cái tai họa lịch sử với dân tộc Việt Nam hôm nay không phải là cái họa mất nước, mất biển đảo vào tay Trung cộng, nhưng chính là việc tập đoàn cộng sản đã đưa Trung cộng vào xẻ đất, chia áo của Việt Nam. Theo đó, muốn trừ cái họa này cho dân tộc, xem ra chúng ta cũng không có một cách chọn lựa nào khả dĩ khác và tốt hơn, ngoài việc nhìn lại và học lại bài học của Ngô Quyền, của Hưng đạo Vương trên sông Bạch Đằng khi xưa. Đứng dậy mà đi.


Điều ấy có nghĩa, nếu chúng ta mãi ngủ vùi trong cuộc tuyên truyền sảo trá của CS, hoặc gỉa, nghe theo lời của những hiện tượng vô văn hóa, vô tổ quốc, vô gia đình như tên Vũ minh Giang, Hiệu trưởng Đại học Quốc Gia Hà nội, tuyên bố « Đào mồ, cuốc mả tổ tiên của tôi thì được. Chớ đập bỏ tượng Lenin là vô văn hóa » thì ngày Việt Nam mất tên, thành một chi tộc của tập đoàn Trung cộng cũng chẳng còn bao xa!


Để kết. Bạn nghĩ gì về tập thể cộng sản vô gia đình, vô tổ quốc này? Khi theo Lê chiêu Thống ,Trần ích Tắc bán nước cầu vinh thì Hồ chí Minh và tẫp dơàn CS rêu rao lên những khẩu hiệu lừa dảo từ bà gìa đến lũ trẻ là “ giải phóng” là “ Chống Mỹ cứu nước”. Nay đường đi không đến, “ giải phóng” không thấy, nhưng có hơn 3 triệu nhân mạng bị chết vì “ kháng chiến”. Lại thấy cả nước điêu linh vì tai họa cộng sản và rồi sẽ điêu tàn vì cái họa ngàn đời từ phương bắc do chúng cõng vào. Hỏi xem, liệu chúng có đáng bị đả đảo và bị lên án hay không?

Có hay không? Câu trà lời của bạn hôm nay chính là hướng đi của Việt Nam trong ngày mai đấy. Nghĩa là, Tổ quốc Việt Nam của chúng ta sẽ Trường Tồn trong Tự Do, trong Độc Lập hay sẽ bị đặt vào trong vòng nô lệ của Tàu cộng là tùy thuộc vào câu trả lời của chúng ta hôm nay.
 

Bảo Giang
23/6/2016
******
Banh cái tai ra mà nghe nghé


Trong mấy tháng qua, truyền thông Trung Quốc vốn nằm dưới sự kiểm soát của Đảng Cộng sản Trung Quốc đưa tin rộng rãi về sự tồn tại của một tài liệu vô cùng đặc biệt, một cuốn sách từ đời nhà Minh được nói là chứng minh tuyên bố chủ quyền của nước này tại phần lớn Biển Nam Trung Hoa, tức Biển Đông.

Trong khi chờ đợi một quyết định của tòa quốc tế sẽ được công bố trong vài tuần tới, tài sản "quý giá" được yêu quý "bọc trong nhiều lớp giấy" được nhìn nhận là bằng chứng tối quan trọng cho tuyên bố quả quyết của Trung Quốc rằng lịch sử đứng về phía họ.
Tuy nhiên phóng viên BBC tại Bắc Kinh, John Sudworth, đi tìm hiểu thì dường như mọi sự không phải là như vậy.

ÔNG BỐ DƯỢNG: Người ngoài hay là người nhà?




Ông ấy đã hơn 50 tuổi, lấy mẹ tôi cũng vì muốn tìm người bầu bạn lúc tuổi già. Ông không có điểm gì nội trội ngoài khả năng nấu ăn và tấm lòng chân thật, nhưng khi tiếp xúc với ông, tôi mới thật sự hiểu ra hai chữ “người nhà”.

ông bố dượng, người nhà, câu chuyện,
Ông bố dượng 50 tuổi và câu chuyện thấm thía về hai chữ “người nhà”. (Ảnh: Internet)
Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi 
So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến. Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 tuổi đối với một nửa kia rất nhiều khi chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi.
Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối. Bởi vì ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, chẳng qua chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.
Nói thật lòng, mẹ tôi cũng chỉ là vì nể mặt người mai mối nên mới quyết định đến gặp ông ấy. Và cuối cùng mẹ đã sinh ra thiện cảm đối với ông bởi tài nghệ nấu nướng của ông.
Sau khi gặp mặt, ông ấy nói: “Bà Lý này, tôi biết điều kiện của bà rất tốt, không thiếu gì cả, thật tôi không có gì đáng để gửi tặng bà. Nhưng dù thế nào, chúng ta cũng hãy thử quen nhau xem sao, chiều nay bà hãy ở lại nhà tôi dùng bữa cơm đạm bạc nhé!”.
Tấm lòng chân thành của ông khiến mẹ tôi không nỡ từ chối, và bà đã ở lại. Ông không để bà động đến một tay, đã làm một bát canh với bốn loại rau, đặc biệt là món bí ngô nấu thịt, mẹ tôi đã ăn ngon đến không nỡ đặt đũa xuống.
Trước khi đi, ông đã nói với mẹ tôi rằng: “Sau này nếu như muốn ăn nữa, thì hãy đến đây. Nhà tôi tuy không khá giả lắm, nhưng chiêu đãi món bí ngô thì không tốn công phí sức chút nào”.
Về sau, mẹ tôi lần lượt gặp mấy người lão niên khác nữa, nhưng mà, tuy điều kiện của mỗi người đều tốt hơn ông ấy, nhưng cuối cùng mẹ tôi vẫn chọn ông.
Lí do thật ra cũng được xem là ích kỷ, bà ấy đã phục vụ và chăm sóc ba tôi hơn nửa đời người rồi, lần này bà muốn một lần làm đối tượng được người ta chăm sóc lại.
Cứ như vậy, ông ấy và mẹ tôi đã đến với nhau…
Người ngoài hay là người nhà?
Hôm đó, ông ấy, mẹ tôi, thêm tôi nữa, còn có gia đình ba người của con trai ông cùng dùng một bữa cơm với nhau.
Tôi đặc biệt sắp xếp bữa cơm này trong một khách sạn năm sao sang trọng, trên bề mặt thì thấy là vì để bày tỏ sự coi trọng đối với ông, thật ra là muốn thông qua đó mà thể hiện đẳng cấp của mình.
Khi rời khỏi khách sạn, ông nhẹ nhàng nói với tôi: “Từ nay chúng ta đã là người nhà với nhau rồi, là hai bố con đấy! Sau này nếu con muốn mời bố ăn cơm thì chỉ việc đi đến những quán ăn bên đường là được rồi, ở đó bố sẽ ăn được thoải mái hơn, lòng không bị đau và cũng không thấy tiếc tiền”.
Chính biểu lộ tình cảm chân thành của ông đã làm tổn thương cái tâm hư vinh giả dối của tôi, khiến tôi cảm thấy đấu trí với một người thật thà, giống như một người lớn lấy kẹo để dụ dỗ một đứa con nít vậy, thật là vô sỉ chẳng còn gì để nói nữa.
Ông ấy đã chăm lo cho mẹ tôi rất tốt, bà ấy mỗi lần gặp tôi đều bảo cần phải giảm cân, đó là một giọng điệu hạnh phúc.
Ông ấy nấu ăn thật sự rất ngon. Một lần nọ, khi cùng ăn cơm với mọi người, tôi không nhịn được nói với vợ rằng: “Lần sau khi chú Đường làm cơm, em hãy ở bên cạnh mà học hỏi một chút”.Trong sắc mặt của vợ vốn không hề có phần muốn học, trái lại còn có mấy phần tức giận.
Ông vội vàng đứng ra giải vây, ông nói: “Một đời này của bố đều không làm được gì tốt cả, chỉ có chút tài nghệ làm được mấy món ăn, các con đều là những người làm chuyện đại sự, tuyệt đối đừng có học theo ta, nếu như muốn ăn, thì hãy đến đây, đến bất cứ lúc nào cũng được. Làm cơm này, sợ nhất là cơm mình làm không có người ăn”.
Hôm đó khi chúng tôi đi về, ông ấy đã gói rất nhiều đồ do chính tay ông làm bảo chúng tôi mang về, vừa cầm lấy tay tôi vừa nói: “Đừng có khen cơm của bố nấu ngon nữa, nói thật lòng, hễ có người nói đến ưu điểm này thì bố thấy ngại lắm. Một người đàn ông chỉ biết nấu ăn, còn những phương diện khác thì lại không làm được trò trống gì cả, đây đâu thể nói là ưu điểm được”.
Trên đường về nhà, tôi đã kể lại cho vợ nghe những lời này của ông. Cô ấy nói: “Người như ông ta, trời sinh là số phải phục vụ người ta, trời sinh chính là bằng lòng cúi đầu đến sát mặt đất. Mẹ chúng ta có phúc khí, già rồi còn làm một hoàng thái hậu”.
Tôi vừa lái xe, vừa dùng mắt liếc nhìn vợ, cảm nhận sự khinh thường của vợ đối với ông ấy, trong lòng lại không biện giải gì cho ông. Rốt cuộc, ông trước sau vẫn là một người ngoài mà.
ông bố dượng, người nhà, câu chuyện,
(Ảnh: Internet)
Xấu hổ
Hôm tôi dọn sang nhà mới, ông ấy và mẹ tôi đã đến nung đáy nồi (một tập tục khi dọn nhà) cho chúng tôi. Ông đã làm theo tập tục nung đáy nồi một cách cẩn thận kỹ càng đâu vào đấy. Nhưng mà, đợi đến lúc ăn cơm, ông lại không xuất hiện trên ghế dành cho bề trên, tìm khắp nơi đều không thấy ông ấy, gọi điện thoại cho ông, cũng là ở trong tình trạng khóa máy.
Dường như đã tính toán kỹ thời gian, khi khách khứa đi hết cả, ông đã quay trở lại, cẩn thận dọn dẹp đống bát đĩa bừa bộn đó, đem những đồ ăn còn thừa lại đựng trong hộp cơm mà ông đã chuẩn bị sẵn, để đem về nhà ăn.
Mẹ không mong ông làm như vậy, cảm thấy tủi thân cho ông, ông nhỏ tiếng nói thầm với bà rằng: “Buổi tối anh sẽ nấu cơm mới cho em, những cái này anh sẽ tự ăn hết”.
Mẹ nói: “Làm gì mà ngày nào cũng phải ăn cơm thừa rau thừa như vậy chứ? Anh có biết rằng em thấy anh làm như vậy, trong lòng rất khó chịu hay không?”.
Ông ấy đã an ủi mẹ tôi rằng: “Em tuyệt đối đừng có thấy khó chịu, để anh nhìn thấy lãng phí như vậy, trong lòng anh mới không dễ chịu. Tiền của Thụ Tán (tên của tôi) đều rất vất vả mà đánh đổi lấy, chúng ta không giúp con nó được gì cả, vậy thì hãy gắng sức tiết kiệm thay cho nó”.
Lời của ông khiến cho mẹ tôi day dứt, sau đó bà ấy quyết định nói với tôi. Nghe thấy mẹ nói thay cho ông ấy trong điện thoại, lúc đó cảm giác trong lòng tôi rất phức tạp, đồng thời cũng vì phần phức tạp này của mình mà cảm thấy rất xấu hổ.
Dần dần, thiện cảm đối với ông ấy mỗi lúc một nhiều hơn
Có những lúc, thậm chí có phần ỷ lại, ông ấy vẫn luôn âm thầm làm rất nhiều chuyện cho chúng tôi, thay ống nước bị hư trong nhà, mỗi ngày đưa cháu đến nhà trẻ và rước cháu về nhà, khi mẹ nằm viện ông ấy đã không ngủ không nghỉ mà chăm sóc bà, mãi đến sau khi xuất viện mới nói với chúng tôi.
Chỉ là không ngờ rằng có một ngày, ông cũng ngã bệnh, hơn nữa bệnh còn nghiêm trọng đến thế. Trên đường ông ấy đưa con của tôi đến nhà trẻ đã đột nhiên ngã xuống – bệnh tai biến mạch máu não, bán thân bất toại mà nằm trên giường.
Tôi, còn có con trai của ông ấy, ban đầu đều rất tích cực đối với việc trị liệu của ông, chúng tôi mong ông mau chóng khỏe lại, vẫn có thể chịu mệt nhọc vất vả mà phục vụ cho chúng tôi giống như trước đây.
Nhưng mà, ông đã không bao giờ đứng dậy được nữa. Trước đây ông chỉ biết mỉm cười, không ngờ giờ đây đã biến thành yếu ớt như vậy, lúc nào cũng chảy nước mắt.
Mẹ chăm sóc cho ông, ông khóc; chúng tôi đẩy xe lăn dẫn ông đi chơi vùng ngoại ô, ông khóc; nhiều lần nằm viện, nhìn thấy tiền bị tiêu đi như nước, ông khóc.
Cuối cùng có một ngày, ông đã dùng con dao cạo râu ra sức cắt cổ tay của mình. Cấp cứu trong suốt 5 giờ đồng hồ, ông mới giằng co từ trong cõi chết trở về, rất mệt mỏi, cũng rất tuyệt vọng.
Điều thật sự không ngờ rằng, người đầu tiên bỏ ông ấy đi lại chính là con trai của ông.
Con trai của ông rất ít khi đến thăm ông, sau này còn không chịu ló mặt ra một lần. Mỗi lần gọi điện thoại anh ta đều nói rằng mình đã đi công tác, trở về sẽ ghé thăm ông.
Điều khiến tôi không ngờ hơn nữa, mẹ tôi vào lúc này cũng đề xuất với tôi rằng bà muốn chia tay với ông. Hai người vốn dĩ cũng chưa có đăng ký, chỉ là chuyện vỗ mạnh một cái mỗi người mỗi ngả.
Mẹ nói với tôi rằng: “Mẹ đã già rồi, không lo nổi cho ông ấy nữa. Mẹ không giúp được gì cho con cả, nhưng cũng không thể lượm một người cha tàn phế về, làm liên lụy con được”.
Đây chính là hiện thực tàn nhẫn
Tôi không muốn để mẹ tôi làm người ác, thế là tôi đành phải nhẫn tâm đóng vai kẻ ác, quyết định tự mình đến nói ra chuyện chia tay này.
Tôi nói với ông, người vốn đang nằm trong bệnh viện rằng: “Chú Đường, mẹ con bệnh rồi”.
Nước mắt của ông lại tuôn trào ra như mưa, tôi gắng sức nói ra những lời tàn nhẫn: “Chú biết đấy, mẹ con cũng đã có tuổi rồi. Những ngày này, bà ấy đối với chú như thế nào, chú cũng đã thấy rồi”.
Chú tiếp tục chảy nước mắt gật đầu. Tôi lại nói tiếp: “Chú Đường, chúng con còn phải đi làm nữa, mẹ con sức khỏe lại không được tốt. Chú xem như vậy có được không, sau khi xuất viện, chú hãy về nhà của chú, con sẽ thuê một bảo mẫu cho chú. Đương nhiên, tiền sẽ do con trả, con cũng sẽ thường xuyên đến thăm chú”.
Khi nói đến đây, chú không khóc nữa. Chú gật đầu liên hồi, nói một cách cảm kích: “Nếu được như vậy thì tốt quá, nếu được như vậy thật đúng là tốt quá. Không cần mời bảo mẫu, thật sự không cần…”.
Tôi bước ra đến khuôn viên của bệnh viện lại chảy nước mắt, không rõ đó là cảm giác nhẹ nhõm sau khi được giải thoát, hay là trong lòng có nỗi day dứt không nói thành lời.
Tôi đã mời một bảo mẫu cho ông ấy, trả trước chi phí trong một năm. Sau đó, tôi lại đến nhà ông ấy, thuê công nhân tu sửa lại nhà của ông một chút, tôi đã cố gắng làm đến trọn nhân trọn nghĩa. Không phải vì ông, chỉ vì an ủi nỗi bất an trong lòng. Cái ngày ông ấy xuất viện trở về nhà, tôi không có đi, mà là bảo tài xế trong đơn vị đến đón ông.
Sau khi tài xế trở về đã nói với tôi rằng: “Chú Đường nhờ tôi nói tiếng cảm ơn với anh, còn bảo rằng ngay cả con trai ruột của chú, cũng không làm được như vậy”.
Những lời này, đã an ủi tôi ít nhiều, khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, nhưng loại an ủi này vốn không có duy trì được bao lâu.
Ngày xuân lạnh buốt
Ngày tết không có ông ấy ở nhà, chúng tôi thấy có chút buồn tẻ, không còn có một người bằng lòng vùi đầu vào trong nhà bếp, làm đủ các loại món ăn cho chúng tôi.
Chúng tôi ngồi ăn cơm tất niên trong khách sạn năm sao, nhưng lại không cảm nhận được cái hương vị nồng ấm của ngày tết nữa. Con trai trên đường về nhà nói: “Con muốn ăn món cá chép do ông nội làm”.
Vợ tôi nháy mắt ra hiệu cho con trai đừng có nói nữa, nhưng mà, con trai trái lại quậy càng dữ dội hơn: “Tại sao mọi người lại không để cho ông nội về nhà đón tết, mọi người thật đúng là xấu xa mà!”.
Vợ tôi tức giận giáng cho con trai một cái bạt tai thật mạnh. Nhưng cái bạt tai đó giống như là đang đánh vào mặt tôi vậy, khắp mặt sưng lên đau đớn. Một câu nói của con trai, khiến cho điều chúng tôi tự thấy an ủi đều đã sụp đổ tan tành.
Tôi từ trong kính chiếu hậu, nhìn thấy đôi mắt của mẹ cũng đang đỏ hoe. Không nghĩ cũng hiểu, đó là ngày 30 tết buồn tẻ biết mấy. Tôi thấy rất nhớ năm ngoái, cái năm mà ông ấy vẫn còn ở nhà chúng tôi, một gia đình ấm cúng hạnh phúc, luôn được xây dựng trong sự phó xuất lặng lẽ của một người.
Không biết giờ này, chú Đường đang đón tết với ai? Liệu có nhớ đến chúng tôi chăng? Liệu có vì sự vô tâm của chúng tôi mà trong lòng cảm thấy tủi thân?
ông bố dượng, người nhà, câu chuyện,
(Ảnh: Internet)
Về nhà
Sau khi tiếng trống đầu xuân vang lên, tôi lái xe đi đến chỗ của chú Đường. Ông ấy bước những bước chân tập tễnh ra mở cửa cho tôi, nhìn thấy tôi, miệng đang nở nụ cười, trong mắt lại đẫm lệ.
Đi vào ngôi nhà lạnh lẽo của ông, nước mắt của tôi cũng không thể ngăn lại được nữa. Tôi cầm điện thoại lên gọi cho con trai của ông ấy, sau khi mắng chửi cho anh ta một trận, bắt đầu gói sủi cảo cho ông.
Bảo mẫu đã về nhà đón tết rồi, trên đầu giường đã chuẩn bị sẵn điểm tâm đủ cho ông ấy dùng đến ngày 15, trong lòng tôi cũng thầm trách mẹ.
Những chiếc sủi cảo nóng hổi cuối cùng đã khiến trong nhà ông ấy có được một chút không khí ấm cúng của ngày tết. Chúng tôi cứ ăn một miếng sủi cảo, nước mắt của cả lại lã chã tuôn rơi.
Buổi sáng tinh mơ của ngày mùng một, tôi lảo đảo rời khỏi căn nhà của ông, tôi đã uống rượu, đậu xe ngay dưới lầu của nhà ông ấy, một mình đi trên con đường lạnh tanh, trong lòng đầy rẫy thê lương.
Điện thoại reo lên, là vợ gọi đến: “Anh ở đâu vậy hả?”.
Tôi phát hỏa lần nữa: “Tôi đang ở trong nhà của một ông lão cô độc, nghe rõ chưa hả? Chúng ta là loại người gì vậy hả? Khi ông ấy có thể đi lại được, chúng ta lợi dụng người ta; bây giờ ông không cử động được nữa, chúng ta lại gửi trả về. Lương tâm của chúng ta phải chăng đã bị chó ăn mất rồi, vậy mà còn đòi học theo người ta nói nhân nghĩa đạo đức, tôi khinh!”.
Ở trên đường cái, tôi mắng chửi bản thân mình thật tệ hại, mắng đủ rồi, mắng mệt rồi, tôi không chút do dự mà chạy trở lại, cõng ông ấy trên lưng rồi đi ra bên ngoài. Ông giãy giụa, hỏi tôi: “Con làm vậy là sao?”.
Tôi lấy giọng điệu chắc nịch mà nói với ông rằng: “Về nhà”.
Ông nội mà, chính là để chúng ta yêu thương
Ông ấy đã trở về. Người cảm thấy vui nhất là con trai tôi. Nó vừa ôm vừa hôn ông, luôn miệng đòi ăn món cá chép, đòi ăn món bánh quai chèo, muốn làm thẻ siêu nhân.
Vợ lôi tôi vào trong phòng, hỏi tôi: “Anh điên rồi sao? Ngay đến cả con trai ông ta còn không lo cho ông ta, anh dẫn ông ta về nhà làm gì vậy?”.
Tôi không còn nổi nóng nữa, ôn hòa nhã nhặn nói với cô ấy: “Con trai ông ấy làm chuyện không đúng, đó là chuyện của anh ta, không nên lấy đó làm cái cớ để chúng ta bỏ rơi ông ấy.
Anh không yêu cầu em phải xem ông ấy như bố chồng của mình, nhưng mà, nếu như em yêu anh, nếu như em biết nghĩ cho anh, thì hãy xem ông ấy như người nhà, bởi trong lòng của anh, ông ấy chính là người nhà, chính là người thân, bỏ rơi ông ấy thì rất dễ dàng, nhưng không giấu được nỗi day dứt trong tâm. Anh muốn tâm mình được thanh thản một chút, chỉ đơn giản vậy thôi”.
Cùng một lời này, khi nói với mẹ, bà nước mắt như mưa, nắm chặt lấy tay tôi nói rằng: “Con trai à, mẹ thật không ngờ con lại có tình có nghĩa như vậy”.
Tôi nói: “Mẹ, mẹ yên tâm đi. Nói hơi khó nghe một chút, cho dù sau này có một ngày, mẹ mà đi trước chú ấy, con cũng sẽ phụng dưỡng chú ấy đến cuối đời, với thu nhập của con hiện giờ, nuôi chú ấy nào là chuyện khó gì? Thêm một người thân, thì có gì không tốt chứ?”.
Một lúc sau, con trai tôi đi vào xin tôi: “Bố ơi, đừng có gửi ông nội về nữa. Sau này, con sẽ chăm sóc ông ấy. Sau này bố già rồi, con cũng chăm sóc bố mà!”.
Tôi ôm con trai vào trong lòng, trống ngực đập thình thịch, thật may là vẫn chưa quá muộn, còn may chưa để lại một ấn tượng bất hiếu trong lòng của con.
“Ông nội mà, chính là để cho chúng ta yêu thương, sao lại gửi đi được nữa!”. Tôi mở miệng nói đùa với con trai, để củng cố niềm tin vững chắc cho nó…
Đọc xong, bạn có lĩnh ngộ được đạo lý giản dị trong đó hay không?
Thật ra cha mẹ vốn đòi hỏi không nhiều, chỉ là một lời chào hỏi: “Cha, mẹ hôm nay có khỏe không?”, chỉ cần mua một ít thức ăn khuya, nấu một bữa tối đơn giản, trước khi ngủ đắp chăn cho họ, trời lạnh thêm áo ấm, đeo găng tay giúp họ, chỉ những cử chỉ rất nhỏ thôi cũng sẽ khiến họ thấy ấm áp vui vẻ rất lâu.
Có những lúc, tôi thường hay nghĩ: “Tôi mong con cái của tôi sau này sẽ đối xử với tôi thế nào đây?”. Tôi tin rằng, đời người là một vòng tuần hoàn; bây giờ bạn đối đãi với cha mẹ như thế nào, sau này con cái của bạn cũng sẽ đối xử với bạn như vậy.
Bạn thân mến, trên đời này ân tình khó trả nhất chính là ân tình của cha mẹ, mong chúng ta đều có thể lấy tâm hiếu thuận mà chăm sóc cho cha mẹ, lấy tâm cảm ân mà hiếu thuận với cha mẹ!
Sinh mệnh không đòi hỏi chúng ta phải trở thành người tốt nhất, mà chỉ đòi hỏi chúng ta cố gắng hết sức mà thôi!
Cây muôn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn tận hiếu nhưng song thân không còn nữa. Chuyện khó chờ đợi nhất trên đời này, chính là hiếu kính cha mẹ, đừng đợi đến khi mất đi rồi mới hối tiếc rằng bản thân ngày trước không biết trân quý…
Tiểu Thiện, dịch từ Cmoney.tw

CẬN CẢNH NHÂN VIÊN SÂN BAY CHÔM ĐỒ TRONG VALI