100 Côn đồ bẻ nát Thánh giá ở Đan viện Thiên An - Huế

Monday, 31 October 2016

Dại ơi là dại!


 Dại ơi là dại!
 Hình ân ái trong clip của ông V. do cô N.H quay.
Chuyện vợ tung clip sex của chồng lên mạng
Ngày 26 tháng 09 năm 2016, vụ phó giám đốc Chi nhánh Văn phòng Đăng ký Đất đai huyện Kế Sách, tỉnh Sóc Trăng Nguyễn Văn Viễn bị phát tán clip “nóng” giữa ông với nữ kế toán trường Tiểu học Xuân Hòa 4 (huyện Kế Sách, Sóc Trăng) khiến dư luận xôn xao.
 Quyết “triệt” tình địch!
Chiều ngày 25/9/2016, đến xã Xuân Hòa huyện Kế Sách tỉnh Sóc Trăng, các phóng viên được dân chúng ở đây cho biết, người nhận trách nhiệm tung clip “nóng” lên mạng internet chính là vợ ông Nguyễn Văn Viễn. Bà này hiện là chủ một tiệm cho thuê áo cưới ở huyện Phụng Hiệp tỉnh Hậu Giang. (Phụng Hiệp tuy thuộc tỉnh mới Hậu Giang nhưng rất gần TP.Sóc Trăng vì trước đây thuộc tỉnh Sóc Trăng- ĐD).
Một giáo viên trường tiểu học Xuân Hòa 4 (ấp Hòa An, xã Xuân Hòa) cho biết, vào khoảng 13 giờ ngày 17/8, có một phụ nữ đến trường và tự giới thiệu mình là vợ ông Viễn, hiện là chủ tiệm áo cưới N.P ở Phụng Hiệp. Trên tay người này cầm chiếc điện thoại di động đã mở sẵn, đưa cho mọi người cùng xem những đoạn clip “nóng” mà theo bà này là cảnh giữa chồng bà với cô Ng.Th.N.H. (thư ký kế toán trường tiểu học Xuân Hòa 4).
Thấy vậy, nhiều người chăm chú xem và nhận thấy nhân vật nam trong clip đúng là ông Viễn, còn nhân vật nữ đúng là cô H. Người đàn bà chủ tiệm cho thuê áo cưới còn cho biết, lúc 4 giờ sáng ngày 17/8, những đoạn clip trên đây đã được bà đưa lên Facebook với tài khoản mang tên tiệm áo cưới N.P của bà, ai muốn xem thì cứ mở ra mà xem. Nhiều người mở ngay Facebook của bà thì quả nhiên thấy có clip đúng như lời bà nói. Có người đã tải vào cell-phone của mình và chuyền cho nhiều người khác cùng xem.
Bà Nguyễn Thị Hải, một người dân ở xã Xuân Hòa cho biết thêm: “Bà vợ ông Viễn không phải chỉ đến trường tiểu học Xuân Hòa 4 mà còn đến các quán cà phê, quán giải khát và các nhà ở chung quanh khu vực gần trường để cho mọi người cùng xem, khiến nhiều người rất bất ngờ”.
Một trong các hình “ân ái” khác
Một trong các hình “ân ái” khác
Theo một nam giáo viên trường tiểu học Xuân Hòa 4, sau khi bà chủ tiệm tự nhận là vợ ông Viễn ra về, đến cuối buổi chiều thì những đoạn clip nóng đó đã được gỡ xuống.
Bà Nguyễn Thị Kim Xoa, hiệu trưởng trường tiểu học Xuân Hòa 4 xác nhận, trường biết thông tin về clip “nóng” vào ngày 17/8 thì ba hôm sau, ngày 20/8 cô Ng.Th. N.H. đã làm đơn xin nghỉ với lý do đi xin việc làm ở một nơi khác xa nhà. Ngày 1/9, cô H. đã nhận được quyết định cho nghỉ việc theo nguyện vọng. Từ ngày xin nghỉ việc, cô H. không trở lại trường nữa.
Tung clip “sex” lên mạng có vi phạm pháp luật hay không?
Theo LS Nguyễn Viết Chinh thuộc Đoàn luật sư Sóc Trăng, cần xác định rõ động cơ, mục đích của bà chủ tiệm đã tung clip “nóng” để có hướng xử trí theo pháp luật. Theo qui định của luật pháp, dù với bất cứ lý do gì, không ai được quyền đưa hình ảnh khỏa thân của bất kỳ ai cho người khác xem, chỉ cá nhân đó mới có quyền đối với hình ảnh của mình. Việc sử dụng hình ảnh cá nhân phải được sự đồng ý của người đó. Nếu có đủ cơ sở chứng minh một người phát tán clip nhằm vào người khác để bêu riếu nhân phẩm, danh dự… thì có thể bị kết tội làm nhục người khác và tội truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy. Hành vi làm nhục người khác tức là có hành vi xúc phạm nghiêm trọng tới nhân phẩm và danh dự của một người khác.
Cũng theo LS Chinh, trong trường hợp clip do người phụ nữ nói trên đưa cho người khác xem không phải là văn hóa phẩm đồi trụy mà chỉ là hình ảnh do chồng bà và người tình của ông ta tự thực hiện, bị người vợ phát hiện nhưng không nắm được người trong clip là ai nên đưa clip cho nhiều người xem với mục đích tìm “tác giả” để làm rõ hành vi ngoại tình của người này thì không phải có mục đích làm nhục người khác, do đó họ chỉ có thể bị phạt hành chính tức là phạt tiền mà thôi. (Chỗ này ông LS Chính nói sai, vì không phải bà vợ ông Viễn không biết người trong clip là ai nên đem đến trường để hỏi xem có ai biết cô này là ai không. Bà biết thừa nên mới cố tình đem đến trường và các tiệm chung quanh trường đấy chứ !.- ĐD).
Tự nhận kỷ luật 
Sáng 24/9, Chi bộ Đảng của Phòng Tài nguyên-Môi trường huyện Kế Sách tổ chức kiểm điểm ông Nguyễn Văn Viễn. Ông Viễn thừa nhận đã vào khách sạn với người tình và quay clip, sau đó ông chép vào máy vi tính nhưng không hiểu vì sao lại bị rò rỉ ra ngoài. Ông Viễn tự nhận hình thức cảnh cáo về mặt Đảng và được các đảng viên trong chi bộ biểu quyết thống nhất.
Ông Trương Hoàng Bảy – phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra huyện ủy Kế Sách cho biết, hiện hồ sơ về việc kiểm điểm ông Viễn của Chi bộ Đảng Phòng Tài nguyên-Môi trường huyện Kế Sách đã được chuyển lên Ủy ban kiểm tra huyện ủy nhưng hình thức xử lý chưa được công bố.
Ngày 23/9, lãnh đạo Ủy ban Kiểm tra huyện ủy Kế Sách cho biết, cơ quan này đã chỉ đạo xác minh vụ cán bộ ở địa phương xuất hiện trong clip sex quay lại cảnh ân ái của một người đàn ông trung niên và một phụ nữ không một mảnh vải che thân bị phát tán ra ngoài lan truyền trên mạng internet. Nhân vật nữ là người chủ động đặt máy quay, còn người đàn ông biết có máy quay, thỉnh thoảng quay về phía máy quay để… cười.
Ý kiến của chuyên viên tâm lý Đỗ Bích Thủy
Quá uất hận khi phát hiện đoạn clip ân ái của chồng với người tình được lưu trong computer của chồng, người vợ đã chép vào điện thoại di động của mình rồi mang đến tận cổng trường, nơi tình địch làm việc, cho mọi cùng người cùng xem. Và sau những hả hê khi sự việc tanh banh sẽ là gì? Kẻ mất mặt, nhục nhã, người bẽ bàng, đau khổ…
Ý kiến của các luật sư hiện đang có những mâu thuẫn. Có người cho rằng hành vi đưa clip phòng the cho nhiều người xem của vợ ông Viễn chưa cấu thành tội “làm nhục người khác” theo điều 253 Bộ luật Hình sự sửa đổi và bổ sung năm 2009. Việc làm của bà này có thể được xem là vô ý, chỉ muốn mọi người xem có phải là cô nữ kế toán trong trường tiểu học hay không mà thôi.
Nhưng ý kiến trái chiều lại cho rằng “dù với bất cứ lý do nào, không ai được quyền đưa hình ảnh khỏa thân của bất kỳ ai cho người khác xem”, và hình ảnh nhạy cảm trong lúc hai người đang ân ái là riêng tư, không ai được lợi dụng để khống chế, phát tán, bôi nhọ hoặc xúc phạm danh dự của họ. Thậm chí, có luật sư còn cho rằng có thể khởi tố vụ án đối với người đã phát tán đoạn phim “mát mẻ” của ông Viễn và người tình.
Khoan hãy nói về mặt pháp lý, ở đây tôi (chuyên viên Đỗ Bích Thủy – ĐD) là một phụ nữ, một người vợ, một người mẹ, tôi chỉ bàn về cuộc sống của vợ chồng ông Viễn sau vụ việc tày đình này mà thôi.
Tôi thực sự không hình dung nổi vợ chồng họ sẽ nhìn nhau như thế nào sau khi mọi việc bung bét cả ra. Tôi thử đặt mình vào trường hợp của người vợ:
Bất kỳ người đàn bà nào khi nhìn thấy cái clip mà chồng mình giữ làm “kỷ niệm” trong máy vi tính với nội dung nhạy cảm quá mức như vậy cũng khó mà bình tĩnh được. Chỉ có điều, xử sự thế nào thì nhất thiết không thể hồ đồ. Và việc đem chuyện phòng the của chồng mình đi rêu rao, bêu riếu khắp nơi như vậy tôi cho rằng đó là hành động hồ đồ.
Tại sao lại hồ đồ? Rõ ràng là chị đã không đủ bình tĩnh để suy nghĩ thấu đáo, đồng thời không biết rằng mình có thể đang làm một việc vi phạm pháp luật. Không có ai đủ thân thiết, đủ hiểu biết để làm “cố vấn” cho chị trong vụ việc này. Điều duy nhất mà chị có được sau khi làm việc đó, tôi cho rằng chỉ là sự hả hê, nỗi căm giận sôi trào đã được trút ra. Nhưng nỗi đau đớn thì chắc chắn không hề thuyên giảm, thậm chí còn đau đớn hơn.
Ông bà ta xưa có câu: “Xấu chàng hổ ai”, nghĩa là chồng làm việc xấu thì vợ cũng chẳng có gì đẹp mặt. Vì vậy, khi chồng trót lỡ làm việc xấu, các cụ thường khuyên nên “đóng cửa bảo nhau”. Đóng cửa bảo nhau mà vẫn không giải quyết được thì mới nói với cha mẹ, chú bác, cô dì để xin ý kiến giải quyết, chứ không phải cứ hễ vớ được bằng chứng là ngay lập tức phải tung ra cho thiên hạ biết hết để “kẻ địch” thấy rằng bà đây không phải tay vừa!
Bây giờ thì vợ chồng sẽ sống với nhau ra sao? Tôi thực tình cứ quẩn quanh với cái câu hỏi ấy mãi. Sống với nhau ra sao khi một người thì làm một việc vi phạm đạo đức nghiêm trọng đến như vậy, trên dưới trong ngoài đều biết, ảnh hưởng đến con cái, gia đình, bố mẹ hai bên, đi một bước xấu hổ một bước; đi hai bước xấu hổ hai bước. Một người thì góp phần đưa cái hình ảnh xấu ấy ra trước bàn dân thiên hạ.
Cả hai người đều mất mát quá nhiều sau chuyện này, và điều quan trọng nhất, là họ đã mất nhau. Sự thực là họ đã mất nhau. Làm sao họ có thể giữ người kia ở lại bên mình khi mà một chuyện tày đình như thế xảy ra? Hơn thế, người vợ sẽ phải đối diện với việc bị mời đến cơ quan pháp luật để làm việc, nếu người chồng, hoặc thậm chí là người tình của chồng khởi kiện về tội bôi nhọ, xúc phạm nhân phẩm của họ.
Bao nhiêu phiền toái sẽ xảy đến, bao nhiêu rắc rối sẽ phải giải quyết, còn gì lành lặn thì cũng có nguy cơ vỡ tan tành. Chưa kể, một điều tồi tệ hoàn toàn có thể diễn ra. Khi người phụ nữ kia, vì quá đau đớn, quá nhục nhã, ê chề, lỡ làm điều gì dại dột thì chị có ân hận về hành động của mình hay không?
Đành rằng họ đều đã có gia đình mà còn lằng nhằng, dan díu với nhau là họ vừa sai về đạo đức lại vừa vi phạm pháp luật. Nhưng không có nghĩa cứ phải bày ra cho tanh banh như vậy. Mà ngay cả khi chẳng có ai kiện cáo gì hết, cũng chẳng có chuyện gì tồi tệ hơn xảy ra, thì riêng cái sự đau khổ và bẽ bàng mà ông Viễn và cô nhân tình phải đối diện cũng đã hết mức chịu đựng rồi. Tóm lại, nói một cách thật lòng, tôi thấy người vợ bị mất mát quá nhiều sau vụ việc này, chứ chả được gì cả.
Tôi không rõ họ có con cái gì không. Nếu họ có con cái thì đây sẽ là một hành vi không thể không gây thương tổn nặng nề cho các con. Rồi bọn trẻ sẽ lớn lên thế nào trong ánh mắt nghi kị, giễu cợt, thậm chí là thương hại của những người xung quanh, của bạn bè cùng trang lứa?
Thôi thì người lớn sao cũng được, nhưng với con trẻ, để con cái tổn thương đích thị là một cái tội của bố mẹ. Không phải chỉ nuôi con khôn lớn, cho con một cuộc sống vật chất đầy đủ là đủ, mà điều quan trọng vô cùng là tạo cho con một môi trường sống lành mạnh, tốt đẹp, để con trẻ lớn lên với tâm hồn thỏai mái, tươi vui. Chẳng lẽ người mẹ không nghĩ đến điều đó hay sao?
Bởi thế tôi mới nói, chị hồ đồ rồi. Hành vi này của chị quá vội vã, thiếu kiềm chế, thiếu sáng suốt và hoàn toàn không tỉnh táo. Với một lỗi lầm nghiêm trọng của chồng như vậy chị có thể có những cách giải quyết khác, chặt chẽ hơn, hợp tình hợp lý hơn, kín đáo hơn, ít gây tổn thương hơn cho những người thân trong gia đình.
Đâu phải hễ chồng sai thì phải vạch cái sai đó ra cho tất cả mọi người cùng thấy. Đâu phải cứ hễ có mâu thuẫn thì phải đẩy đến tận cùng. Đâu phải người kia không tôn trọng mình thì mình nhất thiết phải dìm họ xuống tận bùn đen. Vợ chồng mà, đâu phải người dưng!
Ý kiến của… Đoàn Dự
Các cụ ta có câu: “Trai tơ, gái góa thì chơi. Đừng nơi có vợ, đừng nơi có chồng”. Theo Đoàn Dự tui hiểu, “trai tơ” là bachelor or unmarried young man, tức cậu thanh niên chưa có vợ. Còn “gái góa” là widow or single mom, tức người ở giá hay người mẹ sống độc thân. Ấy, các cụ ta cẩn thận như thế đấy, các cụ nói “trai tơ” chứ không nói “gái tơ” – virgin. Đụng vào “gái tơ” có khi nguy hiểm. Rồi các cụ cũng nói “gái góa” chứ không nói “gái chưa chồng”. Đã cẩn thận như vậy các cụ con dặn kỹ hơn: “Đừng nơi có vợ, đừng nơi có chồng”. Ông Viễn không phải là người độc thân. Còn cô N.H thì đã có chồng. Đã không phải là trai tơ hay gái góa mà họ dan díu với nhau, vậy là họ ăn vụng. Ăn vụng thì phải chùi mép. Đằng này đã không chùi mép, cô N.H lại còn tự mình đặt máy quay cảnh “nóng” của chính mình với ông V. ở trong khách sạn, còn ông V. thì lại đem clip đó copy vào trong computer thì chết rồi, hư bột hư đường hết trơn hết trọi. Quay làm chi vậy? Copy làm chi vậy? Phải biết sợ bà sư tử trong nhà chứ! Không biết sợ bà sư tử là hư hết, dễ đi vào con đường dại dột. Nói tóm lại, cả ông Viễn lẫn cô N.H. đều dại quá chừng chừng! Sau đây là câu chuyện dại dột thứ hai nhưng lại khác hẳn.
Vợ chưa cưới tạt axit người khác rồi ở tù vì… ghen!
Món “quà” từ vợ sắp cưới của người anh kết nghĩa
Thời gian đã trôi qua nhưng chưa một lần cô Bùi Thị Lý, cư ngụ tại phường 4, thành phố Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long, thôi bị dằn vặt về nguyên nhân bi kịch xảy ra trong quá khứ.
Ngày ấy, cô đang ở tuổi 18, sắc nước hương trời, chung quanh có biết bao nhiêu chàng trai thầm thương trộm nhớ. Trong số đó có chàng bác sĩ trẻ tuổi, đẹp trai Nguyễn Văn Hải, làm việc tại bệnh viện Vĩnh Long, người luôn luôn đến quán uống cà phê, chuyện trò với cô.
Trong một lần vui chuyện, các bạn hỏi: “Bác sĩ Hải là bồ của Lý đấy hả?”. Lý cũng đùa lại, cười và trả lời: “Ừ, bồ đó” mặc dầu cô biết chàng bác sĩ bảnh trai, nổi tiếng hào hoa phong nhã trong tỉnh rất có cảm tình với mình, còn mình thì chỉ là con nhà nghèo, học hành dang dở, dù đẹp cách mấy cũng không thể hy vọng là “bồ” của anh chàng bác sĩ trẻ tuổi con nhà giàu, cao xa vời vợi đó được. Nghe nói anh ta đã có người yêu tên Linh cũng con nhà giàu, đẹp không kém gì Lý, là sinh viên Y khoa năm thứ 4 đang học ở trên Sài Gòn, sau khi ra trường sẽ làm đám cưới, mình làm sao mà so sánh với người ta được.
Lý không ngờ lời nói đùa của mình với bạn chỉ có bấy nhiêu nhưng nó đã đẩy cô tới nỗi khốn cùng, dở sống dở chết như ngày hôm nay.
Nói chuyện với các phóng viên, cô kể: “Em đau đớn khủng khiếp, lúc khỏi thì lại mù lòa, thân tàn ma dại, người không ra người, ngợm không ra ngợm mà nhà thì nghèo không đủ miếng ăn. Mấy lần em định tự tử nhưng anh trai em biết lại cứu, không thoát nổi nợ đời!”.
Theo Lý cho biết, cô là con gái út trong một gia đình nghèo có 3 anh chị em. Gia cảnh khó khăn, học chưa hết lớp 9 thì phải bỏ dở, ở nhà phụ làm vườn với cha mẹ. Dù lam lũ cực nhọc nhưng khi lớn lên, cô trở thành một thiếu nữ xinh đẹp nức tiếng khắp vùng. Năm 17 tuổi, cô từ bỏ việc trồng trọt, vào trong thành phố xin làm người phục vụ tại một quán nhậu bình dân. Tại đây, cô gái trẻ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Đêm nào cô cũng được khách nhậu “bo” (tip) kha khá. Cô không phải chi xài đến đồng lương mà gửi hết về nhà cho cha mẹ. Cô được mọi người gọi là “hoa khôi miệt vườn”. Lúc này, một ông chủ quán bar lớn nhất thành phố Vĩnh Long trực tiếp xuống nhà cô, thuyết phục cha mẹ cô, nhờ nói giùm mời cô về làm việc tại quán của ông, ông sẽ đãi ngộ xứng đáng, lương lớn hơn làm tại quán nhậu bình dân nhiều.
Ở quán bar, cô gái trẻ quen biết với những vị khách giàu có sẵn sàng chi ra những khoản tiền lớn cho nhân viên phục vụ. Cô kể, khách nào gặp cô cũng xin số điện thoại, liên lạc mời đi chơi riêng. Không ít kẻ khiếm nhã đề nghị cô “phục vụ tới bến”. Những lúc như vậy cô nói thẳng vào mặt họ rằng cô không phải thứ gái làm tiền.
Biết Lý là cô gái quê hết sức trong sạch, những khách trí thức có sự hiểu biết càng quý trọng cánh hoa “hương đồng gió nội” đó hơn, trong số đó có chàng bác sĩ trẻ tuổi đẹp trai Nguyễn Văn Hải, làm việc tại bệnh viện Vĩnh Long, hai người rất thân thiết và Hải thường gọi đùa Lý là “cô em gái nhà quê bé nhỏ xinh đẹp”. Lý cũng rất có cảm tình với người thanh niên trí thức đó, trong cái cảm tình ấy có sự quý trọng, cô thường gọi anh là “anh Ba kết nghĩa”. Lần đầu tiên nghe cô em xinh đẹp gọi như vậy, Hải rất ngạc nhiên: “Anh thứ tư trong nhà, sao em lại anh là anh Ba?”. Lý cười: “Em đâu có biết. Tiếng “Ba” là em gọi tắt hai tiếng “Bác sĩ” đấy. Ở nhà em có anh Hai, vậy anh là anh Ba kết nghĩa”. Hải cũng cười: “Vậy thì tốt, anh rất hân hạnh có cô em gái xinh đẹp như em”.
Câu chuyện giữa hai người chỉ có thế thôi nhưng đối với bạn bè của Lý cùng làm trong quán, họ nghĩ đôi “trai tài gái sắc” đó phải có cái gì khác hơn nên Hải mới năng đến quán chuyện trò với Lý như vậy. Một hôm, họ hỏi đùa: “Bồ phải không?”. Trong lúc vui vẻ vì Hải mới đến uống cà phê và vừa ra về, Lý cũng đùa, cười trả lời: “Ừ, bồ đó”. Không ngờ câu nói đùa lại đến tai Linh.
Lúc ấy trong dịp nghỉ hè, Linh từ Sài Gòn về Vĩnh Long chơi. Mấy hôm sau, một buổi tối Lý bất ngờ nhận được một tin nhắn trong điện thoại: “Chị là vợ sắp cưới của anh Hải, cấm em không được dan díu với anh Hải nữa và phải về quê, không được làm tại bất cứ quán nào trong TP Vĩnh Long này, nếu không em sẽ chết”.
Lý thấy là mình bị oan nên nhắn tin trả lời: “Em với anh Hải không có gì cả nhưng em theo lời chị, sẽ không liên lạc với anh ấy nữa. Còn việc bỏ quán về quê, nhà em nghèo lắm, ông chủ đối với em rất tốt không thể bỏ được, xin chị thông cảm”.
Năm hôm sau, cũng vào một buổi tối đang làm việc trong quán, Lý bị hai thanh niên giả làm thực khách, chở nhau đến tạt thẳng vào mặt Lý một ca axít đậm đặc. Lý kêu rú lên, ôm mặt kêu gào, lăn lộn. Hai tên thanh niên lên xe bỏ chạy, tên ngồi phía sau bị bảo vệ quán kéo ngã, bắt được. Từ tên này, công an tra ra tên thứ hai. Chúng khai do “cô Linh” thuê chúng với giá 30 triệu đồng tạt axit Lý. Linh cũng bị bắt.
Về phần Lý, được mọi người dùng nước lạnh xối cho axit đỡ tác dụng rồi chở tới bệnh viện Vĩnh Long cứu cấp. Bệnh viện Vĩnh Long cũng như hầu hết các bệnh viện khác tại các tỉnh miền Nam, đều không có khoa Bỏng nên chỉ có thể cứu chữa tạm thời rồi cho xe cứu thương và y tá đi theo, chở gấp Lý lên bệnh viện Chợ Rẫy, Sài Gòn. Tại bệnh viện Chợ Rẫy, Lý phải nằm điều trị hơn 2 tháng trời, đau đớn tưởng chết, mặt mũi và từ cổ xuống tới ngực cháy đen, hai mắt bị mù, sâu hoắm không thấy gì nữa.
Cô Bùi Thị Lý mù lòa hiện nay.
Cô Bùi Thị Lý mù lòa hiện nay.
Bác sĩ Hải rất buồn và rất ân hận. Hôm Linh và hai tên côn đồ bị đưa ra tòa ông không có mặt. Ông đã bỏ nhà ra đi, lên Pleiku hay Ban Mê Thuột gì đó làm trong một bệnh viện huyện nghèo, phục vụ đồng bào dân tộc thiểu số, không trở về Vĩnh Long nữa.
Kết quả, tòa tuyên án Linh 16 năm tù. Hai tên côn đồ, tên lái xe 12 băm tù; tên trực tiếp tạt axit 18 năm tù. Cả ba phải liên đới bồi thường cho nạn nhân 240 triệu đồng về tiền thuốc men và tiền tổn thương thân thể.
Nhiều người nói Tuyết Linh là người có học, sinh viên Y khoa chỉ một hai năm nữa ra trường mà quá dại dột. Với những điều kiện cả về gia đình lẫn học thức như vậy thì ghen với cô gái bán bar con nhà nghèo, học hành chẳng bao nhiêu làm gì để đến nỗi tự mình làm hại tương lai của mình.
Căn nhà nhỏ lợp tôn có bàn thờ Phật của cô Lý.
Căn nhà nhỏ lợp tôn có bàn thờ Phật của cô Lý.
Về phần Lý, nỗi đau đớn của cô càng tăng là sau khi xuất viện về nhà được ít lâu thì cha cô mất, rồi mẹ cô cũng qua đời. Cô quá đau khổ, ba lần tự tử nhưng người anh đã đề phòng nên cứu được. Anh cô khóc, nói ba má mất rồi, em lại chết nữa thì anh với con Ba dù nó làm công nhân mãi trên Bình Dương nhưng nghe tin em chết cũng thương xót em, làm sao sống được. Lý cũng khóc, cô hứa với anh sẽ không tự tử nữa và xin anh mua tôn dựng cho mình một căn chòi nho nhỏ ở bên cạnh nhà có bàn thờ Phật, hàng ngày cô sẽ ăn chay niệm Phật để quên chuyện đời.
Hiện nay Lý đang sống tại căn nhà nhỏ lợp tôn đó. Cơm chay hằng ngày đã có các con của người anh đem qua. Cô sống như người đã chết, hàng xóm láng giềng ai cũng thương xót và các nhà hảo tâm luôn luôn tìm cách giúp đỡ.

Đoàn dự ghi chép

0 comments:

Post a Comment

Bài Xem Nhiều

Bài Lưu Trữ

Quốc Kỳ-Quốc Ca Việt Nam



Còn Một Ngày Được Sống St: Trần Huân