Thursday, 3 November 2016

NGẪM CHUYỆN XƯA NAY
Phố Tàu VN! Hiện Tượng Xâm Thực


Để tránh sự ngộ nhận, bài viết nầy đề cập đến Phố Tàu hiện nay xuất hiện ở Việt Nam mà báo chí trong nước trong thời gian qua đã đề cập đến.
Vào thế kỷ XVII ở Trung Hoa, nhà Thanh do người Mãn Châu thành lập, một dân tộc thiểu số coi như man di mọi rợ nhưng thống trị Trung Hoa với vương triều nhà Thanh (1616-1911). Vốn là những người du mục bán khai, người Mãn Châu dần chiếm ưu thế rồi lập nên nước Mãn Châu được Nỗ Nhĩ Cáp Xích (Nurhaci) dựng nên. Ban đầu chỉ là một nước chư hầu của nhà Minh, ông tự tuyên bố mình là hoàng đế của nước Hậu Kim năm 1609 rồi từ đó xâm chiếm Trung Hoa.
Trải qua ba thế kỷ, dân tộc Trung Hoa bị người Mãn Châu cai trị nên cũng tìm cơ hội “phản Thanh phục Minh” nhưng bất thành nên một số tìm đường vượt biển xuống phương Nam, và dần dà chọn Việt Nam làm quê hương. Quan niệm của người Hoa là “phi thương bất phú” nên họ thường quy tụ nơi thị thành để làm ăn buôn bán. Vì vậy, từ Bắc chí Nam có người Hoa lập nghiệp thường gọi là người Minh Hương, thương hiệu trên cơ sở thương mại đều có chữ Hán và có nhiều nơi được mở trường học.

Người Hoa đã hội nhập vào xã hội Việt Nam khi chọn “nơi nầy làm quê hương” và đóng góp nghĩa vụ như công dân VN.
Hiện nay tại VN thì khác với xưa khi mưu đồ xâm lăng của Trung Cộng từ biển cả đến núi rừng. Trong âm mưu đó Trung Cộng cho người Hoa Lục (Tàu Đỏ) nhảy vào VN nên gọi là xâm thực. Hai chữ xâm thực là quá trình xói mòn bờ biển chậm chạp, dân dần do hậu quả sóng biển, gió biển gây ra phá hủy bãi biển, bờ biển. Người viết dùng hai chữ nầy để nói lên tình trạng đất đai, bất động sản, cơ sở thương mại bị dần dà lấn chiếm trên đất nước VN.
*
Ông Bá Dương (Bo Yang) nguyên quán tại Hà Nam, Trung Quốc sinh ngày 7 tháng 3 năm 1920 với tên là Quách Định Sinh. Cha mẹ sau đó đổi tên ông thành là Quách Lập Bang và lại đổi sang là Quách Y Động. Bá Dương là một bút danh lấy âm giai của “Cổ Bách Dương” một bộ lạc trên đảo Đài Loan. Một bút danh khác của ông là Đặng Khắc Bảo.

Năm 1949, Khi Cộng Sản Trung Cộng chiếm lục địa, ông chạy sang Đài Loan năm. Ông là nhà thơ, nhà văn, nhà báo và sử gia. Năm 1968, ông đã bị bỏ tù 10 năm tại Lục Đảo (Đài Loan) vì dịch sang tiếng Trung Quốc một tranh hý họa Popeye mà chính phủ Đài Loan cho là phạm thượng. Năm 1977, khi ra khỏi nhà tù, ông bắt đầu đi nói chuyện về hiện tượng "Người Trung Quốc Xấu Xí".
Tác phẩm mang tên "Dị Vực, Xú Lậu Đích Trung Quốc Nhân" (The Ugly Chinaman) của Bá Dương đánh động dư luận ở các nước tiếng Trung vì thẳng thắn nêu ra những thói xấu của người Trung Hoa. Sách được dịch ra nhiều thứ tiếng, dịch giả Nguyễn Hồi Thủ ở Paris dịch ra Người Trung Quốc Xấu Xí.

Bá Dương là người ủng hộ nhân quyền. Ông đã từng đảm nhiệm hội trưởng phân tổ chức Ân xá quốc tế (Amnesty International) tại Đài Loan.
Lời Tựa của Bá Dương trong quyển Người Trung Quốc Xấu Xí nó khác hoàn toán với bất cứ tác phẩm nào vì kể lại mẩu đối thoại giữa bác sĩ và bệnh nhân thể hiện bản chất của con người. Người ta thường nói bác sĩ là “lương y từ mẫu” nhưng bác sĩ đã biến chất, trở thành kẻ lươn lẹo.
Kết thúc Lời Tựa là lời nệnh nhân nói với bác sĩ:

“Bệnh nhân: Cứ xem mô hình cái Người Trung Quốc Xấu Xí của anh. Quả là già mồm! Từ bối cảnh đời anh, ai cũng có thể nhìn thấy được cái dã tâm của anh độc ác dường nào. Tại sao không liên quan với nhau? Nước Trung Quốc rồi hỏng về tay những loại người như anh, làm cho người nước ngoài tin rằng người Trung Quốc chúng ta đều bị lao vào thời kỳ thứ ba hết thảy. Vì thế, họ xem chúng ta không ra gì. Cái loại Hán gian số một, ăn táo rào sung này lẽ trời không thể dung được…”.
Là nhân chứng của đất nước và xã hội, bài viết của Bá Dương: Phố Tàu – Một Động Quỷ Nuốt Tươi Người Trung Quốc.
“Đa số người Trung Quốc đều cố gắng "không mất gốc", nghĩa là tích cực chia rẽ, xâu xé nhau. Bất kỳ ở góc biển chân trời nào hễ có người Trung Quốc là có cắn xé lẫn nhau. Nghe nói tại nước Mỹ có một cơ quan chuyên nghiên cứu những đặc tính này để tìm hiểu tại sao người Trung Quốc đối với người da trắng lại rất tử tế mà đối với đồng bào mình lúc nào cũng chỉ như chực muốn giết lẫn nhau.
Từ khi những bang hội Mafia trẻ Trung Quốc nổi lên hoành hành trong các quán cơm Tàu, nhiều quán đã phải chi những món tiền lớn để mời một người da trắng đến gác két tiền, như kiểu một loại bùa trừ tà. Chẳng bao lâu sau những băng đảng này không thấy xuất hiện nữa. Đó là nói về giới vô học.

Còn giới trí thức - đặc biệt là số người Trung Quốc có học vị tại các trường đại học Mỹ - giống như gừng càng già càng cay - tự nhiên họ phải biểu hiện cái đặc tính này một cách tài ba hơn. Cùng dạy tại một trường đại học, lại cùng là người Trung Quốc đáng lẽ họ phải tương thân tương trợ, hòa thuận với nhau. Nhưng khi chứng kiến tận mắt tôi mới thấy được là không phải như vậy.

"Những chuyên gia về học" kiêm "học về chuyên gia" đó nếu thuyết trình hoặc giảng dạy về vấn đề đoàn kết thì có thể hay ho đến thượng đế cũng có thể khóc được. Nhưng trên thực tế chẳng lúc nào họ muốn đội trời chung với nhau. Ví dụ: giáo sư A mời tôi đi quán nhưng quyết không mời giáo sư B tham gia. Ông giáo sư C nghe nói tôi ngủ nhà ông giáo sư D, tức khắc thanh minh không muốn kết bạn với cái loại người trục lợi như tôi. Tôi rời nhà ông E, định nhờ ông ấy chở giúp đến nhà ông F, thì ông E nói: "Anh bảo thế nào? Gặp thằng đó à? Thôi, anh đi bộ cho nó khỏe nhé!".

Các phố Tàu trên thế giới đã thành những động quỷ nuốt tươi người Trung Quốc, thành nơi chứa chấp vô số người ở chui không giấy tờ. ở đó, trẻ con hoặc các bà già nhiều khi không có cách nào ngoài cách làm việc trong các xưởng quần áo lậu với đồng lương không đủ húp cháo cầm hơi, chẳng khác gì những nô lệ da đen thuở nào. Họ chôn vùi cuộc đời trong những xưởng đó mà chẳng ai nghe được tiếng kêu than. Dù có cơ hội để kêu khóc nhiều khi họ cũng không dám. Những xưởng may lậu này thường chỉ nhắm bóc lột người Trung Quốc chứ không hề dám đụng đến người da trắng.
Những người Trung Quốc trong giới học đường và guồng máy chính phủ cũng không là một ngoại lệ. Nếu sếp của anh là người Trung Quốc thì anh hãy coi chừng. Không những anh có thể quên cái việc thăng tiến đi, mà nếu có chuyện thải người thì anh sẽ là kẻ đầu tiên phải cuốn gói. Bởi vì sếp anh phải chứng minh cho người da trắng cấp trên thấy anh ta không thiên vị, rất chí công vô tư. Nhưng sự thực cái óc "tư" của anh ta nếu đem nhét vào con thoi không gian cũng không đủ chỗ chứa. Để làm vừa lòng ông chủ da trắng, anh ta không ngần ngại mổ thịt một đồng bào, bước lên cái thi thể đó như một bàn đạp mà tiến thân.

Người Trung Quốc vì đầu óc hãi sợ truyền kiếp nên sẽ vĩnh viễn bị lừa bịp, bắt nạt. Giống chuyện một phụ nữ Trung Quốc ở Mỹ kể cho tôi nghe hai năm rõ mười những đau khổ của bà trong vụ bị người ta lừa tiền một vố nặng. Thế mà lúc tôi đề nghị đem chuyện đó viết lên báo, thì bà thất sắc, vừa khóc vừa bảo: "Ông ơi! Ông ở tận bên Đài Bắc, đối với bọn chó săn đó thì không có gì phải lo. Nhưng em tôi đang ở Xan Phrăng-xítx-cô. Ông hại nó mất. Ông đúng là cái thằng chuyên gây ra tai họa thôi!" Nói xong bà chùi nước mắt nước mũi lên người tôi và bắt tôi thề nếu viết gì về bà thì sẽ chết đuối ngay trong cái cốc nước trà. Than ôi! Trong thế giới này chỉ có cái thiên tính nhu nhược của người Trung Quốc mới không dám căn cứ trên lý lẽ để đấu tranh. Nếu có một vài người dám làm vậy thì những con giòi trong hũ tương cho rằng đấy là những phần tử cực đoan không an phận. Mọi người đều sống theo cái kiểu: "Thôi! Bỏ qua! Bỏ qua đi! Cái gì đã qua thì cứ để nó qua, quá khứ thì hãy để cho nó là quá khứ!" Rồi chờ đến lúc Ngọc Hoàng thượng đế đột nhiên mở mắt phán: "Người ác sẽ gặp quỷ ác!" Và như vậy khác nào đặt ngang hàng những anh hùng chống bạo lực với loại "côn đồ", còn người lương thiện lại đồng nghĩa với hèn nhát và dễ bị bắt nạt, thiếu can đảm và phẩm cách.

Tại sao những băng đảng trẻ người Hoa không dám động đến cái người da trắng gác két ở các tiệm cơm Tàu? Bởi vì họ quá biết rằng ăn hiếp một người Trung Quốc thì cũng dễ như đối với một con kiến. Y sợ sệt nhút nhát đến chết được, đối với bất kỳ việc hung bạo gì cũng đều quen thói cúi đầu nhẫn nhục, miệng câm như hến. Nhưng nếu ăn hiếp một tay da trắng, luật sư xuất đầu lộ diện, thì không biết sự thể sẽ ra sao?

Trước khi tôi đi Mỹ, một người bạn đến chia tay bảo: "Khi nào anh trở lại Đài Loan tôi hy vọng rằng anh sẽ không bảo người Trung Quốc ở đâu cũng là người Trung Quốc nữa!" Nhưng giờ đây dù có dằn lòng ép dạ thế nào đi nữa tôi vẫn phải bảo: "Người Trung Quốc ở đâu cũng vẫn là người Trung Quốc". Chao ôi! Cái căn bệnh thâm căn cố đế làm cho tương lai của người Trung Quốc thật mù mịt!
Tại nước Mỹ - một xã hội đen trắng lẫn lộn - người Trung Quốc phải đơn độc chiến đấu vì thiếu sức mạnh tập đoàn, dẫu có thể đạt đến một trình độ nào đó nhưng rồi cũng rất bị giới hạn. Không những họ vĩnh viễn không thể nào so sánh được với người Do Thái, chỉ cần so sánh với người Nhật, người Đại Hàn là cũng thấy bị thua tới cả trăm nghìn năm ánh sáng rồi. Số người Nhật di cư sang Mỹ so với Hoa kiều chỉ bằng một nửa, thế mà họ bầu lên được hai Đại Biểu Quốc Hội. Tôi có thể nói trước rằng: cả trăm năm nữa đám di dân Trung Quốc vẫn không thể bầu nổi một đại diện của mình.
Người tù trưởng da đỏ "Thượng úy Giắc" có nói một điều rất đau thương như sau: "Những người da trắng các anh có tiêu diệt chúng tôi đâu. Kẻ tiêu diệt chúng tôi là chính chúng tôi đó!" Không phải người da trắng bài xích người Trung Quốc tại Mỹ; tự thân người Trung Quốc đã làm như vậy, khiến cho chính người Trung Quốc mới bị lâm vào cảnh khốn khó”.
(Bá Dương)

Nếu người khác chủng tộc viết bài nầy thì cho rằng có đầu óc kỳ thị nhưng ông Bá Dương là người Hoa, đã ở tại Trung Hoa ba thập niện và tại Đài Loan nửa thế kỷ. Bài viết của ông đã thuyết trình nhiều nơi, phổ biến rộng rãi nên lấy làm dẫn chứng.
*
Nhân bài viết Phố Tàu của Bá Dương, nhìn lại hiện tượng Phố Tàu hiện nay ở Việt Nam
.
Bài viết của Lê Anh Dũng trên Vietnamnet vào tháng 8 vừa qua Khu 'Phố Tàu' Tái Xuất Sát 'Nách' Thủ Đô
“Cách Hà Nội 20 km, các làng nghề mộc Đồng Kỵ, Phù Khê (thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh) từng phải tháo dỡ hàng trăm biển hiệu do vi phạm luật quảng cáo vào năm 2013. Gần đây, biển hiệu ghi toàn tiếng Trung tái xuất rầm rộ.

Không chỉ vi phạm về kích cỡ, vị trí chữ tiếng Việt, tiếng Trung trên biển hiệu quảng cáo, nhiều cửa hiệu treo biển hiệu chỉ toàn chữ tiếng Trung. Có những đoạn phố khiến có cảm giác không phải ở Việt Nam do nhiều biển hiệu quảng cáo chỉ toàn chữ Trung Quốc...
Người dân địa phương cho biết, phần lớn các sản phẩm đồ gỗ của làng nghề hiện nay xuất khẩu sang Trung Quốc, nhiều thương lái Trung Quốc trực tiếp tìm đến làng nghề giao dịch nên biển hiệu thường phải ghi chữ Trung Quốc.
Theo điều 18 (Luật Quảng Cáo 2012) quy định về tiếng nói, chữ viết, rất nhiều biển hiệu ở các khu phố thuộc phường Đồng Kỵ, xã Phù Khê, Hương Mạc (thị xã Từ Sơn) đang vi phạm quy định này.

Nhan nhản biển hiệu tiếng Hoa, phố Tàu, Từ Sơn, Đồng Kỵ, Phù Khê, Bắc Ninh, Nhà hàng ven sông Ngũ Huyện Khê thuộc dự án khu đô thị Mạnh Đức (thị xã Từ Sơn) với biển hiệu quảng cáo không có một chữ tiếng Việt nào. Khách sạn, tiệm ăn, sản xuất kinh doang và ngay cả quầy bán bánh mỳ nằm trên hè phố trung tâm xã Phù Khê cũng trưng biển hiệu toàn chữ tiếng Hoa. Đôi khi tưởng đây là khu vực ở Hoa Lục”.
Bài viết của Lê Chân Nhân trên trang web Dân Trí về Phố Tàu Trên Nước Việt

“Không biết vì lý do gì, bỗng dưng khắp nơi từ Nam đến Bắc, nổi lên phong trào trưng biển tiếng Trung Quốc. Ngay tại làng nghề mộc Đồng Kỵ (Bắc Ninh), người ta treo cả biển chỉ đường bằng tiếng Trung Quốc, còn hàng quán, cửa hiệu thì khỏi nói, y như khu phố của người Hoa…
Ở Bình Dương, mọc lên một con phố mà cư dân ở đây gọi là phố Tàu. Hàng quán, cửa hiệu ghi bằng tiếng Trung Quốc, niêm yết giá bán bằng Nhân Dân tệ, hàng hóa phần lớn nhập từ Trung Quốc. Hỏi ra không ai biết lý do vì sao lại có khu phố Tàu này. Cùng với phố Tàu, các trung tâm dạy tiếng Hoa cũng “trăm hoa đua nở”, nhìn cách trang trí, màu sắc lòe loẹt, cùng với chữ Hán đầy đường, trông giống như một nơi nào đó bên xứ Trung Quốc.
Ngược lên hướng Tây Nguyên, không phải là phố Tàu bằng chữ mà có cả khu công nhân người Trung Quốc làm việc ở mỏ bauxite Tân Rai – Lâm Đồng. Ở khu mỏ này chủ yếu là người Trung Quốc làm việc, công nhân Việt Nam rất ít. Với đà khai thác các mỏ bauxite, chẳng bao lâu nữa, ở Tây Nguyên sẽ có rất đông người Trung Quốc đến làm việc
.
Ở Trung Quốc lấy vợ khó, sang làm việc ở Việt Nam, biết đâu kiếm được cô vợ bản xứ. Từ làm việc đến định cư, sinh sống, con lai Trung Quốc đã có ở nhiều nơi. Sắp tới sẽ có nhiều cặp vợ chồng Việt – Hoa đăng ký kết hôn. Các chàng rể sẽ chọn quê vợ làm quê hương.
Sẽ còn có nhiều dự án lớn mà Trung Quốc thắng thầu. Người Trung Quốc sẽ sang làm việc, phố Tàu, đường xá ghi bằng tiếng Tàu sẽ xuất hiện, khu phố Tàu ngày càng nhiều hơn. Chưa nói đến dự án lớn, mới đây chỉ con cá tầm thôi, người Trung Quốc làm mưa làm gió thị trường Việt Nam. Họ không phải đưa cá sang bán mà đưa người sang Việt Nam nuôi cá tầm để bán cho dân Việt nam.

Cờ Trung Quốc trên sách dạy học sinh Việt Nam, cờ Trung Quốc trong siêu thị Việt Nam, hình ảnh thắng cảnh Trung Quốc trên gian triển lãm du lịch Việt Nam, chưa kể nhiều loại sách vở, ấn phẩm khác tuồn từ Trung Quốc sang để truyền bá văn hóa phương Bắc.
Đến bây giờ thì không chỉ trên trang sách mà trong thực tế. Một thực tế không thể không suy nghĩ. Hàng hóa Trung Quốc đầy trên thị trường, người Trung Quốc sang Việt Nam làm việc và sinh sống ngày càng đông. Nếu cứ đà này, không biết mươi năm nữa, có bao nhiêu khu phố Tàu trên nước Việt”.
(Lê Chân Nhân)
LS Phạm Quốc Anh, Chủ Tịch Hội Luật Gia Việt Nam nói về các phố Tàu “mọc” ở khắp nơi:
Trong vài năm trở lại đây, ở nhiều nơi, do người dân thường xuyên giao thương với người Trung Quốc nên ngày càng xuất hiện nhiều phố trưng toàn biển tiếng Trung hay còn được gọi là “phố Tàu”.
Không chỉ ở Bắc Ninh, phố Tàu còn “mọc” ở Quảng Ninh, Hà Tĩnh, Bình Dương… Người dân thường lý giải rằng trưng như vậy để thu hút khách du lịch thuận tiện việc buôn bán, do yếu tố lịch sử, hay do sự thiếu hiểu biết của một số hộ dân…
Tuy nhiên, không chỉ các biển hiệu quảng cáo, thực đơn ở các phố này cũng dày đặc tiếng Trung... Thậm chí, các giao dịch nơi đây còn sử dụng tiếng Trung nhiều hơn tiếng Việt. Đáng nói, tình trạng này đã tồn tại khá lâu như thách thức sự “bất lực” của chính quyền địa phương.
Tương tự như ở Bắc Ninh, tuyến đường du lịch chạy dọc bãi biển Bãi Cháy - TP. Hạ Long cũng đầy rẫy biển hiệu in chữ Trung Quốc. Ngay biển hiệu của hai khu mua sắm lớn nhất dành cho du khách đến Hạ Long là chợ đêm Hạ Long và siêu thị Thanh Niên cũng "chú thích" dòng chữ Trung Quốc nổi bật hơn cả dòng chữ Việt.
Sở Văn Hóa – Thể Thao & Du Lịch tỉnh Quảng Ninh lý giải nguyên nhân là do tại những địa điểm này, khách du lịch đến từ Trung Quốc và Đài Loan rất nhiều nên người kinh doanh thường in biển quảng cáo bằng chữ Trung Quốc để thu hút lượng khách này. Cùng với tâm lý ganh đua, thấy nhà này làm biển quảng cáo chữ Trung Quốc, nhà bên cạnh cũng làm, người sau cố làm to hơn người trước...
Trong khi đó, ông Đào Xuân Đan - Chủ tịch UBND TP Hạ Long thừa nhận, thành phố chưa có cách giải quyết dứt điểm. ông này thậm chí còn ví việc trưng biển sai luật giống như tình trạng lấn chiếm lòng đường vỉa hè, các nhà chức trách vừa rời khỏi, dân lại thản nhiên treo lên như thách thức, coi thường luật pháp.
Trải dài 30 km dọc quốc lộ 1A qua các xã Kỳ Liên, Kỳ Long, Kỳ Thịnh (Kỳ Anh) ở Hà Tĩnh cũng xuất hiện hàng trăm quán cắt tóc, cơm, nhà hàng, khách sạn biển hiệu Trung Quốc, Đài Loan. Một người dân Kỳ Liên, cho biết: "Lao động Trung Quốc thường gợi ý nên lắp biển hiệu chữ họ và từ chối vào quán không có tiếng Trung. Vì vậy một số cửa hàng đặt biển hiệu toàn chữ Trung không có một chữ tiếng Việt, thậm chí không tiếp người Việt"
Ở Bình Dương, tại những nhà hàng, quán ăn do người Hoa mở, nhân viên, chủ quán đều dùng tiếng Hoa để giao tiếp. Bảng giá đồ ăn, thức uống được niêm yết bằng hai đơn vị là Nhân dân tệ và Việt Nam đồng. Rất nhiều trung tâm dạy tiếng Hoa do người Trung Quốc mở nhằm dạy người Việt Nam…
Theo LS nầy thì àm như thế là không hay, không thích hợp. Cần gì cả khu phố ngập tràn tiếng Trung như thế? Làm thế sẽ gây ấn tượng không tốt cho những người Việt khác. Phải chấn chỉnh lại ngay!   

Ông Phạm Quốc Anh khẳng định: “Đó là việc không hay. Theo luật, việc quảng cáo ở Việt Nam phải có tiếng Việt, sau đó mới được thêm chữ nước ngoài với kích cỡ nhỏ hơn. Thông thường họ hay sử dụng thêm tiếng Anh, nhưng tuyệt đối không được chỉ sử dụng duy nhất một thứ tiếng nước ngoài.
Làm như thế là không hay, không thích hợp. Cần gì cả khu phố ngập tràn tiếng Trung như thế? Làm thế sẽ gây ấn tượng không tốt cho những người Việt khác. Phải chấn chỉnh lại ngay!”.

LS Phạm Quốc Anh, Chủ Tịch Hội Luật Gia VN và cũng là Đại Biểu Quốc Hội ý thức được “hiện tượng xâm thực” nên đã lên tiếng. Với vai trò của ông mà tiếng nói chỉ là “đàn gảy tai trâu” với bọn nghêu-sò-ốc-hến thì ngưới dân thấp cổ bé miệng làm sao lên tiếng!
Ông Đỗ Mạnh Hùng, Phó Chủ Nhiệm ủy ban các vấn đề xã hội của Quốc Hội lại đổ thừa cho địa phương: “Đó là hiện tượng mà các cơ quan chức năng ở địa phương phải quan tâm, kiểm tra và căn cứ theo quy định của pháp luật để có biện pháp xử lý. Chính quyền địa phương phải chịu trách nhiệm về việc này. Họ phải kiểm tra, xác minh, làm rõ, căn cứ vào quy định của pháp luật để chấn chỉnh, có thể vận động, tuyên truyền để người dân hiểu, tuân thủ pháp luật. Ngoài ra, chính quyền địa phương phải tăng cường hơn nữa việc giám sát, công tác thanh tra, kiểm tra ở các khu vực này”.

Ở Hoa Lục với chính sách “mỗi nhà một con” nên trong những thập niên qua trai thừa gái thiếu. Đám con trai nầy sang VN, tiền bạc rủng rỉnh, lấy vợ sinh con… cho đến một ngày nào đó sẽ bị đồng hóa vào Thời Kỳ Bắc Thuộc lần thứ năm!
Bài viết của Nguyễn Lương Tuyền “Việt Nam: một dân tộc đang đứng trước họa diệt vong’ vào hạ tuần tháng 10 vừa qua cho thấy:
“… Năm 1949, người Hán ở Tân Cương chỉ chiếm 7% dân số. Hiện nay dân Hán ở Tân Cương là 40%.
… Di dân Tàu, vì lý do vào VN không cần Visa, đang tràn ngập VN. Các đặc khu Tàu mọc lên như nấm. Người Việt cũng như công an Việt không được héo lánh đến các đặc khu này. Vùng Cao Nguyên đầy người Tàu làm việc trong các cơ sở Tàu khai thác Bauxít. Có người cho rằng đó là các lính TC trá hình. Không ai kiểm soát được.
… Kinh tế của VN hoàn toàn bị TC khống chế. Hàng TC, hàng độc từ TC hoàn toàn chi phối VN (hơn 90%). Các công trình xây cất, các hãng kỹ nghệ đều do người Tàu trúng thầu, làm chủ. Tóm lại về kinh tế VN đang thở bằng ‘buồng phổi’ của Tàu…”.
Từ Phố Tàu đến cái họa diệt vong đã và đang báo hiệu!
Lão Trượng


0 comments:

Post a Comment

Bài Xem Nhiều

Bài Lưu Trữ

Quốc Kỳ-Quốc Ca Việt Nam



Còn Một Ngày Được Sống St: Trần Huân