Sunday, 10 July 2016

http://farm3.static.flickr.com/2457/4025495074_9014905a81.jpg
Càng Biết Càng Tiếc VNCH
Đọc mà ngậm ngùi với “THƠ MỜI Tham dự Ngày Họp Mặt hy hữu của Lưỡng Viện Quốc Hội Việt Nam Cộng Hòa sau hơn 36 năm lưu vong Hải Ngoại” tổ chức trong 2 ngày Thứ Bảy & Chủ Nhật, 10 và 11 Tháng 12 Năm 2011, tại Little SàiGòn, Thủ Đô Tinh Thần Của Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản. Ngậm ngùi với những người dân cử của Việt Nam Cộng Hòa, nghị sĩ, dân biểu, nghị viên các hội đồng đô, tỉnh, thị, xã. Cũng như ngậm ngùi với quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa từng một thời đóng góp cho nền tự do dân chủ miền Nam Nước Việt nhưng chẳng may vì vận nước nổi trôi lòng người điên đảo mà ngày nay chúng ta phải trôi dạt xứ người hay có người cũng đã ngậm ngùi đi về bên kia thế giới.
Thật vậy, nếu đây là một buổi họp mặt đầu tiên của người dân cử [thường là thế hệ thứ nhứt của lớp người Việt tỵ nạn CS] thì cũng có thể là buổi họp mặt cuối cùng vì tuổi tác sức khỏe của họ không còn như xưa nữa. 36 năm đã qua, với độ lùi thời gian đã quá đủ, với so sánh đối chiếu đã rạch ròi. Rằng cuộc sống trong thời kỳ Việt Nam Cộng Hòa và Việt Nam Cộng sản, người Việt càng biết càng tiếc Việt Nam Cộng Hòa.
Thời VNCH nhớ lại sống dễ làm sao ấy dù có chiến tranh. Anh chạy xích lô ở Saigon sáng cũng có thể ăn tô phở, chiều có thể lai rai chai bia Con Cọp. Một giáo sư dạy học lương trên năm sáu ngàn, ở trọ và cơm tháng khỏang 500$. “Nhớ thuở xưa ta sống một đời. Dễ dàng, ăn thiệt chỉ làm chơi, Như dòng sông Hậu trôi mơ mộng, Như đất Miền Tây rộng thảnh thơi. Cái đúng cái sai đòi đủ thứ, Chuyện còn chuyện mất phú riêng trời. Nhiều sung sướng quá rồi không biết. Chừng biết vàng son đã hết thời.” VNCH khai nguyên và tồn tại mấy chục năm tòan trong thời chiến tranh. Dân chủ, tự do của VNCH mới xây dựng và trong thời chiền. Thế mà người dân VNCH, tứ Bến Hải trở vào Cà mau có tự do và dân chủ nhiều hơn đồng bào của mình ở ngòai Miền Bắc CS từ Bến Hải trở ra Lạng Sơn, Cao Bằng.
VNCH trên thực tế và pháp lý, thực chất và thực sự có hiến pháp, có quốc hội, có đối lập, có tam quyền phân lập, hành pháp, lập pháp, tư pháp phân nhiệm và thực thi rõ ràng. Có lấn quyền, ủy quyền nhưng có tranh đấu, có sửa chữa để hiến pháp là đạo luật tối thượng của chánh quyền.
Trong xã hội có tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do xuất bản, tự do tổ chức và hội họp, tự do cư trú, đi lại trong ngoài nước.
Có báo của tư nhân, có nghiệp đòan nhà báo, của công nhân, có biểu tình ủng hộ, biểu tinh chống chánh phủ.
Dĩ nhiên không tòan thiện, tòan mỹ, nhưng có và phát triển ngày tốt đẹp hơn.
Nhưng chắc chắn không có cảnh chà đạp tự do, dân chủ một cách vô tội vạ như thời VNCS. Không có cảnh công an muốn bắt ai thí bắt, đánh ai thì đánh mà không bị trừng phạt bới kỷ luật hay pháp luật. Không như công an CS bị Ủy Ban Kiểm Tra Bắt Giữ Tùy Tiện của Liên Hiệp Quốc (United Nations Working Group on Arbitrary Detention) mới đây lên án và tố cáo nhà cầm quyền CSVN đã vi phạm nhiều điều khoản của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị.
Không có chuyện công an dùng du đãng, xã hội đen đế trấn áp dân. Không có phong trào dân oan do nhà nước lợi dụng biện pháp hành chánh qui họach để cướp đất của dân bồi thường rẻ mạt, cán bộ đảng viên dĩ công vi tư, lây bán hay hùn với các nhà đầu tư ngọai quốc hay thành phần ăn theo với CS.
Có tham nhũng, hối lộ nhưng không có nạn tham nhũng trầm trọng hết thuốc chữa, biến thành quốc nạn như thời CS Hà nội. Thế mà VNCH quyết liệt thành lập một cơ quan hiến định là Giám sát Viện để bài trừ.
Còn VNCS lớn ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ đến đổi tổ chức Transparency International Minh Bạch Quốc Tế công bố nhiều năm liền VNCS đội sổ tham nhũng trên thế giới. Năm 2011 thứ 112, trong tổng số 183 quốc gia và lãnh thổ; năm 2010, thứ 116 trong tổng số 178 quốc; năm 2009, thứ 120 trong số 180. VNCS đội sổ tham nhũng mấy năm liền là cho người ta thấy Thủ Tướng Dũng của VNCS là người hứa suông, hứa cuội khi được Đảng CS điểu sang Nhà Nước làm Thủ Tướng. Ông tuyên bố không diệt được tham nhũng, Ông sẽ từ chức. Thế mà tham nhũng ngày càng trầm trọng, mà TT Dũng đã làm thủ tướng hết một nhiệm kỳ còn tình nguyện “hy sanh” làm thêm nhiệm kỳ thứ hai nữa và trở thành người có quyền thế nhứt nước và tham nhũng trở thành quốc nạn hết thuốc chữa rồi.
VNCH không có một vị tổng thống, thủ tướng, tướng lãnh, dân biểu nghi sĩ, bộ trưởng nào của VNCH di tản ra ngọai quốc có đủ tiển mua một cái nhà đủ cho gia đình ở cả. Có tướng phải đi làm thợ sơn, nghị sĩ bán xăng, dân biều đi cắt chỉ, sĩ quan, công chức đi cắt cỏ trong buổi ban đầu để nuôi gia đình trong thời chân ướt chân ráo.
VNCH không có đại nạn, phong trào bằng cấp giả “cao cấp” như mấy ngàn tiển sĩ “dỏm” như VNCS bây giờ.
Tổng Thống hai vị của thời đệ nhứt cộng hòa đạo đức hơn xa Ông Hồ chí Minh. Tinh thần nối chí tiền nhân Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, chống quân Tàu, gìn giữ giang sơn gấm vóc, hơn hẳn những người lãnh dạo Đảng Nhà Nước CS Bằc Việt. Tổng Thống Ngô đình Diệm không đồng ý cho Mỹ đổ quân, sợ TC lợi dụng tình hình đưa quân Tàu qua Miền Bắc, bám lấy Bắc Việt, khó mà trục quân Tàu ra. TT Nguyễn văn Thiệu khi Mỹ bắt tay được với TC, cúp viện trợ VNCH, thân cô thế cô cũng quyết gìn giữ đất nước ông bà để lại với trận tử chiến của Hải quân VNCH ngòai đảo Hòang sa năm 1974.
Trong khi đó suốt gần hai phần ba thế kỷ ở Miền Bắc và hơn một phần ba thế kỷ ờ Miền Nam, chưa bao giờ chế độ CS, nhà nước CS có của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân hồi nào và chút nào đâu. Nhà Nước VNCS thực chất không có phân quyền tam lập Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp gì . Đảng CS độc tài đảng trị tòan diện. Đảng CS lãnh đạo Nhà Nước, quản lý Nhân Dân, làm chủ Đất Nước. Đảng viên vào đảng, Đảng kết nạp đảng viên sau này ra nắm quyền bình, đâu có ai người dân nào biết. Quốc Hội Đảng cử dân bầu. Đảng cơ cấu đảng viên phải chiếm trên 95%.
Còn Ông Hồ chí Minh là một người gian ác hơn Tào Tháo, làm gia nô cho CS Nga, Tàu, ám hại các lãnh tụ quốc gia, hại đồng chí có uy tín, giết phụ nữ sau khi chiếm được xác thịt. Các tài liệu của Liên xô, Pháp giải mật cho thấy mà kinh tởm. Nhưng CS Hà nội một mực thần thánh hóa Hồ chí Minh và bôi tro trét trấu TT Ngô đình Diệm, Nguyễn văn Thiệu, Trần văn Hương của VNCH tài dức hơn nhiều để mỗi lần nói VN là CS muốn chí Hồ chí Minh thôi. CS Hà nội còn lấy tên Hồ chí Minh để thay Saigon thủ đô của VNCH ở Miển Nam nữa.
Cộng sản láo thiên, láo địa, láo người, láo riết thành bản chất của con người CS nên nói láo mà không ngượng miệng, không nháy mắt. Nếu Lê Duẩn Tổng Bí Thư Đảng CS, ăn học dốt hơn, CS đặt sệt hơn nói dân chủ CS vạn lần so với dân chủ tư sản thì người ta còn ít cười hơn. Đằng này Bà Nguyễn Thị Doan là Phó Chủ tịch Nước ít đặc sệt CS hơn, lại là được đánh bóng là người gọi là giáo sư tiến sĩ tức có ăn học nhiều hơn Ba Duẩn, thế mà Bà llại viết trên báo Nhân Dân ngày 05-11-2011. Lời nói bay đi cây viết ở lại, “rằng thì nà”, “Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân”.
CS láo riết rồi không biết mình láo nên làm những chuyện ruồi bu. Ô Hồ chí Minh cha già của CSVN nói, “Không có gì quí hơn độc lập tự do”. Vì tự do quí quá nên Ô. Hồ không cho dân một chút tự do nào. Nếu Ông “nắm” được không khí, chắc Ông sẽ kiểm sóat hơi thở của người dân. Đảng CS độc tài đảng trị tòan diện lấy câu này treo trước trụ sở cơ quan Đảng. Công an cánh tay chuyên chính của Đảng CS đối với dân lấy câu này treo ở các cổng trại giam như trại giam Phan đang Lưu, Chí Hòa.
Nên 36 năm qua người Việt ở Bắc, ở Trung, ở Nam, ở hải ngọai càng biết càng tiếc Việt Nam Cộng Hòa.
Vi Anh

---

(trích 1 đoạn Sau bức Màn Nhung HNV - But Xuan)
Alô, Alô. Thưa có phải là thầy Trí Quang đấy không ạ?”
Đầu giây kia:
“Phải, tôi là Thượng tọa Trí Quang đây. Ai đó?”
Đại tướng Dương văn Minh:
“Thưa thầy, con là Dương văn Minh đây!
Đầu giây kia:
“Có gì đấy Đại tướng?”
“Thưa thầy, Quốc hội đã trao quyền Tổng Thống cho con 10 giờ đêm hôm qua và hôm nay con đã sắp xếp xong Nội các của con rồi. Con xin báo cáo thầy và con muốn xin thầy liên lạc với Chính phủ HàNội đểthu xếp một cuộc ngưng bắn...”
Đầu giây kia:
“Tôi đã giúp cho Đại tướng lật đổ Diệm, nay lại hạ bệ cả Thiệu, tù giờ phút này thì Đại tướng phải tự lo lấy...Nhiệm vụ của tôi đến đây là chấm dứt!!!”
Dương văn Minh có vẻ hốt hoảng:
“Thưa thầy, thầy nói sao ạ?”
Thích Trí Quang có vẻ bực, nói to hơn và gằn giọng nhấn mạnh :
“Nãy giờ tôi nói mà Đại tướng không hiểu sao??Tôi nói từ giờ phút này, Đại tướng phải tự lo liệu lấy. Nhiệm vụ của tôi đến đây là chấm dứt!”
Dương văn Minh thảng thốt la to lên:
“Thầy giết con rồi!”

1 comment:

  1. Ông Nguyễn cao Kỳ nên được đọc bài này trước khi chết,tôi là một trong những người lính chiến đấu ở cửa ngõ Long An cho đến những giờ phút cuối cùng để ông Kỳ có thời gian và không gian để ra đi , sau đó quay trở về (con rối) để hạ nhục chúng tôi,thật đốn mạt.

    ReplyDelete

Bài Xem Nhiều

Bài Lưu Trữ

Quốc Kỳ-Quốc Ca Việt Nam



Còn Một Ngày Được Sống St: Trần Huân