100 Côn đồ bẻ nát Thánh giá ở Đan viện Thiên An - Huế

Thursday, 24 November 2016



 Tại sao Trump lại có thể thắng trong cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ 2016?
Nếu trước ngày 8/11, bạn không hiểu làm thế nào Trump có thể giành chiến thắng, tôi hoàn toàn hiểu cho bạn.
Nếu bây giờ bạn vẫn không hiểu làm thế nào Trump đã giành chiến thắng, (tôi nghĩ) bạn có một sự kiêu ngạo và thiếu hiểu biết vấn đề một cách nghiêm trọng.
Tôi phỏng đoán rằng bạn, người đọc câu trả lời này, sống ở khu vực đô thị, hoặc vùng Đông Bắc, hoặc vùng bờ biển phía Tây (nước Mỹ), có bằng đại học, một người ủng hộ cánh tả điển hình trong suốt đời mình.
Đó là một điều tốt. Bạn làm việc trong văn phòng bật điều hòa 24/7 trong suốt 365 ngày. Bạn đến phòng gym sau giờ làm việc, xem tin tức từ CNN hay NBC trên máy chạy bộ. Sau đó, có lẽ bạn không nấu ăn ở nhà mà ăn tối ở một nơi nào đó với bạn bè. Đôi khi, bạn bay qua bay lại giữa New York /Boston và Los Angeles/San Francisco để làm việc. Khi bạn nhìn từ cửa sổ máy bay và thấy những cánh đồng bất tận và những rặng núi ở phía Trung Tây, bạn sẽ nghĩ: Tôi không thể tưởng tượng nổi sao người ta có thể sống ở đó.
Khi bạn thấy Trump giành chiến thắng, bạn bị sốc. Cái éo gì thế! Không có một người nào xung quanh tôi ủng hộ Trump, thì làm sao ông ta có thể giành chiến thắng?
Đấy chính là vấn đề. Bạn đang sống trong một thế giới hoàn toàn khác so với thế giới của những người ủng hộ Trump.
Khi bạn đổ xăng cho xe hơi của bạn, có bao giờ bạn hỏi rằng dầu khí là từ đâu ra, nếu không phải là nhập khẩu? Ai khoan dầu cho bạn?
Khi bạn sạc pin điện thoại của bạn, có bao giờ bạn tự hỏi điện từ đâu đến? Ai đào than để cung cấp năng lượng cho nhà máy?
Khi bạn mua sắm tại các siêu thị, có bao giờ bạn tự hỏi các loại rau tươi và trái cây đến từ đâu? Ai lái xe từ California tới New York để cung cấp những hàng hóa mới?
Đó là những người ủng hộ Donald Trump. Đã bao giờ bạn nói chuyện với họ chưa?
Nếu không có bạn, họ vẫn nuôi sống được bản thân, nhưng nếu không có họ, bạn sẽ chết đói.
Vì vậy, bây giờ, làm sao mà bạn có thể coi thường họ, cho rằng họ là những kẻ phân biệt chủng tộc, lỗ mãng và thất học?
Khi họ xem thời sự, ngay cả khi trên Fox News, máy quay luôn hướng về các thành phố lớn, ở cách xa họ. Họ bị lờ đi, cứ như là họ không tồn tại ở đất nước này. Không ai quan tâm đến họ, và không ai nói chuyện với họ, cho đến khi xuất hiện Donald Trump.
Họ từng làm nghề lái xe, 60 giờ một tuần, với mức lương 8 ngàn USD một tháng, nhưng bây giờ những người nhập cư bất hợp pháp sẵn sàng làm việc đó chỉ với mức lương 3 ngàn USD. Họ bị mất việc làm.
Họ từng làm việc trong nhà máy với mức lương 4 ngàn USD một tháng, nhưng bây giờ công việc này được chuyển sang Mexico và Trung Quốc, nơi công nhân chấp nhận mức lương 500USD/tháng. Họ bị mất việc làm.
Bạn không thể kêu gọi một người đàn ông 40 tuổi có gia đình, bây giờ lại đi học đại học hay học lập trình. Họ không thể, và họ không có đủ tiền.
Bạn không thể nói rằng trong 10 năm tới, robot sẽ thay thế hết công việc của họ và họ nên biến đi, vì họ không thể theo kịp thời đại.
Họ là con người. Họ là những người đáng yêu và tốt đẹp. Họ không hề ghét bạn. Họ làm việc chăm chỉ để bạn có thể sống một cuộc sống thoải mái. Tại sao bạn ghét họ? Tại sao bạn gọi họ bằng những danh từ như: những kẻ mù quáng, bài ngoại, phân biệt chủng tộc... dù không biết cuộc sống của họ khó khăn ra sao?
Khi họ bị mất việc làm và rơi vào cảnh nghèo đói, họ ở nhà và bật TV lên xem Obama và Hilary nói trên kênh ABC News: "Vấn đề lớn nhất bây giờ chúng ta đang phải đối mặt là biến đổi khí hậu."
Họ đã bầu cho Obama 8 năm về trước, hy vọng ông ta mang lại sự thay đổi, nhưng họ chỉ có thể thở dài khi nghe như thế. Và họ chuyển sang Fox News và thấy Donald Trump nói trong cuộc mít tinh của mình ở Detroit: "Chúng ta cần phải xây dựng lại các thành phố bên trong lục địa (inner cities), chúng ta cần phải mang công việc trở lại."
Khi họ nhìn thấy ông Obama đến thăm New York sau cơn bão Sandy vào năm 2012, nhưng họ cũng thấy ông chơi golf khi lũ lụt tàn phá bang Louisiana, phá hủy hàng ngàn ngôi nhà vào mùa hè này, họ biết họ đã bị lãng quên.
Khi họ nhìn thấy Trump thăm Louisiana sau lũ lụt, một bang mà ông không cần phải vận động một chút nào, họ biết ai mới thực sự quan tâm đến họ.
Nếu bạn là họ, bạn sẽ bỏ phiếu cho ai?
Họ là số đông thầm lặng. Họ sống ở những bang mà máy bay của bạn bay qua. Họ không quan tâm tới LGBT. Họ không phân biệt chủng tộc hay ghét người đồng tính. Họ chỉ muốn có công ăn việc làm để nuôi sống gia đình họ.
Hãy vứt bỏ sự kiêu ngạo của bạn và bắt đầu quan tâm đến những người đó. Họ là những người rất Mỹ. Họ Mỹ nhiều hơn bạn, vì một số khách hàng và đối tác của bạn là người nước ngoài.
Họ không có cách nào để khiến bạn lắng nghe họ cả. Báo chí không nói thay họ, và những người nổi tiếng càng không chú ý tới họ. Tất cả các chính trị gia chuyên nghiệp đều không đại diện cho họ. Họ chỉ có vũ khí là những lá phiếu. Họ bỏ phiếu để đánh bật bạn ra khỏi sự thiếu thực tế của bạn. Đó là sức mạnh của nền dân chủ. Đó là lý do tại sao nền dân chủ là điều rất tốt. Nền dân chủ không bao giờ bỏ qua bất cứ ai.
Nếu bạn cho rằng giá trị của bạn thuộc về sự tiến bộ và lẽ phải, bạn cần phải giúp họ thoát ra khỏi rắc rối của họ trước tiên. Bạn không thể đổ lỗi hay nói xấu họ. Việc này chỉ đẩy bạn ra khỏi thực tế nhiều hơn.
Trump từng là một người Dân chủ lâu hơn là một người Cộng hòa, nhưng ông vẫn có thể đánh bại 16 ứng cử viên Cộng hòa và giành được nhiều phiếu trong cuộc bầu cử sơ bộ hơn bất cứ ai trong lịch sử. Điều này đã chứng minh rằng số đông những người thầm lặng ủng hộ Trump bây giờ rất bao dung với các vấn đề xã hội. Họ chỉ muốn có ai đó giúp họ cải thiện nền kinh tế.
Bây giờ là cơ hội của bạn để đồng hành với họ, giúp họ với 4 năm nhiệm kỳ Tổng thống của Trump. Đừng biểu tình hay ve vuốt bản thân nữa. Chẳng phải là chính sự kiêu ngạo và thiếu hiểu biết của bạn đã mang Trump tới Nhà Trắng hay sao?
***
Đây là phần mình dịch bài viết của bạn Victor Liu trên Quora: bit.ly/2g4oNUP
Từ trước tới nay mình vốn không bao giờ nói về chuyện thời sự trên Facebook, nhưng quả thực vụ bầu cử Tổng thống Mỹ có quá nhiều bài học thú vị nên mình viết status này để chia sẻ một số điều mình nhận được với mọi người.
Đã có rất nhiều người viết hay về chuyện này (mình nói "hay" vì mình đồng tình với họ hehe), ví dụ như:
- - Bài của Daniel Bonevac, giáo sư Triết ở đại học Texas at Austin. Ông công khai ủng hộ Trump và viết một bài rất hay đăng trên tờ Dallas News (bản gốc tiếng Anh: bit.ly/2g43qD4; bản dịch tiếng Việt của chị Châu Nguyễn tức Gwens83: bit.ly/2fKwr2Y).
Nhân tiện, nhờ vụ Trump, mình cảm thấy cần phải "cảnh giác" với nhiều giáo sư đại học và với khá nhiều người khác. Mình cho rằng họ rất lý thuyết, ngây thơ và yếu đuối, có lẽ một phần do họ sống trong môi trường ít va chạm và không có những cuộc vật lộn thật sự với thực tế. Nhân tiện nữa, chị Gwens83 rất nhiệt tình ủng hộ Trump nên đã chịu khó viết nhiều bài hay, ví dụ như bài này: bit.ly/2g4fhkC, hay bài này: bit.ly/2g4kFnW.
- - Bài diễn văn kêu gọi ủng hộ Trump của Peter Thiel (bài phát biểu bằng tiếng Anh, dài 13 phút trên Youtube: bit.ly/2g474Nu; bản 57 phút vì có phỏng vấn ổng sau đó: bit.ly/2g479Ri). Có lẽ khi nào có hứng mình sẽ dịch nhiều bài nói chuyện của Peter Thiel, vì những điều ông nói rất quan trọng.
Peter Thiel hiện tại là người ảnh hưởng nhiều nhất tới mình, và mình cảm thấy may mắn vì biết tới ông, cũng giống như cách đây 10 năm, mình biết tới chú Nguyễn Trần Bạt. Peter Thiel là tỉ phú Mỹ, người đồng sáng lập Paypal, Palantir, người đầu tiên đầu tư vào Facebook, tác giả của Zero to One (mới được xuất bản ở Việt Nam), và là người duy nhất ở Silicon Valley công khai ủng hộ Trump.
Sau khi Trump thắng cử, báo chí viết rằng đây là chiến thắng lớn nhất của Peter Thiel, hơn cả lần đầu tư vào Facebook. Mình thì cảm thấy vui, vì mình thấy ông không chỉ sáng suốt, trung thực, chân thành, trong sáng mà còn rất dũng cảm, và những người như thế thì xứng đáng nhận được phần thưởng. Peter Thiel phân bua rằng ủng hộ Trump là việc đầu tiên ông làm mà không đi ngược lại số đông, vì có đến một nửa nước Mỹ đồng tình với ông, nên chuyện này chẳng có gì đáng phải nói. Trên thực tế thì lúc Trump chưa thắng cử, báo chí còn nói Peter không phải là người đồng tính thực sự (not a gay man) chỉ vì ông ủng hộ Trump.

Phương Linh
( một bạn trẻ viết ngày 13 tháng 10 năm 2016)

-----
Trích thư :  Khôi Trần, Charlotte, NC to Đỗ Dũng

 VIETMANESE COMMUNITY FOR CLINTON

    Như chúng ta đều biết nhiều Tiểu bang/Thành phố/Quận hạt tại Hoa Kỳ và nhiều nước khác  đã vinh danh và công nhận là cờ Vàng Ba Sọc Đỏ LÀ BIỂU TƯỢNG TINH THẦN CỦA NGƯỜI VIỆT TỊ NẠN CỘNG SẢN, tức là TÀI SẢN TINH THẦN CỦA TOÀN THỂ NGƯỜI VIỆT TẠI HẢI NGOẠI. Nhưng có một vị nào đó (có thể là người thân/bạn hay đồng quan điểm của/với SBTN, ai biết?!) đã dùng cái logo cờ Vàng Ba Sọc đỏ để quảng cáo yểm trợ cho UCV H. Clinton, vậy theo anh Đỗ Dũng, người đó làm như vậy là đúng hay sai? Nếu anh cho là ĐÚNG thì xin anh giải thích cho mọi người được nghe để học hỏi. Theo tôi thì người đó làm sai, và phạm 3 tội: Chiếm dụng, Lạm dụng và Lợi dụng.

-        Chiếm dụng vì biết là không phải của riêng mình mà ngang nhiên dùng.
-        Lạm dụng là vì, dù người đó là đại diện của một tổ chức đi nữa thì cũng không đủ tư cách để đại diện toàn hể cử tri người Việt tại Mỹ,
-        Lợi dùng là vì biết thói quen của bà con ta là “chín bỏ làm mười” có làm sai thì bà con xì xào vài hôm rồi cũng cho qua, nhưng mình lợi/lạm dụng mà đạt được mục đích thì càng “tỏ ra là một tay làm chính trị tài ba”( để: hoặc là được tiền, được tiếng hay được tiến thân!!!)

Ngừng trích......
__________

Tạ ơn đời, tạ ơn nhau


Biết ơn là một ngôn ngữ chung của của nhân loại, là tiếng nói thiết tha của tâm hồn…
Bây giờ là tháng 11. Chiều chưa đến mà trời đã tối thật là nhanh. Cái lạnh ở đâu ùa về, giá rét. Mùa này nhiều nơi còn bão rớt trên quê hương chúng ta. Tại Hoa Kỳ, lễ Thanks Giving đã đến, mang đến một chút gì một niềm vui ấm áp, một chút gì bâng khuâng xao xuyến vì ngày lễ đáng yêu này.
Từ hàng trăm năm nay, người dân Hoa Kỳ có một đời sống tiện nghi nhất, kỹ thuật nhất, an cư nhất trên tòan thế giới. Cho dù nền kinh tế vẫn còn khủng hoảng, nhưng đời sống người dân không đến nỗi xáo trộn. Hàng năm, cả nước đều đón mừng lễ Tạ Ơn. Trường học, học sinh được nghỉ. Những ngôi giáo đường vang khúc nhạc Tạ Ơn. Mối liên hệ giữa lễ Tạ Ơn truyền thống với sự cân bằng đời sống xã hội, với sự phồn thịnh về văn hóa…. đã đóng góp rất nhiều trong mối tương quan giữa Tạo hóa và vạn vật, và giữa muôn loài nữa. Tinh thần ấy hướng dẫn sự phát triển thuận chiều của đất trời.

Có phải chăng tâm tình Tạ ơn tạo nên một chuỗi phản ứng, biến hóa những gì chung quanh ta, biến hóa nhân loại thăng tiến, như phép mầu nhiệm của chiếc đũa thần… Người ta có thể hiểu lầm nhau ở nhiều điều, nhưng người ta không thể hiểu lầm nhau ở tấm lòng biết ơn. Biết ơn là một ngôn ngữ chung của nhân loại, là tiếng nói thiết tha của tâm hồn. Lễ Tạ Ơn là một trong những ngày lễ được mọi người hân hoan chào đón. Là những ngày đoàn tụ gia đình. Dù ở nơi xa, ai cũng mong ước và thu xếp trở về mái ấm gia đình, hưởng những giờ phút đầm ấm yêu thương. Đây cũng là dịp người ta tạ ơn đời, tạ ơn nhau. Lễ Tạ Ơn là dịp mà hơn lúc nào hết, chúng ta bày tỏ sự yêu thương, chia sẻ, gần gũi bên nhau.

Chúng ta cùng đọc bài thơ của Đặng Lệ Khánh, một người phụ nữ gốc Huế rất tài hoa:
Tạ ơn ta còn dài mái tóc
Đêm đêm nằm phủ mặt giữ hương
Tạ ơn ta còn xanh đôi mắt
Nhìn cuộc đời qua rất dễ thương
Tạ ơn ta còn nghe tiếng gió
Gõ đùa chơi qua chiếc phong linh
Nghe như nhạc Thánh ca đâu đó
Tạ ơn ta tình yêu đầy ắp
Chảy trên từng dòng chữ đam mê
Bơi trong mộng khói sương ngây ngất
Quấn quýt theo một dáng ai về
Tạ ơn ta đôi mi chợt ướt
Một sáng nào thức giấc nhìn trời
Bên kia núi có ai thổn thức
Mà mưa hồng gợi nhớ không thôi

Sống trên đời, chẳng ai tồn tại được một mình, cho nên, mang ơn, tự nó là một tình cảm cao quý. Cuộc chiến tranh trên đất nước chúng ta kéo dài từ 1/3 thế kỷ, chấm dứt bằng biến cố 1975. Rồi sau đó là những năm tháng tù đày, những chuyến băng rừng, vượt biển. Có thể nói phân nửa dân tộc chúng ta còn sống đến hôm nay như những kẻ may mắn sống sót. Nhưng cũng phải trải qua bao nhiêu tóc tang tủi nhục. May mắn thay, có không biết bao nhiêu những bàn tay cứu giúp cưu mang đã chìa ra cho chúng ta nắm lấy, khắp bốn phương trời phiêu bạt.

Đất nước hòa bình rồi. Thế nhưng…
Có bao nhiêu người vợ, hai mươi, ba mươi tuổi vào năm 1975 đã trở thành góa phụ? Bao nhiêu những đứa trẻ đã trở thành những đứa con côi ngay từ lúc sơ sinh? Bao nhiêu người nay đã là cha, là mẹ, nhưng lại không hề biết hay không còn nhớ nổi gương mặt cha hay gương mặt mẹ của mình? Ôi, có thể nào lại có một đất nước mà mọi người đều sợ hãi bỏ chạy như đất nước chúng ta? Một đất nước mà ai trốn thoát ra khỏi đều coi như điều may mắn? Một quốc gia mà “nửa này đã cố giết một nửa kia để lập chiến công” như một câu thơ mà người ta đã đọc được trên vách một nhà tù? Một đất nước mà người ta ở không được, đi không được. Như vậy thì phải làm sao đây?
Hãy nghe tâm sự của nhà thơ Nguyễn Đình Toàn:
“Tôi đã cố bám lấy đất nước tôi
Bằng sức người vô hạn
Bằng sức người đầu đội trăm tấn bom
Tim mang nghìn dấu đạn
Tôi đã đổ mồ hôi, đổ máu tươi để mong ở lại đây.
Nhưng… Đất đã đỏ vì bị nung bằng những lời dối trá
Người bám vào, lửa đã đốt cháy tay
Lửa hơn căm, lửa hiểm thâm
Lửa khốn cùng cay đắng
Người lừa nhau
Trời đất còn bưng mặt thảm thương.”

Vâng, 100 năm nô lệ. Rồi trận đói năm Ất Dậu. Và lụt lội không năm nào buông tha. Rồi chiến tranh, chiến tranh… kéo dài không ngừng, dân tộc ta có lúc tưởng chừng như kiệt sức. Trong hoàn cảnh đau thương, nghiệt ngã như thế, nhưng chúng ta vẫn phải mang ơn. Mang ơn đời. Mang ơn người. Chúng ta bị xua đuổi, phải chạy trốn, nên phải mang ơn những người đã cưu mang chúng ta. Bên cạnh những người chết, chúng ta mang ơn Thượng Đế, vì chúng ta còn. Vâng, chúng ta còn, nên vẫn còn hy vọng. Hy vọng một ngày quê hương chúng ta sẽ thoát khỏi cơn mê muội. Hy vọng rồi sẽ có lúc “người nhìn ra người” và biết thương yêu nhau với tất cả tấm lòng…

Trong niềm hy vọng ấy, chúng ta dâng một lời cầu nguyện:
“Nơi đầu ngửng cao không sợ hãi
Nơi hiểu biết được tự do phát triển
Nơi đời sống không bị phân chia bởi những thành kiến cổ hủ, hẹp hòi Nơi tiếng nói xuất phát từ sự thật, sâu xa
Nơi mọi nỗ lực không ngừng vươn tìm tuyệt đối
Nơi suối lý trí trong suốt tuôn chảy không bị lạc vào sa mạc hoang vu của tập quán khô cằn
Trong thiên đường tự do ấy
Thượng Đế hỡi
Xin hãy cho quê hương chúng tôi thức tỉnh” (Khuyết danh)

Trong cuộc sống bận rộn ở Hoa Kỳ, ai cũng phải tất bật hối hả lao vào cái vòng quay rất nhanh và rất mạnh của đời sống vật chất. Đến nỗi có nhiều khi người ta quên đi đời sống tinh thần.
Cho nên nhân mùa lễ Thanks Giving, ước mong rằng mỗi người trong chúng ta hãy dành một khoảng thời gian, ngồi một mình, nhìn lại quãng đời đã qua. Chúng ta đã cho đi và nhận lại những gì? Hãy nói với nhau những lời yêu thương, hãy trao cho nhau những ánh mắt thiện cảm. Hãy dành cho nhau một chút thời gian để cảm nhận được cái sự may mắn nhất mà chúng ta có được trong cuộc sống hôm nay. Nhỏ bé thôi nhưng thật gần gũi, ấm áp.
Và cũng nhớ dành vài phút hít thở không khí trong lành buổi sớm mai, ngắm ánh nắng vàng lấp lánh trên những ngọn cỏ còn ướt đẫm sương mai hay ngắm một nụ hoa vừa hé nở nơi góc vườn hay cùng nghe lại một khúc tình ca trong kỷ niệm.
Thanksgiving xôn xao niềm tin cùng niềm vui mới. Mỗi người chung một niềm vui, một lời chúc tụng… Chúng ta gửi đến nhau trong tình thương yêu chia sẻ, chẳng hạn cho một người thương yêu nhất dù không gian có cách xa nhưng lúc nào cũng nhớ nhau từng phút lại từng giây…

Xin cảm ơn mái ấm gia đình, cảm ơn cha mẹ, cảm ơn tiếng cười trong trẻo, giọng nói líu lo của những đứa con yêu. Cảm ơn những giờ phút vui tươi bằng hữu, cảm ơn những thương yêu săn sóc, an ủi và ngay cả những đồng cảm nhớ nhung của một người dành cho một người. Xin cảm ơn đời, cảm ơn người yêu dấu đã cho ta tình yêu thương ngọt ngào, êm dịu ngát hương…
“Cám ơn em dịu dàng đi bên cạnh
Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều
Núi gần quá, sóng và em gần quá
Anh còn lời để tỏ một tình yêu”
Đâu cứ phải là đôi lứa yêu nhau mới cám ơn nhau?
Biết ơn là một ngôn ngữ toàn cầu, là điệu nhạc, ý thơ, là sự rung động của tâm hồn. Lời thơ và điệu nhạc biết ơn ấy tuyệt diệu lắm vì nó có thể xuyên qua mọi thứ cản trở của trần thế, bay lên cao tràn ngập khắp không gian.
Chúc các bạn mùa lễ Tạ Ơn hạnh phúc!

Bính Huyền

0 comments:

Post a Comment

Bài Xem Nhiều

Bài Lưu Trữ

Quốc Kỳ-Quốc Ca Việt Nam



Còn Một Ngày Được Sống St: Trần Huân