Talking



LIVE Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ









Nghe Trực Tiếp Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ








Xin nhấn vào đây để nghe


Talking



LIVE Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ









Nghe Trực Tiếp Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ








Xin nhấn vào đây để nghe


Bài Mới

Ly Hương Đấu Tranh Tiếng Nói Người Việt Tỵ Nạn Không Chấp Nhận CSVN .


Friday

Nếu có về thăm quê hương xin đừng ca ngợi cái chế độ này ”

Buổi nói chuyện của chương trình

Từ Cánh Đồng Mây

với



Nhà Giáo Phạm Tấn Sa

Download

Ông phát biểu:“Nếu có về thăm quê hương xin đng ca ngi cái chế đ này,

Ca ngợi chỉ làm khổ nhân dân Việt Nam . Chuyến về của Nguyễn Cao Kỳ làm tôi khó chịu nhất.

Thái độ của Nguyễn Cao Kỳ thay đổi lạ thế? Kỳ không làm chính trị được, Kỳ làm chính trị kém”

"Kỳ không làm chính trị được, Kỳ làm chính trị kém"




Đây là mt tm nh rt cm đng ghi li cuc biu tình ca Sinh Viên Vit Nam ti Paris ngày 27-4-1975 , ba ngày trước khi mt th đô Sàigòn. Lúc đó trong nước chúng ta vn chưa biết Đt Nước s đi v đâu. Nhưng ti Âu châu, nht là ti Pháp, mi người đã biết s phn ca Vit Nam Cng Hòa. Các bn SV Vit Nam đu đã đ tang cho Dân Tc, Đt Nước ci ngun ca mình. Lá đi kỳ Vit Nam Cng Hòa đã được rước đi khp qun 13 ca thành ph Paris .

Cách Mạng Đường Phố Có Thể Tới Việt Nam


Cách Mng Đường Ph Có Th Ti Vit Nam:

Nhng cuc cách mng biu tình trên đường ph đã lt đ nhà nước Tunisia, và đang làm nghiêng nga Ai Cp.
Báo Asia Times hôm Th Saú nói rng Vit Nam cũng có cơ nguy bùng n nhng cuc biu tình lt đ nhà nước CSVN.
Hôm Th Sáu, báo Asia Times vi bài viết nhan đ “ Vietnam as Tunisia in Waiting” (Vit Nam sp bùng n như Tunisia ) ca nhà bình lun Adam Boutzan, trong đó nói rng các bt công xã hi ti VN có th dn ti
các cuc biu tình lt đ nhà nước. Bài báo nói rng thành phn tr thành th VN có hc đông, như
ng vic làm như ý thì không cung cp đ, và h biết rng tiếng nói ca h không được ai nghe.
VN có dân s 86 triu người, nhưng có ti 1.2 triu công an -- mt lc lượng đy tham nhũng đang cng c cho mt chế đ đc tài toàn tr.
Bài báo nói rng hãy hình dung khi kinh tế đt nhiên khng li, hay khi mt sinh viên VN tt nghip đa hc mà không kiếm vic được và phi m sp v đường bán dư
a hu. Hãy hình dung khi công an ti bt anh này vì bán không giy phép và tch thu dưa hu. Ha hình dung anh phn đi cường quyn và b h nhc. Chuyn đó có th xy ra ti VN. Và hãy hình dung khi nhà trí thc bán do kia ra đng trước tr s đng đa phương và tưới xăng t thiêu.

Công an CSVN đàn áp nhân dân


Cách Mng Đường Ph Có Th Ti Vit Nam

Hàng chc ngàn biu tình làm rung chuyn Ai Cp bt chp lnh gii nghiêm, trong khi phóng viên quc tế cũng b cnh sát Ai Cp đánh đp d di. Assad Sawey, phóng viên BBC Arabic, b cnh sát đánh đm máu khi khi quay phim khong 15,000 người biu tình trên đường ph. Hai phóng viên Pháp b bt, trong khi mt phóng viên CNN, Ben Wedeman, k là cnh sát đã git ly máy nh ca phóng viên bn là Mary Rogers, đp b, và ly đi. Người biu tình Ai Cp tiếp tc đt phá các tòa nhà ti Cairo hôm Th Sáu trong khi chính ph cho b trí nhiu xe tăng. Người biu tình đòi Tng thng Mubarak t chc, và đã đt mt s quân xa, và đt tr s ca đng Dân ch Quc gia đang cm quyn. Báo Asia Times hôm Th Sáu qua bài ca Adam Boutzan nói rng Vit Nam cũng trên đà bùng n như Tunisia vì gii tr có hc đông hơn, vic làm li ít hơn, và các nhân quyn đu b km kp.

Nỗi Lòng Người Đi

(Cảm Nghĩ Khi Đọc « Hồi Ký Hồ Tấn Phát : Cuộc Đời & Sự Nghiệp »)
Cao Đắc Vinh, Irvine Cali Đầu Xuân Tân Mão 2011

Đầu năm khai bút, tôi muốn viết lại một chuyện tình bất hủ, đẹp và trong sáng từ ngày đầu tiên hai người gặp nhau đến ngày cuối vĩnh biệt. Nói đến tình yêu là nói đến thăng trầm bể dâu và lẽ thường hợp tan của cuộc đời. Không phải cố tình, tôi lấy tựa đề Nỗi Lòng Người Đi, bài hát nổi tiếng thời di cư năm 1954 của nhạc sĩ Anh Bằng mà đó chỉ là một sự trùng hợp. Tôi xa Hà Nội năm lên mười tám khi vừa biết yêu ... nỗi lòng của đôi trai gái miền Bắc yêu nhau khi đất nước phân chia vì Cộng Sản tiếp thu Hà Nội. Nữ ở lại, Nam ra đi đôi bờ cách xa nhưng câu chuyện tình tôi sắp kể thì có nhiều phần đối nghịch dù vẫn chung hoàn cảnh chiến tranh đau thương của đất nước. Họ xa nhau vì sau hai mươi năm chinh chiến, Cộng sản tiến chiếm Sài Gòn một ngày cuối tháng Tư năm 1975. Quê hương là miền Nam, họ không ở tuổi thiếu niên như hai nhân vật của nhạc sĩ Anh Bằng mà đã trưởng thành, có gia đình con cái. Họ không chia tay với mối tình đầu, tình cờ đến rồi lạnh lùng đi, vác cây đàn trên vai với tâm hồn lãng mạn mà ngược lại mối tình trăm năm ấy như định mệnh đã an bài, bị sẻ làm đôi ! Cuộc đời từ đó như 2 nhánh sông, không êm đềm chẩy nữa mà gập ghềnh sỏi đá, không biết nông sâu ở khúc quanh nào mà né tránh khi người đàn bà ra đi một mình, ôm theo vận mạng sinh tử của đàn con và người chồng kẹt lại với mối tình lương tâm mà sống kiếp làm người ai cũng có ... nhưng trong thực tế thì kẻ nhớ, người quên. Khác với ca khúc ở trên, cuối cùng họ cũng được gặp nhau chỉ buồn vì sau đó cuộc đời lại tái diễn cảnh chia phôi, nghìn trùng xa cách nghĩa là Người Đi và cả Người Ở Lại đã phải trải qua 2 lần nỗi lòng ly biệt ...

Tôi gặp ông Hồ Tấn Phát do một sự tình cờ. Trong những cuộc hội ngộ của cựu nhân viên điện lực Sài Gòn còn gọi là CDV năm vừa qua, tôi được mời vì có anh em trong gia đình làm việc ở công ty khi xưa. Mọi người đều vây quanh một nhân vật như thần tượng mà cốt cách ông lại giản dị thân mật giống người nhà. Quá khứ dù qua đi nhưng kỷ niệm cũ, đẹp hay xấu, vẫn theo con người ta đến cuối đời. Cách xử thế của nhân viên cũ đối với ông làm tôi ngạc nhiên để ý. Sau những phút trò chuyện, biết ông đã theo học Les Grandes Ếcoles ở Paris nên đem lòng ngưỡng mộ về tài năng và đức độ. Dù mới gặp nhưng lại thấy thân quen với ông ngay từ buổi đầu và ông tặng tôi cuốn hồi ký Hồ Tấn Phát : Cuộc Đời & Sự Nghiệp vừa mới in xong.

Sự nghiệp ông thì những ai sống ở Việt Nam thập niên 1960 đến 1970 đều biết rõ và mang ơn. Ông là Tổng Giám Đốc Công ty Điện Lực Việt Nam đã cung cấp điện để máy móc cơ xưởng chạy ban ngày và ban đêm thắp sáng từng căn nhà từ thành thị đến thôn quê. Ông có một sự nghiệp vẻ vang mà nhiều người đã biết nên tôi không cần nhắc lại, chỉ xin tóm lược tiểu sử : Sinh ra và lớn lên ở Chợ Đệm, một làng nhỏ thuộc tỉnh Long An cách xa thủ đô 12 cây số, thuở nhỏ đi học ông giỏi toán nên lớn lên được học bổng tiếp tục đại học bên Pháp. Tại Paris năm 1954, ông đỗ kỹ sư điện École Supérieure d’Électricité (Sup Elec) và đến năm 1956, tốt nghiệp kỹ sư hàng không École Nationale de l’Aviation Civile (ENAC). Đó là những trường lớn, nhận vào qua kỳ thi tuyển khó khăn, tựa như 8 trường Ivy League ở Mỹ. Ông lập gia đình và có con trước khi về nước, khởi sự làm việc tại Nhà Đèn Chợ Quán. Cơ xưởng hồi ấy còn thuộc công ty tư nhân của Pháp gọi tắt là CEE (Compagnie des Eaux et d’Électricité) cho đến năm 1967 mới chuyển giao cho miền Nam Việt Nam và cuối cùng trở thành Công ty Điện Lực Việt Nam (CDV) mà Ông Hồ Tấn Phát làm Tổng Giám Đốc cho đến ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà. Trong thời gian lãnh đạo cơ quan với tầm vóc quốc gia như thế, tôi được biết ông lấy sự bình đẳng đối xử với mọi tầng lớp nhân viên, Tây cũng như Ta và cái gì đúng thì luôn luôn được tôn trọng còn nếu sai thì phải sửa lại bằng cả lý lẫn tình.

Tháng Tư Đen năm 1975, chở vợ con vào phi trường Tân Sơn Nhất để chờ di tản nhưng riêng ông lại trở về nhiệm sở vì nghĩ đến nhân viên điện lực mà không nỡ lòng bỏ đi. Ông ví mình như con chim đầu đàn, chẳng may gặp cơn giông tố mà tìm nơi trú ẩn một mình để cả đàn phía sau dập vùi trong mưa bão, lòng dạ nào yên, nghĩ sao cho ổn ! Như một vị tướng không rời quân sĩ khi thất thế, lương tâm trượng phu ấy đã bắt ông trả bằng những năm tù « cải tạo » ra đến tận đất Bắc xa xôi ở chốn rừng thiêng nước độc và cũng từ lúc đó gia đình ông sống trong cảnh ly tan. Đến lúc mẹ già vào thăm nuôi, nhìn ông và miệng lẩm bẩm nói một mình : « Không hiểu tại sao con đến nông nỗi này ? » thì nước mắt ông tuôn rơi ... nghẹn ngào vì chính ông cũng không biết mình có tội gì với quê hương để mẹ già phải lầm than cơ cực, băng rừng vào gặp đứa con đói ăn tiều tuỵ trong lao tù ? Thật hổ thẹn cho đất nước trong chế độ Cộng sản mà cả thế giới đã ruồng bỏ, câu hỏi vẫn còn đó nhưng chưa dứt khoát được trả lời từ người có trách nhiệm dù chỉ bằng một lời xin lỗi ngắn ngủi ...

Khi về nước năm 1956, ngoài nhiệm vụ ở Nhà Đèn Chợ Quán, ông còn đi dậy tại Trường Cao Đẳng Điện Học Phú Thọ nên đa số nhân viên gọi ông bằng thầy. Ông năm nay đã 85 tuổi, mặc dù tuổi cao nhưng tính tình vẫn trẻ trung nên tôi cũng xin phép được gọi Thầy xưng Em để giữ không khí thân mật thầy trò mà nhóm điện lực đã có với ông từ bao lâu nay. Thầy Phát có khuôn mặt điển trai mà bạn bè gọi thầy là tài tử Paul Newman của Việt Nam. Thầy rất ăn ảnh vì nét tươi sáng và nụ cười lúc nào cũng nở trên môi. Người đàn ông tài hoa ấy giữa kinh đô ánh sáng đã không bị tơ vương bởi những bông hồng tóc vàng mắt xanh, đẹp lộng lẫy trên đường phố Paris mà trân quý mối tình khi vừa biết yêu với người em gái nơi quê, trước khi lên đường xa nhà du học. Tôi muốn nói đến cô Dân hay cô Một vì cô sanh ra thứ 11 trong gia đình. Cô Dân là người đàn bà lý tưởng đứng sau người đàn ông tài giỏi vì thế đã chiếm trọn trái tim thầy từ lúc sơ giao đến lúc cô vĩnh biệt đi về bên kia thế giới. Mối tình thầy cô trọn vẹn tựa như Roméo & Juliette hay Love Story của Erich Segal với câu nói bất hủ : « Love means never having to say you’re sorry » ý nói khi đã yêu chân tình, không ai muốn bất cứ điều gì xẩy ra làm đau lòng người mình yêu.

Cô Dân có người chị lấy anh của thầy Phát nên họ gặp và yêu nhau nhanh chóng trong tình gia đình ngắn gọn. Năm 1947, học sinh trường Gia Long nhưng vì yếu môn Toán nên thầy đến kèm rồi giản dị để lại con tim cô giữ say mê cho đến lúc từ giã cõi đời. Tôi không có may mắn gặp cô Dân lần nào nhưng được nghe kể cô hiền lành chất phác mang bản tính cố hữu của người miền Nam hai mùa mưa nắng. Tình cảm mặn nồng nên cô dễ hoà đồng với mọi người. Dù là vợ của viên chức chỉ huy cao cấp nhưng phong cách cư xử của cô đối với nhân viên lúc nào cũng trong tình thân mỗi khi có dịp gặp gỡ. Cô thường ca hát giúp vui mỗi khi gia đình Điện Lực có hội hè nên mọi người đều mến mộ để rồi thương tiếc ngày cuối cùng vĩnh biệt cô.

Sống với thầy được 5 mặt con, 2 trai và 3 gái, hai người con lớn học ở Hawai khi Sài Gòn thất thủ và cô ra đi với 3 đứa nhỏ lần đầu bơ vơ giữa chợ đời ... Nhà cửa, tiền bạc và cả người chồng bao lâu nay là cột trụ của gia đình, tất cả đã cùng ở lại trên quê hương một ngày buồn cuối Tháng Tư Đen. Tình yêu nào cũng phải trải qua gian nan thử thách và cô đã sống với số phần của mình để người đời hiểu trọn nghĩa câu : « Thức lâu mới biết đêm dài, ở lâu mới biết là người có nhân ... » tấm lòng sắt son với gia đình và sự thuỷ chung nghĩa vợ chồng của cô đã vì thế được tô đậm bằng những hình ảnh trong sáng.

Cô chọn nước Pháp làm nơi dung thân chỉ vì toà lãnh sự Pháp ở Việt Nam còn hoạt động lúc đó mặc dù người thân đã khuyên cô nên đến Mỹ, nhiều quyền lợi đặc biệt dành cho dân tị nạn. Tôi hiểu khi cô kể lại với thầy tại sao khước từ : « Đó là ý kiến rất thực tế nhưng em nghĩ tìm kiếm tin tức của Phát là quan trọng hơn cả. Em không thể sống mà không có tin tức của Phát được ... ». Lời nói ngay thẳng, không văn hoa cầu kỳ và đã là đàn ông, ai cũng muốn nghe vì lời tâm sự ấy mang theo thông điệp của lời tỏ tình cao quý nhất mà người vợ có thể dành cho người chồng : Em chỉ cần Anh thôi ! hay nói khác đi Anh là lẽ sống của đời em ...

Trong khi thầy Phát cùng đồng bào miền Nam đi tù « cải tạo » để từ một người tốt trở thành người xấu theo chính sách Cộng sản (?) thì tin tức cũng không được trao đổi. Một lá thư cô đã viết trong nước mắt khi đối diện cuộc đời lạc lõng nơi xứ người, tình cờ 17 năm sau mới đến tay thầy vì ông Nakamura, người bạn Nhật nhận lãnh giao bức thư nhưng đã không thể chuyển vì hoàn cảnh khó khăn ở Việt Nam lúc trước. Đọc lá thư tình, cũng với lời diễn tả xót xa chân thực : « Cưng ơi ! Em chỉ biết khóc và khóc cho thật nhiều để lòng vơi bớt nỗi khổ đau. Em ráng có đủ can đảm và nghị lực để cố sống nuôi con và chờ mình đây ... ». Tình đã già nhưng thời gian không phai nhạt nét yêu thương để hai bóng hình, tóc đã bạc mầu, ôm nhau trong một ngày mưa gió rất bình thuờng ở tiểu bang Oregon nhưng lần này « Il pleut dans mon coeur comme il pleut sur la ville » (trời mưa trong trái tim tôi như mưa về thành phố) câu thơ của Paul Verlaine tự thấy sao đúng với tâm trạng của thầy chỉ khác là tiếng khóc hôm nay là tiếng lòng hạnh phúc cho vơi đi dư âm những ngày cũ u sầu ! Một lần nữa thầy lại khóc để cuốn hồi ký ướt đẫm những trang giấy ... Tình cờ thấy ướt trên mặt, quẹt ngang tôi mới biết mình vừa xúc động bởi 3 chữ cuối cùng « chờ mình đây ... » trong bức tâm thư. Ôi tình yêu ! vật quý muôn mầu, nước mắt rơi vì thấy người yêu bị lâm vào cảnh đoạn trường còn bao nhiêu đau khổ của riêng mình thì nuốt trôi vào đáy lòng, không cảm nhận nữa dù mong manh vài giây phút !

Tình yêu vợ chồng chỉ dành cho một người, tình bạn bè đồng đội gom lại từ nhiều người, dù khác nhau trong định nghĩa nhưng đối với người lãnh đạo có lương tâm vẫn bên tám lạng người nửa cân để hoàn cảnh trở thành éo le, khó nhìn thấy trước hậu quả trong những quyết định cho là chủ quan của mình. Từ phi trường Tân Sơn Nhất, thầy trở về sống chung với nhân viên Điện Lực trong giờ phút điêu linh của thời cuộc và cũng ngay giờ phút đó, cô biết mình đã chấp nhận cảnh tử biệt sinh ly với chồng và Nỗi Lòng Người Đi lần thứ nhất cũng tan nát từ đây ... Bao nhiêu cay đắng vì cuộc sống phức tạp nơi xứ lạ quê người mà cô phải cáng đáng để đổi lấy tương lai các con và ngày mai xum họp với chồng dù xã hội đang cư ngụ và chính thể ở quê nhà có muôn vàn khó khăn nhưng trong tim cô vẫn ấp ủ niềm hy vọng mãnh liệt nên cô Dân đã vượt lên mọi khổ cực cả về vật chất lẫn tinh thần. Từ một mệnh phụ phu nhân của Chef des Centrales được đặc ân sống tại biệt thự chức vụ số 383 Bến Chương Dương Sài Gòn (tại đây có sân tennis, khu vườn rộng trồng hoa kiểng và cây ăn trái, đường lái xe vào nhà và có cả người giúp việc trong mọi công tác từ bồi bếp, tài xế đến làm vườn) rồi một sớm một chiều, cuộc đời cô đã trở thành người thợ nấu ăn trong một quán cơm nhỏ ở Savigny sur Orge vùng ngoại ô Paris. Quán này là một căn phố lầu, cô ở lầu trên, dưới là tiệm ăn. Công việc đa đoan, làm việc trong bếp trên 12 tiếng mỗi ngày mục đích để hàng tháng có thu nhập nuôi con đi học. Song song với việc sinh sống của gia đình, cô lưu tâm vào việc giúp thầy có hộ chiếu Pháp & Việt để đoàn tụ với vợ và các con khi đã mãn hạn tù Cộng sản. Vào quốc tịch Pháp theo lời đề nghị của dân biểu thượng viện d’Ornano, một năm sau đó cô can thiệp từ phương xa cho chồng qua những cơ quan công quyền như Liên Hiệp Quốc Cao Uỷ Phủ Tỵ Nạn, Toà Đại Sứ Pháp tại Hà Nội, Tổng Lãnh Sự Pháp tại Sài Gòn, Bộ Ngoại Giao Pháp, Quốc Hội Pháp và cả văn phòng Tổng Thống Valéry Giscard d’Estaing để thầy Phát cùng với mẹ già đến phi trường Charles de Gaulle vào một buổi trưa cuối tháng 10/1979. Thật đáng khâm phục !

Người đàn ông khoa bảng từ những trường đại học lớn của nước Pháp năm xưa ngày nay « thúc thủ » sau những năm tháng giam cầm khổ sai trong ngục tù Cộng sản. Giữa kinh đô hoa lệ đã thân quen từ dĩ vãng vàng son, chàng sống yên lặng bên cạnh vợ. Nàng chở chồng con những ngày Chủ Nhật đi Euro-marché, siêu thị lớn ở vùng ngoại ô để mua bán và ăn trưa tiệm fast food bình dân nhưng lại là hạnh phúc lớn lao của gia đình khi đã được xum vầy bên nhau. Hằng năm, khi quán cơm đóng cửa vào tháng 07, cô Dân lái chiếc xe Station wagon chở chồng và 3 đứa con đi nghỉ Hè ở Côte d’Azur miền Nam nước Pháp. Thời thế tạo Nữ Kiệt, cô Dân trở thành đầu tầu và hăng hái trong mọi hoạt động để không khí gia đình trở lại bình thường. Ước mong đoàn viên đã trở thành hiện thực để rồi những năm sau, thầy tìm lại được niềm tin vào khả năng của mình và nhận nhiệm vụ mới tại ngân hàng thế giới World Bank hay kinh doanh với gia đình ở Beaverton thuộc tiểu bang Oregon.

Ngày vui qua mau, sau 25 năm gia đình xum họp ở Mỹ, các con đã trưởng thành và có chồng vợ. Thầy cô yên vui trong cuộc sống hưu trí với đàn cháu Nội Ngoại, thỉnh thoảng háo hức đi du lịch thăm viếng bạn bè xa gần nhất là chuẩn bị kỳ đại hội họp mặt điện lực Paris dự trù vào tháng 09/2004 tổ chức tại Foyer International d’Acceuil thuộc Paris 14ème nơi mà 51 năm trước, thầy cô đã làm lễ cưới cũng ở quận này. Thầy cũng định trong chuyến đi Pháp sắp tới, hai người sẽ sống lại những năm đầu tiên yêu nhau khi cả hai còn là sinh viên. Trở lại nơi hẹn hò quen thuộc như Bois de Meudon, Bois de Fontainebleau hay picnic ở Bois de Rambouillet cuối tuần. Bao nhiêu kỷ niệm cũ sẽ trở về để hai ngưòi yêu nhau dù tuổi đã cao nhưng tình không già, sẽ thêm một lần âu yếm giữa trời Âu như những năm xưa còn trẻ. Tiếc thay, trong ánh lửa hồng của tình yêu hạnh phúc đã có sẵn tro tàn lạnh lẽo mang mầu đen tang tóc của biệt ly, cô Dân đã bất ngờ ra đi 1 tháng trước ngày đại hội điện lực Paris. Thế là hẹn hò khép lại từ đây ! Nỗi Lòng Người Đi lần thứ hai dù êm đềm, không lời trăn trối nhưng đã để lại bao thương tiếc trong lòng người ở lại và tất cả bạn bè thân thuộc gần xa.

Cô Dân được mai táng trên đồi Skyline Memorial Gardens tại thành phố Portland một buổi chiều mùa Thu cuối tuần có nắng vàng ấm áp, ngày Thứ Bẩy mùng 07/08/2004 để rồi từ nay, trên ngọn đồi khoảng khoát, những người lai vãng nơi đây sẽ thường gặp một ông già đến nằm bên cạnh ngôi mộ nói chuyện nhưng chỉ một mình với hư không như chưa bao giờ xa cách người vợ hiền. Hãy đọc lời thầy viết cho cô mà giây phút cuối cùng dù đã điểm nhưng họ vẫn là tình nhân ... « Cưng ơi ! Cưng ra đi Anh tưởng như nhà tan đất lở. Tất cả gia đình đều khóc. Bạn bè đều thương mến, đều nhớ tiếng nói, nụ cười và tiếng hát của Cưng. Anh cảm ơn Cưng đã hy sinh trên 50 năm cho gia đình chúng mình đến ngày hôm nay. Thôi gia đình và các bạn xin vĩnh biệt Cưng từ nay. Phần Anh, trong tương lai gần, Anh sẽ trở lại đây, nằm bên cạnh Cưng, chúng mình sẽ gần nhau mãi mãi ... Phát đây ! Cưng của Cưng đây ».

Theo tâm lý, tôi hiểu là đa số đàn ông đều mơ tưởng có 3 hình ảnh người đàn bà trong cuộc đời cùng một lúc. Thường là Người Vợ để giao phó nhà cửa tiền bạc và sanh con còn gọi nôm na là cơm, Người Tình để hẹn hò yêu đương vụng trộm gọi là phở và Người Đẹp tri kỷ tâm đầu ý hợp để thổ lộ sự đời có thể coi như món nhậu. Vợ sống hàng ngày bên cạnh nên có sự ràng buộc, Tình nhân xen vào giữa để bù đắp tình cảm thiếu thốn từ vợ và Người đẹp tri kỷ để nhỏ to tâm tình sự đời những lúc cần thiết như vai trò một người bạn. Đối với thầy Phát, theo như hồi ký tôi vừa đọc, cô Dân đã mang hình ảnh cả ba nhân vật nên mối tình thầy cô vừa kể thật lý tưởng. Dù ở hoàn cảnh nào, hạnh phúc hay thương đau cũng đều có nhau, hiển nhiên sẽ không dễ tìm thấy trong cuộc sống sô bồ ngày nay. Xin để Paul Newman của Hollywood trả lời giùm thầy nếu có ai thắc mắc về sự thuỷ chung qua câu trích dẫn : « Why fool around with hamburger when you have steak at home ? » hiểu theo nghĩa bóng, cô Dân quả là người đàn bà tuyệt vời để tình yêu cô lưu lại trên thế gian thành đoá hoa bất tử.

Để kết thúc câu chuyện tình chung thuỷ e ấp ít nhiều chất thơ lãng mạn vừa kể, chỉ tiếc một điều là cuộc đời đã bắt hai người đôi ngả chia ly vì lẽ thường tình có hợp có tan. Tôi viết lại bài thơ « Les Feuilles Mortes » của Jacques Prevert với bản tạm dịch để tặng Thầy. Tưởng nhớ đến những ngày còn trẻ yêu nhau. Kỷ niệm và hình bóng sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm hồn và cả trái tim.

Cao Đắc Vinh (CDV) 02/2011

Quê hương Việt Nam đi về đâu?

Thế Chiến II (1939-19

45) nhiều người Đức đã rời quê hương sang Úc, Mỹ tỵ nạn. Họ hội nhập đời sống trên xứ người, nhưng vẫn giữ bản sắc văn hoá, phong tục… hàng năm Lễ Hội Beer Tháng Mười (Octoberfest) người Đức ở Úc cũng tổ chức Lễ Hội nầy vui chơi để tưởng nhớ cội nguồn của mình. Năm 1975 người Việt Nam bỏ quê hương vì chế độ độc tài Cộng sản bất chấp phong ba bão tố, hải tặc cướp của, hãm hiếp giết người đi tìm hai chữ TỰ DO. Đến các trại tỵ nạn Đông Nam Á được các Quốc gia trên Thế Giới mở rộng lòng nhân ái thâu nhận: Hoa Kỳ hơn 1 triệu 3 (khoảng 10,5% tổng số người Mỹ gốc châu Á, là cộng đồng lớn thứ tư sau người Trung Hoa, Ấn Độ, Philippines; đông hơn các cộng đồng Nhật Bản, Lào, Pakistan, Campuchia, Thái Lan và Đài Loan), Pháp khoảng 400.000 người, Canada hơn 180.000 người, Úc hơn 245.000 người, Đức hơn 83.000 người, Anh Quốc hơn 30 ngàn…

Cộng Đồng Người Việt phát triển mạnh có những khu phố thương mãi lớn trù phú với Cờ Vàng 3 sọc đỏ tung bay. 35 năm trước Nam California là vùng đất hoang vắng người Việt đến xây dựng thành Litlle Sàigon biểu tượng "Thủ Đô Người Việt Tỵ Nạn CS” với bản sắc văn hóa Việt Nam. Các thành phố khác như San Jose, thung lũng hoa vàng (vì trước đây còn nhiều loại hoa màu vàng poppy flower) thành phố của ngành điện tử lớn thứ 10 của Hoa Kỳ dân số hơn 1 triệu. Người Việt tỵ nạn CS chiếm 9%, có nhiều cơ sở thương mãi, truyền thông báo chí…Houston nơi nhà đất còn rẻ thu hút cộng đồng người Việt đến sinh sống, so với những thập niên trước, Houston ngày nay phát triển mạnh. Sự thành công của người Việt đáng hãnh diện, nhưng có điều cần suy nghĩ là người Việt chúng ta còn thiếu tinh thần đoàn kết như người Do Thái. Người Việt cũng thông minh và chăm chỉ học theo thống kê hơn 500 ngàn người Việt là chuyên gia về kinh tế, khoa học gia và các lãnh vực khác trên thế giới. Tại Trung Tâm Nghiên Cứu Ames của NASA ở California có hàng trăm chuyên gia người Việt đã và đang làm việc góp phần xây dựng, phát triển ngành khoa học không gian nổi tiếng ở USA.

Phần lớn thế hệ sinh trưởng ở hải ngoại thành công nhờ ảnh hưởng đời sống văn minh Tây Phương với hệ thống giáo dục khoa học nhân bản không nặng phần chính trị, nhồi sọ như chế độ Cộng sản. Chúng ta không quá chủ quan, nhưng nếu ai đã về Việt Nam chú ý sẽ phân biệt được vấn đề nầy. Hệ thống giáo dục Việt Nam chưa phát triển kịp để đáp ứng nhu cầu. Dân số VN tăng, hơn 85 triệu dân nhưng có khoảng 400 trường Đại học và Cao đẳng, dân số Mỹ hơn 310 triệu có hơn 4.400 Đại học. Trong danh sách 200 trường đại học hàng đầu thế giới, theo bảng xếp hạng Quốc tế, Uni. Harvard đứng đầu bảng và 72 trường danh tiếng khác của Hoa Kỳ. (không tính các loại trường hữu danh vô thực như Southern Pacific University, Irvine University…).



Danh sách xếp hạng 200 Đại học tại Á Châu 2010 "Asian university rankings – top 200″ không có tên trường Đại học Việt Nam! Theo Science Citation Index Expanded (2007), Đại học lớn Hà Nội, Sài Gòn và Viện Khoa Học Công Nghệ Việt Nam chỉ có 96 bài được in trên các Tạp Chí Khoa Học. Điều nầy chứng tỏ sinh viên Việt Nam không được đào tạo đúng theo chương trình Đại Học Quốc Tế, thiếu khả năng phương tiện nghiên cứu và phát minh. Trong khi đó Đại học các Quốc Gia láng giềng như ĐH Nam Hàn Seoul có 5.060 bài, ĐH Singapore có 3.598 bài. Theo thống kê của World Intellectual Property Organization, Việt Nam không có bằng sáng chế nào được công nhận. Trong khi đó Nam Hàn có 102.633, Singapore có 995 và Thái Lan có 158 bằng sáng chế. Báo Tuổi Trẻ trong nước dù theo "lề phải” nhưng dựa vào tin tức từ một cuộc hội thảo "chống tiêu cực” thi cử: "89% sinh viên ở Việt Nam quay cóp, sao chép luận văn, các cán bộ công tác lãnh đạo thuê làm luận văn, luận án tiến sĩ”. "Tiến sĩ dỏm, trường giả, bằng dỏm”.. Đại Học Quốc Gia Hà Nội tự hào hợp tác với Irvine University (IU) "diploma mill” loại trường dỏm đào tạo hệ cao học. Hệ thống giáo dục như vậy thì tương lai đất nước sẽ đi về đâu? những sinh viên ưu tú du học nước ngoài thành tài, thường tìm cách ở lại, ngoại trừ một số "con ông cháu cha” trở về để được "ăn trên ngồi trước”. Học sinh, sinh viên là thành phần trí thức trước 1975 sinh hoạt học đường tự do, có quyền tham gia biểu tình phản chiến… tình thầy trò được tôn kính, các kỳ thi phân minh công bằng, không có việc ưu tiên lý lịch đoàn, đảng. Chưa bao giờ có việc thầy trò lợi dụng gạ gẫm đổi tình lấy điểm hoặc Nữ sinh bán bar hay làm vợ hờ người khác! Việt Nam ngày nay xảy ra hàng ngàn trường hợp, đảo lộn trong giới trí thức, thạc sĩ, tiến sĩ "giấy”, đủ loại khó phân biệt được giữa hư và thực. Nếu cứ đà "phát triển giáo dục” như vậy một trăm năm nữa cũng không có trường Đại học của Việt Nam được chọn vào danh sách các trường tốt nhất khu vực Á Châu. Người Việt chẳng bao giờ cầm tấm bằng Đại Học Việt Nam hội nhập Thế Giới.



Chúng ta từng bị "kỳ thị lý lịch” dưới chế độ CSVN, phải bỏ nước ra đi qua những giai đoạn khác nhau, vượt biên, vượt tường, đoàn tụ gia đình, diện H.O (Humanitarian operations). Nhìn lại miền Nam trước 1975 tại Sài Gòn có phong trào "Người cày có ruộng/ Thương phế binh có nhà”. Nhưng dưới chế độ CS "người cày mất ruộng…”, nhà cầm quyền trưng dụng, hay quy hoạch đất ruộng của dân, bồi thường với giá rẻ mạt, không thể dùng tiền đó mua đất ruộng nơi khác để mưu sinh. Thành phần lãnh đạo từ Trung ương tới Điạ phương xem tài sản của nhân dân như của riêng mình, thao túng chia chác, đục khoét, không chú ý đến lợi ích của dân nghèo càng ngày càng làm dân chúng bất mãn. Người dân bị hạn chế các quyền tự do, không được quyền tự do ứng cử. Dân Biểu Quốc Hội 90% là người của đảng đưa ra để làm Nghị gật. Lần đầu tiên ngày 19.06.2010 Quốc Hội bác bỏ dự án "Đường Sắt Cao Tốc” nhờ dư luận ồn ào phản đối của các chuyên gia và dân chúng trong và ngoài nước. Vấn đề Dân Chủ chỉ là cái bánh vẽ của chế độ CS, các báo cáo hàng năm về nhân quyền tại VN của Tổ Chức Nhân Quyền Quốc Tế có uy tín trên Thế giới như: Ân Xá Quốc Tế (AI), Tổ Chức Quan Sát Nhân Quyền (HRW), Hiệp Hội Nhân Quyền Quốc Tế (IGFM)… cũng như Hoa Kỳ và Quốc Hội Âu Châu thường xuyên kết án chế độ Hà Nội vi phạm nhân quyền. Năm 2009 Hội Đồng Nhân Quyền LHQ và 44 Quốc Gia đã lên tiếng yêu cầu VN phải cải thiện nhân quyền "Nhưng Hà Nội tiếp tục bắt giam kết án tù các thành phần: trí thức, bất đồng chính kiến, lãnh đạo các Tôn Giáo dù đấu tranh bất bạo động đều bị ghép vào tội chống nhà nước XHCN theo điều 88 Bộ Luật Hình Sự Việt Nam”. Đảng CSVN chưa dám thoát khỏi ý thức hệ Marx-Lenin, vẫn đặt lợi ích của đảng lên trên lợi ích của Dân Tộc. Tượng Stalin đặt ngay giữa công viên Hà Nội, ca ngợi công ơn Stalin được đem vào sách giáo khoa bậc Trung, Tiểu học. Các Quốc Gia Đông Âu thời CS muốn từ bỏ chế độ này từng bị sự đàn áp chính trị của chủ nghiã CS. Họ đã hạ bệ các tượng Lénin, Stalin (dưới thời cầm quyền của Stalin, từ 20-40 triệu người đã bị Stalin và bộ máy thanh trừng của ông giết chết trong các trại tập trung và các nhà tù). Tổng Thống Nga Medvedev (07.05.2010) lên án chế độ CS thời Stalin: "Stalin đã giết dân mình hàng loạt. Ông ta là kẻ sát nhân với số lượng lớn. Tội ác đó không thể tha thứ được.” Stalin chính là tên sát nhân độc tài của dân tộc Nga.



Người Việt định cư nước ngoài, an cư lạc nghiệp dù không thích chế độ, nhưng hàng năm nhiều người miễng cưởng về thăm lại cố hương, xây mộ cha mẹ, ông bà, làm Nhà Thờ tỏ lòng biết ơn Tổ tiên ghi nhớ cội nguồn. Càng về già càng cảm thấy yêu nơi chôn nhau cắt rún, cũng có trường hợp vì hoàn cảnh, người lớn tuổi âm thầm mang tiền trở về quê, mong được an dưỡng, dù ở Mỹ được hưởng trợ cấp SSI for disability (tiền cho người mất khả năng làm việc, cho người già..). Ngoài ra còn có medicaid (bảo hiểm y tế) tuy nhiên họ muốn trở về, ở một thời gian cảm thấy cô đơn, cuộc sống xô bồ, thiếu tình người, bệnh nhân không có tiền hối lộ, lót tay cho bác sĩ sẽ không được chữa trị chu đáo, nhiều bệnh nhân chết oan vì thiếu tiền…”lương y như từ mẫu” bị bỏ quên! Thực phẩm không an toàn nhà cầm quyền không kiểm soát, để người ta lạm dụng phân bón, hay sử dụng các hoá chất độc hại trong kỹ nghệ để bảo quản, làm gia vị … môi trường, tài nguyên thiên nhiên Sông-Núi bị tàn phá. Trường hợp điển hình tranh cãi nhiều năm hãng sản xuất bột ngọt Vedan đã thải nước từ nhà máy tàn phá dòng sông Thị Vãi Đồng Nai, dù có bồi thường thiệt hại kinh tế cho người dân trong khu vực, nhưng dòng sông đã chết! các hãng Vinamit, VietStar cũng vi phạm không kém Vedan.

Mỗi năm hàng tỷ đô la được Người Việt hải ngoại gửi về nước. Theo dữ kiện của Ngân Hàng Thế Giới và Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế, trong thời gian từ 2001 đến 2009, số tiền gửi về tăng lên đến 7.2 tỷ USD, năm 2010 tăng 8 tỷ, tương đương với 8% tổng sản lượng Quốc gia; số ngoại tệ lớn nầy đi về đâu? Trước 1975 dân số 17 triệu người miền Nam (VNCH) vì chiến tranh sản xuất bị giới hạn, không thể khai thác hầm mỏ…nhận viện trợ của Hoa Kỳ mỗi năm trung bình 700 triệu USD. Nhưng các trường Trung, Đại Học Công Lập không phải đóng học phí, bệnh nhân vào bệnh viện chữa trị đều được miễn phí… Chúng ta đều muốn nhìn đến tương lai tươi đẹp cho đất nước, nhưng đối diện với Quê hương đôi lúc phải ngậm ngùi vì tình trạng đạo đức xã hội băng hoại, nạn tham nhũng hối lộ khắp nơi… Việt Nam xếp thứ 120 trong 180 Quốc Gia về mức độ tham nhũng, theo báo cáo năm 2010 của Ngân Hàng Thế Giới là: 65% dân Việt Nam nói tham nhũng là vấn nạn trầm trọng ở trong nước. Các tổ chức Tài Chính Quốc Tế hỗ trợ cho Việt Nam vay ưu đãi để xây dựng cơ sở hạ tầng, thực hiện xóa đói giảm nghèo, nhưng trình trạng nghèo đói vẫn còn đó! Viện Kinh Tế Việt Nam báo cáo (tháng 8. 2010) cho thấy nợ nhà nước, bao gồm nợ nước ngoài, tăng tới mức 52% so với GDP, tiền nợ nầy con cháu phải nai lưng trả nhiều đời. Đời sống kinh tế không phát triển đúng theo nhu cầu, trên đường phố Việt Nam còn nhiều trẻ em thất học vì không tiền đóng học phí, phải đi bán vé số, đánh giày…

"Giữa chợ người, bát cơm nào dễ kiếm,

Con lao đao gắng gượng sống qua ngày”

Trong khi thành phần "quý tộc đỏ ăn thoải mái, chơi bạt mạng” chỉ một cuộc ăn chơi của họ hơn lương một người lao động đổ mồ hôi nhiều năm, một đêm các đại gia, các quan lớn đốt cả ngàn đô trong một bàn tiệc. Ngày xưa nghe đồn "Nhất Dạ Đế Vương”, ngày nay nhiều người làm Vua cả đời chứ không phải một đêm dù Vua không ngai, họ đi xe đời mới BMW, Mercedes, Rolls Royce…Những đám cưới xa hoa, lộng lẫy học đòi, xài tiền giống như các ông Hoàng ở Á Rập, đám tang thì thuê người khóc mướn …Đời sống "đổi mới” tại Việt Nam ngày nay, còn dài hơn chuyện cổ tích 1001 đêm, không bao giờ kể hết. Nhìn lại đời sống con người và thiên nhiên phải chạnh lòng từ cá́c đập nước của Trung Cộng xây ở thượng nguồn sông Mekong gây tác hại lớn lao hạ nguồn thiếu nước ở đồng bằng Sông Cửu Long. Các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, cho thuê rừng trồng cây, môi trường bị ô nhiễm… sự tràn lan của hàng hóa Trung cộng trên thị trường Việt Nam, các loại thực phẩm, sữa, trái cây, đồ chơi trẻ em có chất độc hại gây ảnh hưởng lâu dài đến sức khoẻ…. Trung cộng đã và đang phá nát quê hương chúng ta từ môi trường đến kinh tế. Các đài truyền hình chiếu phim bộ tình cảm xã hội dài lê thê ước lệ của Tàu và Đại Hàn…Điều đáng buồn nhiều người rành địa danh, lịch sử Tàu hơn lịch sử Việt, ảnh hưởng phim ảnh đời sống, văn hoá bị lung lay mất gốc.

Dù nếp sống trong nước tương đối làm ăn buôn bán khá hơn thời ngăn sông cách chợ "bao cấp”. Sinh hoạt dễ chiụ nhưng sự chênh lệch giàu nghèo, bất công xã hội, đạo đức suy đồi nạn xì ke, ma tuý, đĩ điếm, cờ bạc, số đề lan tràn thiếu ý thức. Hơn 700 Tờ Báo trong nước theo chủ trương đi theo lề phải không được quyền viết những bài phóng sự về: dân oan đi biểu tình khiếu kiện hàng ngày trước cơ quan có thẩm quyền của nhà nước ở Sài Gòn và Hà Nội để đòi hỏi công lý…

Năm 2007 Việt Nam tổ chức thành công Hội Nghị Thượng Đỉnh Châu Á Thái Bình Dương (APEC) và gia nhập WTO Tổ Chức Thương Mại Thế Giới. Cuối năm 2007 Việt Nam, trở thành Ủy Viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Năm 2010 làm Chủ Tịch các nước Á Châu, nhưng Việt Nam duy trì độc đảng và trấn áp người bất đồng chính kiến, không tôn trọng tự do tôn giáo. Báo chí viết toàn những chuyện thuốc lắc, ăn chơi của giới trẻ, đọc qua phải chóng mặt. Con số phá thai ở Việt Nam có thể cao nhất Thế giới "hàng năm có khoảng 1.5 triệu phụ nữ VN nạo thai, và 30% trong độ tuổi từ 13 tới 19, theo thống kê của Bộ Y Tế Việt Nam. Khoảng 5% phụ nữ làm mẹ trước 18 tuổi và 15% trước tuổi 20. Trong số những phụ nữ bị mắc các bệnh truyền nhiễm, có 2.7% dưới 15 tuổi. Quan hệ tình dục trước hôn nhân khi còn trong độ tuổi vị thành niên”. Bảng xếp hạng các Quốc Gia trên Thế giới có nền Y tế tốt nhất.Theo WHO (World Health Organization) thì VN đứng hàng thứ 160 thua cả Zimbabwe của Africa.



Ở thành phố đời sống phát triển về kinh tế, nhà hàng, làng nướng lúc nào cũng đông người ăn nhậu từ sáng đến nửa đêm, phòng trà, cafe đủ loại mọc lên như nấm, ăn chơi hết cỡ. Hàng năm các nơi như Nha Trang, Hạ Long tổ chức tốn kém hàng tỷ tiền thi Hoa Hậu trong lúc lương nhà giáo không đủ sống, phải làm thêm nghề khác. Con gái nhà quê bị các môi giới dụ dỗ lấy chồng ngoại quốc, để rồi bị rao bán, đánh chết, bỏ đói, làm nô lệ tình dục. Người đi lao động bị bóc lột (xuất cảng lao động). Họ đã bán ruộng, vườn, vay mượn nợ chồng chất với hy vọng ra nước ngoài tìm việc khá hơn, để rồi bị phiêu lưu xứ người vì miếng cơm manh áo, dở sống dở chết bị bóc lột đánh đập, chúng ta phải đau lòng về các bài phóng sự về người rừng…

Công nhân làm việc cho các Công Ty Liên Doanh nước ngoài tại Thủ Đức, Bình Dương… chủ trả lương thấp, luật lao động không được tôn trọng. CSVN vừa muốn thâu tóm lợi nhuận của kinh tế thị trường, không bảo vệ quyền lợi công nhân. Nhờ phương tiện tuyền thông của thế kỷ 21, nhà cầm quyền CSVN không thể bịt mắt người dân, gần đây có các Phong Trào Công Nhân đình công đòi hỏi quyền lợi đã làm cho nhà cầm quyền lo ngại đàn áp. Trường hợp nầy đã xảy ra tại Ba lan ngày 04.9.1980, công nhân đã đình công và thành lập "Công Đoàn Đoàn Kết/ Solidarnosc”, dưới thời CS Ba Lan Công Đoàn nầy bị đàn áp nhưng cuối cùng đã chiến thắng vẻ vang. Nhà cầm quyền CS Ba Lan thời đó phải công nhận tính cách hợp pháp, tạo sự chú ý và quan tâm của các nước Tây Phương. Công Đoàn Đoàn Kết đóng góp cho tiến trình tự do dân chủ cho dân tộc Ba Lan vì đã từ bỏ chế độ CS.

Chúng ta phải hoan nghênh tình thần yêu nước của giới trẻ, đã can đảm đứng lên biểu tình phản đối hành động xâm lược từ trước đến nay của Trung cộng, đã cướp nhiều vùng đất biên giới và biển của Việt Nam, Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, dãy Núi Lão Sơn nay đã thuộc về bên kia biên giới của Trung cộng! Trách nhiệm mất đất, mất biển là do đảng CSVN thân Trung cộng để kéo dài triều đại độc tài cố bám vào đảng để còn quyền lực vinh thân phì gia? nhắm mắt để ca tụng "16 Chữ Vàng” giống như phân. Chúng ta khó quên được Ông Ích Khiêm đã từng nói với các quan không lo việc nước trong bữa tiệc "trên chó, dưới chó, toàn là chó”



Hải Quân Trung cộng bắn giết ngư dân Việt Nam trên Biển Đông, Cộng Đồng Người Việt tỵ nạn ở hải ngoại đã từng đến Toà Đại Sứ Trung cộng biểu tình. Thời gian đó ở trong nước thì im lặng? Phong trào yêu nuớc của sinh viên, thanh niên tự bộc phát, ý thức được trách nhiệm với quê hương. Hình ảnh thanh niên, sinh viên tham gia biểu tình đã làm xúc động lòng người yêu nước. Người Việt hải ngoại rất ngưỡng mộ và ủng hộ các bạn ở Việt Nam không bao giờ để các bạn cô đơn, những cuộc biểu tình tương tự khắp nơi trên Thế Giới để phản đối hành động xâm lăng của Trung cộng, (chỉ khác nhau người Việt Hải Ngoại sử dụng Cờ Vàng 3 sọc đỏ, biểu tượng cho người tỵ nạn CS), nhưng tâm hồn lúc nào cũng hướng về cố quốc, cùng đứng lên bảo vệ đòi hỏi chủ quyền các đảo ngoài khơi của Việt Nam. Giặc Tàu với chủ thuyết "tàm thực” tằm ăn dâu, dùng vũ lực cướp biển, cướp đất?

Thời gian qua Việt Nam thường xuyên có các cuộc gặp gỡ trao đổi mối quan hệ quân sự chiến lược với Hoa Kỳ. Hải Quân Hoa Kỳ hợp tác với Việt Nam, vì sự đe dọa an ninh từ phía Trung cộng hung hăng bành trướng trên Biển Đông đe dọa các Quốc Gia Đông Nam Á. Chính sách đối ngoại của nhà quyền Việt Nam chỉ lo đến lợi ích riêng của đảng cầm quyền, chứ chưa xem lợi ích lâu dài của dân tộc. Dù dân Việt Nam hoan nghênh sự hiện diện của Hải Quân Hoa Kỳ tại Biển Đông. Nếu Việt Nam tiếp xúc với văn minh Tây Phương có rất nhiều điều để học, bởi vì họ là những Quốc gia giàu mạnh tân tiến và sáng tạo nhất thế giới, VN cần học nơi họ những kiến thức khoa học kỹ thuật, tôn trọng tự do và phẩm giá con người. Người Việt trong và ngoài nước kêu gọi Liên Hiệp Quốc can thiệp, lên án Trung cộng bất chấp Công Lý và Công Pháp Quốc Tế xâm lược Trường Sa và Hoàng Sa, chủ trương cá lớn nuốt cá bé vào thời phong kiến, không còn hợp với thế kỷ 21 nầy. Chúng ta cùng hát "dậy mà đi, Việt Nam Quê hương ngạo nghễ” Các quốc gia Hồi Giáo như: Tunisia, Ai cập, Jordan, Yemen.. Hàng trăm ngàn người xuống đường biểu tình yêu cầu, nhà nước cải cách chính trị toàn diện tiến tới tự do, dân chủ cho đất nước.



Năm 2010 kỷ niệm 1000 Thăng Long dựng nước. Nhà cầm quyền phải từ bỏ hành động đàn áp thiếu văn hoá như bịt miệng L.M Nguyễn Văn Lý trước toà, và cúp micro không cho nhà thơ Trần Mạnh Hảo phát biểu trong Đại Hội Nhà Văn ngày 5.8.2010, gây dư luận không tốt đẹp trong và ngoài nước. Các Quốc Gia Á Châu như: Nam Hàn, Nhật Bản, Singapore… không theo chủ thuyết Cộng sản, đã đưa đất nước họ giàu có và thịnh vượng, Việt Nam nên thay đổi đường lối cai trị. Dân tộc hùng mạnh là một dân tộc có dân trí cao, các quyền tự do, dân chủ phải được tôn trọng. Để có thể đưa đất nước đến phú cường và giữ vững bờ cõi mà Tổ tiên chúng ta đã hy sinh xương máu giành lại độc lập sau Một Ngàn Năm Bắc Thuộc. Tự do phải trả bằng nước mắt, mồ hôi và xương máu.

Nhật Bản trở thành cường quốc nhờ Minh Trị Thiên Hoàng (Mutsu Hito 1852-†1912), lên ngôi lấy niên hiệu Meiji, mở cửa chủ trương canh tân đất nước, từ năm 1868 cải cách xã hội và chính trị, tiếp nhận học hỏi dân chủ, tiến bộ của các Quốc Gia Tây Phương đã đưa nước Nhật nhanh chóng trở thành một trong những cường quốc trên Thế giới, (tôi chỉ đề cập đến việc Nhật canh tân đất nước, nhờ sự tài giỏi của Minh Trị Thiên Hoàng, không khen Nhật Bản dưới thời quân Phiệt, đã gây ra tội ác chiến tranh). Việt Nam là nạn nhân năm Ất Dậu 1945 chết đói hơn 1 triệu người tại miền Bắc. Từ trước đến nay đáng lẽ chính phủ Nhật Bản phải xin lỗi dân tộc Việt Nam, như họ đã từng xin lỗi dân tộc Đại Hàn. Nhưng Nhật không xin lỗi Việt Nam, vì sự hèn yếu của nhà cầm quyền CSVN, chỉ biết ngửa tay xin tiền viện trợ, hay vay mượn quên đi danh dự của dân tộc. Đảng cầm quyền là chế độ phe cánh "Crony economy”, họ muốn như Bắc Hàn cha truyền con nối, Đại Hội Đảng vừa qua đưa con, cháu phe cánh vào bộ chính trị để tiếp tục cai trị đất nước, đàn áp những phong trào đòi hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam.

Đã 35 năm thống nhất hòa bình, nhưng đời sống vẫn còn lạc hậu dân trí còn thấp kém? Nhà cầm quyền thì vay mượn tiền của Ngân Hàng Thế Giới, trong khi đó Việt Nam đất rộng đầy đủ tài nguyên "rừng vàng bể bạc… Singapore bé nhỏ điều kiện kém Việt Nam, như đất hẹp, không có tài nguyên thiên nhiên, và phải dùng tới bốn ngôn ngữ chính. Singapore độc lập sau Việt Nam 20 năm, ngày nay họ đứng đầu danh sách các nước trên Thế giới, trong khi Việt Nam nằm chung với các nước nghèo đói lạc hậu? biết bao giờ Việt Nam chúng ta vươn lên một chân trời mới? Chủ nghiã Cộng sản không còn phù hợp với thời đại mới của nhân loại. Dân tộc Việt Nam phải đấu tranh cho tự do và nhân quyền. Các Quốc Gia Đông Âu từ bỏ chế độ cộng sản độc tài tham nhũng thối nát … Cố văn hào Victor Hugo (1802-†1885) từng tuyên bố "Chủ Nghĩa Cộng Sản là giấc mơ của một vài người, nhưng là cơn ác mộng của mọi người”. Thủ tướng Đức bà Angela Merkel nói: "Cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian

Nguyễn Quý Đại

Tài liệu tham khảo

Hình ảnh và tài liệu trên Internet

Tất cả tượng Lenin đã bị hạ bệ ở Đông Âu, Thành phố Leningrad đã trở về với cái tên nguyên thủy là Sankt Peterburg. Việc mai táng thi hài Lenin vẫn là chủ đề gây tranh cãi ở nước Nga. Trong khi đó Hà Nội còn tượng Lenin được đặt tại một công viên cùng tên. Karl-Marx(1818-†1883) cha để của chủ nghiã Cộng sản sống lưu vong từ năm 1849 ở London, chết trong cảnh nghèo. Dưới thời Đông Đức (DDR) thành phố Chemnitz bị đổi thành Karl Marx từ năm (1953-1990) Ngày 01.7.1990 trung cầu dân ý 76% đồng ý lấy lại tên cũ là Chemnitz. Nhưng nhà cầm quyền Việt Nam vẫn nhắm mắt thờ thần tượng Lenin, Stalin.
2 Lợi tức tính theo đầu người (USD) của các nước Á Châu, Việt Nam trên Lào, Campuchia theo List of countries by GDP (PPP) per capita. International Monetary Fund, 2010.

Singapore $37.293
Brunei $36.680
Malaysia $7.468
Thailand $3.972
Indonesia $2.223
Philippines $1.720
Vietnam $1.052
Lao $897
Campuchia $781
Myanmar $442



http://www.photius.com/rankings/healthranks.htm
l

Dư Luận :Chuyện hai người đi thăm thân nhân trong tù

Tôi muốn kể cho bà con về chuyện hai người đi thăm thân nhân trong tù. Những gì tôi nói ở đây không chỉ tôi biết mà tất cả anh em dân chủ điều biết, họ đều biết về hai nhân vật chính trong khúc chuyện này. Lần đầu tiên tôi nói chuyện với Trang, vợ anh Phạm Văn Trội là khi Trội vừa bị bắt. Tôi biết cảTrội, Vũ Hùng, Nghĩa, Nghiên, và Quỳnh trước đây. Trội, anh Vũ Hùng và Quỳnh xem như 3 anh em rất thân với nhau. Ngày Trội và Quỳnh đi Lạng Sơn, hai anh em bị bọn “côn đồ” đánh. Trội bị đánh trên mặt và bị thương tích trên trán, gần mắt. Chính Quỳnh đã cởi cái áo mình đang mặc để lau máu cho Trội. Trang không hề biết gì về những công việc của chồng mình vì lúc đó Trang đi làm xa. Trang là một người vợ trẻ chỉ mới 27 tuổi với hai đứa con nhỏ phải lao động kiếm cơm hằng ngày. Từ khi tôi biết Trang cho đến nay, Trang vẫn đi làm hằng ngày để nuôi con, và mẹ chồng. Mỗi ngày Trang phải chạy xe ra đến HN, cách nơi Trang ở cả 25 cây số để đi may hàng quần áo. Qua bao nhiêu lần nói chuyện với Trang, tôi rất mến Trang. Trang hiền lành chất phác. Mổi tháng Trang vẫn đi thăm và tiếp tế chồng mình trong tù. Có lần tôi hỏi Trang là có cho hai đứa nhỏ đi thăm bố nó không thì Trang nói là có. - Đứa lớn còn nhớ bố chớ đứa nhỏ thì cứ đứng nhìn bố chớ không dám ôm. Anh Trội thì mới bị biệt giam cho nên nét mặt anh ấy nhìn xanh sao lắm. Tôi lại hỏi Trang là đưa hai đứa nhỏ đi thăm Trội bằng cách nào. Đi xe đò à? Trang lại bảo là đi xe máy. Trang và một người quen đèo hai đứa nhỏ đi xe máy gần 80km. Đâu phải là chạy xe không. Trên xe còn những bịch đồ tiếp tế cho chồng. Bà con không cần tôi phải mô tả hệ thống giao thông ở VN thì cũng biết rằng đi như vậy rất khổ cực và quy hiểm. Nhưng Trang đã làm thế. Có ai ở hải ngoại biết Trang đi thăm Trội ngày nào và làm gì đâu? Trang không hề gọi dt tường thuật live chuyến đi thăm chồng, hay gọi báo đài làm ùm lên thêu dệt những khúc thần thoại về Trội rồi sau khi đi thăm thì một lần nữa gọi cho báo đài kể khổ, kể bệnh tật của Trội, hay là cô ta phải đèo con nhỏ đi theo trong trời mưa. Tôi chưa thấy Trang làm chuyện đó. Tôi chưa thấy Trang lấy sự đi tù của chồng mình làm kinh tế cá thể trên mồ hôi nước mắt đồng bào hải ngoại. Tôi chưa thấy Trang tâng bốc đánh bóng hình ảnh của Trội như một người PR professional như bà Lệ - mẹ của LTCN. Tới đây tôi muốn kể về người thứ hai trong cái chuyện này. Con người và tư cách của bà Trần Thị Lệ, mẹ của LTCN. Mụ Lệ đã lợi dụng chuyện con mình bị bắt để rồi rao con giữa chợ làm tiền đồng bào. Tôi chưa thấy tư cách của các chị như vợ anh Vũ Hùng, vợ Trội, vợ anh Túc hay mẹ của Nghiên, đem con mình, chồng mình rao bán với những bài viết thúi không thể tưởng và những tuồng đóng kịch với báo đài, hệt như một tên điếm. Vài giây thủ thỉ vào tai đồng bào hải ngoại là có cả ngàn USD và Euro liền. Chính đồng minh của Thị Tham đã nói “ toàn đánh võ mồm” mà thôi và “không làm được gì, thật sự là không làm được gì”. Có ai lợi dụng chuyện con mình vào tù để rồi làm tiền đồng bào hải ngoại như bà Lệ không? Chỉ có cái thứ làm tiền mà thôi. Làm tiền trên những đồng tiền mồ hôi nước mắt của đồng bào tha phương yêu quê hương, làm tiền của các chú các bác tù cải tạo may mắn còn sống sót mà được ra nước ngoài dưới chương trình nhân đạo H.O. và làm tiền đồng bào vượt biên một sống một chết vì tự do. Bà Lệ đã thêu dệt một thần thoại xa với thực tế về đứa con của mình. Đây là tư cách của một người hám danh, ham tiếng và ham tiền! Bà Lệ là một người phụ nữ chưa tới 30 tuổi mà đã có ít nhất là 3 đời chồng khi bà bỏ xứ ra HN. Mỗi đứa con của bà là con của một tên đàn ông khác nhau và vì thế cho nên LTCN không hề nói đến cha ruột của mình. Tôi chưa thấy một gia đình Việt Nam đạo đức, truyền thống, đàng hoàng nào có những đứa con gái như thế. Thật sự cha ruột của LTCN là ai cũng không ai biết. Mỗi lần bà Lệ đi thăm LTCN thì toàn bao nguyên một chiếc xe taxi đi. Đi về là không dưới 2 triệu đồng. Bà con tính nhẩm giùm tôi đi nhé. Đó là 3 năm, một tháng một lần thì chỉ tiền chi phí cho cái con người ham tiền này là bao nhiều triệu đồng vậy, bà con? Trong khi đó mẹ Trội, chị Túc, chị Tính chưa bao giờ được ngồi xe otto đi thăm con mình hay chồng mình lần nào và con của Trội, phải ngồi xe máy để đi thăm bố. Hèn gì mẹ nào con nấy. Mụ lệ sài sang đi xe otto quen rồi, không thèm đi xe đò đi thăm con cho nên khi ra tù thánh nữ cũng làm sang, dù rằng chẳng làm ra một su nhưng muốn mua xe otto đi cho oai đấy. Mụ Lệ vét về cho con mình và cả gia đình hơn trăm ngàn dolla thì chuyện thánh nữ hỏi Nguyễn Phương Anh tứ vấn mua xe otto thì có gì là ngạc nhiên, phải không bà con? Mấy chú bác tù “cải tạo” rục xương, ai quên là vợ con của mình đã cực khổ đi thăm mấy chú bác lúc bọn CSVN bỏ tù thì xin mấy bác nhắc mấy mấy thiếm cô kể lại cho nghe. Giờ nầy mấy bác nghe hai mẹ con dân chủ mồm này làm tiền mà cung cấp cho nó mua xe otto, mua nhà, đi shopping, sài đồ hiệu, ăn nhà hàng thì mấy chú quên thân phận của mình và cả bao nhiêu đồng bào vẫn còn khốn khổ mất rồi!


Wednesday

THỈNH CẦU CHUNG.

THỈNH CẦU CHUNG.

Một lần nữa chúng tôi XIN THỈNH CẦU quý vị Đại Diện Cộng Đồng Tỵ Nạn và quý vị có trách nhiệm trong giới truyền thông báo chí : NÊN TRÁNH KHÔNG DÙNG TỪ NGỮ "TỔ QUỐC" và "LỄ HỘI" của Việt Cộng.

Gần đây cho thấy Việt Cộng đã dựa vào chuyện NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN đã vô ý thức bắt chước một cách mù quáng dùng các chữ vừa nêu trong dịp tổ chức các Hội Chợ Tết Tân Mão vừa qua.

Việt Cộng đã vin vào các chữ "TỔ QUỐC" và "LỄ HỘI" để viết các bài tường thuật ; biến các sinh hoạt của Tỵ Nạn thành ra các HOẠT ĐỘNG CỦA CHÚNG Ở HẢI NGOẠI.

Kính xin Bà Con khắp nơi và quý vị Đại Diện , Báo Chí thử đọc lại các bài viết tường thuật mới đây của nằm vùng hay nhân viên ngoại giao của Việt Cộng sẽ thấy chúng dựa vào các từ ngữ riêng của chúng như TỔ QUỐC, LỄ HỘI mà tường thuật các Hội Chợ Tết ở San Francisco , ở Nam Cali, ở San Jose và nhiều nơi khác như ở Paris , Úc Châu , Canada ... thành ra các "LỄ HỘI" của Việt Kiều Việt Cộng ở Hải Ngoại tổ chức.

Người dân trong nước đã bị nhồi sọ các từ ngữ như TỔ QUỐC, LỄ HỘI , HOÀNH TRÁNG ... đã quá quen thuộc. Bây giờ đọc các bài tường thuật, có các chữ ấy ngay trên các BIỂU NGỮ ... thì tự dưng dân chúng trong nước sẽ tin là các sinh hoạt ấy là của Việt Kiều theo phe Việt Cộng ngay chứ gì nữa ?!!!

Rất tiếc , chúng ta những người Tỵ Nạn; cho dủ không cố tình theo phe VC đi nữa . Nhưng vô tình quen miệng , hay bắt chước một cách vô ý thức mà xài các chữ TỔ QUỐC , LỄ HỘI, HOÀNH TRÁNG ... để giúp cho VIỆT CỘNG tự nhiên có lợi. Vì chúng chỉ cần cho thấy người tỵ nạn cũng đã xài các từ ngữ rập khuôn của VC thì thử hỏi : VIỆT CỘNG hay TỴ NẠN ; Ai đã ĐỒNG HÓA ai ???

Nhiều dấu hiệu cho thấy , ngay từ đầu năm nay (2011) chúng đã thành lập CÁC TỔ CHỨC VIỆT KIỀU VIỆT CỘNG , bắt đầu từ Sydney ... để lập lờ gây phân tán; để lần hồi sẽ tung tiền ra mua chuộc, tê liệt hóa và loại trừ các tổ chức CỘNG ĐỒNG TỴ NẠN ở khắp Hải Ngoại. Chúng đã gấp rút thành lập các HỘI DOANH GIA VIỆT KIỀU VIỆT CỘNG một cách công khai để đẩy mạnh công việc thu góp tài nguyên của người tỵ nạn một cách triệt để, tận lực hơn như phát biểu của chúng mới đây.

Kính xin quý vị đừng xem nhẹ việc dùng các từ ngữ của Việt Cộng, đặc biệt như các chữ TỔ QUỐC, LỄ HỘI ; HOÀNH TRÁNG ... mà nhiều người đã vô ý thức xài nó một cách tỉnh bơ, không thấy sai, không thấy lạ. Nhứt là quý vị CÓ HỌC, quý vị CỰU QL/VNCH; Cựu CÔNG CHỨC VNCH; Các CỰU TÙ CẢI TẠO ... mà nay lại ngang nhiên dùng các chữ RÂP KHUÔN VIỆT CỘNG thì thật là ... ngây thơ và đần độn thì còn ai đáng phỉ nhổ hơn ?!

Nếu quý vị nào còn chưa thấy được tai hại khi dùng các từ ngữ TỒ QUỐC, LỄ HỘI, HOÀNH TRÁNG ... thì xin vui lòng xem lại bài "CHỮ TỔ QUỐC CỦA VIỆT CỘNG" , đã được chúng tôi lưu giữ ở Label , bên Side Bar cột bên phải thí quý vị sẽ thấy nhiều chi tiết hơn !

Thỉnh cầu chung;
Chúng ta sẽ cùng nhau KHÔNG XÀI các chữ TỔ QUỐC, LỄ HỘI, HOÀNH TRÁNG ... mà thay vào đó có thể là ĐẤT NƯỚC VN, HỘI CHỢ TẾT, LỘNG LẪY ... hay các từ ngữ quen dùng trước kia của Miền Nam VNCH để vừa phân biệt, để vừa không bị VIỆT CỘNG nô lệ hóa chúng ta.

Ở Hải Ngoại đây, đâu cần gì phải bắt chước để tỏ ra CÙNG MỘT PHE với Việt Cộng như nhiều người đã tự cưỡng ép mình sau ngày 30-4-1975. Chắc quý vị còn nhớ khi dân chúng Miền Nam BẮT ĐẦU xài các chữ GÓP Ý, HỒ HỞI.v.v... lúc đó đa số chúng ta XÀI ĐỂ TỎ Ý MỈA MAI, GIỄU CỢT THÔI ...

Nhưng rồi năm tháng đã thành quen miệng, riết rồi đã bị chúng đồng hóa , không còn giữ được ý thức nữa. Ngay như người Miền Nam VNCH trước đây, giờ ra Hải Ngoại sau 20, 30 năm sống với VC và bắt chước các chữ của chúng thành ra khi tiếp xúc với Ngườời Tỵ Nạn khiến cho chúng ta cũng cảm thấy ngỡ ngàng vì cách dùng chữ bắt chước, bị ảnh hưởng nặng nề của Việt Cộng.

Nếu chúng ta cương quyết tránh xa các chữ TỔ QUỐC, LỄ HỘI , HOÀNH TRÁNG ... nhứt là vẽ ra trên các BIỂU NGỮ thì VC sẽ không thể nào chụp hình, dùng các biểu ngữ ấy mà viết bài lái các sinh hoạt của Tỵ Nạn THÀNH RA các thành tích hoạt động của chúng GIẢ MẠO , GIAN TRÁ như chúng đã rầm rộ biến hóa các HỘI CHỢ TẾT MỚI ĐÂY ở khắp các nước có người Tỵ Nạn sinh sống. Tỵ Nạn chúng ta đã trở thành các VIỆT KIỀU YÊU VIỆT CỘNG cả rồi hay sao ??? Quý vị cứ đọc các bài báo VC thì sẽ rõ ràng hơn về các lỗi lầm vô ý thức của một số người đã làm, không hay , không biết ; không ngờ những hậu quả của mình khi dùng các chữ TỔ QUỐC, LỄ HỘI, HOÀNH TRÁNG .v.v...

Vô cùng kính mong, kính thỉnh cầu ; chỉ cần lưu ý một chút; không tốn kém gì cả là chúng ta sẽ không bị chúng nô lệ hóa chữ nghĩa Việt Cộng ngay !./- mt68

Đức: Phá Vỡ Băng Đưa 72 Người Việt Nhập Cư Lậu


BERLIN
- Cảnh sát tại Đức nói rằng họ đã phá vỡ một băng đảng buôn bán người quốc tế hôm Thứ Ba, bắt 10 người, trong một cuộc truy quét có kết hợp với Pháp, Cộng Hòa Tiệp, Hungary và Anh.
Hơn 250 cảnh sát Đức tham gia chiến dịch truy lùng, tịch thu chứng cớ, máy điện toán và điện thoại cầm tay, theo một tuyên bố cho biết.
Chiến dịch rộng khắp Âu Châu đã bắt đầu từ tháng 9 chống lại 22 nghi can buôn bán 72 người Việt Nam từ Đức sang tới Anh, Bỉ hay Pháp.
Cảnh sát nói rằng mỗi người phải trả tới 43,360 đô la để được chuyên chở, thường là qua ngả Mạc Tư Khoa, tới Đức. Rổi họ được mang tới Anh nơi mà họ hy vọng sẽ được vào cộng đồng người Việt ở đó.

-----------------------------------------------
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa của legaljuice.com.

Cảnh sát châu Âu vừa phá một mạng lưới quốc tế đưa người Việt ra nước ngoài và bắt 35 người.

Lực lượng an ninh của 5 nước gồm Đức, Pháp, Czech, Hungary và Anh phối hợp trong chiến dịch này. Hàng trăm cảnh sát tham gia các cuộc đột kích lúc rạng sáng và thu giữ nhiều máy tính cùng điện thoại di động.

"Cảnh sát 5 quốc gia cùng hành động chống lại các mạng lưới tội phạm liên quan đến nạn buôn người lao động, chủ yếu gốc Việt Nam", AFP dẫn thông báo chung của cơ quan hành pháp châu Âu Europol và Eurojust hôm qua.

19 người bị bắt ở Pháp, 8 người bị còng tay ở Đức. Số còn lại bị bắt ở những ba nước khác. Cuộc điều tra quy mô lớn này bắt đầu từ tháng 9 sau khi 22 người bị cáo buộc đưa 72 công dân Việt Nam từ Đức sang Anh qua Bỉ hoặc Pháp.

Thông cáo cho biết những người muốn sang châu Âu trả khoảng 4.000 USD để được đưa tới Đức qua Matxcơva. Sau đó họ được dẫn sang Anh và gia nhập cộng đồng người Việt tại đó.

Ngọc Sơn



Bao nhiêu tuổi là già?



Bao nhiêu tuổi là già?


Thất thập xưa khó tìm ra,
Ngày nay thất thập mỗi nhà đều đông.
Ngày xưa thất thập ngồi không,
Ngày nay thất thập còn mong đi làm..
Ngày xưa thất thập lão làng,
Ngày nay thất thập là chàng thanh niên.


Thất thập về nước liên miên,
Các cháu gái nhỏ luân phiên chào mời:
"Mừng anh thăm nước nhà chơi,
Mời anh cắt tóc, thảnh thơi gội đầu,
Mời anh trẻ đẹp sang giàu
Đón em qua Mỹ, em hầu hạ anh.."



Các bà bảy chục xuân xanh,
Tóc đen, má phấn, xâm viền vành môi.
Bà nào cũng đẹp, cũng tươi,
Lả lướt sàn nhảy, nói cười thật duyên.
Các bà dáng dấp dịu hiền,
Các ông say đắm nghiêng nghiêng mắt nhìn.


Bây giờ tôi vững niềm tin
Trả lời câu hỏi linh tinh ban đầu:
" Tuổi già khởi sự từ đâu ?
Tuổi già khởi sự khi nào ta quên :
Quên chồng, quên vợ, quên tên,
Quên cười, quên bạn, quên mình là ai ? "

 
Design by Hận Ly Hương |FreePolitic - |
Site Meter