Saturday, 7 January 2017



 Chế độ Cộng Sản Việt Nam sẽ tồn tại bao lâu nữa?



Tựa đề bài viết này có lẽ cũng là điều mà nhiều người đang tự hỏi. Cách đây vài năm, từ cuộc cách mạng Hoa Lài đầu năm 2011 ở Tunisia đến cuộc lật đổ nhà độc tài Muhammad Mubarak ở Ai Cập qua vụ biểu tình với hàng triệu người mang Dù ở Hongkong năm 2014, đã có nhiều dự đoán cho rằng chế độ và đảng CSVN sẽ sụp đổ trong tương lai gần.

Thế nhưng gần 6 năm đã trôi qua từ Cách mạng Hoa Lài đến Mùa Xuân Ả Rập, tình hình Việt Nam có nhiều biến động lớn về chính trị cũng như xã hội trong năm 2016 nhưng dường như chế độ CSVN vẫn chưa có dấu hiệu gì chứng tỏ sự sụp đổ đang kề cận.

Các biến động chính trị với chuyện thanh toán nhau giữa các đồng chí lãnh đạo thân thương, kính mến trong nội tình đảng CS như án mạng ở tỉnh đường Yên Bái, cái chết đầy bí ẩn của tư lệnh quân khu 2, hỏa hoạn tại quán Karaoke thiêu sống 12 cán bộ trung cấp... ồn ào một dạo khiến người dân hả hê, thích thú trông chờ những cuộc trừng phạt, sát hại, tranh ăn với nhau dữ dội hơn.

Bên cạnh đó, chế độ và đảng CSVN càng ngày càng công khai, táo tợn để lộ rõ bản chất nô lệ, bán nước, độc tài, gian manh, hung ác, nham hiểm hơn bao giờ. Việc TBT Nguyễn Phú Trọng trong bài phát biểu tại hội nghị công an toàn quốc thứ 72 ngày 26. 12. 2016 đã nói rõ ràng “Cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân phải là những người hết lòng trung thành với Đảng, chỉ biết “còn Đảng, còn mình”.  (*)

Biến động xã hội với các cuộc biểu tình của người dân ở Kỳ Anh đòi bồi thường thiệt hại và đòi hỏi nhà máy Formosa phải rút khỏi Việt Nam không làm bộ trưởng bộ công thương Trần Tuấn Anh run tay khi tiếp tục phê chuẩn dự án thép Cà Ná. Điều đó cho thấy việc xả chất thải từ nhà máy luyện thép Formosa ở Kỳ Anh tháng 04. 2016 gây ra hủy diệt môi trường ở bờ biển kéo dài trên 240 km qua 4 tỉnh miền Bắc-Trung phần không hề làm lãnh đạo đảng CSVN sợ hãi hay e dè trước sự tàn phá đất nước khủng khiếp cũng như số phận điêu đứng của vài trăm ngàn đến hàng triệu người dân các tỉnh Quảng Bình, Hà Tĩnh, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế.

Những vụ xả lũ ồ ạt từ các nhà máy thủy điện cộng với những cơn mưa lớn kéo dài khiến 235 người chết, hàng chục ngàn gia đình mất trắng hoa mầu, nhà cửa, gia súc, nông cụ... thiệt hại gần 2 tỷ đô la Mỹ mà trách nhiệm chính là do bộ công thương cùng các cơ quan dưới quyền đã ký giấy phép cho thành lập các nhà máy thủy điện một cách bừa bãi.

Sau khi lũ rút đi, người dân trắng mắt nhìn nhau, các nhà máy thủy điện lại tiếp tục hoạt động như không có chuyện gì xẩy ra. Ba nhân vật lãnh đạo trong Tứ đầu chế Trọng, Quang, Ngân lặn mất tiêu, không thấy tăm hơi, chỉ có Nguyễn Xuân Phúc sau một hai tuyên bố mị dân xử phạt hành chánh các nhà máy thủy điện rồi cũng làm lơ mọi chuyện.

Trong khi đó nền giáo dục tiếp tục suy đồi tệ hại, văn hóa xuống cấp thê thảm, xã hội bất an, tham nhũng, hối lộ, cướp của, giết người giữa ban ngày càng lúc càng nhiều nhưng chế độ CSVN vẫn tiếp tục cai trị đất nước, không hề có dấu hiệu thay đổi đường lối, chính sách theo chiều hướng dân chủ, tự do hay cải cách xã hội tốt đẹp, bình yên hơn cho người dân.

Tunisia, chỉ một ngọn lửa của Mohamed Bouazizi đã làm bùng nổ cuộc cách mạng thay đổi cả thể chế. Ở Việt Nam, 235 người dân thiệt mạng vì lũ lụt do các nhà máy thủy điện gây ra trong việc xả lũ, mội trường ở 240 km bờ biển bị hủy hoại, tại sao gần như người dân cả nước vẫn thờ ơ như chuyện xẩy ra ở Phi châu, nơi một bộ lạc xa xôi, một đất nước nhỏ bé nào đó ít ai biết đến tên, không dính dáng gì đến mình?

Tại sao hàng chục ngàn người có thể đổ xô ra đường ở Hà Nội vào đêm khuya khoắt, hay hàng trăm ngàn người chen kín nhiều đường phố ở Sàigòn để chào đón tổng thống Barack Obama trong tháng 05. 2016, nhưng lại không có ai xuống đường để yêu cầu các nhà máy thủy điện xả lũ gây chết 235 người phải đóng cửa? Phải chăng người dân Việt Nam quá ích kỷ và hèn nhát, thèm khát tự do dân chủ nhưng không dám đấu tranh, hi sinh cho ước muốn của mình?

Không quá khó để đi tìm câu trả lời. Có nhiều nguyên nhân:

1. Chế độ CSVN đã thuần hóa được dân tộc sau hơn 41 năm cai trị cả nước bằng chủ nghĩa độc tài, toàn trị. Sức đề kháng, chống lại bất công xã hội của người dân đã cùn nhụt, ý thức tập thể của một dân tộc đa số sống bằng nông nghiệp vốn đã không cao nay trở nên rệu rã, không thể kết hợp để tạo thành một sức mạnh, một phong trào khả dĩ làm thay đổi được chế độ. Do bị tuyên truyền, nhồi sọ, không được phép suy nghĩ, có tư duy độc lập ngay từ lúc mới chào đời, đa số người dân kể cả thành phần trí thức, có học sống theo sự điều khiển, giật dây của chế độ một cách vô thức. Thiểu số nhận thức được sự toàn trị gian ác, lưu manh, nham hiểm của cộng sản nhưng vì an nguy bản thân, gia đình cũng đành im lặng sống qua ngày hoặc tệ hại hơn a dua theo để hưởng lợi.

2. Chế độ CS với khoảng 4, 5 triệu đảng viên gồm quân đội, công an, cán bộ chính quyền, dân phòng, dư luận viên... cùng với thân nhân, gia đình, những kẻ ăn theo, giai cấp trung lưu buôn bán... phỏng đoán tổng cộng có thể lên đến 20 triệu người hoặc hơn. Lực lượng này chắc chắn không (hoặc chưa) muốn thay đổi chế độ khi họ vẫn còn có thể kiếm ăn, làm giầu trong tình trạng hiện tại, cho dù nhiều người trong họ cũng thấy được sự bấp bênh và bản thân chịu nhiều áp lực, chèn ép, áp bức trong cuộc sống.

3. Tuy nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là Việt Nam nằm sát bên cạnh Tàu Cộng, một đất nước với hơn 1,4 tỉ người, lúc nào cũng muốn đặt ách đô hộ lên VN trong hơn 4. 000 năm qua. Đó là điều không may cho dân tộc. Một đất nước tự do, dân chủ với khoảng 94 triệu dân nằm sát sườn một nước cộng sản to lớn như Tàu Cộng chắc chắn không phải là điều dễ chịu cho các lãnh đạo Trung-Nam Hải. Do đó họ tìm đủ mọi cách để buộc lãnh đạo CS Hà Nội phải lệ thuộc hoàn toàn vào họ.

Như vậy tương quan lực lượng là 20/74 triệu (trên tổng số dân là 94 triệu) tức gần như 1 chống 4. Tuy nhiên, phe thuộc chế độ dù là thiểu số nhưng mạnh hơn về vũ khí, trang bị, liên kết (tạm thời) chặt chẽ hơn với nhau về quyền lợi, lại được lãnh đạo rõ ràng. Phe của người dân, dù đông hơn gần 4 lần nhưng vũ khí có được chỉ là lòng căm thù, thiếu hẳn sự đoàn kết, lãnh đạo và ý chí chiến đấu, ngại hi sinh.

Quan sát các cuộc biểu tình từ việc chống giàn khoan HD 981, dân oan khiếu nại đất đai bị cướp hoặc không được đền bù thỏa đáng đến chuyện đòi hỏi Formosa bồi thường thiệt hại, rời khỏi Việt Nam... có thể thấy rõ trong 74 triệu dân VN, những người ý thức được việc cần phải thay đổi chế độ CS càng sớm, càng nhanh càng tốt có lẽ không tới chục ngàn người. Phần còn lại gần 74 triệu dững dưng với mọi biến động ngay cả khi bản thân, gia đình họ bị mất đi miếng cơm, manh áo một cách gián tiếp như hàng triệu người bị liên hệ trong thảm họa Formosa tàn phá môi trường trên 4 tỉnh miền Bắc-Trung phần nhưng biểu tình đòi bồi thường thiệt hại và yêu cầu Formosa rút khỏi Việt Nam, cao nhất theo ước tính cũng chỉ khoảng hơn 10. 000 người vào ngày 02. 10. 2016.

Tương tự như thế, các nạn nhân điêu đứng vì lũ lụt miền Trung đến hàng trăm ngàn người nhưng không hề có một cuộc biểu tình nào của người dân yêu cầu đóng cửa các nhà máy thủy điện “xả lũ đúng quy trình”. Phải chăng 235 nạn nhân chỉ là con số nhỏ so với 94 triệu? Phải chăng dân VN đã quen quan niệm rằng người chết thì đã chết, không thể làm sống lại được, biểu tình đòi hỏi đóng cửa nhà mày thủy điện sẽ bị đàn áp, đánh đập, giam giữ, kết tội phản động, gây rối loạn trật tự xã hội... cho nên ai cũng thà chết sau chứ không chịu hi sinh trước cho các thế hệ con cháu mai sau.

Một cuộc cách mạng lật đổ chế độ CSVN từ những cuộc biểu tình với sự tham dự của hàng trăm ngàn người dân hoặc hơn ở các thành phố lớn như Sàigòn, Đà Nẵng, Hà Nội sẽ không bao giờ xẩy ra.

Từ những nhận định trên, người viết nghĩ rằng chế độ CSVN chỉ sụp đổ khi một trong các biến cố dự đoán sau đây trở thành hiện thực:

1. Một biến động quốc tế ở biển Đông đẩy hai nước Mỹ - Tàu cộng, do xung đột về kinh tế, vừa là thù vừa là bạn vào một cuộc chiến tranh quy ước, kéo theo các nước Nhật, Nam Hàn, Úc, Đài Loan, Việt Nam... vào tham chiến. Chế độ CSVN lúc đó bắt buộc phải chọn đứng về một phía, theo Tàu Cộng hoặc Mỹ. Đứng về phía nào thì chế độ CS cũng sụp đổ.

2. Việc “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong đảng CS xảy ra mạnh mẽ, dữ dội, nhanh chóng hơn khi tài nguyên đất nước cạn kiệt không còn gì để bán, ngân sách trống rỗng, không còn tiền trả lương cho công an, quân đội, dân phòng, dư luận viên…, đất nước tan hoang vì các dự án phá hoại môi trường nằm trong âm mưu của Tàu Cộng trong giai đoạn cuối đang được ồ ạt triển khai. Hàng loạt cán bộ lãnh đạo trung, cao cấp của chế độ sẽ tháo chạy trong tương lai.

Khi chiếc bánh tài nguyên đất nước càng ngày càng nhỏ, số người ăn càng lúc càng đông, các lãnh đạo cộng sản mới lên sau này bắt buộc phải tranh giành, tìm cách cướp lại những gì các người đi trước đã tham nhũng, hối lộ, rút ruột công trình trong mấy chục năm qua. Đó cũng chính là lý do giới tư sản trung lưu hiện đang bị dòm ngó tài sản, nay mai chắc chắn sẽ bị hỏi tội, bằng chứng đầu tiên là vụ đánh thuế hồi tố các doanh nghiệp buôn bán xe hơi với những xe bán sau ngày 01. 07. 2016.

3. Đảng CS Tàu bị phân hóa và sụp đổ do sự tranh giành quyền lực, thanh toán nhau giữa các lãnh đạo cao cấp nhất, khi đó chế độ CSVN tức khắc tan vỡ theo vì mất chỗ dựa về kinh tế và chính trị, biến loạn xã hội sẽ xẩy ra, máu sẽ đổ. Công an, quân đội sẽ rã ngũ, sẽ đứng vế phía dân hay chế độ?

Năm 2017 đã bắt đầu, dân tộc, đất nước VN sẽ đi về đâu, chế độ CSVN tồn tại bao lâu nữa vẫn là câu hỏi bỏ ngỏ chưa có câu trả lời.

03.01.2017

Thạch Đạt Lang

danlambaovn.blogspot.com
---
 Chiếc hay bó đũa, thụ hay chủ động


 Chúng ta, những người dân yêu chuộng tự do dân chủ nên mong muốn đất nước Việt Nam (VN) thân yêu thoát ách độc tài bán nước của đảng cộng sản Việt Nam (CSVN). Ước muốn tưởng chừng nhỏ nhoi như: Được tự do nói lên suy nghĩ mà không phải lo bị kết tội "tuyên truyền chống ác đảng", được quyền biểu lộ chính kiến mà không bị kết án là "thế lực thù địch" xúi giục, được tự do cư trú mà không bị chính sách "hộ khẩu, tạm trú, tạm vắng" trói buộc, được xuống đường kêu gọi chống ngoại xâm hoặc bảo vệ môi trường mà không bị bắt giam tùy tiện, được được được... Với xã hội "tư bản giãy chết" là điều hiển nhiên và bình thường vì là quyền công dân nhưng là cấm kỵ của "dân chủ gấp vạn lần tư bản" được ghi trong Hiến pháp?
Có bao giờ chúng ta ưu tư như Trần Quốc Toản khi bóp nát trái cam để suy nghĩ về đất nước. Mỗi chúng ta dẫu lớn hoặc trẻ đều có bổn phận ngang nhau trước hiện tình đất nước nhưng bây giờ ra sao? Chúng ta có cảm nhận với câu nói của tiền nhân "đất nước hưng vong, thất phu hữu trách"? Trách ai, ai gánh? Đất nước này của chung hay của riêng đảng CSVN? Không có đảng CSVN thì đất nước này không hiện hữu?

Một điều mà người viết muốn nêu trước khi đi vào nội dung của bài là tự đảng CSVN đã mâu thuẫn khi họ luôn tuyên truyền là ác đảng được sự tin yêu (99,99%) của quần chúng nhưng nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, nhân dân nhận tiền của "thế lực thù địch" để chống đối đảng, trong nội bộ đảng thì "tự diễn biến, tự chuyển hóa",... vậy đảng CSVN chỉ có thể ở hai dạng, một là mơ giữa ban ngày (từ ngữ thông dụng hiện nay là "tự sướng") hai là hoang tưởng để tự trấn an cho thế phải-lãnh-đạo như hiếp từ trong điều 4 Hiến pháp. Dẫu chỉ mắc một trong hai bệnh nêu trên (theo người viết thì cả hai) thì đất nước này không thể ngóc đầu với đảng CSVN nếu không muốn nói là thảm hại, theo người viết là họ mắc chứng ung thư óc. Ung thư đã khó trị, ung thư óc thì chỉ có nước đem chôn mới mong đất nước tốt đẹp.

Người viết muốn thưa với những người dân yêu chuộng tự do dân chủ một điều là chúng ta coi chừng đi vào vết xe cũ của quá khứ. Xin nói tổng quát là đừng thụ động phản ứng mà phải chủ động tấn công chế độ, đừng ủy thác mà phải nhận lãnh trách nhiệm với đất nước thì lúc đó chúng ta mới may có cơ hội thay đổi được đất nước theo ý nguyện của người dân.

Người viết không là nhà sử học nên sẽ nêu những khái niệm theo tâm lý của một công dân có quan tâm đến đất nước.

Quá khứ

Đảng CSVN khống chế toàn thể xã hội miền Bắc. Với chính sách "nắm bao tử", "liên đới trách nhiệm" sau "cải cách ruộng đất" và bưng bít thông tin thì người dân miền Bắc lúc đó chỉ có một trong hai lựa chọn, một là làm theo ý đảng hai là tự sát. Dẫu là loài thú hoang dại, ngoài trừ cuồng tín ISIS thì không ai muốn chết, hơn nữa ác đảng tuyên truyền dối trá "dân miền Nam sống dưới hai tầng áp bức Mỹ-ngụy" để cắt khẩu phần đã ít ỏi càng teo tóp hơn của người dân miền Bắc nhằm "giúp dân miền Nam đói khổ".

Miền Nam được hưởng tự do dẫu chưa hoàn thiện nhưng trong thời chiến thì so với thế giới hiện nay là quá lý tưởng. Vì hưởng tự do là điều bình thường như hơi thở của đời sống, chẳng quan tâm từ đâu đến và sẽ ra sao nên người dân miền Nam chưa ý thức bảo vệ những gì mình đang có, từ đó người dân ủy nhiệm cho quân đội phải bảo vệ tự do như là bổn phận và trách nhiệm riêng của quân đội(!?).

Đảng CSVN trước nhiệm vụ "đánh Mĩ là đánh cho Liên xô và Trung cộng" nên dẫu có đốt cả Trường sơn, hy sinh đến người VN cuối cùng đã xâm lăng miền Nam tự do khi chưa thấy đế quốc "Mĩ" nó đổ bộ mới tài cho thói gian trá lật lừa. Miền Nam tự do nên những thành phần CS hoặc lú CS tung hoành tàn phá đất nước cho chỉ thị thời đó là nhuộm đỏ thế giới, chúng gặp may với chế độ Việt Nam Cộng hòa (VNCH) chớ với chế độ của chúng thì sẽ được "xét xử công khai" với bản án trước khi khai.

Hiện tại

Nếu bàn chuyện xây dựng đất nước, làm sao cho dân giàu nước mạnh thì thảo luận với đảng CSVN là sai đối tượng. Một đảng cướp thì bản chất dẫu có phủ nhiều lớp kim nhũ vẫn là đảng cướp. Đảng viên chỉ biết còn đảng còn mình, đất nước là xa xỉ thì bạn có gì để nói? Chúng ta nên thực tế, kiến nghị góp ý rồi ra sao? Với thể chế này người dân chúng ta không có đường chọn lựa nào khác nếu muốn đất nước được tự do dân chủ ngoài giải thể đảng CSVN, đó là khẳng định của người viết.

Chúng ta muốn chế độ thay đổi theo chiều hướng tích cực cho đất nước và người dân là điều tốt nhưng hơn 40 năm là quá dư. Điều đó có nghĩa là chúng ta đã nói, đã ưu tư nhưng chưa đủ làm thay đổi thể chế và đảng CSVN cũng chẳng có nhu cầu thay đổi cho nhiệm vụ Bắc kinh đã giao. Chúng ta đã đi ít nhiều cho đất nước, tại sao chúng ta không cố gắng dấn thân hy sinh thêm một chút nữa? Chỉ một chút nữa thôi như giọt nước làm tràn ly là tượng hình có bao giờ chúng ta suy nghĩ.

Hiện tượng "xả xúp bắp" là chủ động của chế độ khi chúng ta phân tích, lên án nhưng chỉ dừng ở lời nói nhưng chẳng hành động khác ngoài những gợi ý của ác đảng thì chúng ta đang là con rối. Họ bày ra những mục tiêu giả tạo, vô thưởng vô phạt và thậm chí gay cấn nhưng chế độ vẫn còn đó và theo trí nhớ học ngữ phạm tiếng Anh trước 75 là "tương lai tiếp diễn" vẫn tồn tại.

Tương lai

Người viết trình bày ngắn gọn và phổ quát một vài điểm chung của quá khứ và hiện tại của chúng ta. Đã nói quá khứ, hiện tại thì không thể bỏ qua tương lai.

Quá khứ chúng ta đã biết hoặc nghe. Hiện tại chúng ta trải nghiệm vậy tương lai chúng ta sẽ có nhận thức và hành động ra sao? Đây là câu hỏi khó hoặc dễ tùy theo ý thức và hoàn cảnh sẽ có những giải đáp khác nhau.

Không có gì tuyệt đối nhưng trong tương đối vẫn có nhiều giải pháp. Trong nhiều giải pháp đó chúng ta phải bình tĩnh và đặt quyền lợi chung của đất nước lên trên hết để lựa chọn hoặc tìm ra phương hướng khả thi nhất cho tương lai một xã hội VN tự do dân chủ.

Điều tiên quyết là khi nói dân chủ tự do thì chúng ta phải tôn trọng ý kiến của mọi người. Tôn trọng không đồng nghĩa là đồng ý và ý kiến không được đón nhận đó phải phục tùng đa số nhưng cũng không bị áp bức để mãi chìm trong vô vọng. Thứ hai là tôn trọng quyền tư hữu không những về vật chất mà cả tinh thần. Rất nhiều điều người viết muốn trình bày nhưng trong phạm vi bài viết không nên quá dài nên chỉ viết gọn. Nói chung là mình phải có tinh thần dân chủ thì mới xây dựng một thể chế dân chủ.

Điểm nhấn cho toàn bộ bài viết là chúng ta đừng thụ động phản ứng, hãy chủ động tấn công chế độ thì niềm ưu tư của chúng ta mới mong thành đạt.

Chúng tôi cũng muốn chủ động tấn công theo ý người viết nhưng chưa biết tấn vào đâu, công chỗ nào? Theo người viết đa số bạn dư sức tấn công, vấn đề nằm ở chỗ là bạn thiếu tự tin. Người viết xin đưa vài gợi ý để chúng ta thấy có nên hoặc hợp với điều kiện sống bạn đang trải?

Thụ động

Bạn nêu người công nhân bị "bóc lột" trong xã hội tư bản về thời gian nghỉ phép (Hoa Kỳ hơi khác so với châu Âu), tiền nghỉ phép (xin lỗi, ở Đức nghỉ phép lãnh lương là bình thường, công nhân còn được thêm tiền nghỉ phép), nếu bịnh thì sẽ ra sao,... nói chung bạn hãy "lên án" chế độ công nhân bị bóc lột trong chế độ tư bản.

Bạn cho biết chế độ tư bản nó chẳng cần biết là bệnh viện "tuyến nào" khi bạn có vấn đề về sức khỏe và khi cấp cứu thì ưu tiên là sức khoẻ của bệnh nhân.

Bạn lên án tư bản vì thời gian lao động ít hơn xã hội chủ nghĩa nhưng đời sống không cần hỗ trợ bao cấp.

Bạn hãy chửi chế độ tư bản nó không để ai chết đói trong khi XHCN mãi loay hoay làm đơn xóa đói giảm nghèo.

Bạn hãy chỉ ra sai trái của Lào Miên là những nước láng giềng nghèo hèn so với VN nhưng họ lại qua mặt chúng ta về phát triển.

Bạn chỉ cho thế giới biết XHCN VN vượt tầm thế giới khi xuất khẩu lao động chẳng có ai tự hào.
Bạn, thôi chẳng nói nhiều về những "thành quả" chưa biết đắng ngọt ra sao nhưng sâu thì cả bầy nhung nhúc.

Chủ động

Đây là vấn đề khó khăn nhất chúng ta phải làm mới mong cho đất nước tự do dân chủ.

Bạn nghĩ sao khi "mẹ Nấm" bị bắt giam chưa có hồi đáp? Với chế độ này chúng ta đừng hy vọng vào "thiện chí" của họ. Đây là giải pháp "tối ngu" là chúng ta yêu cầu họ bắt giam như mẹ Nấm. Giả sử có một trăm (100) người làm động tác này thì họ sẽ ra sao?

Vấn đề của chúng ta là chưa khai thác yếu tố quốc tế. Đảng CSVN rất kỵ vấn đề này nhưng chúng ta vẫn hiên ngang bị bắt vì chủ quyền là chuyện "nội bộ" của người VN.

Nên "khoanh vùng" và kết hợp với người đồng chí hướng cho mục tiêu của đất nước. Họ có cài người nhưng với sự tinh tế vẫn "phát hiện" những con giòi này.

Một sự thực chúng ta phải nhìn nhận là với những suy tư sẽ không thể làm thay đổi thể chế nhưng nếu chúng ta biết kết hợp sẽ là một khía cạnh khác và "khía cạnh" này là một nhạy cảm của chế độ.

Kết

Mỗi chúng ta như một chiếc đũa sẽ bị bẻ gãy nhưng một bó đũa thì chế độ nào cũng gặp khó. Chúng ta không muốn gì hơn ngoài tự do dân chủ cho đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta. Tại sao chúng ta không là một bó đũa thay vì chiếc đũa? Tùy bạn!


Cánh dù lộng gió & Năm xích lô


-----
CHỦ NGHĨA TƯ BẢN ĐỎ Ở VIỆT NAM.

Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ còn cái tên cộng sản; ruột bên trong là tư bản. Do lợi dụng cái tên đó lừa đảo bóc lột nhân dân nên quan chức cộng sản trở thành loại tư sản đỏ. Cho nên, nếu Đảng Cộng Sản đổi tên khác, chúng sẽ mất phương tiện lừa đảo bóc lột và chế độ sụp đổ. Cũng như cái xác Hồ Quang và thần tượng Hồ Chí Minh tô vẽ lên, không chôn cất để đám thầy bùa, thầy pháp lừa đảo ăn tiền của dân. Nếu thần tượng Hồ Chí Minh sụp đổ, đảng cộng sản cũng sụp theo. Giống xác chết lâu không chôn thì còn ăn tiền phúng điếu nhiều. Chôn rồi thì ai mà phúng điếu nữa.

Theo quan điểm marxit, sự phát triển của các hình thái kinh tế xã hội từ chiếm hữu nô lệ sang phong kiến, từ phong kiến sang chủ nghĩa tư bản. Thời kỳ đầu của chủ nghĩa tư bản là bóc lột nên thành chủ nghĩa thực dân. Tuy nhiên, do xã hội được thiết kế đa đảng đa nguyên và bộ máy nhà nước tam quyền phân lập nên chủ nghĩa tư bản tự vận hành điều chỉnh tạo ra công bằng bình đẳng, kinh tế phát triển. Do có đa đảng điều chỉnh nhà nước tạo nên sự minh bạch; ta gọi là "chủ nghĩa tư bản trung thực". Còn các quốc gia cộng sản, thực chất là phong kiến. Dù họ xưng hô là cộng sản nhưng thực ra chuyển từ phong kiến quân chủ cá nhân thành phong kiến quân chủ tập thể đảng cộng sản. Ở các nước Đông Âu, sự tan rã chế độ cộng sản chính là chuyển từ phong kiến đảng chủ sang chế độ tư bản trung thực do dân trí cao. Còn ở Việt Nam, dân trí chưa cao nên các quan chức cộng sản mới lừa mị dân bằng lý thuyết cộng sản, đưa xác ma làm thần thánh. Sự giàu có của quan chức cộng sản bằng tham nhũng, bóc lột dân nghèo, hình thành các công ty cổ phần nhà nước đã chứng tỏ các quan chức cộng sản trở thành giai cấp tư sản bóc lột. Tuy nhiên, giai cấp tư sản đỏ này vẫn hô hào về chủ nghĩa cộng sản bởi chính đây là phương thức kinh doanh của tư sản đỏ bằng cách lừa đảo nhân dân, lừa đảo sinh viên, lừa đảo lẫn nhau và lừa cả nhân loại.

Do đó, gọi đúng hình thái kinh tế xã hội Việt Nam hiện nay là tư bản man trá với giai cấp tư sản đỏ và chủ nghĩa tư bản lừa đảo.
Gọi là "chủ nghĩa tư bản lừa đảo" để phân biệt với các quốc gia khác theo "chủ nghĩa tư bản trung thực". Chủ nghĩa tư bản lừa đảo thể hiện qua sự tồn tại bằng phương thức lừa đảo của giai cấp tư sản đỏ thống trị. Các biểu hiện thực tiễn về kinh tế xã hội Việt Nam minh chứng rất rõ ràng.
- Ở cấp lãnh đạo cầm quyền dùng chủ thuyết cộng sản và biểu tượng Hồ Chí Minh để lừa đảo dân chúng đi theo đảng, trung thành phục vụ cho giai cấp tư sản đỏ cầm quyền.
- Về kinh tế, tạo vỏ bọc kinh tế thị trường như gia nhập WTO để vay tiền ODA của các tổ chức tín dụng quốc tế và các quốc gia khác rồi tham nhũng không chịu trả nợ.
- Bộ máy nhà nước cũng có Quốc hội, Chính phủ, Tòa án cho giống các quốc gia tư bản Âu Mỹ nhưng hoạt động bù nhìn đóng kịch lừa đảo, vì thực chất mọi hoạt động đều làm theo lệnh của đảng.
- Các số liệu thống kê về kinh tế tài chính đều là báo cáo láo vì ngân sách quốc gia phải chi cho bộ máy đảng các cấp. Vì hoạt động chi tiêu của đảng là bí mật nên các con số báo cáo công khai là lừa đảo.
- Trong giáo dục, bệnh thành tích là một cách nói lịch sự, nghĩa đen chính là lừa đảo người học. Chủ trương đào tạo tiến sĩ là tạo danh lừa đảo sinh viên.
- Trong văn hóa truyền thông, lập ra cả 800 tờ báo tạp chí để lừa đảo dân quốc nội và thế giới về tự do ngôn luận. Thực tế toàn xã hội không có tờ báo tư nhân nào.
- Trong xã hội, có các tổ chức xã hội như công đoàn, đoàn thanh niên, hội Nông dân, hội Luật gia, câu lạc bộ hưu trí..v.v..đều do đảng dựng lên để lừa đảo dân chúng quốc nội và thế giới tưởng rằng Việt Nam có xã hội dân sự. Nhưng thực chất, các đoàn hội này là những cái vòi bạch tuộc của đảng. Bởi lẽ, lãnh đạo các đoàn hội là đảng viên được hưởng lương từ ngân sách, nằm trong biên chế nhà nước, trụ sở được nhà nước giao và mọi hoạt động đều lấy kinh phí từ ngân sách đảng.
- Vô số các hiện tượng xã hội, từ cấp cao đến thấp, từ chủ trương lớn của đảng đến bài diễn văn của tổng bí thư đều chứng minh sự lừa đảo. Không thể kể hết vụ việc, từ photocoppy đề án sân bay nước khác để vẽ ra đề án sân bay Long Thành đến việc lừa chặt cây xanh, tráo cây vàng tâm bằng cây mỡ ở Hà Nội, lừa làm dự án lấp sông Đồng Nai..v.v..Chúng ta không thể liệt kê sự lừa đảo mang tính phổ biến.

Qua đó, kết luận chính xác rằng kinh tế xã hội Việt Nam, từ phong kiến quân chủ đã trá hình thành phong kiến đảng chủ và hiện nay đã phát triển sang chế độ tư bản man trá và giai cấp tư sản đỏ đang theo chủ nghĩa tư bản lừa đảo.
Chính bởi phương thức tồn tại của chủ nghĩa tư bản lừa đảo này là man trá, gian dối, ngụy tạo lịch sử, che dấu sự thật, đánh tráo khái niệm; cho nên, giai cấp tư sản đỏ cầm quyền đàn áp, bắt bớ những người trung thực. Chỉ khi sự thật được công khai bày tỏ, chế độ xã hội sẽ thành chế độ dân chủ đa đảng phái; thì chủ nghĩa tư bản lừa đảo mới chuyển sang chế độ tư bản trung thực và văn minh.


Vuong phamnhat


0 comments:

Post a Comment

Bài Xem Nhiều

Bài Lưu Trữ

Quốc Kỳ-Quốc Ca Việt Nam



Còn Một Ngày Được Sống St: Trần Huân