Wednesday, 12 October 2016


“...chính các tổ chức cũng chưa biết cách dung hoà những khác biệt cách nhìn, suy nghĩ và hành động. Và vì vậy việc tranh đấu xoá bỏ chế độ hiện nay vẫn chỉ là ước mơ...”
congsan_supdo02 Cha đẻ Cộng sản Xô viết đã nằm xuống tại Ukraine
Trước tình hình người dân không nhìn thấy một tương lai chung nào cho chính mình và mất niềm tin vào cộng đồng cũng như luân lí đạo đức suy đồi chúng ta phải làm gì? Chắc chắn chúng ta phải thay đổi thể chế này. Và phải thay đổi ngay lập tức. Chỉ có thay đổi thể chế này ngay lập tức để có một thể chế mới dân chủ đa nguyên phục vụ dân, không tham nhũng cửa quyền thì mới cứu được đất nước chúng ta đang trong hiểm hoạ diệt vong. Nhưng thay đổi làm sao? Để thể chế này tự thay đổi hoặc tự sụp đổ hay phải cùng nhau đứng lên xoá bỏ thể chế ấy?
Để thể chế này tự thay đổi là một chuyện viễn vông không tưởng. Có ai lại tự cầm dao giết mình không? Từ bỏ quyền lực và quyền lợi nhường cho người khác đã có mấy ai như vậy? Vì vậy kịch bản này rất khó xảy ra cho nên chúng ta phải gạt kịch bản này qua một bên.
Còn ngồi chờ chế độ này tự sụp đổ thì chỉ làm cho đất nước tan hoang hơn hoặc bị xoá tên khỏi bản đồ thế giới. Bởi vì nó chỉ tự sụp đổ khi xã hội không còn một chút kỉ cương nào, không còn một tí đạo đức và luân lí nào nữa, mọi người không ai nghe ai và xã hội hỗn loạn với nhiều sứ quân. Bởi vậy chúng ta không thể chấp nhận kịch bản này.
Như vậy chỉ còn kịch bản là phải xoá bỏ thể chế ấy. Muốn xoá bỏ thể chế, có hai cách: một là có một bộ phận thuộc giới cầm quyền đứng lên lật đổ và hai là người dân đồng lòng đứng lên làm cuộc cách mạng.
Kịch bản một bộ phận của đảng cầm quyền đứng ra lật đổ chế độ có thể xảy ra không? Lịch sử Việt nam cho thấy là đa phần các cuộc lật đổ thay đổi chính quyền đều do một bộ phận nào đó của chính quyền cũ đứng ra làm. Tình hình hiện nay của đảng cộng sản Việt nam đang cho thấy là kịch bản này rất có thể xảy ra. Nhưng viễn ảnh một nước Việt nam dân chủ đa nguyên sau kịch bản này, không có gì là chắc chắn sẽ xảy ra: có thể sẽ là một chế độ dân chủ như ở Miến Điện nhưng cũng có thể sẽ là một chế độ độc tài kiểu mới như ở Nga.
Vậy kịch bản người dân đồng lòng cùng nhau đứng lên làm cuộc cách mạng xoá bỏ thể chế hiện nay có thể thực thi được với tình trạng tâm lí xã hội hiện nay không? Một tâm lí trông chờ mà không dám đứng ra làm hoặc tham gia vào một tổ chức nào đó để cùng làm. Nhiều người mang tâm lí trông chờ một vị lãnh đạo tài đức vẹn toàn hoặc ít ra có một tổ chức đủ mạnh đáng tin cậy đứng ra lãnh đạo để đi theo. Đang khi ấy thì chính các tổ chức và đoàn thể xã hội dân sự cũng ở trạng thái trông chờ: trông chờ Mĩ và quốc tế đứng ra giúp thay đổi chế độ này; trông chờ người dân sẽ thức tỉnh và đứng lên làm cuộc cách mạng. Những hiện tượng như Yên Bái hoặc Trịnh Xuân Thanh đã làm cho nhiều người cảm thấy hồ hởi và tích cực theo dõi, cho thấy rõ thái độ trông chờ chế độ này tự sụp đổ mà không cần phải làm gì của các tổ chức đoàn thể và của nhiều người dân không tham gia tổ chức đoàn thể nào. Nên nhớ là người dân lúc nào cũng sợ hãi và chỉ đứng lên khi quyền lợi sát sườn bị đụng chạm hoặc bị dồn vào chân tường đàng nào cũng chết trừ khi đứng lên tranh đấu thắng lợi. Bằng chứng vụ cá chết ở Formosa: chỉ những người bị đụng chạm quyền lợi sát sườn, bị dồn vào chỗ chết mới dám đứng lên tranh đấu còn những người dân ở nơi khác cảm thấy quyền lợi chưa bị đụng chạm và còn đường sống thì coi như mình vô can. Thái độ trông chờ ấy còn thấy ở việc các tổ chức đoàn thể chỉ mạnh miệng chém gió và không làm gì. Trước khi có thể thay đổi được chế độ này phải kinh qua giai đoạn chuẩn bị tốn nhiều thời giờ, công sức và tiền bạc. Thử nhìn xem các tổ chức đoàn thể đã chuẩn bị cho việc thay đổi này như thế nào hay là chỉ hô hào chém gió và hành động theo cảm tính lãng mạng. Đã có những kế hoạch cụ thể nào cho việc thay đổi này chưa hay là chỉ vạch ra một số nét đại cương có tính chung chung và hô khẩu hiệu. Kế hoạch cụ thể ấy phải nói rõ những bước đi để thay đổi như thế nào? Nhân sự làm sao? Kết hợp với ai? Làm sao liên kết được để có sức mạnh? Làm khi nào và làm làm sao? Cái nào làm trước cái nào sau? Khi không đúng kế hoạch thì giải quyết ra sao? Rồi phương tiện tìm ở đâu? Nên nhớ là không có phương tiện thì không thể thực hiện được giống như không có ăn thì không có sức để làm. Chính vì chưa có tổ chức nào đưa ra được những kế hoạch cụ thể rõ ràng về giai đoạn chuẩn bị hoặc có đưa ra nhưng mới chỉ là những đường nét chung chung chưa thấy cụ thể rõ nét và thuyết phục nên nhiều người vẫn ước mơ có một tổ chức đủ mạnh và đáng tin để ủng hộ.
Có giải pháp nào để giải quyết vấn đề này - ước mơ có một tổ chức đủ mạnh và đang tin để ủng hộ - không? Chắc chắn là không có tổ chức nào đứng riêng lẻ có đủ sức để tạo được niềm tin cho mọi người tham gia vào cuộc tranh đấu cho dân chủ đa nguyên. Chỉ có con đường là các tổ chức phải ngồi lại với nhau liên kết thành một Mặt trận đấu tranh thiết lập dân chủ đa nguyên cho Việt nam thì mới có thể lôi kéo được mọi người tham gia vào cuộc đấu tranh hiện nay.
Nhưng trước tình hình hiện nay tổ chức nào cũng chỉ coi mình là nhất, không tin tưởng và coi khinh các tổ chức khác thì viễn ảnh có được một sự liên kết rất xa vời. Cụ thể như khi đánh giá các tổ chức khác thì chỉ thấy mặt xấu, mặt tiêu cực cho nên chỉ có chê bai là chính. Còn đánh giá mình thì chỉ thấy mình hay và tốt. Một hình thức tự sướng và không cần phải làm gì nữa. Vì vậy tổ chức không phát triển được dù đã được thành lập rất lâu. Còn nếu có ai chỉ ra cái xấu, cái tồi dở của mình thì tìm cách lấp liếm, biện minh.
Ngoài ra chính các tổ chức cũng chưa biết cách dung hoà những khác biệt về cách nhìn sự việc, về suy nghĩ và hành động giữa các đoàn viên với nhau thì làm sao có thể nói đến liên kết các tổ chức có cách nhìn, suy nghĩ và hành động còn quá khác biệt với nhau. Và vì vậy việc tranh đấu xoá bỏ chế độ hiện nay vẫn chỉ là ước mơ. Chỉ khi nào các tổ chức đoàn thể, trước hết biết dung hoà sự khác biệt trong tổ chức, để từ đó biết tôn trọng sự khác biệt của các tổ chức khác. Và sau đó biết coi trọng các tổ chức khác, biết coi nhau bình đẳng và hữu dụng, yểm trợ nhau trong những công tác của nhau. Và cũng chỉ khi nào các tổ chức và cá nhân biết từ bỏ tham vọng tìm kiếm đoàn kết để chỉ đi tìm sự liên kết thì khi đó mới hi vọng tiến đến việc liên kết các tổ chức thành một Mặt trận. Và viễn ảnh xoá bỏ chế độ này mới có thể thành hiện thực. Và đó cũng là kịch bản có lợi nhất cho đất nước Việt nam chúng ta.
Phan Bá Việt

0 comments:

Post a Comment

Bài Xem Nhiều

Bài Lưu Trữ

Quốc Kỳ-Quốc Ca Việt Nam



Còn Một Ngày Được Sống St: Trần Huân