Wednesday, 8 February 2017


Tiêu Thổ Kháng Chiến Chống Trump

Image result for NHUNG KE KEU CHIEN TRUMP

...hiển nhiên là mọi bên, nếu không u đầu thì cũng bầm mặt...

Chỉ mới có hai tuần thôi mà ta đã thấy TT Trump đang xoá bàn cờ, làm lại hết mọi chuyện từ đầu. Tốt hay xấu chưa ai biết, nhưng đã bị đánh nhừ tử. Tương lai không biết thọ được bao lâu. Theo cái đà này thì chắc 6 tháng nữa, đảng DC sẽ xúc tiến thủ tục đàn hạch TT Trump với sự cổ võ vô điều kiện của TTDC (Truyền thông dòng chính/dân chủ?).

Mối nguy lớn nhất cho đến nay chính là quan hệ giữa chính quyền Trump với đảng DC và nhất là với TTDC. Việc hai bên công khai tuyên chiến với nhau sẽ đưa đến những quan hệ khó khăn nhất cho cả hai, đặc biệt là cho TT Trump, khi mà TTDC sẵn sàng bóp méo, xuyên tạc, phóng đại, và cả tung tin phiạ để khích động quần chúng chống ông. Cựu phát ngôn viên của TT Bush con nhận định ngày trước TTDC đánh TT Bush tơi bời, nhưng bây giờ đánh TT Trump gấp ba lần.

TTDC bằng mọi cách muốn đánh tân tổng thống đến rớt đài ngay, hay ít nhất cũng tìm mọi cách hạ uy tín và tính chính danh của ông. Từ việc tấn công bất cứ lời nói hay hành động nào, tất cả những bổ nhiệm tân nội các, và tất cả mọi pháp lệnh. Cho đến những tấn công nhỏ mọn kiểu TT Trump được hậu thuẫn thấp nhất, ít người tham dự lễ tuyên thệ, bà Melanie mặc quần áo xấu, ông Trump uống thuốc mọc tóc, v.v... Hay những tấn công nặng ký hơn về những chuyện như giấy thuế, xung khắc quyền lợi, gia đình trị, di dân, cấm cửa dân Hồi, cãi nhau với đồng minh,...

Thử cái này không được thử cách khác, biết đâu sẽ có ngày thành công. Không ít anh nhà báo đang âm thầm ôm mộng đi vào lịch sử vì diệt được TT Trump như đã hạ được TT Nixon trước đây.

Đọc báo hai tuần qua, ta thấy có hai chuyện lớn phe ta mang ra đánh TT Trump tàn bạo nhất.

Thứ nhất là việc TT Trump ký pháp lệnh. Trong vòng chưa đầy hai tuần, TT Trump, qua một loạt gần 20 pháp lệnh và cả chục ký chú [memoranda, cũng là chỉ thị tuy nhẹ tính pháp chế hơn], đã thay đổi nhiều hơn 8 năm của TT Obama là người ra tranh cử với khẩu hiệu “Thay Đổi”. Nhưng có gì đáng ngạc nhiên đâu? TT Trump đang làm những gì ông đã hứa khi tranh cử và ông đã được bầu vì những hứa hẹn đó mà. Hay là ngạc nhiên là có một chính khách khi nắm quyền lại có thể giữ những lời hứa khi ra tranh cử?

Sau một phút bàng hoàng vì ngạc nhiên, cả thế giới cấp tiến xúm vào đánh hội đồng tất cả mọi quyết định của TT Trump, không chừa bất cứ cái nào. Chẳng những đánh vào nội dung các quyết định, mà cũng đánh luôn về hình thức quyết định khi TTDC đặt vấn đề hợp pháp của các pháp lệnh. Cũng có lý khi ta hiểu nước Mỹ là nước pháp trị, có luật lệ đàng hoàng. Nhưng điều lạ lùng là với TT Obama, từ pháp lệnh đầu tiên đóng cửa nhà tù Guantanamo đến hàng loạt pháp lệnh những ngày cuối, sao không thấy TTDC hay ông giáo sư luật nào thắc mắc?

Ngay sau khi tái đắc cử năm 2012, TT Obama công khai thách đố thiên hạ, tuyên bố sẽ hành xử quyền tổng thống bất cần quốc hội. “Chúng ta sẽ không chờ lập pháp gì hết để bảo đảm chúng ta đáp ứng nhu cầu của dân Mỹ. Tôi có cây bút và điện thoại”. Đó là tuyên bố của TT Obama tháng Giêng 2014. TTDC tuyệt đối im ru bà rù.

Hay là xứ Mỹ này có hai bộ Hiến Pháp: một dành cho tổng thống DC và một dành cho tổng thống CH?

Việc thứ hai liên quan đến chính sách di dân của TT Trump.

Trước hết là vụ xây tường tại biên giới Mễ.

Kiểm soát di dân gốc Nam Mỹ là lời hứa hẹn đầu tiên của ứng viên Trump. Ông đã long trọng hứa xây tường thì bây giờ ông phải xúc tiến thôi. Người ta có thể chất vấn về chi phí cũng như về hiệu quả của bức tường, nhưng đây là những chi tiết thực hành mà chúng ta chỉ có thể bàn đến khi có dịp nhìn vào kết quả thực tế.

Trong vấn đề di dân này, TTDC và phe cấp tiến, kể cả ông chủ Facebook Marc Zuckerberg hay tỷ phú George Soros,... đã là những tiếng nói thiếu lương thiện nhất. Họ hô hoán nước Mỹ là quốc gia xây dựng trên di dân, do đó chống di dân là đi ra ngoài truyền thống của Mỹ, là vô nhân, là kỳ thị màu da,... Điều họ cố tình không nhắc đến là TT Trump chưa khi nào chủ trương khoá cửa biên giới, không bao giờ nhận di dân nữa. Điều ông không chấp nhận là di dân vào lậu, bất hợp pháp. Ông đòi khoá biên giới, trục xuất di dân lậu, rồi sau đó, cho họ xếp hàng, vào lại nước Mỹ theo đúng luật lệ hiện hành, là những luật lệ đã có từ hồi nào đến giờ, không phải do ông Trump đặt ra. Chià khoá thực sự của vấn đề, cái danh từ chủ chốt mà mấy ông bà cấp tiến lờ đi, đó chính là danh từ bất hợp pháp, mà họ tô son vẽ phấn, ngụy trang thành undocumented, tức là không có giấy tờ.

Nhiều ông an-nam-mít so sánh di dân lậu Mễ với dân tỵ nạn Việt. Ngớ ngẩn! Di dân TT Trump muốn ngăn là đám di dân chui, vào Mỹ bất hợp pháp để kiếm cơm. Dân tỵ nạn ta vào Mỹ vì lý do tỵ nạn chính trị hay đoàn tụ gia đình, hoàn toàn hợp pháp.

Phe cấp tiến hậu thuẫn khối di dân này vì lá phiếu, các đại gia hậu thuẫn vì lý do kinh tế, nhân công rẻ, làm những việc tệ mạt nhất như tài xế, làm vườn, vú em, lau chùi quét dọn,..., đồng thời cũng giúp dìm mức lương chung của Mỹ xuống theo.

Đánh vào lòng trắc ẩn của dân Mỹ, TTDC hô hoán, báo động về việc mấy trăm ngàn trẻ em di dân lậu, gọi là Dreamers -những người đang ôm mộng- bị đe dọa đuổi ra khỏi xứ, nhưng cố tình lờ việc đám trẻ này chỉ là những mỏ neo mà bố mẹ chúng cố tình lùa qua Mỹ để có dịp bảo trợ bố mẹ chúng qua Mỹ theo thôi. Việc đúng đắn phải làm là trả chúng về cho bố mẹ chúng.

Hết chuyện di dân Mễ qua di dân Trung Đông.

Một trong những pháp lệnh có hiệu lực ngay lập tức và đang gây náo loạn là lệnh không nhận di dân từ nửa tá các nước Trung Đông.

Trước khi đi xa hơn, phải nói ngay theo cơ quan thăm dò Rasmussen, đa số (56%) dân Mỹ ủng hộ quyết định này của TT Trump. Nhưng dĩ nhiên cái đa số thầm lặng này đã bị khối thiểu số chống đối ồn ào lấn át hết. Từ những phong trào phản chiến thân cộng của thập niên 60 đến giờ, khối chống đối cấp tiến luôn luôn là khối ồn ào nhất, bất chấp luật pháp nhất.

TTDC, phe cấp tiến, và chính khách DC khua chiêng trống đinh tai luôn. Vi phạm nhân quyền, vi phạm Hiến Pháp, kỳ thị tôn giáo, vô nhân đạo,... không thiếu gì tội tầy trời. TTDC chạy tít khổng lồ: TT Trump cấm cửa dân Hồi giáo từ 7 xứ Libya, Sudan, Somalia, Iraq, Iran, Syria và Yemen.

Đây là chuyện gây tranh cãi nhiều nhất chỉ vì... TTDC tung ra nhiều tin phiạ nhất [được phần lớn truyền thông tỵ nạn sao y bản chính lại].

Trước hết, lệnh cấm không nêu danh bất cứ xứ nào ngoài Syria mà chương trình di dân bị đình hoãn vô hạn định. Lệnh cấm cửa 90 ngày chỉ ghi các xứ nằm trong danh sách của một điều khoản đặc biệt, gọi là các xứ đáng quan tâm. Danh sách các xứ đáng quan tâm này do TT Obama lập ra từ năm 2015, được Hạ Viện phê chuẩn, chứ không phải do TT Trump mới đặt ra. Đó là 7 xứ nêu trên.

TT Obama đặt những xứ đó trong thủ tục cần xét gắt gao trước khi cấp hộ chiếu. Khi đó, không nghe ai hô hoán kỳ thị Hồi giáo gì hết. Bây giờ, TT Trump chỉ đi thêm một bước nữa: ông cho rằng những thủ tục thanh lọc có thể chưa đầy đủ, cần 90 ngày để xét lại và củng cố thêm. Thế là phe ta nhẩy dựng như điả phải vôi.

Không khác gì luật của TT Obama, pháp lệnh của TT Trump bao trùm tất cả dân mấy xứ đó, không có một chữ nào về Hồi giáo, có nghiã là bao gồm Hồi giáo, Thiên Chúa giáo hay vô tôn giáo, Ấn Độ giáo, Phật giáo, Bà La Môn luôn nếu có.

Tổng cộng số di dân các xứ này được nhận vào Mỹ năm 2016 khoảng 30.000, trong đó có khoảng 12.000 từ Syria, 9.000 từ Somalia, 8.000 từ Iraq, và 3.000 từ Iran. Mấy xứ kia không đáng kể. Tức là quyết định của TT Trump chỉ ảnh hưởng đến khoảng 30.000 người trong khi có gần 1.500.000.000 (một tỷ rưỡi) người Hồi giáo trên thế giới. Theo tỷ lệ, là 0,00002% (nhiều 0 quá, không biết có tính đúng không!), không phải 100% dân theo đạo Hồi. Khác rất xa nếu quý độc giả biết làm toán cộng trừ. Hơn 30 xứ Hồi giáo trên thế giới chẳng bị cấm gì, như Ai Cập, Ả Rập, Thổ Nhĩ Kỳ, Nam Dương, các xứ Bắc Phi, các tiểu vương Vùng Vịnh, Pakistan, Bangladesh,...

Cuối cùng lệnh cấm cửa không phải vĩnh viễn, mà chỉ có hiệu lực ngắn hạn, 90 ngày cho tất cả những người từ 7 xứ trên muốn vào xứ Mỹ, kể cả du khách và du học sinh, và 120 ngày cho tất cả các di dân, mục đích để các cơ quan an ninh có thời giờ thiết lập các thủ tục thanh lọc chặt chẽ hơn nhằm ngăn chặn khủng bố len lỏi vào.

Nhiều người chất vấn dân những xứ bị cấm chẳng có anh nào dính dáng vào khủng bố ở Mỹ, trong khi Ả Rập Saudi là quê hương của 15 tên khủng bố 9/11, tại sao không cấm dân xứ này? Tại sao không cấm dân Ai Cập là xứ của ông chùm Al Qaeda hiện nay? Một nhà báo tỵ nạn mau mắn chép lại tin của TTDC nêu ra danh sách các nước TT Trump không cấm: toàn là những xứ TT Trump có quyền lợi kinh tế.

Luận điệu TT Trump tránh né những xứ này vì ông có quyền lợi kinh doanh chỉ là những xuyên tạc bôi bác rẻ tiền vì danh sách 7 xứ này là do TT Obama lập ra. Muốn hỏi chuyện này thì phải hỏi TT Obama.

Thật ra, chất vấn vậy là không hiểu tại sao TT Obama đã phân loại như vậy và tại sao TT Trump có biện pháp cấm cửa những xứ này. Đây không phải là hành động trả thù khủng bố Ả Rập hay Ai cập, mà là biện pháp phòng ngừa cho tương lai. Căn gốc của vấn đề là kiểm tra lý lịch, quá khứ của những người muốn vào Mỹ. Dân những xứ như Ả Rập Saud, Ai Cập, có một hệ thống chính quyền hữu hiệu, có thể kiểm tra tương đối dễ dàng nên những biện pháp hiện có đủ hữu hiệu không cần phải cứu xét lại.

Trong 7 nước bị lưu ý, có 4 xứ vô chính phủ đang đánh nhau loạn xà ngầu, là Libya, Sudan, Yemen và Somalia, một xứ không có liên lạc ngoại giao với Mỹ là Iran, và hai xứ vẫn còn chiến tranh mà chính phủ chỉ kiểm soát được một phần lãnh thổ là Iraq và Syria. Giấy tờ hồ sơ lý lịch bị thiêu hủy hết, giấy tờ giả tràn lan, làm sao truy cứu lý lịch? Đó chính là lý do tại sao TT Obama –chứ không phải TT Trump- đã xếp hạng những xứ này vào loại đáng quan tâm, cần thanh lọc kỹ hơn.

Những người hô hoán việc cấm cửa này “chà đạp lên những giá trị cao quý nhất” của Mỹ chỉ là vẹt lập lại những khẩu hiệu của TTDC, xuyên tạc theo phe phái. Khi TT Obama phân loại 7 xứ này thì sao không nghe ai nói chuyện chà đạp gì?

TT Trump không hề cấm cửa vĩnh viễn bất cứ một ai hết. Đây chỉ là những biện pháp nhất thời 3-4 tháng nhằm tăng cường an toàn cho nước Mỹ và dân Mỹ trong đó có ngay cả những người chống đối mạnh nhất. Trong lịch sử Mỹ, đã có nhiều lần những biện pháp tạm thời này được ban hành, cụ thể nhất là quyết định của 2 tổng thống DC:

- Năm 1979, TT Carter cấm cửa vô hạn định tất cả mọi công dân Iran, 60.000 sinh viên Iran bị bắt ghi danh –register- với cảnh sát Mỹ ngay lập tức, gần 5,500 bị trục xuất hay tự ý bỏ về nước. TT Carter cũng ra lệnh hàng chục ngàn chiếu khán đã cấp cho du khách và du học sinh bị thu hồi lại hết.

- Năm 2011, TT Obama cấm cấp chiếu khán cho tất cả dân Iraq vào Mỹ trong 6 tháng để xét lại các thủ tục nhập cảnh của dân Iraq.

Cả hai lần, tuyệt đối TTDC im ru, và cũng vì vậy, chẳng ai biểu tình tố hai ông này kỳ thị Hồi giáo hay chà đạp lên cái gì hết.

Nhiều người cũng tố lệnh cấm ra quá gấp, không thông báo trước, không tham khảo ý kiến rộng rãi các bộ liên hệ theo đúng thủ tục hành chánh. Đúng là chỉ trích ngớ ngẩn. Nếu thông báo trước hay nếu tham khảo ý kiến các bộ khi các tân bộ trưởng chưa được bổ nhiệm, còn toàn là người của chính quyền Obama, thì bảo đảm ba phút sau, tin sẽ bị lộ, cả trăm ngàn người sẽ xếp hàng tại các tòa đại sứ Mỹ, trong đó sẽ có không ít cảm tử của ISIS, và các xử lý thường vụ tòa đại sứ do TT Obama bổ nhiệm sẽ ký cho cả ngàn người vào mỗi ngày ngay.

CNN công bố thống kê cho thấy con số khủng bố tại Mỹ rất ít, mối nguy rất nhỏ. Không sai. Đối với những người không là nạn nhân bị khủng bố giết thì 100.000 tên khủng bố cũng chỉ là một con số thống kê nhỏ. Nhưng đối với gia đình những nạn nhân bị giết thì chỉ một tên khủng bố cũng đã là quá nhiều rồi. Chẳng lẽ TTDC và những người chống Trump muốn đợi một vụ 9/11 thứ hai mới cần biện pháp phòng ngừa? Hay là đợi một người thân nào của mình bị khủng bố giết thì mới thấy mối nguy?

Phải nói cho ngay, lệnh cấm cửa đi quá xa khi cản luôn cả những người đã có thẻ xanh. Chính quyền Trump đã thấy vấn đề và thu hồi lệnh cấm hạng người này. Chỉ chứng tỏ tân chính quyền làm việc còn thiếu kinh nghiệm, rất luộm thuộm. Việc thi hành lệnh mới cũng đã đưa đến những rối loạn tại các phi trường vì khả năng yếu kém của đám công chức. Cũng giống như mấy ngày đầu của Obamacare, tuy khác ở điểm luộm thuộm Obamacare gây phiền toái cho cả triệu dân Mỹ trong khi vụ cấm cửa này chỉ phiền hà vài trăm anh chị Trung Đông.

Ngay cả các ông toà cũng bối rối. Một ông toà ra lệnh hoãn thi hành toàn bộ pháp lệnh, không cho trục xuất những người bị kẹt ở phi trường, nhưng lại cho tạm giam họ. Một ông toà khác hoãn thi hành pháp lệnh trong một tuần. Một ông tòa nữa ra quyết định pháp lệnh vô hiêu lực trên cả nước. Những chuyện này, tốt nhất không nên bàn góp nếu không phải là luật sư chuyên nghiệp. Dựa cột mà nghe.

Nhìn chung, ta thấy TT Trump nhìn Mỹ như là Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, United States of America. TTDC và phe cấp tiến nhìn Mỹ như là... Liên Hiệp Quốc, United Nations of the World, thế giới đại đồng mở toang cửa cho cả tất cả tự do ra vào.

Riêng đối với dân Việt ta, trái với những báo động sảng của vài người chống TT Trump, quyết định này chẳng có hậu quả tai hại nào cho dân Việt tỵ nạn chính đáng vì chỉ nhằm ngăn cản khủng bố. Có thể thủ tục xin di dân nhất thời bị chậm trễ, nhưng rồi cũng qua.

* * *

Chuyện rõ ràng cả thế giới đang nhìn thấy, TTDC đã thẳng thừng từ bỏ trách nhiệm thông tin trung thực, để biến thành một thứ … bộ đội xung phong chống Trump. Cuộc chiến chống TT Trump của TTDC và đảng DC là một loại... tiêu thổ kháng chiến: đốt phá đập tất cả không chừa. Một sách lược nhiều chiến lược gia DC đã bắt đầu nghi ngờ vì tính quá khích cực đoan thường trực tự nó sẽ mất dần ý nghiã và hậu thuẫn của quần chúng.

Sự hung hăng của TTDC ngày nay còn hơn xa sự hung hăng đánh TT Nixon thời xưa. Có nhiều lý do giải thích sự hung hăng cực đoan này.

Lý do đầu tiên là vì khuynh hướng lịch sử tự nhiên. Quan hệ giữa TTDC với các chính quyền CH chưa bao giờ tốt đẹp từ thời TT Nixon đến nay, vì lý do rất giản dị là 80% các nhà báo, ký giả, chủ bút, chủ nhiệm, chủ tịch, giám đốc,... các cơ quan ngôn luận đều theo DC, yểm trợ tiền và bỏ phiếu cho DC.

Lý do thứ nhì là việc ông Trump đắc cử đã chứng minh tất cả những nhận định, những tiên đoán trước đây của TTDC về ứng viên Trump đều đã sai bét. TTDC ê mặt, nhưng không chịu thua, tìm mọi cách chứng minh những người sai chính là những cử tri đã bỏ phiếu cho ông Trump. Cách TTDC cho là hữu hiệu nhất là đánh ông ta đến cùng để chứng minh họ đã nhận định chính xác và đánh giá ông đúng mức ngay từ đầu.

Lý do thứ ba là do chính TT Trump khiêu khích. Ông đã qua mặt TTDC bằng cách sử dụng Tweeter, Facebook,... Ông cũng dùng những câu tuyên bố nẩy lửa hay những hành động có tính khiêu khích rõ ràng để khích động, chọc cho TTDC phát điên, phản ứng quá trớn.

Trong khi tất cả các chính quyền tiền nhiệm lo o bế TTDC, thì TT Trump công khai và cố tình dìm TTDC xuống. Mở miệng là ông nhấn mạnh “dishonest media” – truyền thông không lương thiện.

Ý định của TT Trump rất rõ: ông muốn thay đổi vai trò và ảnh hưởng của TTDC. Ông khiêu khích họ, khiến họ càng ngày càng đánh chính quyền Trump mạnh, tức là càng ngày càng mang tính quá khích, cực đoan, khiến khối này ngày càng mất sự tin tưởng của quần chúng, đặc biệt là của khối độc lập không phe ta. Chưa kể đánh TTDC cũng sẽ khiến cử tri của ông vui mừng thích thú, hậu thuẫn càng tăng mạnh.

Cho đến nay, không ai nhìn thấy tương lai quan hệ giữa TT Trump và phe ta gồm TTDC và cả đảng DC sẽ đi về đâu, nhưng điều hiển nhiên là mọi bên, nếu không u đầu thì cũng bầm mặt, trong khi sinh hoạt chính trị Mỹ sẽ ngày càng bế tắc trong phân hoá.


05-02-17
Vũ Linh

---

Cộng Đồng Hồi Và Khủng Bố. 

Với cuộc khủng hoảng di dân nghiêm trọng nhất trong lịch sử Âu Châu, và với cuộc tranh cãi hiện nay tại Mỹ về việc nhận dân tỵ nạn Syria, cộng với biến cố San Bernardino bên Cali, ta cần nhìn qua cuộc sống của khối di dân Hồi giáo trên thế giới. Đó có phải là một cái lò nung đúc khủng bố không ?

Tại Mỹ, có ít nhất 4 triệu dân theo đạo Hồi, hơn 1% dân số Mỹ, một con số rất nhỏ. Những tiểu bang có nhiều dân Hồi nhất là Michigan, New Jersey, New York và Massachusetts. Tập trung lớn nhất là tại thành phố New York với khoảng 80.000 người, thua xa khu Bolsa của ta.

Tại Âu Châu, khối dân Hồi giáo, tuyệt đại đa số cũng là di dân chứ không phải là dân tỵ nạn chính trị hay tỵ nạn chiến tranh. Đến từ nhiều đời cũng có do việc nhận dân thuộc địa cũ, mà mới qua cũng có, qua các làn sóng tỵ nạn chiến tranh từ vài năm gần đây. Nói chung, tổng số di dân Hồi tại Âu Châu cao hơn Mỹ rất nhiều, khoảng 40 triệu người, từ 3% tới 20% tùy theo quốc gia. Mà mỗi quốc gia cũng có thành phần di dân Hồi khác nhau. Tại Anh, đa số là dân Pakistan và Bangladesh, tại Pháp là dân Bắc Phi, tại Ý là dân Libya và Ethiopia, tại Đức và Đan Mạch là dân Thổ Nhĩ Kỳ, tại Thụy Sỹ là dân Nam Tư trước đây, tại Thụy Điển, Na Uy là dân Iraq và Iran mới qua sau này. Paris có lẽ là thành phố đông dân Hồi nhất, hơn một triệu người sống trong các vùng ngoại ô.

Bài này chỉ bàn đến khối di dân Hồi, không bàn đến những dân địa phương, Mỹ hay Âu Châu, đã theo đạo Hồi từ lâu đời rồi, như Albania, Kosovo, Herzegovina, hay những vùng dân Hồi phiá Nam của Nga.

Tại các thành phố lớn của Mỹ có dân Tàu nhiều, ta thấy có Chinatown. Ngoài ra ta cũng thấy Little Saigon, Little Havana, Little Italy, Little Tokyo, Koreantown, v.v... Tức là khối di dân thường tụ tập sống chung với nhau trong vài khu phố. Lý do hiển nhiên là để có thể liên lạc với nhau, tìm bạn bè thân thuộc, sống trong hương vị quê hương, ăn uống mua sắm sản phẩm quen thuộc, ...

Các cộng đồng Hồi giáo trên khắp thế giới cũng vậy, thường tập trung trong vài khu phố rõ rệt, phần lớn là trong vùng ngoại ô các thủ đô hay thành phố lớn.

Hầu hết các khối di dân tìm cách dung hoà nếp sống truyền thống với nếp sống của dân địa phương, đặc biệt là khối di dân thế hệ hai và ba thì đã hoà nhập một cách rất tích cực. Chẳng hạn như ở Mỹ, ta đã thấy không thiếu gì dân biểu, nghị sĩ gốc Cuba, gốc Tầu, Nhật,... Ngay cả trong quân đội, cũng không thiếu gì tướng tá gốc Á Châu, kể cả một ông tướng gốc Việt. Trẻ con gốc Việt, Tàu, Nhật,... không khác gì trẻ con Mỹ trắng hay Mỹ đen, nói tiếng Anh như gió, thuộc làu lịch sử Mỹ, mê hamburger hơn phở mì, líu lo nhạc rap chứ không rên rỉ những bài tình ca của Chế Linh, quần jean, áo t-shirt, mũ baseball,... Mấy cô chắc cả đời chỉ mặc áo dài một hai lần khi đám cưới, hay khi lên sân khấu ca hát quốc ca hay nhạc Việt. Giới trẻ Việt lấy Mỹ là chuyện bình thường.

Làn ranh phân chia với dân bản xứ ở Mỹ hay Âu Châu ngày càng phai nhạt tuy sẽ không bao giờ bị xoá hẳn.

Trong khi đó thì làn ranh chia cắt khối di dân Hồi với dân bản xứ thì trái lại, ngày càng lớn rộng, nhất là tại Âu Châu vì dân Hồi không chịu hội nhập !

Mới đây, nhà văn Bruce Bawer đã phát hành một cuốn sách với tựa là “Trong Khi Âu Châu Ngủ” –While Europe Slept-. Trong cuốn sách, ông Bawer tự giới thiệu như là người Mỹ, thành phần bảo thủ về chính trị, nhưng cấp tiến trong các vấn đề xã hội. Là người đồng tính, ông từ bỏ Mỹ, cùng “ông vợ” qua sống tại Amsterdam, bên Hoà Lan, vì cho rằng xứ Hoà Lan tiến bộ, cởi mở, nhất là chấp nhận đồng tính, yêu chuộng hoà bình, dễ sống, không có bắn giết loạn đả như Mỹ, không kỳ thị như dân Mỹ,... Rất nhiều lý do. Toàn là những lý do phản ảnh tư tưởng phóng khoáng cởi mở.

Ông qua Amsterdam. Sau một thời gian, di cư qua Na Uy mà ông cho là còn cởi mở hơn nữa vì tại đây ông được chính thức thành hôn cùng “ông chồng”.

Chẳng bao lâu sau, ông ngã ngửa về lối sống của khối di dân Hồi và quyết định viết sách. Quyển sách của ông, ngoài cái tựa trên, còn được phụ đề thêm “Hồi giáo cực đoan đã phá tan Tây Phương từ bên trong như thế nào” –
How Radical Islam Is Destroying the West From Inside.

Kẻ viết xin tóm lược vài điểm chính của ông Bawer để quý độc giả có thể hiểu biết hơn về khối di dân Hồi giáo.

Như đã viết, các khối di dân Hồi tại Âu Châu tuyệt đối không chấp nhận hội nhập, tìm đủ cách sống tách biệt, nếu không muốn nói là tích cực chống lại mọi nếp sống và văn hoá địa phương. Việc không hội nhập đó lại được các chính quyền Tây Phương tích cực khuyến khích nhân danh việc tôn trọng và bảo tồn văn hoá khác biệt, theo đúng thuyết phải đạo chính trị. Ông Bawer nghi ngờ đó chỉ phản ánh tính kỳ thị của dân Tây Âu. Dân Hồi được cho vào sinh sống, nhưng không được nhìn nhận hay chấp nhận như dân địa phương thật.

Không hội nhập cũng được thể hiện qua việc không tham gia các sinh hoạt hay nếp sống và văn hoá, hay chính trị địa phương. Các bà vẫn mặc áo dài đen chùm kín cả người chừa hai con mắt hay cái mặt là tối đa. Vẫn không đi làm nhưng không quên đi xin trợ cấp, không ra đường một mình, lúc nào cũng đi cùng một đám bạn bè hay chị em, hay đi với một người đàn ông, là chồng hay anh em, chú bác gì đó. Lạng quạng vẫn bị chồng đánh, nhẹ thì một bạt tai, nặng thì vô nhà thương, nhưng chính quyền không can thiệp mặc dù có luật bảo vệ phụ nữ đàng hoàng. Những luật này chỉ áp dụng cho dân địa phương mà không được thi hành một cách triệt để đối với dân Hồi vì “tôn trọng văn hoá Hồi”. Một nghiên cứu cho thấy 90% phụ nữ Hồi bị ăn đòn thường xuyên.

Trẻ con chỉ một số nhỏ theo học tại các trường công bình thường. Đa số còn lại được đi học theo hai cách. Một là theo học các trường 100% Hồi giáo, cũng là trường công do Nhà Nước Tây Âu đài thọ, nhưng trong đó, dạy những môn khác, phần lớn liên quan đến tôn giáo, văn hoá và lịch sử Hồi (giống như trường tiểu học Hồi mà anh bé con Barack Obama đã theo học tại Indonesia trong bốn năm từ năm 6 tuổi), ít chú trọng đến những môn khoa học, văn hoá, lịch sử Âu Tây.

Cách thứ hai là nếu gia đình có tiền, thì gửi con về quê nhà, các nước Hồi giáo, cho học nội trú tại các trường giống như các chủng viện Thiên Chúa giáo, thường là bắt đầu từ khi 12-13 tuổi cho đến trưởng thành.

Tất cả trẻ con đều được dạy dỗ ngay từ nhỏ là văn minh Tây Phương và Thiên Chúa giáo là văn minh của ma quỷ, phản đạo, phải triệt để truy diệt. Ngày xưa Tiên Tri Mohammed chủ trương giết hết những kẻ ngoại đạo, bây giờ dĩ nhiên không còn giết ai được nữa, nhưng vẫn còn bổn phận chống đến cùng, dưới đủ mọi hình thức. Đặc biệt là học sinh nam phái, luôn luôn được khuyến khích phải dám dùng bạo lực. Tại các “chủng viện” dành cho nam phái bên Trung Đông, chúng thường được huấn luyện xài súng, xài dao. Để chúng làm quen, không sợ máu, chúng được huấn luyện giết dê giết cừu còn sống bằng dao, cắt cổ, lột da, mổ lấy tim gan, moi ruột, máu me be bét.

Phần lớn con gái ngay từ nhỏ đã phải chịu mổ, cắt một bộ phận nơi âm hộ. Với lý do phụ nữ không thể biết được cảm giác “khoái lạc” để bảo đảm sau này không lăng nhăng. Dĩ nhiên mổ chẳng theo tiêu chuẩn y khoa gì, chẳng thuốc mê, chẳng thuốc khử trùng, nạn nhân đau đớn khủng khiếp đến cả tháng sau cũng ráng chịu, thậm chí bị nhiễm độc nặng, bất đắc dĩ lắm mới cho đi nhà thương.

Những đứa trẻ đó, cho dù là lớn lên bên Tây Âu hay trong các chủng viện bên Trung Đông, đến tuổi lập gia thất thì đều phải lấy người đồng chủng, đồng tôn giáo, một số lớn là họ hàng xa gần với nhau, hay người cùng làng. Thanh niên, thanh nữ mà cặp với dân địa phương thì bị cả nhà sỉ vả, coi như nỗi nhục quốc thể. Sẽ bị bố mẹ và cả họ xúm lại sỉ vả, đánh đập là chuyện bình thường, thậm chí bị chính người thân như anh em, hay chú bác, hay ngay cả ông bố giết chết. Thông thường thì khi khám phá ra có con cặp với dân địa phương, đại gia đình có buổi họp với đầy đủ chú bác, thảo luận biện pháp trừng phạt. Lấy biểu quyết xem phải từ bỏ, hay đánh đòn, hay giết. Điều lạ lùng là đối với những vụ này, người có quan điểm sắt máu nhất thường chính là ông bố.

Đàn bà con gái lỡ ra đường bị hãm hiếp sẽ bị giết vì đã trở thành vết nhơ cho gia đình. Nhà Nước không truy lùng thủ phạm. Nếu thủ phạm bị bắt tại trận, thì chỉ bị phạt vạ tượng trưng.

Hôn nhân tuyệt đại đa số vẫn là do gia đình hai bên dàn xếp mà cô dâu chú rể không có tiếng nói. Cô dâu ngay từ ngày làm đám cưới và đêm động phòng đã là một nô lệ sex của chồng, chồng muốn làm gì thì phải chiều ý. Khiếu nại hay than phiền sẽ bị cả họ nhiếc mắng, kể cả mẹ ruột. Luật pháp Tây Âu không cho có bốn vợ nữa, nhưng nếu ông chồng có vài bà cô đào nhí thì cũng là chuyện bình thường, vợ cấm khiếu nại. Ngược lại, vợ mà dám ra đường một mình hay liếc nhìn một anh nào thì có thể bị đòn hội đồng, cả nhà xúm vào đánh, kể cả bố mẹ và các anh chị em. Bị bắt ngủ với trai sẽ bị ném đá đến chết.

Đối với những tệ nạn bất nhân trên, Tây Âu nhắm một mắt, phần lớn cố tình lờ đi, hay xử phạt rất nhẹ, cũng chỉ vì lý do phải đạo chính trị, tôn trọng văn hoá Hồi, trong khi các lãnh đạo cộng đồng cực lực cổ võ.

Phần lớn là di dân đã qua Tây Âu trước sẽ làm đám cưới với người hôn phối vẫn còn bên quê nhà. Sau đám cưới, người hôn phối qua Tây Âu, được bảo lãnh, mang theo cả đại gia đình, kể cả chú bác, anh chị em họ.

Các cộng đồng Hồi giáo lớn rất nhanh. Vì lý do “nhân đạo”, cởi mở trong tinh thần hoà đồng, di dân được nhận vào Tây Âu rất dễ dàng. Nhưng lý do quan trọng hơn là nạn nhân mãn. Dân Tây Âu ham vui, không chịu đẻ, dân số ngày càng tuột dốc mau lẹ. Các nước Tây Âu rất cần nhân công để nuôi dưỡng kinh tế. Nhất là các đại cường kinh tế Đức, Anh và Pháp, do đó việc nhận di dân rất dễ dàng. Đây cũng là lý do quan trọng khiến Âu Châu đang nhận cả trăm ngàn dân Syria tỵ nạn.

Các cộng đồng Hồi, đại đa số là những dân nghèo từ các tỉnh nhỏ hay làng mạc, ít học, không có tay nghề, mà lại không chịu hội nhập, không đi học nghề để đi làm. Do đó là một gánh nặng vĩ đại cho các nước theo chủ trương xã hội Tây Âu. Tại Đan Mạch, di dân Hồi chỉ khoảng chưa tới 5% tổng dân số, nhưng họ lãnh tới 40% trợ cấp của Nhà Nước.

Trợ cấp là một vấn đề lớn mà Tây Âu đang bối rối, nhất là các nước Bắc Âu, nơi mà trợ cấp rất dễ dãi và rất nhiều. Một gia đình hai vợ chồng và hai con, có thể có trợ cấp xấp xỉ 5.000 đô một tháng dễ dàng. Từ trước đến nay, các chế độ bao cấp này tồn tại được vì dựa trên tinh thần tự trọng và trách nhiệm của người dân. Bình thường, họ rất ngại đi xin trợ cấp và chỉ xin trong tình trạng miễn cưỡng. Bây giờ, đối với khối dân Hồi, lấy trợ cấp là chuyện phải làm, không làm là ngu. Họ tìm đủ cách gian trá để có trợ cấp đủ loại. Họ quan niệm tìm đủ cách kể cả gian lận để lấy tiền của tụi ngoại đạo là chuyện tuyệt đối chính đáng được kinh Kuran khuyến khích. Đám ngoại đạo chưa bị giết hết là may cho chúng lắm rồi !

Những người lãnh đạo cộng đồng Hồi không phải là những chính trị gia kiểu như thị trưởng, hội đồng tỉnh, dân biểu, v.v… Cũng chẳng phải những vị lãnh đạo các hội đoàn như trong cộng đồng Việt chúng ta. Dân số Hồi tại Tây Âu khoảng từ 5% đến 20% dân số quốc gia họ sinh sống, nhưng không có dân biểu, nghị sĩ, hay bộ trưởng, thủ tướng, hay tướng lãnh nào. Không phải di dân Hồi không có người giỏi, mà chỉ vì họ từ chối hội nhập, nhất là trên phương diện chính trị.

Lãnh đạo các cộng đồng Hồi là các giáo sĩ, imams gì đó. Đại đa số rao giảng tôn giáo Hồi trong khi sỉ vả văn minh, văn hoá và tôn giáo Tây Âu. Họ tự cho có trách nhiệm phải bảo vệ văn hoá, văn minh và tôn giáo Hồi, bằng mọi cách chống sa đọa của Âu Châu. Họ toàn quyền tự do sỉ nhục tất cả những gì hay những ai họ chống lại, mà không có chính quyền nào đụng tới, nhân danh tự do tín ngưỡng và tự do ngôn luận. Chẳng có gì lạ khi trong các cộng đồng đó, sinh xôi nẩy nở ra những tên khủng bố máu lạnh nhất vì đã sống và lớn lên trong cái không khí thù hận đó. Chẳng những chống Tây phương không, mà còn quyết tâm không ngại sử dụng bạo lực tàn ác nhất như súng bom để giết người, chẳng cần biết già trẻ lớn bé, vì tất cả dân ngoại đạo đều có tội hết !

Phản ứng của các cộng đồng Hồi đối với các vụ khủng bố tấn công rất ý nghiã. Thế giới có hơn một tỷ dân Hồi, nhưng mỗi khi có khủng bố đánh, chỉ có vài nhúm lẻ tẻ vài chục hay vài trăm người phản đối. Ngược lại, một số không nhỏ biểu tình hoan hô khủng bố, và tuyệt đại đa số im lặng. Sau vụ San Bernardino, một lãnh tụ Hồi tại Los Angeles lên TV, khẳng định khủng bố đánh một phần lớn do lỗi Tây Phương vì đã ủng hộ các chế độ độc tài tại Trung Đông.

Cuốn sách khá dầy và có rất nhiều mẫu chuyện nhỏ phản ánh lối sống trong các cộng đồng Hồi giáo. Ta thấy đây là những ổ nuôi dưỡng tinh thần chống Tây Phương, mặc dù anh chị di dân nào cũng tìm đủ cách chạy qua những vùng đất ngoại đạo đáng phỉ nhổ đó để sống. Tại sao có cái mâu thuẫn đó? Một số không nhỏ qua Tây Âu sống vì lý do sinh kế và an toàn, nhưng một phần lớn được các giáo sĩ khuyến khích như đây là cách chiếm và trừng phạt thế giới, phát huy Hồi giáo mà không cần đến mấy chục sư đoàn lính.

Điều hiển nhiên nhất là muốn chống đỡ có hiệu quả nạn khủng bố, thì phải nhìn ngay vào bên trong những cộng đồng Hồi đó, không cần nhìn xa hơn, không cần nhìn vào khối tỵ nạn đang chờ được chấp nhận vào. Và điều kiện tiên quyết dĩ nhiên là phải nhìn nhận khủng bố hiện nay chính là từ trong khối Hồi giáo cuồng tín, phải dám nói đến danh từ “Hồi giáo”.

Khi một anh thiếu tá quân y Mỹ bắn chết một tá đồng ngũ, miệng la Allahuh Akbar, mà không dám coi đó như là khủng bố Hồi giáo cuồng tín, lại gọi đó là bạo động tại sở làm, thì hiển nhiên, đó là cách vùi đầu dưới cát để trốn tránh sự thật. Một khi chui đầu dưới cát để không nhìn thấy địch thủ thì làm sao đánh địch thủ được ?  Chưa đánh đã thấy từ bị thương đến chết thôi !

Vụ bắn tại San Bernardino cho thấy ngay cả Mỹ cũng có chính sách cho di dân Hồi vào rất dễ dưới tho*i`TT Obama. Anh Farook, thủ phạm vụ bắn, qua Ả Rập Saudi làm đám cưới với vợ Malik tháng Bẩy, 2014, ngay sau đó, vợ được theo chồng về Mỹ bằng thông hành Pakistan, tháng Tám làm đám cưới Mỹ tại Los Angeles, tháng Chín bà vợ được cho ở lại Mỹ trong khi chờ đợi thẻ xanh được cấp tháng Bẩy 2015.

Dân tỵ nạn ta chắc sẽ có nhiều người thắc mắc sao dễ dàng như vậy trong khi dân Việt muốn bảo lãnh vợ hay chồng từ VN qua phải mất mấy năm. Có lẽ dưới tho*i`TT Obama, chính sách di dân với dân Hồi được ưu tiên ?  Trong 5 năm qua, 680.000 di dân từ các xứ Hồi giáo, đặc biệt là Ai Cập, Iraq, và Pakistan, đã được lặng lẽ cấp thẻ xanh rất mau lẹ, trong khi thiên hạ không biết, chỉ lo tranh cãi về số 10.000 dân tỵ nạn Syria ma` TT Obama muốn cho vào thêm.

Khi bài này được viết thì có tin bà vợ của Farook đã tuyên thệ trung thành với al Baghdadi, lãnh tụ ISIS, buổi sáng trước khi xẩy ra vụ bắn. Có nghĩa là ISIS đã tới Mỹ trái với tất cả những bảo đảm của TT Obama. Việc này sẽ đặt lại vấn đề hữu hiệu của những biện pháp thanh lọc dân tỵ nạn Syria mà TT Obama quảng bá.

Một phản ứng mang nhiều ý nghiã: sau vụ San Bernardino, TT Obama cho biết đây chưa rõ là khủng bố hay bạo động sở làm, trong khi kêu gọi phải siết chặt việc kiểm soát súng. Thưa tổng thống, cặp vợ chồng có hơn một tá “pipe bombs” và một kho đồ nghề làm “EID bombs”, để làm gì, mang vào sở làm đánh ông xếp ?  Tuyên thệ trung thành với ISIS trước khi đi bắn thiên hạ vẫn chưa là bằng chứng khủng bố ?  Tổng thống nghĩ cấm bán súng sẽ hết khủng bố sao ?  EID đâu có được bán ngoài chợ thiếc ở khu phố Tàu đâu, sao chúng vẫn có ? Tổng thống cấm hay không cấm súng cũng chẳng có tác dụng gì hết !

Hiển nhiên, TT Obama cần phải rút đầu ra khỏi cát, trực diện vấn đề một cách nghiêm chỉnh hơn, và sáng tạo hơn, mới có thể chống được khủng bố. (06-12-15)

Vũ Linh

0 comments:

Post a Comment

Bài Xem Nhiều

Bài Lưu Trữ

Quốc Kỳ-Quốc Ca Việt Nam



Còn Một Ngày Được Sống St: Trần Huân