100 Côn đồ bẻ nát Thánh giá ở Đan viện Thiên An - Huế

Sunday, 18 December 2016


Chuyện thời bây giờ kể rằng ở thung lũng điện tử Silicon, San Jose, California của Hoa Kỳ có một đôi vợ chồng với hai người con, con trai tên Bòn, bốn tuổi, con gái tên Bon, mười tháng. Chồng là Kỹ Sư điện. Vợ làm Assembler trong hãng điện tử. Cả hai vợ chồng là những thành viên trung thành trong Ban Giáo Lý của giáo xứ Việt Nam.

Chiều thứ Sáu vợ bước vào nhà, đóng mạnh lại cánh cửa. Nhìn vầng trán nhăn nhăn, đôi mắt pha buồn đượm nét lo lắng của vợ, chồng cất tiếng hỏi giọng điệu thăm dò:

— Sao buồn tênh như vậy? Ai lại bắt nạt vợ của tôi rồi?
Vợ quẳng chià khóa xe xuống bàn cơm:
— Ai mà dám bắt nạt em? Ngay cả ông xếp, anh cai trong hãng, em còn chưa ngán. Trên đời này, người duy nhất mà dám bắt nạt em, làm em khóc may ra chỉ có anh.
Chồng xòe tua tủa lông nhím:
— Ơ! Đừng có mà dựng chuyện nói điêu nhé. Thế mà không sợ tội!
Chồng chép miệng:
— Làm thân nam nhi ai lại đi bắt nạt vợ…
Rồi đổi sang giọng nịnh đầm:
— Chưa kể, có cho vàng cũng không ai dám, bởi các cụ đã nói, “Nhất vợ nhì trời”. Vợ còn ăn đứt ông trời như vậy thì anh là cái chi chi mà dám bắt nạt vợ. Bắt nạt vợ, vợ khóc, anh sợ trời gọi thiên lôi cầm lưỡi tầm sét đánh anh chết ngắc. Sợ sét đánh chết tươi là một chuyện, sợ người ta đào bật tung ngôi mộ, chặt đôi tay ngâm thuốc làm bùa mới là chuyện chính. Thế là chẳng những cháy đen đời này, mà còn thúi hẻo luôn cả đời sau.
— Đệ nhất thiên hạ là anh, con trai Bắc kỳ, miệng ngọt như chuối.
Vợ quay lại chuyện hiện tại:
— Nhưng mà thôi. Mình ơi, em có chuyện này muốn nói. Anh biết gì không? Chiều nay…
Vợ ngập ngừng:
— Chiều nay trước khi tan ca, xếp gọi hai mươi mấy tên trong phân khu của em vô văn phòng, phát cho mỗi tên một cái check, cái check cuối tuần và cũng là cái check cuối cùng…
— Thì ra là vậy. Hèn chi có người mặt hoa da phấn tàn phai nhan sắc…
— Chứ còn gì nữa. Em thất nghiệp rồi đó...
Chồng khua khua hai tay điệu bộ như đánh đàn guitar, miệng cất giọng ca:
— Nên từ đó em buồn... Tứng tưng! Tưng tưng! Tưng từng!
Vợ cự nự:
— Anh, anh cứ thích giỡn chơi không à. Em đang buồn thúi ruột đây nè. Em thất nghiệp rồi, còn mỗi một mình anh đi cày. Rồi kiếm đâu ra cho đủ tiền để mà trả tiền nhà? Còn một đống bill đó, tiền điện thoại, tiền nước, tiền trả góp cho cái xe Camry, em…lỡ mua rồi. Một mình anh đi làm, anh lo mà thanh toán hết đống giấy nợ đó đi. Ngồi đó mà ca với hát…
— Bây giờ không hát thì anh làm được gì? Hay là anh ngồi khóc cho em vui lòng nhé? Hay là em muốn anh gọi vào hãng năn nỉ xếp của em là thôi đừng lay off vợ của tôi…
Chồng nheo nheo mắt:
— Bởi vì cô ấy là một người phụ nữ Việt Nam đảm đang, cả đời cần cù lo toan, bận rộn tính toán cho gia đình, cho chồng, và cho con.
Vợ lườm chồng:
— Không lo toan, không tính toán thì lấy chi mà ăn? Ai đâu giống như anh, mới đặt mình xuống giường là ngủ khò khò, há to miệng ngáy sập nhà sập cửa.
Chồng trợn mắt:
— Nè, đừng có vừa đánh trống vừa ăn cướp. Không phải chỉ có “mình tui mình ên” đâu nhé.
Vợ, trong dáng điệu mệt nhọc, không buồn trả lời. Đi tới tủ lạnh, vợ mở cửa, rót đầy ly nước cam, rồi cũng ngồi xuống trước mắt chồng, mặt buồn thiu:
— Mình ơi! Thôi, nói chuyện đàng hoàng đi. Em buồn quá. Hôm nay, trên đường lái xe về nhà, em suy nghĩ hoài, em thấy làm sao đó. Tụi mình lấy nhau hơn năm năm rồi. Nhưng mà em thấy cả hai đứa, vợ cũng như chồng, chồng cũng như vợ, chẳng tên nào làm ăn khấm khá. Nhà thì mới mua. Xe thì cũng chỉ mới trả góp. Tiền gửi nhà trẻ cho thằng Bòn với con bé Bon không cũng đủ sập tiệm. Phần bên Việt Nam, bố mẹ thì cứ gửi thư qua, xin tiền xây nhà hai ba tấm. Chán thì thôi! Sao em thấy Chúa cho em ít quá, được có mỗi một nén bạc à. Mấy người khác, em thấy Chúa cho họ, người được hai nén, người được năm nén. Anh thấy cô Thanh không?
Chồng nhíu mày:
— Thanh? Thanh nào nhỉ?
Vợ liếc xéo chồng, ánh mắt sắc hơn dao bổ cau:
— Thanh, cô Thanh dạy trong Ban Giáo Lý đó chứ còn Thanh nào nữa? Thiên Thanh của một thời làm ai si mê đó.
Chồng phá ra cười:
— Vậy à? Thế mà tớ lại không biết chi cả.
Vợ cau mặt:
— Thôi đi! Đừng có làm bộ giả nai!
Vợ uống một ngụm nước cam, nuốt xuống cần cổ, tiếp tục câu chuyện dở dang:
— Cô Thanh giờ này bán bảo hiểm. Mua được mấy cái nhà rồi. Một cái trên núi, sáu phòng ngủ, ba phòng tắm, hai cái garage, có hồ bơi. Căn nhà trên núi, hai vợ chồng ở. Còn mấy căn khác, hình như là hai căn thì phải, hai cái nhà đó, cô Thanh cho người ta mướn. Tháng tháng, từ trên núi, cô ấy ngồi đếm tiền cho mướn nhà không cũng đủ mỏi tay. Còn chị Hương, cô bạn học của anh đó, kỳ này em nghe nói chị ấy đang làm Kỹ Sư trưởng trong công ty Apples. Em thấy chị Hương bay sang Âu Châu, Nhật, Đài Loan, Singapore công tác hà rầm à. Anh biết không? Chị Hương đâu thèm nấu ăn, nhưng mướn người nấu cơm, trông con, coi nhà cửa cho hai vợ chồng. Cuối tuần hai vợ chồng chị Hương bay sang Hawaii đi tắm bãi biển Waikiki. Hứng nữa, họ bay sang khu Manhattan, khu Times Square của New York ăn beefsteak, đi shopping. Em nghĩ cô Thanh được Chúa cho hai nén bạc. Còn chị Hương, Chúa cho chị ấy đứt năm nén. Còn riêng em, Chúa quẳng cho được có mỗi một nén à.
Vừa dứt lời, vợ cúi mặt xuống, yên lặng, không nói chi nữa, nhưng nhìn ly nước cam còn một nửa. Chồng gỡ gỡ cái càvạt màu đỏ điểm chấm đen nhìn vợ, rồi cất tiếng:
— Em được tới một nén bạc lận ư! Vậy là giàu rồi. Còn anh, em có biết Chúa cho anh được mấy nén hay không?
Vợ dừng lại trong một giây, rồi nói ngay:
— Anh? Anh cũng giống em. Chỉ được có mỗi một nén à. Hai đứa góp gạo thổi chung, nhưng cơm nhão hoài. Hèn chi nghèo mạt rệp!
Chồng lắc đầu:
— Được một nén đã tốt. Anh, anh nghèo rớt mùng tơi!
Vợ ngước lên nhìn chồng, ánh mắt nghi ngờ, tia nhìn tìm kiếm, dáng điệu dò hỏi. Làm lơ như không biết chi, nhìn vợ, chồng nói:
— Chúa ban cho em tới những một nén bạc. Riêng anh, anh chỉ có hai xu của bà góa nghèo mà thôi (Mark 12:41-44). Nhưng anh khác “người ta” ở chỗ là mặc dầu anh chỉ có hai xu, nhưng tối tối, anh vẫn đọc kinh, cám ơn Chúa đã trao tặng cho anh hai xu. Và thay vì than khóc với hai xu hoặc nằm dài ra đợi chờ hai xu khác từ trên cành cây sung rụng xuống, anh đi làm, tìm kiếm thêm hai xu khác để dâng tặng lên cho Thiên Chúa.
Nói tới đây, chồng lại mở miệng, hát nghêu ngao:
— Lạy Chúa, con chỉ là tạo vật. Chúa thật (í a) sang giàu. Có gì mà dâng Chúa đâu. Có gì mà dâng Chúa đâu.
Vợ ngước lên nhìn chồng, những thớ thịt căng thẳng trên khuôn mặt phấn hồng dần dần dịu xuống. Vợ nhoẻn miệng cười:
— Giỏi dữ a! Tại sao hồi đó lại không đi tu, bây giờ làm cha giảng trong nhà thờ cho con chiên lạc đàn này nghe?
Chồng nhún vai:
— Thì bây giờ cũng đang làm cha vậy.
Vợ móc giò lái:
— Đúng rồi, cha sấp nhỏ thì có!
Chồng lơ đi, hai tay giơ cao lắc lắc:
— Ngoại trừ hai xu, anh không có trong tay một nén bạc nào hết. Nè, em nhìn kỹ đi. Nada! Nothing! Trống rỗng! Nhưng tạ ơn Chúa, với hai đồng xu này, anh đi học, ra trường, làm Kỹ sư, cưới được em, mua được căn nhà, mua được cái xe Camry cho vợ anh lái đi làm, cho anh có thằng Bòn, cho anh có bé Bon. Thế là hạnh phúc tràn lan, dư thừa y như vàng bạc kim cương bám dính trên màng nhền nhện ở trong sân vườn của nhà mình vào mỗi buổi sáng sớm.
— Chồng tôi đến là khéo nói. Mồm miệng dẻo quẹo. Hèn chi cô giảng viên Giáo lý Thiên Thanh của hồi xưa mê chồng tôi như điếu đổ. Còn chị Kim Hương thì sao nhỉ? Em chưa có dịp nghe qua.
— Thế à! Có vụ đó hay sao? Sao tôi lại không biết chi nhỉ?
Cầm ly nước cam lên tay, vợ uống một hơi cạn sạch ly nước:
— Thôi, đừng làm bộ ngây thơ.
Liếc nhìn đồng hồ trên tường, vợ đứng dậy:
— Anh đi đón thằng Bòn và con Bon đi. Em chuẩn bị đi nấu cơm đây.
Bước đi được mấy bước, vợ quay lại nói:
— Anh ơi, thứ Hai, em sẽ lên Văn Phòng Thất Nghiệp, xin tiền trợ cấp.
— Vợ tôi sẽ không ăn tiền thất nghiệp lâu đâu. Lanh lợi như vợ tôi, kiếm đâu chẳng ra việc.
Đi thẳng một mạch lên lầu, vợ nói vọng lại:
— Hết tiền lẻ rồi nhé. Đừng có nịnh.

oOo


Lời Nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con biết thôi, không nhìn vào những nén bạc của người khác, nhưng tiếp tục hân hoan với nén bạc mà Chúa đã ban cho con. Xin dạy con biết sử dụng những nén bạc mà con đã được Thiên Chúa ban tặng vào những phúc lợi cho xã hội, cho gia đình, và cho chính tâm hồn của con.
(Trích trong Niềm Tin Việt Nam: Mật Mã 8:43 do Dân Chúa Úc Châu xuất bản tháng 12 năm 2007)

Nguyễn Trung Tây, Lm

0 comments:

Post a Comment

Bài Xem Nhiều

Bài Lưu Trữ

Quốc Kỳ-Quốc Ca Việt Nam



Còn Một Ngày Được Sống St: Trần Huân